Cuộc Gặp Gỡ Mật Tại Miếu Thổ Địa
Sương mù buổi sớm trên đỉnh Vô Ưu Sơn chưa bao giờ chịu tan sớm. Nó cứ lững lờ, đặc quánh như một lớp sữa mỏng bao phủ lấy những gian nhà gỗ ba gian dột nát của Vô Ưu Tông và trải dài xuống tận sườn núi phía Nam. Nơi đây, khuất sau những rặng mận cổ thụ um tùm um tùm cỏ dại, ngôi Miếu Thổ Địa hoang tàn nằm im lìm trong bóng tối u tịch. Mái ngói rêu phong của ngôi miếu cổ đã đổ sập một nửa, để lộ những khoảng trống đón luồng sương lạnh buốt của vùng biên viễn phía Bắc Đại Việt.
Đường Dao bước đi chậm rãi trên thảm cỏ đẫm sương mỏng dẫn vào miếu hoang. Đôi chân nàng, nhờ vào những buổi ngâm chân nước ấm suối linh thạch và những mũi châm cứu vi thể bằng gai mận cổ thụ hơ nóng của Tạ Vô Ưu, lúc này đã có thể đứng vững vàng, đi lại nhẹ nhàng không tiếng động. Nàng không ngồi trên chiếc xe lăn gỗ đa năng nữa, mà tự mình bước đi dưới bóng râm của rừng mận cổ. Nàng mặc bộ tạp dịch phục màu xám tro mộc mạc của Vô Ưu Tông, gấu áo còn vương chút bụi tro sấy trà và mùi hương mận ngọt dịu. Mái tóc đen mượt mà của nàng được bới gọn gàng, cài trang trọng bằng chiếc Trâm gỗ mận thô tỏa hương thanh khiết xoa dịu hàn độc kinh mạch. Trên cổ tay trái, chiếc Vòng chỉ đỏ kết tóc đồng tâm khẽ tỏa ra một luồng hơi ấm dịu nhẹ, chạy dọc theo cánh tay rồi len lỏi xuống đôi chân, giúp nàng hoàn toàn giữ ấm xua tan đi cái lạnh buốt của sương sớm biên thùy.
*Ngôi miếu hoang này... là nơi chưởng môn thường lén trốn đi ngủ trưa để tránh bị Mạc Phàm đòi luyện công.* Đường Dao khẽ mỉm cười, đôi mắt phượng sắc bén thường ngày bỗng chốc trở nên dịu dàng kỳ lạ khi nghĩ về gã chưởng môn lười biếng. *Ngài ấy thản nhiên nhường phòng ngủ dột nát cho ta dưỡng thương, còn mình thì ôm chiếc gối mây ra bệ đá lạnh lẽo này nằm ngủ dửng dưng. Một kẻ dửng dưng vô tri bên ngoài, nhưng lại chu đáo thầm lặng bảo vệ ta đến mức này.*
"Xoạt!"
Một tiếng động cực nhẹ, tựa như tiếng lá rụng khẽ chạm vào mặt đất cát, vang lên từ phía sau bức tượng Thổ Địa đổ nát trong miếu hoang.
Đường Dao lập tức thu lại nụ cười, cơ thể nàng khẽ căng lên theo bản năng của một vị Tổng đốc phán quan Chấp Pháp Điện ngày nào. Nàng khẽ siết chặt đốc thanh kiếm gỗ mận của Mạc Phàm đeo bên hông, luồng hàn khí mờ nhạt từ nội thương khẽ dao động quanh ngón tay. Nàng sử dụng thính giác phục hồi, tập trung tinh thần tối đa để lắng nghe từng nhịp tim đập trong miếu hoang.
*Thịch... Thịch... Thịch...*
Nhịp tim đập đều đặn, trầm ổn nhưng chứa đựng một sự căng thẳng nghiêm túc tột độ. Khí tức này vô cùng quen thuộc.
"Đồng nghiệp cũ... là huynh sao, Tiêu Viêm?" Đường Dao khẽ lên tiếng, giọng nói lạnh lùng nhưng pha chút nhẹ nhõm.
Từ trong bóng tối đặc quánh sau bức tượng Thổ Địa đổ nát, một bóng đen lướt nhanh như gió ra ngoài sân miếu hoang. Ánh sương sớm mờ ảo rọi vào, hiện rõ một nam tử trẻ tuổi nghiêm nghị, mặc quan phục Chấp Pháp Điện đen sẫm thêu chỉ bạc kiêu sa, đeo kiếm lệnh đen bóng bên hông, mắt sắc như dao cạo. Đó chính là Tiêu Viêm—Phán quan chính trực của Chấp Pháp Điện, người đồng nghiệp cũ mật thiết duy nhất luôn âm thầm bảo vệ nàng.
