Tuyệt Kỹ Câu Cá Vô Tri Hóa Giải Kiếm Lệnh
Sương mù buổi sớm trên đỉnh Vô Ưu Sơn chưa bao giờ chịu tan sớm. Nó cứ lững lờ, đặc quánh như một lớp sữa mỏng bao phủ lấy những gian nhà gỗ ba gian dột nát của Vô Ưu Tông và trải dài xuống tận sườn núi phía Nam. Nơi đây, khuất sau những rặng mận cổ thụ um tùm dại cỏ, ngôi Miếu Thổ Địa hoang tàn nằm im lìm trong bóng tối u tịch. Mái ngói rêu phong của ngôi miếu cổ đã đổ sập một nửa, để lộ những khoảng trống đón luồng sương lạnh buốt của vùng biên viễn phía Bắc Đại Việt.
Trong miếu hoang, Tiêu Viêm—vị phán quan trẻ tuổi của Chấp Pháp Điện—vẫn đang đứng sững sờ. Thanh kiếm lệnh Chấp Pháp bằng thép rèn đen bóng trên tay gã khẽ run rẩy, những vệt băng mỏng do kiếm ý hàn băng của Đường Dao để lại trên mặt kiếm bắt đầu rạn nứt nhẹ, phát ra những tiếng "rắc rắc" nhỏ bé nhưng chói tai trong không gian u tịch. Gã nhìn chằm chằm vào bóng dáng Tạ Vô Ưu đang lững thững bước ra từ rặng mận cổ thụ sau miếu, lòng ngập tràn sự cảnh giác và hoang mang tột độ.
Tạ Vô Ưu mặc bộ đạo bào vải thô màu xám tro rộng thùng thình, vạt áo rách sờn bám đầy muội than sấy trà quét lê thê dưới đất cát. Mái tóc đen của hắn búi hờ bằng một cành mận khô rụng, tay phải vác chiếc cần câu trúc rách rạn nứt trên vai, tay trái khẽ dụi dụi đôi mắt lim dim ngái ngủ. Hắn vừa đi vừa ngáp một cái thật dài, miệng không ngừng lẩm bẩm càu nhàu:
"Ôi chu cha... Sáng sớm ngày ra, sương lạnh thấu xương thế này mà các vị không lo ngủ nướng sưởi ấm, lại kéo nhau ra cái miếu hoang dột nát này quát tháo ầm ĩ làm gì? Có biết tiếng hét của các vị vang dội cả sườn núi, làm kinh động đến đàn cá chép suối vô tri dưới hồ sau nhà của ta không? Ta đã bảo bao nhiêu lần rồi, nợ nần thuế đất đai thì cứ từ từ mà tính, việc gì phải múa đao múa kiếm làm hỏng cả phong thủy yên bình của núi hoang..."
Tiêu Viêm không thốt nên lời. Gã lập tức vận hành Hắc Dạ Tĩnh Tâm Quyết, dồn toàn bộ thính giác và nhãn lực để dò xét khí tức của gã chưởng môn rách rưới trước mặt. Thế nhưng, dù gã có cố gắng thế nào, luồng chân khí dò xét của gã khi chạm vào người Tạ Vô Ưu đều như đá chìm đáy bể, hoàn toàn biến mất không một dấu vết. Trong cảm nhận của Tiêu Viêm, Tạ Vô Ưu hoàn toàn trống rỗng, không có nửa điểm dao động linh lực, không có sát khí, cũng chẳng có chút phòng bị nào của giới võ lâm. Hắn đứng đó, lỏng lẻo và lười biếng như một gã nông dân trồng trà phàm trần thực sự.
