Mưu Kế Đa Nghi Của Mưu Sĩ Kinh Thành
Ánh bình minh của ngày mới lười biếng xuyên qua những lớp sương mù dày đặc đặc trưng của Vô Ưu Sơn, rọi những vệt sáng cam nhạt vào bên trong gian nhà gỗ ba gian dột nát. Đêm sương muối lạnh buốt đã qua, nhưng hơi ấm nồng nàn từ bếp than mận cổ sấy trà vẫn còn lảng vảng trong không khí, quyện cùng mùi hương ngọt dịu của rượu mận chín.
Đường Dao khẽ mở mắt. Điều đầu tiên nàng cảm nhận được không phải là cái lạnh cắt da cắt thịt của vùng biên viễn phía Bắc, mà là một bờ vai rộng lớn, vững chãi và cực kỳ ấm áp. Nàng vẫn đang tựa đầu vào vai Tạ Vô Ưu, mái tóc đen mượt mà xõa tung trên vạt áo đạo bào xám tro sờn rách của anh. Chiếc Trâm gỗ mận thô cài trên tóc nàng khẽ cọ xát vào má Vô Ưu, tỏa ra một mùi hương thanh khiết dịu nhẹ.
Đường Dao giật mình, định rụt người lại theo bản năng cảnh giác của một vị Tổng đốc phán quan Chấp Pháp Điện. Thế nhưng, khi nàng vừa khẽ cử động, đôi chân vốn bị phế liệt do hàn độc bẩm sinh tàn nhẫn từ nhỏ bỗng truyền đến một cảm giác ấm áp, nhẹ nhàng kỳ lạ. Nàng thử cử động các ngón chân, chúng liền ngoan ngoãn nghe lời. Hơi ấm từ chén Rượu mận ủ sương nồng ấm đêm qua vẫn còn chạy dọc trong kinh mạch, xua tan hoàn toàn sự đông cứng buốt giá.
"Ưm..."
Một tiếng ngáp dài lười biếng vang lên sát bên tai nàng. Tạ Vô Ưu chậm rãi mở mắt, khuôn mặt thanh tú đầy vẻ ngái ngủ và oải oải hằng ngày. Hắn khẽ nghiêng đầu nhìn cô tạp dịch đang tựa vào vai mình, rồi lại nhìn bắp vai trái đã cứng đờ của mình, lập tức nhăn mặt càu nhàu:
"Ôi chu cha... Cô Dao ơi là cô Dao. Cái vai trái của ta giờ chẳng khác gì một khúc củi khô mục nát rồi đây này. Cô tựa đầu ngủ say sưa suốt cả đêm đông lạnh buốt, hại chưởng môn như ta phải ngồi im chịu trận không dám xoay người tránh gió lùa. Để ta bảo A Tài ghi thêm vào sổ nợ nần nhé, 'phí thuê gối vai chưởng môn' là hai mươi đồng Tiền đồng Đại Việt. Cộng với khoản nợ cũ, cô quét lá mận rụng cả năm cũng chưa hết nợ sòng phẳng đâu."
Đường Dao đỏ mặt ngượng ngùng, vội vàng ngồi thẳng dậy. Nàng khẽ cúi đầu, ánh mắt chợt dừng lại ở vạt áo đạo bào xám của Vô Ưu. Nơi đó có một vệt rách nhỏ khoảng một đốt ngón tay, sợi chỉ thô bị tước ra do cọ xát với chiếc thắt lưng lụa có khóa bạc của nàng đêm qua.
*Vệt rách trên đạo bào...* Đường Dao thầm xót xa trong lòng. Nàng khẽ chạm ngón tay vào vệt rách, giọng nói nhu hòa đầy áy náy:
"Chưởng môn, vạt áo của ngài bị rách rồi... Là do thắt lưng của ta cọ xát phải. Để lát nữa ta tìm kim chỉ khâu lại cho ngài nhé?"
"Thôi, thôi đi." Tạ Vô Ưu xua tay lia lịa, lững thững đứng dậy đi về phía chiếc võng gai cũ kỹ treo dưới gốc mận cổ thụ ngoài hiên. "Khâu vá phiền phức lắm, ta lười lắm. Cứ để thế cho gió lùa vào cho mát. Cô lo mà gánh nước suối linh thạch pha trà cổ dâng cúng tổ tiên đi, đừng có bày vẽ thêm việc cho ta mệt mỏi tinh thần."
Hắn thản nhiên thả mình nằm bò ra chiếc võng gai rách nát, kéo vạt áo che kín mặt để tiếp tục giấc ngủ trưa kéo dài đến chiều muộn. Chú chó Lu vàng béo tròn đang nằm dưới gốc mận khẽ vẫy đuôi chào đón chủ nhân lười biếng.