Nhưng khi Tiêu Viêm bước ra khỏi bóng tối và nhìn thấy diện mạo hiện tại của Đường Dao, gã phán quan sắt đá ngày nào bỗng sững sờ hoàn toàn. Đôi mắt sắc bén của Tiêu Viêm mở to, gã nhìn chằm chằm vào bộ tạp dịch phục xám tro rộng thùng thình bám đầy muội than sấy trà của nàng, nhìn chiếc Trâm gỗ mận thô mộc mạc cài trên tóc, và dừng lại thật lâu ở chiếc Vòng chỉ đỏ kết tóc đồng tâm khẽ phát sáng ấm áp trên cổ tay trái của nàng.
"Đường Dao... là muội sao?" Giọng Tiêu Viêm run lên, chứa đựng một sự kinh ngạc tột cùng. "Vị Tổng đốc Phán quan sắt đá, lạnh lùng của Chấp Pháp Điện Thăng Long ngày nào... sao giờ lại ăn mặc thế này? Muội cài trâm gỗ mộc mạc, đeo vòng chỉ đỏ thôn dã... Gương mặt muội... sao lại tràn ngập sự tĩnh lặng, bình yên đến mức này?"
Đường Dao khẽ chạm tay vào chiếc vòng chỉ đỏ trên cổ tay, khóe môi nở một nụ cười nhẹ nhàng, bình thản: "Tiêu huynh, người của Chấp Pháp Điện khi đã rũ bỏ đượcGrudges vương triều, tìm thấy bến đỗ bình yên bên đồi trà cổ thụ này, tự nhiên sẽ có diện mạo như vậy. Ở đây, ta không còn phải gánh vác áp lực giang sơn, không còn phải đối mặt với những mưu mô tàn nhẫn của hào môn kinh thành hằng đêm."
"Muội đang điên rồi sao?!" Tiêu Viêm khẽ quát, lồng ngực phập phồng sự lo lắng nghiêm túc tột độ. Gã lướt nhanh tới sát nàng, giọng nói hạ thấp đầy vẻ nghẹt thở: "Muội có biết tình hình ở Thăng Long lúc này nguy kịch thế nào không? Đường Vạn Lý—tên em trai dã tâm của muội—đã dâng tớ sớ phản quốc lên Thái sư Tần Vô Cực! Hắn vu khống muội cấu kết với sơn dã, chiếm đoạt linh mạch Vô Ưu Sơn để nuôi dưỡng binh lực phản loạn! Thái sư đã ban trát bắt giữ mật, đóng dấu đỏ Chấp Pháp Điện gửi xuống địa phương! Thần Cơ Doanh của Triệu Khải đang bao vây phong tỏa toàn bộ chân núi, chúng tuyên bố sẽ bắt sống muội bằng mọi giá!"
Đường Dao nghe vậy, lồng ngực khẽ thắt chặt lại trước sự tàn nhẫn của gia tộc Đường gia. Nàng biết Đường Vạn Lý và mẹ kế Đường phu nhân luôn coi nàng là cái gai trong mắt, muốn dùng nàng làm vật tế chính trị để liên hôn với phủ thái sư hòng đoạt quyền binh lực phía Bắc.
"Đường Vạn Lý..." Đường Dao cười lạnh một tiếng, mắt phượng rực lửa giận dữ. "Hắn và Đường phu nhân gieo rắc kịch độc hàn độc vào cơ thể ta từ thuở nhỏ để khống chế ta, giờ lại muốn dùng tính mạng của phụ thân ta để ép ta quay về chịu tội liên hôn chính trị tàn tạ. Tiêu huynh, huynh bảo ta phải quay về cái hố sâu tàn độc đó sao?"
"Ta biết muội chịu nhiều oan ức!" Tiêu Viêm giằng xé nội tâm sâu sắc, gã nắm chặt đốc kiếm đen bóng, khuyên can dồn dập: "Nhưng gia quy Chấp Pháp Điện nghiêm khắc vô cùng! Phán quan phản bội triều đình sẽ bị phế bỏ hoàn toàn võ công, chịu hình phạt trượng và lưu đày vĩnh viễn! Ta đã cố gắng dùng quyền lực của mình để trì hoãn lệnh bắt giữ gửi từ Thăng Long suốt một tháng qua, nhưng giờ thì không thể trì hoãn được nữa rồi! Muội phải đi theo ta trốn đi ngay lập tức!"