*Không thể nào!* Lồng ngực Tiêu Viêm khẽ thắt chặt lại, mồ hôi hột bắt đầu rịn ra trên trán gã. *Khí tức hoàn toàn trống rỗng, hô hấp nông sâu tự nhiên đến mức hòa quyện vào sương mù xung quanh... Đây chính là trạng thái 'Nhập Thế Phàm Nhân' tột cùng trong truyền thuyết! Một kẻ có thể giấu kín toàn bộ tu vi trước mặt một nội gia võ sư cấp hai của Chấp Pháp Điện như ta, chỉ có thể là một ẩn thế tông sư có tu vi thâm sâu khôn lường! Lời Đường Dao nói quả không sai, gã chưởng môn lười này thực chất là một đại cao nhân đang dùng Không Thành Kế để che mắt thiên hạ!*
Đứng bên cạnh, Đường Dao khẽ chạm tay vào chiếc Vòng chỉ đỏ kết tóc đồng tâm trên cổ tay trái. Sợi chỉ đỏ khẽ tỏa ra một luồng hơi ấm dịu nhẹ, chạy dọc theo kinh mạch giúp đôi chân nàng hoàn toàn đứng vững vàng, không còn cảm giác tê liệt buốt giá của hàn độc phát tác cấp 1. Nàng nhìn chiếc Trâm gỗ mận thô cài trên tóc mình, rồi lại nhìn bóng lưng rộng thùng thình của Vô Ưu, mắt phượng lấp lánh một niềm kính phục và cảm động sâu sắc.
*Chưởng môn... ngài lại một lần nữa xuất hiện đúng lúc.* Đường Dao thầm nghĩ, trái tim sắt đá của vị Tổng đốc phán quan ngày nào khẽ run lên một nhịp ngọt ngào. *Ngài vác cần câu trúc ra đây, ngoài mặt là càu nhàu vì bị làm phiền giấc ngủ, nhưng thực chất là muốn dùng thân pháp Đệ Nhất Phòng Thủ Thụ Động để làm lá chắn bảo vệ ta trước kiếm lệnh triều đình. Sự chu đáo thầm lặng của ngài, ta làm sao không hiểu?*
Tiêu Viêm hít một hơi thật sâu để trấn định tinh thần, gã tiến lên một bước, vung kiếm lệnh Chấp Pháp Điện chỉ thẳng về phía Tạ Vô Ưu, giọng nói nghiêm nghị vang dội:
"Tạ chưởng môn! Chấp Pháp Điện Thăng Long thực thi công lý vương triều, ban trát bắt giữ mật đối với Đường Dao vì tội phản quốc! Ngài là người phương ngoại, không nên can thiệp vào thế sự triều đình để chuốc lấy họa diệt môn! Mau tránh ra, để ta đưa cô ta về kinh chịu tội!"
Tạ Vô Ưu liếc nhìn mũi kiếm đen bóng đang chĩa về phía mình, rồi lại nhìn ra phía sau miếu hoang—nơi có một nhánh suối ngầm chảy từ suối linh thạch rò rỉ dẫn thẳng vào Hồ Cá Vô Tri phẳng lặng như gương soi. Hắn gãi gãi đầu, thở dài uể oải hằng ngày:
"Hại não quá... Ta đã bảo là không muốn can thiệp vào chuyện triều cương vương triều của các vị rồi mà. Ta chỉ muốn tìm một chỗ yên tĩnh để Câu cá thụ động, ngủ trưa tránh nắng sương thôi. Các vị cứ đứng đây chém giết, cá của ta hoảng sợ chạy sạch thì trưa nay lấy gì nấu canh chua cá lóc? Thôi, các vị cứ tự nhiên múa kiếm, ta đi câu cá đây."
Nói rồi, Tạ Vô Ưu thong thả quay lưng, lững thững bước về phía bờ Hồ Cá Vô Tri sát miếu hoang. Hắn tìm một tảng đá phẳng bám đầy rêu phong mộc mạc, thản nhiên ngồi xếp bằng xuống, đặt chiếc cần câu trúc rách bên đùi, khẽ vung cổ tay thả sợi dây câu tơ thô không mồi xuống mặt nước phẳng lặng.
