Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Bản Di Chúc Ngọc Đẩy Lùi Quan Huyện Nha

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sáo trúc cảnh báo dồn dập của cậu bé chăn trâu A Mục từ sườn núi vọng lên như một chuỗi âm thanh xé toạc màn sương sớm lạnh buốt. Dưới thung lũng Mỹ An, sương mù vốn đang lững lờ trôi bỗng chốc bị xáo trộn bởi những tiếng bước chân rầm rập, tiếng kim loại va chạm lộc cộc và tiếng quát tháo hách dịch của đám nha dịch huyện nha Bình An.


Gia nhân già A Phúc hớt hải chạy vào khoảng sân rộng của Gian nhà ba gian Vô Ưu Tông, hơi thở đứt quãng, gương mặt nhăn nheo bám đầy bụi tro sấy trà của lão nhân 60 tuổi lúc này tái nhợt vì lo sợ hoảng hốt. Lão run rẩy dâng lên một bức tối hậu thư đóng dấu đỏ rực, giọng nói lạc đi vì hoảng loạn:


"Chưởng môn! Chưởng môn ơi! Không xong rồi! Huyện quan tham nhũng Tiền Đạt đang dẫn đầu đoàn quân lính nha dịch dâng công văn niêm phong đất đai cưỡng chế đóng cửa đồi trà cổ thụ, họ đã vượt qua ranh giới cổng đồi trà rồi!"


Đường Dao đứng vững vàng bên cạnh hiên nhà gỗ ba gian dột nát, bàn tay nhỏ nhắn của nàng khẽ siết chặt lấy đốc thanh kiếm gỗ mận của Mạc Phàm đeo bên hông. Nhờ luồng hơi ấm dịu nhẹ tỏa ra từ chiếc Vòng chỉ đỏ kết tóc đồng tâm đeo trên cổ tay trái và phương pháp châm cứu vi thể bằng gai mận cổ thụ hơ nóng của Vô Ưu mấy hôm trước, kinh mạch đôi chân của nàng đã phục hồi cảm giác thăng bằng, giúp nàng đi lại nhẹ nhàng vững chãi. Mái tóc đen mượt bới gọn gàng của nàng khẽ lay động trong gió lạnh, chiếc Trâm gỗ mận thô tỏa ra hương mận chín thanh khiết xoa dịu đi cơn nhói đau nhẹ ở cổ chân do sương lạnh biên thùy.


Nàng khẽ nheo mắt phượng sắc bén, dồn toàn bộ thính lực nhạy bén của năng lực Thính giác phục hồi xuống chân dốc Đường mòn Mận Trắng.


*Thịch... Thịch... Thịch...*


Tiếng tim đập của một đám người hỗn loạn vang lên trong tai nàng, trong đó có một nhịp tim đập nặng nề, dồn dập nhưng ngập tràn sự tham lam và xảo quyệt. Đó chính là nhịp tim của Tiền Đạt—lão quan huyện mập mạp béo tròn nổi tiếng tham lam vô độ của huyện Bình An.


"Rầm!"


Cánh cổng gỗ cũ kỹ của tông môn bị một tên nha dịch vạm vỡ dùng gậy gỗ thô bạo thúc mạnh, đổ sụp xuống đất cát bụi bay mù mịt. Ngay sau đó, một mùi hôi hắc đặc biệt nồng nặc của phân bón hữu cơ do nhị đệ tử Vân Chi ủ từ lá trà mục xộc thẳng ra ngoài, khiến đám nha dịch vừa bước vào liền ho nhẹ vài tiếng đầy khinh bỉ, vội vàng lấy tay che mũi.