"Ta sẽ không đi đâu cả." Đường Dao kiên định lắc đầu, bàn tay khẽ nắm chặt lấy chiếc vòng chỉ đỏ kết tóc đồng tâm. "Ở Vô Ưu Sơn này, ta tìm thấy sự cứu rỗi thực sự. Chưởng môn Tạ Vô Ưu đã dùng suối linh thạch ấm và châm cứu vi thể gai mận cổ để chữa trị đôi chân phế liệt cho ta. Ngài ấy thản nhiên sấy trà cổ Mỹ An cho ta uống hằng ngày để xua tan hàn độc. Ta đã thề ước đồng tâm vĩnh viễn ở lại đây làm tạp dịch nấu ăn, gánh nước sấy trà sòng phẳng bên ngài ấy. Ta sẽ không bao giờ quay về triều đình nữa!"
"Tạ Vô Ưu? Gã chưởng môn lười biếng rách nát bị giang hồ khinh miệt kia sao?" Tiêu Viêm tức giận điên cuồng, gã nghĩ Đường Dao đã bị gã chưởng môn lười dùng tà thuật khống chế đầu óc. "Hắn chỉ là một gã phàm nhân lười biếng thích ngủ nướng, làm sao có thể chữa được hàn độc bẩm sinh tàn nhẫn của muội? Muội đang bị hắn lừa dối để trốn tránh trách nhiệm! Thần Cơ Doanh sắp phóng hỏa càn quét núi, gã chưởng môn lười kia sẽ bỏ mặc muội chịu chết!"
"Huynh câm miệng!" Đường Dao thét lên đầy phẫn uất, kiếm ý hàn băng mờ nhạt bỗng chốc bùng phát quanh cành mận khô gác bên hông nàng. "Ngài ấy không phải kẻ lười biếng phàm nhân! Sự lười biếng của ngài ấy chính là cảnh giới Nhập Thế Phàm Nhân tột cùng, dùng Không Thành Kế vô tri để dửng dưng trước mọi sát ý, âm thầm bày trận sương mù dập tắt hoàn toàn đợt càn quét đòi thuế đất đai của Trương Phách ngày hôm qua! Ngài ấy là ẩn thế đại cao nhân bảo vệ long mạch giang sơn và sinh mạng của ta!"
Tiêu Viêm nhìn thấy kiếm ý hàn băng của Đường Dao khẽ dao động đóng băng những hạt sương sớm xung quanh, gã vô cùng kinh ngạc trước sự phục hồi kinh mạch thần kỳ của nàng. Nhưng nỗi lo sợ cho tính mạng của đồng nghiệp cũ đã lấn át lý trí của gã phán quan chính trực.
"Đường Dao! Muội đã bị hắn mê hoặc quá sâu rồi! Hôm nay, dù có phải dùng đến vũ lực cưỡng chế, ta cũng phải bắt giữ đưa muội rời khỏi cái tử địa này để bảo toàn tính mạng cho muội!"
Tiêu Viêm thét lớn, lướt nhanh bóng tối miếu hoang. Gã rút phăng thanh kiếm lệnh Chấp Pháp Điện đen bóng ra khỏi vỏ, kiếm khí đen sẫm tỏa ra luồng sát khí nghiêm nghị bóp nghẹt không khí u tịch. Gã vung kiếm đâm thẳng về phía huyệt đạo vai của Đường Dao, thực hiện chiêu thức Vô Ảnh Kiếm Pháp nhanh như chớp hòng khóa chặt võ công của nàng mà không gây thương tích nặng.
Đường Dao đứng vững vàng trên đôi chân đã ấm áp nhờ vòng chỉ đỏ. Nàng không hề nao núng trước kiếm lệnh triều đình đầy uy quyền sắt đá. Nàng khẽ nghiêng người né tránh đường kiếm sắc bén của Tiêu Viêm, bộ pháp di chuyển nhẹ nhàng, vững chãi—kết quả của những buổi gánh nước suối linh thạch leo núi dốc đứng hằng ngày.
"Keng!"
Đường Dao rút thanh kiếm gỗ mận mộc mạc đeo bên hông, ngưng tụ Kiếm ý Kiên Cường ngâm sương buốt giá đỡ thẳng cú đâm khóa tay của Tiêu Viêm. Kiếm gỗ mộc mạc va chạm mạnh mẽ vào kiếm sắt đen bóng, phát ra tiếng chấn động giòn giã khắp ngôi miếu hoang đổ nát.