Chứng kiến thái độ dửng dưng coi kiếm lệnh triều đình như cỏ rác của Vô Ưu, Tiêu Viêm cảm thấy lòng kiêu hãnh của một phán quan Chấp Pháp Điện bị tổn thương nhẹ. Gã thét lên một tiếng, vận chuyển chân khí dồn vào thanh kiếm lệnh, thực hiện một chiêu 'Vô Ảnh Kiếm'—chiêu thức nhanh nhất của Chấp Pháp Điện, tạo thành ba luồng kiếm khí đen sẫm sắc bén đâm thẳng về phía bả vai của Vô Ưu hòng ép hắn phải thu cần câu tránh né.
"Chưởng môn, cẩn thận!" Đường Dao khẽ kinh呼, nàng định vung thanh kiếm gỗ mận của Mạc Phàm xông lên đỡ đòn.
Thế nhưng, Tạ Vô Ưu vẫn ngồi im bất động trên tảng đá. Đúng lúc ba luồng kiếm khí đen sẫm của Tiêu Viêm chỉ còn cách bả vai hắn nửa thước, Vô Ưu bỗng cảm thấy một luồng gió sương lạnh buốt thổi ngang qua cổ. Vì quá lười để chịu đựng cơn gió lạnh làm buốt cổ, hắn khẽ rụt cổ lại, nghiêng người sang bên phải để tìm một tư thế ngồi thoải mái hơn trên tảng đá rêu phong.
"Vút! Vút! Vút!"
Ba luồng kiếm khí sắc bén của Tiêu Viêm sạt qua vạt đạo bào xám rộng thùng thình của Vô Ưu, đâm sạt vào khoảng không sương mù phía sau, chém đứt vài chiếc lá mận cổ thụ rơi rụng xuống mặt hồ phẳng lặng. Luồng sương mù cảm ứng dao động quanh tảng đá do Vô Ưu ngồi khẽ cuộn lên, tự động thay đổi dòng chảy sương, làm lệch hướng hoàn toàn quỹ đạo kiếm khí của Tiêu Viêm mà không chạm đến một sợi tóc của hắn.
Tiêu Viêm kinh hãi tột độ, gã lùi lại ba bước, đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào vạt đạo bào xám phẳng lặng của Vô Ưu.
*Cái gì?!* Tiêu Viêm gào thét trong lòng, da đầu gã tê rần vì sợ hãi. *Không hề dùng linh lực hộ thể, chỉ bằng một cú nghiêng người lười biếng, hắn đã hoàn toàn hóa giải chiêu 'Vô Ảnh Kiếm' nhanh nhất của ta! Đáng sợ hơn, luồng sương mù xung quanh tự động cuộn lên bảo vệ hắn... Đây chính là cảnh giới Đệ Nhất Phòng Thủ Thụ Động! Hắn không cần động thủ, chỉ dùng thiên địa phong thủy sương mù cũng đủ để đẩy lùi mọi sát chiêu của ta!*
Trong lúc Tiêu Viêm đang hoảng loạn suy diễn đến mức mặt cắt không còn giọt máu, thì Tạ Vô Ưu lại đang nhíu mày nhìn xuống sợi dây câu tơ thô phẳng lặng dưới nước. Hắn khẽ gãi gãi tai, thò tay vào túi áo đạo bào xám rộng thùng thình, lôi ra một củ Khoai lang mật Mỹ An nướng than mận cổ chín vàng từ chiều qua. Củ khoai to bằng bắp tay, vỏ ngoài bám đầy bụi tro đen nhẻm nhưng tỏa ra một mùi hương ngọt lịm, thơm phức sưởi ấm cả không gian sương lạnh.
Hắn định bóc vỏ khoai để ăn lót dạ, nhưng củ khoai nướng quá to và lớp vỏ bám đầy bụi tro khiến đôi bàn tay lười biếng của hắn cảm thấy mệt mỏi khi phải tỉ mỉ bóc từng chút một. Vô Ưu khẽ thở dài, liếc nhìn thanh kiếm lệnh bằng thép rèn đen bóng, sắc bén như nước mùa thu đang cầm trên tay Tiêu Viêm cách đó không xa. Hắn gãi đầu, giọng nói lười biếng, càu nhàu vang lên:
"Kiếm sắc thế kia... gọt khoai lang mật Mỹ An ngon lắm đấy. Tiếc là thanh sắt đen bóng của vị quan lớn này chỉ dùng để múa may quay cuồng d dọa người, chứ không chịu giúp ta gọt vỏ củ khoai lang to đùng này cho đỡ mỏi tay..."