Đường Dao đứng bên hiên nhà gỗ, khẽ vuốt ve chiếc Vòng chỉ đỏ kết tóc đồng tâm đeo trên cổ tay trái. Sợi chỉ đỏ khẽ phát sáng ấm áp, truyền một luồng sinh khí dịu nhẹ vào cơ thể nàng.
*Ngài ấy lại dùng sự vô tri vô lo để che giấu vết thương.* Đường Dao thầm nghĩ, mắt phượng lấp lánh một niềm kính phục thâm sâu. *Vệt rách trên đạo bào kia chính là minh chứng cho việc ngài ấy đã dùng khế ước sinh mệnh bảo hộ của gia tộc để gánh chịu một phần hàn độc cho ta đêm qua. Tạ Vô Ưu... ngài ngoài miệng thì càu nhàu đòi nợ thuế sòng phẳng, nhưng thực chất lại âm thầm hy sinh sinh khí phàm nhân của mình để bảo vệ ta trước giông bão vương triều. Ta thề, dù có phải cắt đứt vĩnh viễn với Đường gia hào môn thối nát, ta cũng phải bảo vệ đồi trà cổ thụ và sự bình yên lười biếng của ngài.*
***
Cùng lúc đó, tại doanh trại tạm thời của Thần Cơ Doanh dựng sát chân núi Vô Ưu Sơn.
Trong căn lều gấm màu xanh sẫm ngột ngạt, Đường Vạn Lý đang tức giận đập mạnh chiếc quạt xếp bằng xương cá voi xuống bàn gỗ. Gương mặt khôi ngô của hắn lúc này vặn vẹo đầy vẻ âm hiểm, đôi mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào tấm bản đồ địa hình Vô Ưu Sơn đang bị sương mù che phủ hoàn toàn.
"Lũ vô dụng!" Đường Vạn Lý thét lên, giọng lạnh lùng tàn nhẫn. "Hắc Phong là đệ nhất sát thủ Thần Cơ Doanh, vậy mà lại bị một hệ thống giá phơi cá khô quật ngã nhục nhã, hiện giờ vẫn phải quỳ quét sân trừ nợ ở trên núi! Lý Hổ dẫn quân tuần tra đòi thuế đất đai thì bị thứ phân bón hôi hắc xua đuổi dã thú làm sặc sụa chạy trốn! Chẳng lẽ một cái tông môn rách nát gồm một gã lười và hai đứa trẻ ranh lại có thể chặn đứng được binh lực của Đường gia ta sao?"
Đứng bên cạnh hắn, Thống lĩnh địa phương Triệu Khải cũng sắc mặt xanh xao, run rẩy không dám thở mạnh.
Đúng lúc này, mưu sĩ Tử Dương chậm rãi bước ra từ bóng tối góc lều. Hắn mặc một bộ áo dài xám thêu hoa văn la bàn chìm, tay cầm chiếc quạt giấy rách nát, đôi mắt hí sắc lẻm khẽ nheo lại đầy vẻ xảo quyệt. Tử Dương vuốt chòm râu dê ngắn, khẽ cười nhạt một tiếng đầy tự phụ:
"Thiếu chủ bớt giận. Việc dùng vũ lực đột kích leo núi dốc đứng trơn trượt thất bại thảm hại là điều dễ hiểu. Bởi vì... chúng ta đã hoàn toàn đánh giá thấp đối thủ."
Đường Vạn Lý nhướng mày, lạnh lùng hỏi: "Ý của ngươi là gì?"
Tử Dương tiến lại gần bàn gỗ, dùng đầu quạt giấy rách nát chỉ thẳng vào vị trí gian nhà gỗ ba gian của Vô Ưu Tông trên bản đồ. Hắn hắng giọng, bắt đầu giải thích bằng giọng điệu vô cùng uyên bác và đầy vẻ thần bí:
"Thiếu chủ nhìn xem. Chiếc võng gai rách nát của gã chưởng môn Tạ Vô Ưu treo dưới gốc mận cổ thụ... Đây tuyệt đối không phải là một chiếc võng ngủ trưa thông thường! Theo nghiên cứu trận pháp phong thủy bát quái cổ đại của ta, vị trí của chiếc võng chính là 'trận nhãn Khảm' của Không Thành Trận vĩ đại bảo hộ toàn núi!"
Triệu Khải giật mình kinh hãi: "Cái gì? Trận nhãn của Không Thành Trận?"