Tiền Đạt mặc bộ quan phục huyện quan màu xanh lục thêu hoa văn thô, thân hình béo tròn như một cái chum đất nung di động, trên mười ngón tay quấn đầy nhẫn ngọc quý lấp lánh dưới ánh sương sớm. Lão bước vào sân, đôi mắt hí ti hí lướt qua gian nhà gỗ ba gian dột nát hoang tàn, khóe môi nhếch lên một nụ cười khinh khỉnh đầy hống hách. Lão dậm mạnh chiếc giày thêu hoa xuống nền đất, vung tờ công văn niêm phong đóng dấu đỏ rực lên trước mặt, thét lớn:


"Tạ Vô Ưu! Ngươi còn không mau ra đây tiếp chỉ huyện nha! Vô Ưu Tông hoang phế quá ba năm không nộp thuế đất đai, nợ đọng Tiền đồng Đại Việt khổng lồ lên tới mười lượng quá hạn! Hôm nay, bổn quan thực thi luật pháp triều đình, dâng công văn cưỡng chế niêm phong đóng cửa toàn bộ đồi trà cổ thụ thủy tổ, tịch thu đất đai dâng nộp cho Thần Cơ Doanh địa phương! Kẻ nào dám kháng lệnh sẽ bị phạt trượng thẳng tay, áp giải về huyện nha giam giữ!"


Nghe đến bốn chữ "mười lượng tiền đồng", gia nhân kế toán A Tài từ trong phòng chạy ra, mặt cắt không còn giọt máu. Gã ôm chặt lấy cuốn sổ nợ rách nát bám đầy bụi đất cát, quỳ sụp xuống đất khóc lóc thảm thiết:


"Quan lớn bớt giận! Tông môn chúng ta nghèo xơ xác hằng năm, thùng gạo khô trong bếp đã cạn tới đáy, đệ tử chỉ biết ăn khoai lang mật trừ bữa qua ngày đông lạnh buốt. Tiền đồng Đại Việt trong hòm không còn nổi một cắc lẻ, lấy đâu ra mười lượng để nộp thuế đất đai bây giờ? Xin quan lớn khai ân, cho chúng ta khất nợ qua mùa vụ trà cổ thụ đầu tiên này..."


"Khất nợ?" Tiền Đạt cười lạnh một tiếng, đôi mắt hí lộ rõ vẻ tàn nhẫn xảo quyệt. "Luật đất đai biên giới triều đình nghiêm ngặt, quá hạn một ngày cũng phải tịch thu! Nha dịch đâu! Mau tiến vào niêm phong toàn bộ nhà kho sấy trà và đồi trà cổ thụ sau núi cho ta!"


Đám nha dịch hùng hổ vác gậy gỗ lớn định xông thẳng ra phía sau vườn mận cổ thụ. Đường Dao khẽ bước lên một bước, thanh kiếm gỗ mận của Mạc Phàm trên tay nàng khẽ run nhẹ, luồng kiếm ý hàn băng mờ nhạt bắt đầu ngưng tụ quanh cành mận khô dưới hiên. Nàng dùng thính giác phục hồi khóa chặt nhịp tim của Tiền Đạt, phát hiện nhịp tim của lão bỗng đập nhanh một cách bất thường khi nhắc đến việc bàn giao đồi trà cho Thần Cơ Doanh.


*Lão ta đang nói dối!* Đường Dao thầm nghĩ, ánh mắt phượng lạnh buốt như băng tuyết. *Tiếng tim đập của lão ngập tràn sự hoảng loạn và dã tâm cướp đoạt. Lão cấu kết với Triệu Khải để dựng lên cái cớ đòi nợ thuế đất đai này, thực chất là muốn cưỡng chế đóng cửa tông môn để cướp đoạt mạch linh thạch ngầm dưới núi dâng công cho phủ thái sư! Một lũ quan lại tham nhũng tàn độc, dám dùng luật pháp làm công cụ để vắt kiệt dân nghèo!*


Nàng khẽ liếc nhìn về phía chiếc Võng gai Vô Ưu treo dưới gốc mận cổ thụ sau vườn. Trên chiếc võng gai cũ kỹ rách nát bám đầy muội than sấy trà, gã chưởng môn lười biếng Tạ Vô Ưu vẫn đang cuộn tròn trong bộ đạo bào xám tro rộng thùng thình, vạt áo rách sờn quét lê thê dưới đất cát. Hắn khẽ kéo rộng vạt áo che kín mặt, lười biếng ngáp một cái thật dài, miệng lẩm bẩm càu nhàu:


"Ôi chu cha... Sáng sớm ngày ra, sương lạnh thấu xương thế này mà các vị không lo ngủ nướng sưởi ấm, lại kéo nhau lên ngọn núi hoang dột nát này quát tháo ầm ĩ làm gì? Có biết tiếng hét đòi tiền đồng của các vị vang dội cả sườn núi, làm kinh động đến giấc ngủ kéo dài đến chiều muộn của ta không? Nợ nần thuế đất thì cứ từ từ mà tính, việc gì phải múa đao múa gậy làm hỏng cả phong thủy yên bình của núi hoang..."


Tạ Vô Ưu chậm rãi ngồi dậy, đôi mắt lim dim ngái ngủ đầy vẻ uể oải hằng ngày. Hắn vác chiếc cần câu trúc rách rạn nứt trên vai, gãi gãi mái tóc đen búi hờ bằng cành mận khô rụng, lững thững bước ra sân nhà gỗ. Phong thái của hắn lỏng lẻo, trống rỗng không có nửa điểm dao động linh lực của giới võ lâm, hoàn toàn là trạng thái Nhập Thế Phàm Nhân lười biếng cực hạn.


Nhìn thấy vẻ rách rưới, lười biếng của Vô Ưu, Tiền Đạt càng thêm phần khinh bỉ. Lão vung tờ công văn niêm phong lên sát mặt Vô Ưu, quát lớn:


"Tạ Vô Ưu! Ngươi là chưởng môn mà hèn nhát rùa rụt đầu thế này sao? Bản huyện lệnh tuyên bố niêm phong đóng cửa Vô Ưu Tông ngay lập tức! Nha dịch, áp giải gã chưởng môn lười biếng này về huyện nha chịu phạt năm mươi trượng vì tội trốn thuế đất đai!"


Đám nha dịch vây quanh nghe lệnh, lập tức vung gậy gỗ lao thẳng về phía Vô Ưu. Đường Dao định vung kiếm gỗ mận xông ra ngăn chặn, nhưng nàng bỗng khựng lại khi nhìn thấy ánh mắt bình thản đến kỳ lạ của Vô Ưu.


*Không... Chưởng môn vẫn giữ tâm thế vô ưu vô lo.* Đường Dao thầm nghĩ, trái tim nàng khẽ run lên một nhịp ngọt ngào khi nhìn bóng lưng rộng thùng thình của hắn. *Ngài ấy thản nhiên vác cần câu trúc rách đứng đó, dửng dưng trước năm mươi trượng phạt của nha môn. Đây chắc chắn là Không Thành Kế đỉnh cao! Ngài ấy muốn dùng sự vô tri, nghèo khổ rách nát của mình để làm mồi nhử, dụ lão quan huyện tham nhũng này tự bộc lộ sơ hở pháp lý trước khi tung ra đòn chí mạng bảo vệ đồi trà!*


Thực chất, Tạ Vô Ưu lúc này đang reo hò thỏa mãn cực hạn trong lòng.


*Ôi chu cha, tổ tiên hiển linh, sư phụ dưới suối vàng phù hộ rồi!* Vô Ưu hớn hở nghĩ thầm, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lười biếng. *Năm mươi trượng phạt thì hơi đau bắp chân một chút, nhưng đổi lại cái tông môn rách nát nợ nần này được giải thể hợp pháp, đồi trà bị tịch thu thì ta cũng đỡ phải chịu khó sấy trà hằng vụ mệt mỏi tinh thần! Ta sẽ danh chính ngôn thuận được nghỉ hưu sớm, xuống xuôi làm một gã nông dân trồng trà lười biếng ngủ đến trưa mới dậy! Cứ để lão huyện quan béo tròn này niêm phong đóng cửa tông môn đi, ta đỡ phải viết sớ xin giải thể gửi lên huyện nha bị bác bỏ hằng lần!*