Lời nói vô tri, lười biếng của Vô Ưu vừa dứt, toàn bộ miếu hoang bỗng chốc rơi vào một sự im lặng đến tịch mịch.
Đôi mắt phượng của Đường Dao mở to, nàng sững sờ nhìn củ khoai lang nướng trên tay Vô Ưu, rồi lại nhìn thanh kiếm lệnh của Tiêu Viêm. Một luồng xúc động mạnh mẽ bùng lên trong lồng ngực nàng, khiến khóe mắt nàng khẽ ươn ướt.
*Chưởng môn... ngài thực sự quá vĩ đại!* Đường Dao thầm nghĩ, lòng ngập tràn sự sùng bái kính phục tột cùng. *Thanh kiếm lệnh Chấp Pháp—biểu tượng của uy quyền vương triều, thứ vũ khí tàn độc đã truy sát ta suốt bao ngày qua—trong mắt ngài chỉ là một công cụ gọt vỏ khoai lang phàm trần vô hại! Ngài dùng củ khoai lang mộc mạc để sỉ nhục dã tâm quyền lực vương vương triều của Tiêu Viêm, bẻ gãy hoàn toàn sát khí kiếm đạo của huynh ấy mà không cần rút kiếm sắt! Đây mới chính là đỉnh cao của sự thấu cảm và mưu lược phòng thủ thụ động!*
Còn Tiêu Viêm, gã phán quan sắt đá của Chấp Pháp Điện lúc này đã hoàn toàn sụp đổ hoàn toàn về mặt tinh thần. Thanh kiếm lệnh trên tay gã khẽ hạ xuống, mặt kiếm sắt đen bóng bám đầy sương lạnh run lên bần bật. Gã nhìn củ khoai lang nướng thơm phức trên tay Vô Ưu, rồi lại nhìn phong thái Nhập Thế Phàm Nhân lười biếng, dửng dưng ngồi câu cá của hắn.
*Hắn... hắn coi kiếm lệnh triều đình của ta như dao gọt khoai lang!* Tiêu Viêm hoảng sợ nghĩ, lồng ngực gã phập phồng sự kinh hoàng tột độ. *Một ẩn thế tông sư có thể dửng dưng ngồi câu cá không mồi trước mũi kiếm của ta, thản nhiên đòi ta gọt khoai cho hắn... Đây không phải là sự khinh miệt, mà là sự răn đe thâm sâu nhất! Hắn đang cảnh cáo ta rằng, mọi quyền lực pháp lý, mọi kiếm lệnh vương triều của Chấp Pháp Điện Thăng Long, trước mặt Không Thành Trận và đồi trà cổ thụ này, chỉ là trò đùa vô hại của trẻ con! Nếu ta cố tình ra tay bắt giữ Đường Dao, đại trận sương mù kia sẽ lập tức phản phệ tiêu diệt toàn bộ Chấp Pháp Điện của ta!*
Sự đa nghi tự hại và trí tuệ suy diễn đỉnh cao của gã phán quan triều đình đã dắt gã vào một cái bẫy tinh thần không lối thoát. Tiêu Viêm nhìn vào đôi mắt lờ đờ, ngái ngủ của Vô Ưu, chỉ thấy trong đó một vùng trống rỗng, thâm trầm như vực sâu vạn trượng.
"Keng..."
Tiêu Viêm ngập ngừng thu thanh kiếm lệnh đen bóng vào vỏ gỗ. Gã lùi lại ba bước, cúi gập người hành lễ cung kính trước Tạ Vô Ưu đang ngồi câu cá, giọng nói run rẩy chứa đựng sự kính sợ tột cùng:
"Tạ... Tạ tông sư mưu lược thâm sâu! Tiêu mỗ có mắt không tròng, suýt chút nữa đã mạo phạm đến thần trận Không Thành Trận và sự thanh tịnh lánh đời của ngài! Lời chỉ dạy gọt khoai của ngài... Tiêu mỗ đã thấu hiểu thấu suốt sâu sắc! Vinh hoa phú quý kinh thành Thăng Long chỉ là mây khói, pháp lý triều cương vương triều cũng không bằng một chén trà ấm bình yên bên hiên nhà đồi trà mộc mạc!"