"Tiêu huynh, huynh không thể ép ta quay về!" Đường Dao thét lên, kiếm ý hàn băng mờ nhạt dâng cao, đóng băng một tầng sương mỏng trên lưỡi kiếm sắt của Tiêu Viêm.
Tiêu Viêm vô cùng kinh hãi trước sức mạnh kiếm ý kiên cường của Đường Dao. Gã liên tục thay đổi chiêu thức, vung kiếm lệnh tạo thành hàng chục bóng kiếm mờ ảo bao vây xe lăn gỗ và lối thoát của nàng. Nhưng Đường Dao phối hợp nhịp nhàng, di chuyển không tiếng động dưới sương mù dày đặc dốc đứng, dùng cành mận khô và kiếm gỗ gạt phăng mọi đường kiếm dồn ép của gã.
Quyết tâm cứu mạng nàng, Tiêu Viêm dồn nội lực Chấp Pháp Điện vào lòng bàn tay, lướt nhanh ra phía sau định vung tay khóa chặt bả vai của Đường Dao.
"Hự..."
Đột nhiên, bước chân của Đường Dao khẽ khựng lại. Luồng gió lạnh buốt tràn vào miếu hoang, kích hoạt cơn đau nhói nhẹ do dư chấn hàn độc phát tác cấp 1 đang ẩn sâu dưới sườn cổ chân nàng. Khớp chân nàng khẽ nhói đau đau đớn, khiến thân hình nàng lảo đảo suýt ngã quỵ xuống đất cát đổ nát.
Tiêu Viêm nhìn thấy vết thương rạn nứt kinh mạch cổ chân nàng khẽ nhói đau đau đớn, bàn tay định khóa chặt vai nàng khẽ khựng lại giữa không trung. Nhìn thấy giọt mồ hôi lạnh chảy trên trán Đường Dao và sự kiên cường không khuất phục tội ác triều đình trong đôi mắt phượng của nàng, gã phán quan chính trực bỗng giằng xé nội tâm sâu sắc.
*Ta đang làm gì thế này?* Tiêu Viêm thầm nghĩ, lòng đầy u uất. *Ta muốn cứu muội ấy, nhưng lại đang dùng kiếm lệnh triều đình—thứ luật pháp gia quy Chấp Pháp Điện tàn độc đã vắt kiệt sinh mệnh muội ấy từ nhỏ—để cưỡng ép muội ấy quay về chịu chết sao? Nhìn xem, ở đây muội ấy có trâm gỗ mộc mạc, đeo vòng chỉ đỏ kết tóc bình yên thế này...*
Sự ngập ngừng dừng tay của Tiêu Viêm khiến khoảng cách giữa hai người tạm thời giãn ra. Tiêu Viêm chĩa kiếm lệnh run rẩy về phía Đường Dao, thét lên đầy tuyệt vọng:
"Đường Dao! Muội điên rồi! Muội thà chịu đựng hàn độc bộc phát tê liệt chân ở cái xó xỉnh này, thà làm cô tạp dịch gánh nước sấy trà sòng phẳng hằng ngày, chứ quyết không đi theo ta sao?!"
Đường Dao đứng vững vàng, tay khẽ chạm nhẹ chiếc vòng chỉ đỏ kết tóc đồng tâm trên cổ tay trái đang phát sáng ấm áp, ánh mắt nàng kiên định nhìn thẳng vào mũi kiếm lệnh đen bóng:
"Đúng vậy! Ta thà làm tạp dịch nấu ăn dọn dẹp sòng phẳng bên chưởng môn lười, còn hơn làm con cờ chính trị liên hôn tàn tạ của Đường gia! Tiêu huynh, huynh hãy rút kiếm lệnh triều đình về đi!"
Căng thẳng đao kiếm kịch tính nghẹt thở đạt đến đỉnh điểm trong miếu hoang u tịch. Tiêu Viêm siết chặt đốc kiếm, lồng ngực phập phồng sự giằng xé dữ dội giữa luật pháp triều đình và tình đồng đội cũ mật thiết hằng năm.
"Ưm... Ôi chu cha... Ai lại sáng sớm sương lạnh thế này đã quát tháo ầm ĩ ngoài miếu hoang làm hỏng giấc ngủ trưa của ta thế này?"
Một tiếng ngáp dài lười biếng, uể oải cực hạn bỗng chốc vang lên từ phía sau rặng mận cổ thụ um tùm um tùm cỏ dại ngoài sân miếu hoang, phá vỡ hoàn toàn bầu không khí căng thẳng nghẹt thở trong miếu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!