Để đẩy nhanh quá trình giải thể tông môn mong ước, Vô Ưu khẽ gãi gãi đầu, thò tay xuống gầm giường gỗ ba gian dột nát bám đầy bụi đất cát bẩn thỉu trong phòng ngủ chính. Hắn loay hoay một hồi, lôi ra một mảnh ngọc bài dẹt dẹt, bám đầy mạng nhện và bụi bặm xám xịt.


Hắn nghĩ bụng: *Sư phụ Tạ Thiên Phong quá cố trước khi đi có để lại mảnh đá bẩn thỉu này dưới gầm giường, bảo là giấy tờ sở hữu đất duy nhất có chữ ký của ông ấy. Ta cứ đưa cái này ra, nếu lão quan huyện bảo giấy tờ không hợp pháp rồi cưỡng chế đóng cửa tông môn tịch thu đất đai luôn thì tốt quá, ta đỡ phải tốn công lau dọn dẹp nhà cửa dột sập này hằng ngày.*


Vô Ưu lững thững bước ra sân, thản nhiên ném mảnh ngọc bài bám đầy bụi bặm lên chiếc bàn gỗ sờn mốc trước mặt Tiền Đạt, giọng nói lười biếng càu nhàu vang lên:


"Đây... Sư phụ quá cố Tạ Thiên Phong của ta để lại mảnh ngọc bài bẩn thỉu này dưới gầm giường, bảo là giấy chứng nhận đất đai hợp pháp của tông môn. Các vị xem có trừ được mười lượng thuế Tiền đồng Đại Việt hạch sách kia không thì cầm lấy mà niêm phong đóng cửa tông môn đi, đừng đứng đây quát tháo ầm ĩ làm hỏng cả phong thủy giấc ngủ trưa ngọt ngào của ta nữa..."


Tiền Đạt nheo mắt nhìn mảnh ngọc bài xám xịt bám đầy bụi đất cát bẩn thỉu trên bàn, khinh bỉ cười lớn:


"Ha ha ha! Một mảnh đá rách nát bám đầy mạng nhện mà đòi trừ mười lượng thuế đất đai triều đình sao? Tạ Vô Ưu, ngươi dám dùng đồ phế liệu để lừa gạt huyện quan nha môn! Nha dịch đâu, ném mảnh đá rách này xuống suối, trói chặt gã chưởng môn lười biếng này lại cho ta!"


Một tên nha dịch vạm vỡ hung hãn bước lên, định giật lấy mảnh ngọc bài ném đi hăm dọa trượng phạt Vô Ưu. Thế nhưng, đúng lúc bàn tay của tên nha dịch vừa chạm vào mảnh ngọc, một luồng sương sớm lạnh buốt chiếu qua khoảng trống dột nát trên mái nhà gỗ ba gian rọi thẳng vào mặt bàn gỗ sờn mốc.


"Vút!"


Ánh mặt trời ban mai rực rỡ xuyên qua màn sương mù đặc quánh, rọi thẳng vào mảnh ngọc bài bẩn thỉu. Một hiện tượng kỳ dị bỗng chốc xảy ra khiến toàn bộ khoảng sân rộng Vô Ưu Tông rơi vào một sự im lặng đến tịch mịch.


Luồng ánh sáng mặt trời rọi vào làm lớp bụi đất bẩn thỉu bám trên mặt ngọc tự động bong tróc, rơi rụng xuống mặt bàn gỗ. Mảnh ngọc bài bỗng chốc tỏa ra một luồng ánh sáng xanh lục bảo dịu nhẹ nhưng vô cùng uy nghiêm, xua tan đi chướng khí lạnh buốt của sương sớm biên thùy. Mặt sau của ngọc bài lộ rõ một vết khắc chìm vô cùng tinh xảo—hình ảnh một con rồng ẩn chìm đang cuộn mình bảo vệ long mạch quốc gia, xung quanh là những dòng chữ nho cổ khắc sắc lẹm khắc sâu vào thân ngọc.