Nghe những lời xưng hô "tông sư", "thần trận" đầy hoảng hốt của Tiêu Viêm, Tạ Vô Ưu gãi gãi đầu, mặt đầy vẻ ngơ ngác và bất lực. Hắn thầm nghĩ: *Tên phán quan mặc đồ đen này bị ấm đầu sương lạnh hay sao thế nhỉ? Ta chỉ bảo thanh kiếm của hắn sắc gọt khoai đỡ mỏi tay, tự dưng lại quỳ lạy xưng tông sư làm gì? Lại còn Không Thành Trận cái gì nữa... Phiền phức quá, ta chỉ muốn ăn củ khoai nướng rồi ngủ tiếp thôi mà.*
Nhưng để tránh phiền phức giải thích dài dòng mệt mỏi tinh thần lười biếng, Vô Ưu chỉ khẽ xua xua tay, ngáp dài một cái dửng dưng:
"Thôi thôi... Hiểu được là tốt rồi. Hiểu rồi thì mau xuống núi đi, đừng đứng đây quát tháo làm kinh động đến cá chép suối của ta nữa. Đi thong thả, không tiễn."
Tiêu Viêm cúi đầu bái tạ lần nữa, rồi quay sang nhìn Đường Dao cài Trâm gỗ mận thô, đeo chiếc Vòng chỉ đỏ kết tóc đồng tâm khẽ phát sáng ấm áp trên cổ tay. Gã phán quan trẻ tuổi thở dài một tiếng đầy u uất, giọng nói hạ thấp đầy vẻ cam kết chính trực:
"Đường muội... Muội tìm thấy bến đỗ bình yên bên cạnh vị ẩn thế tông sư vĩ đại này, ta cũng an tâm phần nào. Ta thề trước kiếm lệnh Chấp Pháp Điện, khi trở về Thăng Long, ta sẽ dùng mọi quyền lực và mạng lưới tình báo của mình để trì hoãn, làm rối loạn hệ thống lưu trữ pháp lý của phủ thái sư, bảo đảm trát bắt giữ muội sẽ không bao giờ được phê duyệt chính thức xuống địa phương biên giới này! Muội hãy bảo trọng dưỡng thương bên đồi trà cổ!"
Đường Dao khẽ gật đầu, mắt phượng lấp lánh ánh lệ cảm động: "Tiêu huynh bảo trọng. Ơn trì hoãn lệnh truy nã của huynh, Đường Dao vĩnh viễn ghi nhớ sòng phẳng."
Tiêu Viêm cúi người chào Vô Ưu lần cuối, rồi vung tay áo gấm đen sẫm, thân hình lướt nhanh như gió biến mất vào màn sương mù dày đặc dốc đứng sườn núi, rút lui an toàn không để lại một vệt dấu chân cát nào.
Khi bóng dáng Tiêu Viêm hoàn toàn biến mất vào sương lạnh, ngôi miếu hoang Thổ Địa trở lại sự tĩnh lặng mộc mạc vốn có. Chỉ còn tiếng sương rơi tí tách trên lá mận cổ thụ và tiếng chuông gió đất nung khẽ rung động lộc cộc từ xa vọng lại.
Tạ Vô Ưu thở phào nhẹ nhõm, hắn thản nhiên nhét củ khoai lang mật Mỹ An nướng vào túi áo rách sờn, lười biếng vác cần câu trúc rách đứng dậy định quay về hiên nhà gỗ ba gian dột nát để tiếp tục giấc ngủ nướng kéo dài đến chiều muộn.