"Chính xác!" Tử Dương gật đầu đầy đắc ý, đôi mắt hí rực lên tia sáng suy diễn tột độ. "Gã chưởng môn Tạ Vô Ưu kia quanh năm suốt tháng nằm ngủ say bất động trên chiếc võng đó, giả vờ sơ hở hoàn toàn, dửng dưng trước mọi biến động thế sự. Thực chất, đó là đòn tâm lý chiến đỉnh cao nhất thế gian! Hắn dùng trạng thái 'Nhập Thế Phàm Nhân' trống rỗng không một chút sát khí để thu liễm toàn bộ khí tức, biến chiếc võng thành một cái bẫy cảm ứng sương mù khổng lồ. Chỉ cần sát thủ của chúng ta có một tia sát khí hay phòng bị nào bước vào ranh giới sương mù, trận nhãn sẽ tự động kích hoạt hệ thống bẫy quét rác tre và ròng rọc nước ngầm để tiêu diệt đối phương vô hình!"
Đường Vạn Lý nghe vậy, sống lưng bất giác lạnh buốt. Hắn siết chặt chiếc quạt xếp khảm vàng, run giọng hỏi:
"Mưu sĩ... thật sự có một trận pháp quỷ quyệt như vậy sao? Thế thì làm sao ta có thể bắt giữ được Đường Dao để đưa về kinh thành liên hôn chính trị với phủ thái sư?"
Tử Dương cười lạnh, ánh mắt lộ rõ vẻ nham hiểm tột cùng:
"Nếu không thể công phá bằng bạo lực vật lý vì sợ kích hoạt trận pháp sương mù phản phệ sát thương, chúng ta sẽ tấn công từ bên trong bằng độc dược vô hình. Gã chưởng môn lười biếng kia dù có mưu lược thâm sâu đến đâu, thì tông môn rách nát của hắn vẫn phải bán Trà cổ Vô Ưu ra chợ huyện Bình An để lấy tiền đồng trang trải nợ nần lương thực hằng ngày."
Hắn khẽ vẫy tay ra hiệu. Từ phía sau bức rèm gấm bước ra một nữ tử kiều diễm. Cô ta mặc một bộ y phục lụa hồng phấn nhạt thêu hoa mai rực rỡ, khuôn mặt tròn trịa đầy vẻ ngọt ngào xảo quyệt, tay bưng một chiếc giỏ tre đựng đầy hộp phấn trang điểm tinh xảo. Đây chính là Hoa Mai, sát thủ độc môn chuyên nghiệp cấp 1 dưới trướng Đường gia.
"Ta đã dâng kế sách cho Hoa Mai hóa trang thành một nữ thương nhân mua trà giàu có từ Thăng Long lên núi tìm mua Trà cổ Vô Ưu." Tử Dương cười âm hiểm, chỉ tay vào chiếc hộp trang điểm của Hoa Mai. "Bên trong hộp phấn trang điểm có giấu một bình kịch độc Đoạt Hồn Tán không màu không mùi của thái sư hắc ám Tần Vô Cực ban tặng. Hoa Mai sẽ dùng nhan sắc đánh lừa sự cảnh giác của gã chưởng môn lười, lén hạ độc Đoạt Hồn Tán vào nguồn suối pha trà của chúng. Chỉ cần chúng uống một ngụm nước suối ngậm độc, kinh mạch sẽ lập tức bị ăn mòn rạn nứt, Không Thành Trận cổ xưa tự khắc sụp đổ mà không tốn một giọt máu!"
Đường Vạn Lý nghe xong, vô cùng phấn khích khen ngợi: "Mưu kế của mưu sĩ quả thực là diệu kế! Triệt hạ tông môn bằng độc vô hình, vừa tránh được trận pháp phản phệ, vừa bắt sống được Đường Dao. Được! Ta sẽ cấp một trăm lượng bạc thuê sát thủ độc môn phối hợp hành động khẩn cấp!"
Hắn lập tức rút ngọc bài Chấp Pháp Điện, ký lệnh phê duyệt ngân lượng khổng lồ giao cho Hoa Mai.
Hoa Mai khẽ cúi người bái tạ, nụ cười ngọt ngào đầy vẻ tự tin nham hiểm: "Thiếu chủ yên tâm. Nhan sắc của Hoa Mai chưa từng thất bại trước bất kỳ gã đàn ông nào, huống chi là một gã chưởng môn lười biếng rách rưới."
***
Trong khi đó, trên đỉnh Vô Ưu Sơn hoang sơ đầy sương mù.
Vì chiếc xe lăn gỗ đa năng đã bị vỡ nát dưới vực sâu Vách đá Tử Thần đêm đông trước, Đường Dao buộc phải tự mình đi bộ gánh nước leo núi dốc đứng. Nhờ nước ấm suối linh thạch rò rỉ và châm cứu vi thể bằng gai mận cổ thụ của Vô Ưu, đôi chân nàng lúc này đã đi lại nhẹ nhàng vững chãi, kinh mạch ấm áp vô cùng.