Đường Dao sững sờ nhìn mảnh ngọc bài đang phát sáng dịu nhẹ. Nàng sử dụng nhãn lực sắc bén của phán quan Chấp Pháp Điện, nhìn chằm chằm vào ấn ký rồng ẩn chìm mặt sau ngọc bài cổ.


*Ấn ký Long Mạch Rồng Ẩn!* Da đầu Đường Dao khẽ tê rần, trái tim nàng thắt chặt lại vì kinh hoàng và kính phục tột độ. *Đây... đây chính là ngọc tỷ ngọc bài độc quyền của tiên đế triều đình Thăng Long xưa kia! Chỉ có hoàng huynh lưu vong của tiên đế mới được ban tặng mảnh ngọc bài bảo mệnh này để chứng minh quyền sở hữu đất đai hợp pháp vĩnh viễn vương triều! Thân thế thật của Tạ Thiên Phong... sư phụ quá cố của chưởng môn, thực chất chính là hoàng huynh lưu vong của tiên đế! Ngài ấy từ bỏ vinh hoa phú quý để sống cuộc đời điền viên bảo hộ long mạch ngầm dưới đồi trà cổ này!*


Nàng quay đầu nhìn sang Tạ Vô Ưu—gã chưởng môn vẫn đang đứng gãi đầu gãi tai, khuôn mặt thanh tú đầy vẻ ngái ngủ uể oải, hoàn toàn dửng dưng trước luồng ánh sáng xanh lục bảo uy nghiêm đang phát ra từ mảnh ngọc bài.


*Chưởng môn... ngài thực sự quá thâm trầm!* Đường Dao thầm nghĩ, mắt phượng lấp lánh một niềm ngưỡng mộ thầm phục và cảm động sâu sắc. *Ngài cố tình giả vờ lười biếng thò tay xuống gầm giường lôi mảnh ngọc bài bẩn thỉu ra, ngoài mặt là đòi trừ nợ thuế đất đai hạch sách, nhưng thực chất là muốn dùng lá chắn pháp lý hoàng gia tối cao này để đập tan hoàn toàn dã tâm cướp đất đòi thuế của lão quan huyện tham nhũng! Ngài ấy không cần dùng đến một giọt linh lực chiến đấu bạo lực, chỉ dùng một di vật bám đầy bụi đất của sư phụ cũng đủ để đưa lão huyện quan vào tử địa tội khi quân phản nghịch!*


Trong lúc Đường Dao đang tự mình thần thánh hóa mưu lược của Vô Ưu, thì Tiền Đạt—lão quan huyện béo tròn hách dịch—lúc này đã hoàn toàn sụp đổ hoàn toàn về mặt tinh thần.


Nhìn thấy ấn ký long mạch rồng ẩn chìm tỏa ánh sáng xanh lục bảo uy nghiêm và những dòng chữ nho cổ khắc di huấn của tiên đế vương triều, đôi mắt hí ti hí của Tiền Đạt trợn trừng lên kinh hoàng. Toàn bộ cơ thể béo tròn của lão run rẩy bần bật như cầy sấy, mồ hôi hột chảy ròng ròng làm nhòe nhoẹt cả lớp phấn trang điểm quê mùa trên mặt.