Nhưng đúng lúc hắn vừa quay người lại, Đường Dao đã di chuyển nhanh nhẹn đến sát bên hắn. Nàng đứng vững vàng trên đôi chân ấm áp nhờ vòng chỉ đỏ kết tóc, đôi mắt phượng rực rỡ lấp lánh nhìn hắn không chớp mắt. Nàng khẽ nghiêng đầu, mái tóc đen mượt vương vài cánh hoa mận trắng rơi rụng khẽ chạm vào vai áo đạo bào xám của hắn, tỏa ra một mùi hương mận chín ngọt ngào, thanh khiết sưởi ấm cả không gian sương buốt.
"Chưởng môn..." Đường Dao khẽ lên tiếng, giọng nói ngọt ngào, mềm mại chưa từng có, hai má nàng khẽ ửng hồng ngượng ngùng đỏ mặt lãng mạn. "Ngài lại dùng một củ khoai lang mật để bẻ gãy kiếm lệnh triều đình của Tiêu Viêm, bảo vệ an toàn cho ta mà không tốn một giọt máu. Sự bảo vệ dửng dưng nhưng thâm sâu này của ngài... Đường Dao vĩnh viễn làm cô tạp dịch gánh nước sấy trà sòng phẳng để đền đáp trọn đời bên đồi trà cổ này."
Tạ Vô Ưu gãi gãi đầu, nhìn khuôn mặt kiều diễm đỏ hồng ngượng ngùng sát bên vai mình, lòng khẽ xao xuyến nhẹ nhàng nhưng miệng vẫn càu nhàu lười biếng:
"Cô Dao ơi là cô Dao... Ta đã bảo là chỉ muốn câu cá ăn trưa thôi mà. Cô cứ nói mấy lời sùng bái đền đáp trọn đời nghe mệt mỏi tinh thần quá. Thôi, nếu muốn đền đáp sòng phẳng thì mau gánh đầy đôi thùng gỗ mận nước suối linh thạch thô lên núi, rồi nấu cho ta bát canh chua cá lóc nóng hổi sưởi ấm bụng đi. Sáng sớm sương lạnh thế này làm ta đói bụng rã rời cả cánh tay rồi đây này..."
Đường Dao khẽ bật cười khúc khích, nụ cười rạng rỡ như hoa mận sớm nở rộ dưới sương. Nàng khẽ dắt lấy tay áo đạo bào xám rách sờn của hắn, cùng hắn dạo bước đồng hành đi bộ chậm rãi dưới con đường mòn Đường mòn Mận Trắng dốc đứng trơn trượt rực rỡ sắc hoa trắng rơi rụng.
*Chưởng môn... ngài cứ việc lười biếng ngủ nướng.* Đường Dao thầm thề ước đồng tâm trong lòng, chiếc vòng chỉ đỏ trên cổ tay khẽ phát sáng ấm áp sưởi ấm. *Còn phòng tuyến Không Thành Trận và đồi trà cổ thụ này, ta sẽ dùng kiếm ý hàn băng này bảo vệ vĩnh viễn vẹn toàn bên ngài.*
Thế nhưng, giông bão biên thùy chưa bao giờ chịu dừng lại dễ dàng như thế.
Khi bước chân của hai người vừa chạm đến khoảng sân rộng trước hiên nhà gỗ ba gian dột nát, tiếng sáo tre báo động tần số cao của cậu bé chăn trâu A Mục bỗng chốc vang lên dồn dập, xé toạc màn sương mù dày đặc từ hướng chân thung lũng Mỹ An vọng lên. Đúng lúc ấy, gia nhân già A Phúc hớt hải chạy ra từ gian bếp bám đầy muội than, khuôn mặt lão nhân 60 tuổi tái nhợt vì lo sợ hoảng hốt, tay cầm một bức tối hậu thư đóng dấu đỏ rực của phủ nha huyện Bình An, run rẩy báo tin:
"Chưởng môn! Chưởng môn ơi! Không xong rồi! Huyện quan tham nhũng Tiền Đạt đang dẫn đầu đoàn quân lính nha dịch dâng công văn niêm phong đất đai cưỡng chế đóng cửa đồi trà cổ thụ sắp tiến sát ranh giới cổng đồi trà rồi!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!