Nàng xách đôi thùng gỗ mận rỗng tuếch tiến lên một tảng đá phong thủy cao nhất sát Đỉnh Phong Ấn để kiểm tra chướng khí sương mù bảo vệ đồi trà. Đứng trên đỉnh cao dốc đá đứng dựng đứng như bức tường, làn gió sương sớm thổi bay vạt áo tơ tằm trà mỏng nhẹ của nàng.
Đường Dao khẽ nhíu mày. Sử dụng năng lực đặc thù Thính giác phục hồi kết hợp với nhãn lực sắc bén của phán quan nằm vùng, nàng tập trung quan sát xuống chân dốc Đường mòn Mận Trắng cách xa mười trượng.
*Có chuyển động bất thường trong sương mù.* Đường Dao thầm cảnh giác.
Nàng nheo mắt nhìn qua khe hở của những tán mận cổ thụ trắng xóa. Từ phía bến đò Tiền Giang, một chiếc kiệu nhỏ sang trọng từ từ tiến vào lối mòn sườn núi dốc đứng. Bước ra khỏi kiệu là một nữ tử kiều diễm mặc áo gấm hồng phấn nhạt thêu hoa mai rực rỡ, tay bưng giỏ tre mộc mạc giả dạng thương nhân mua trà.
Nữ tử đó dừng lại sát bìa rừng, khẽ vẫy tay ra hiệu cho hai tên bảo tiêu thiết giáp Thần Cơ Doanh nấp sau bụi rậm. Khoảng cách quá xa khiến Đường Dao không thể nghe thấy tiếng nói dưới sương lạnh dày đặc, nhưng nàng lập tức vận dụng kỹ năng tình báo sắc bén Nhìn thấu khẩu hình.
Nàng khóa chặt mục tiêu vào đôi môi đang mấp máy của Hoa Mai dưới chân dốc.
*"Ta sẽ giả vờ mua Trà cổ Vô Ưu... tìm cơ hội lén hạ kịch độc Đoạt Hồn Tán vào nguồn suối pha trà... triệt hạ toàn bộ Vô Ưu Tông... bắt sống Đường Dao dâng công cho thiếu chủ Đường Vạn Lý..."*
Đọc chính xác từng chữ chuyển động từ đôi môi của Hoa Mai, Đường Dao cảm thấy da đầu mình tê dại, lồng ngực phẫn uất tột độ.
*Đoạt Hồn Tán! Đường Vạn Lý... ngươi thực sự tàn độc dã man đến mức muốn đầu độc cả nguồn nước suối linh thạch ngầm để tàn phá toàn bộ thung lũng Mỹ An sao?*
Đường Dao tập trung nhãn lực quan sát kỹ hơn. Nàng nhìn thấy Hoa Mai khẽ mở chiếc hộp trang điểm khảm ngọc bích trên tay, lén lút kiểm tra một bình gốm nhỏ màu đen chứa bột kịch độc không màu không mùi giấu dưới đáy hộp. Sát khí tà ác vô hình từ bình độc dược tỏa ra làm rụng vài cánh hoa mận trắng dốc đá.
*Kế hoạch tàn độc hạ độc nguồn nước vô hình của mưu sĩ Tử Dương!* Đường Dao thắt chặt chiếc vòng chỉ đỏ kết tóc trên cổ tay trái, lòng ngập tràn lo lắng nghẹt thở. *Ta phải lập tức quay về báo động cho chưởng môn! Kịch độc Đoạt Hồn Tán cực kỳ nguy hiểm, nếu để cô ta lọt vào Hồ Cá Vô Tri và suối linh thạch rò rỉ sau nhà gỗ ba gian dột nát, hậu quả sẽ khôn lường.*
Nàng vội vàng gánh đôi thùng gỗ mận quay đầu chạy băng băng xuống dốc đá đứng sương mù bao phủ để trở về nhà gỗ.
Trong lúc đó, Hoa Mai với giỏ trà giả mạo trên tay, nở nụ cười ngọt ngào đầy vẻ tự tin, bắt đầu nhấc gót sen bước lên con đường mòn Đường mòn Mận Trắng dốc đứng trơn trượt.
Thế nhưng, ngay sát ranh giới sườn núi dốc đứng che khuất bởi sương mù dày đặc, chú chó Lu vàng béo tròn đang nằm ngủ trưa bỗng khẽ động đôi tai lanh lợi. Lu vàng mở to đôi mắt thông minh ấm áp, chiếc mũi béo tròn khẽ hít hà trong gió sương sớm, lập tức đánh hơi thấy một mùi hương phấn trang điểm lạ lẫm quyện cùng sát khí tà ác vô hình tỏa ra từ phía chân dốc.
Chú chó cỏ cỏ màu vàng óng ả khẽ đứng dậy, nhe răng nanh nhỏ bé cảnh giác, lặng lẽ nấp sau bụi mận cổ thụ gác hiên nhà gỗ, khóa chặt bóng hồng phấn nhạt đang tiến lại gần.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!