*Ấn... Ấn ký Long Mạch Rồng Ẩn của tiên đế!* Tiền Đạt gào thét kinh hoàng trong lòng, lồng ngực lão như bị một tảng đá ngàn cân đè nặng bóp nghẹt nhịp tim. *Mảnh ngọc bài này chính là di vật bảo mệnh tối cao của hoàng huynh lưu vong tiên đế ban tặng! Kẻ sở hữu mảnh ngọc bài này chứng minh quyền sở hữu đất đai hợp pháp vĩnh viễn vương triều, ngay cả hoàng đế đương triều cũng phải kính trọng ba phần! Ta... ta chỉ là một huyện quan tham nhũng lục phẩm địa phương, dám dẫn quân nha dịch dâng công văn cưỡng chế niêm phong đất đai của hoàng huynh tiên đế... Đây chính là tội khi quân phản nghịch, tru di tam tộc!*


Nỗi sợ hãi cái chết và hình phạt chu di tam tộc tàn khốc của luật pháp triều cương vương triều bóp nghẹt hoàn toàn uy thế hành chính của lão huyện quan béo tròn.


"Bịch!"


Tiền Đạt không màng đến danh dự quan huyện nha môn, lão lập tức quỳ sụp xuống nền đất cát bẩn thỉu bám đầy phân bón hữu cơ hôi hắc của tông môn. Lão dập đầu liên tục bôm bốp xuống đất, giọng nói run rẩy bần bần bộc lộ sự sợ hãi tột độ:


"Tông... Tông sư tha mạng! Bản huyện lệnh có mắt không tròng, suýt chút nữa đã nghe lời gièm pha xằng bậy của đám tiểu nhân Thần Cơ Doanh cướp bóc đồi trà! Mảnh ngọc bài di huấn tiên đế này... chứng minh quyền sở hữu đất đai hợp pháp vĩnh viễn của Vô Ưu Tông! Bản huyện lệnh lập tức xé bỏ công văn niêm phong đòi nợ thuế đất hạch sách!"


Nói rồi, Tiền Đạt vội vã dùng đôi bàn tay quấn đầy nhẫn ngọc run rẩy xé nát tờ công văn niêm phong đóng dấu đỏ rực thành trăm mảnh nhỏ, ném tung tóe dưới đất cát. Lão dập đầu tạ tội liên tục bôm bốp, mặt mũi dính đầy bùn đất cát bẩn thỉu.


Đám nha dịch vạm vỡ cầm gậy gỗ lớn đứng xung quanh cũng hoảng sợ đến mức khụy gối, đồng loạt quỳ rạp xuống đất dập đầu run rẩy sợ hãi trước ánh sáng lục bảo uy nghiêm của ngọc bài cổ. Không một tên nào dám ho he hay vung gậy gỗ đe dọa trượng phạt Vô Ưu nữa.


Nhìn thấy cảnh tượng lão huyện quan béo tròn đang dập đầu quỳ lạy khóc lóc van xin tha mạng, Tạ Vô Ưu khẽ gãi gãi đầu, khuôn mặt đầy vẻ hụt hẫng và bất lực cực hạn. Hắn thầm thở dài tiếc nuối trong lòng:


*Ôi chu cha... Cái lão huyện quan béo tròn này nhát gan sợ chết thế không biết? Ta đã bảo là dâng mảnh ngọc bài bẩn thỉu này để lão cưỡng chế đóng cửa tông môn tịch thu đồi trà đi, sao lão lại quỳ lạy khóc lóc rồi tự xé nát công văn niêm phong thế kia? Thế này thì làm sao tông môn giải thể hợp pháp để ta được nghỉ hưu sớm đi ngủ nướng tránh nắng sương bây giờ? Sư phụ quá cố ơi, ngài để lại cái di vật hoàng gia phiền phức này hại con mất cơ hội trốn việc rồi...*


Nhưng để tránh phiền phức ồn ào mệt mỏi tinh thần hằng giờ đối chất đòi thuế đất hạch sách, Vô Ưu chỉ khẽ xua xua tay uể oải, giọng nói lười biếng càu nhàu vang lên:


"Thôi thôi... Hiểu được là tốt rồi. Tờ công văn niêm phong xé bỏ rồi thì nợ thuế mười lượng Tiền đồng Đại Việt của tông môn coi như xóa sạch nhé? Hiểu rồi thì mau dắt bầy nha dịch của vị quan lớn xuống núi đi, đừng đứng đây dập đầu quát tháo làm kinh động đến giấc ngủ trưa kéo dài của ta nữa. Đi thong thả, không tiễn."


"Xóa sạch! Xóa sạch hoàn toàn nợ thuế đất đai vĩnh viễn!" Tiền Đạt vội vã dập đầu tạ ơn ríu rít, dập đầu bôm bốp xuống đất cát bẩn thỉu. "Tạ ơn tông sư rộng lượng tha mạng khi quân! Bản huyện lệnh lập tức ghi chép xóa nợ thuế đất đai tông môn vĩnh viễn!"


Nói rồi, Tiền Đạt béo tròn vội vàng lồm cồm bò dậy, dắt díu bầy nha dịch hoảng hốt chạy trốn nhục nhã xuống dốc Đường mòn Mận Trắng trơn trượt sương mù bao phủ, không một tên nào dám ngoái đầu nhìn lại khoảng sân rộng nhà gỗ ba gian dột nát.


Cuộc khủng hoảng hành chính pháp lý đòi nợ thuế cưỡng chế đất đai đầy tham nhũng của huyện nha môn bị vô hiệu hóa hoàn toàn bởi quyền lực pháp lý tối cao vương triều tiên đế ẩn giấu trong di vật mảnh ngọc bài cổ.


Khoảng sân rộng Vô Ưu Tông trở lại sự tĩnh lặng mộc mạc vốn có. Chỉ còn tiếng sương sớm rơi tí tách trên lá mận cổ thụ sườn đồi trà và tiếng sáo trúc của A Mục vang vọng từ xa.


Đường Dao đứng lặng người bên hiên nhà gỗ ba gian dột nát hoang tàn, đôi mắt phượng mở to sững sờ kinh ngạc nhìn gã chưởng môn lười biếng Tạ Vô Ưu.


Hắn thản nhiên nhặt mảnh ngọc bài hoàng gia tỏa ánh sáng xanh lục bảo uy nghiêm bám đầy bụi bặm dưới đất lên, lau nhẹ vào vạt áo đạo bào xám rách sờn bám đầy muội than sấy trà của mình một cách cẩu thả, rồi nhét tọt vào túi áo rộng thùng thình như một món đồ chơi vô giá trị vô tri hằng ngày.


Nàng nhìn chiếc Trâm gỗ mận thô cài trên mái tóc bới gọn gàng của mình, rồi lại nhìn chiếc Vòng chỉ đỏ kết tóc đồng tâm đeo trên cổ tay khẽ phát sáng sưởi ấm kinh mạch chân đứng vững vàng. Một luồng cảm xúc lãng mạn ngọt ngào, kính phục và sùng bái tột cùng bùng lên trong lồng ngực nàng, khiến hai má nàng khẽ ửng hồng ngượng ngùng đỏ mặt slow-burn ấm áp.


*Chưởng môn... ngài thực sự là ẩn thế đại tông sư mưu lược thâm sâu thần cơ diệu toán nhất thế gian!* Đường Dao thầm thề ước đồng tâm bảo vệ đồi trà vĩnh viễn bên người mình yêu thương sòng phẳng. *Mảnh ngọc bài hoàng gia tối cao—thứ bảo vật có thể làm đảo lộn cả triều cương vương triều Thăng Long, khiến vương hầu khanh tướng phải tranh giành đổ máu—trong mắt ngài chỉ là một mảnh đá rách nát bám bụi gầm giường gỗ rách! Ngài thản nhiên nhét vào túi áo rách sờn dửng dưng không màng danh vọng vương quyền, chỉ muốn giữ lại sự bình yên lười biếng để sống cuộc đời điền viên mộc mạc bên đồi trà cổ thụ thủy tổ này... Ngài vĩ đại đến mức khiến ta nguyện làm cô tạp dịch gánh nước sấy trà sòng phẳng để đền đáp trọn đời bên ngài vĩnh viễn.*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!