Hơi Ấm Của Chưởng Môn Lười
Đêm đông sương muối phủ vây Vô Ưu Sơn, cái lạnh buốt giá như hàng vạn cây kim châm vô hình đâm xuyên qua màn sương mù đặc quánh. Gió chướng từ thung lũng Mỹ An thốc ngược lên vách đá dựng đứng, rít gào qua những kẽ lá của rặng mận cổ thụ trắng xóa. Giữa đêm đen tĩnh mịch, Tạ Vô Ưu đang vác cần câu trúc rách trên vai, một tay ôm chặt lấy eo Đường Dao, lững thững bước đi trên con đường mòn dốc đứng dẫn về phía gian nhà gỗ.
"Này... cô Dao à..." Tạ Vô Ưu khẽ cằn nhằn, hơi thở của hắn hóa thành những luồng khói trắng mỏng manh trong không khí lạnh giá. "Cô ăn cái gì mà nặng như đá tảng thế này? Ta đã bảo bao nhiêu lần rồi, làm tạp dịch thì phải biết giữ thân thể cho khỏe mạnh. Đêm hôm gió rét căm căm, cô lại bày trò bộc phát hàn độc, suýt chút nữa thì kéo cả ta rơi xuống vách đá Tử Thần. Ta bế cô đi một đoạn mà bắp tay đã mỏi rã rời, ngày mai chắc chắn không thể cầm nổi cần câu nữa rồi."
Đường Dao nằm gọn trong lồng ngực rộng lớn và nóng ấm của Vô Ưu, hai tai nàng khẽ động nhẹ. Sử dụng năng lực đặc thù Thính giác phục hồi, nàng lắng nghe từng nhịp tim đập đều đặn, trầm ổn và sâu lắng của gã chưởng môn lười biếng đang ôm mình. Nhịp tim của anh không hề có một tia dao động hỗn loạn nào của kẻ đang vận chuyển nội lực chiến đấu, cũng chẳng mang theo bất kỳ sát khí hay sự phòng bị nào của giới võ lâm. Nó mộc mạc, bình lặng như dòng nước suối ngầm chảy xuôi dưới đáy thung lũng.
*Hít thở nông sâu tự nhiên, khí tức hoàn toàn trống rỗng, không một chút phòng bị.* Đường Dao thầm nghĩ, mắt phượng khẽ nheo lại dưới ánh trăng mờ. *Đây chính là cảnh giới 'Nhập Thế Phàm Nhân' tột cùng trong truyền thuyết! Ngài ấy cố tình giả vờ cằn nhằn lười biếng, thực chất là để ta không cảm thấy ái ngại, đồng thời dùng chính hơi ấm cơ thể phàm nhân của mình để xua tan hàn khí đang đóng băng kinh mạch của ta. Tạ Vô Ưu... ngài quả thực là một ẩn thế cao nhân có trái tim ấm áp nhất mà ta từng gặp.*
Nàng khẽ siết nhẹ vạt đạo bào xám rộng thùng thình bám đầy muội than sấy trà của anh, cảm giác tê liệt buốt giá nơi đôi chân dường như đã vơi đi phần nào nhờ lồng ngực nóng như lò sưởi của gã chưởng môn lười. Cổ tay trái của nàng, nơi đeo chiếc Vòng chỉ đỏ kết tóc đồng tâm, khẽ tỏa ra một luồng sinh khí ấm áp dịu nhẹ, chạy dọc theo cánh tay rồi thấm sâu vào cốt tủy, giúp nàng tạm thời giữ được sự thanh tỉnh trước cơn tàn phá của hàn độc phát tác cấp 1.
"Két... rắc..."
Tạ Vô Ưu dùng chân đẩy nhẹ cánh cửa gỗ cũ kỹ, bế Đường Dao bước vào bên trong Gian nhà ba gian Vô Ưu Tông. Gian nhà gỗ rách nát sau trận bão sấm sét ban sáng vẫn còn dột nát vài chỗ trên mái, gió lùa qua các kẽ hở vách tre phát ra những tiếng hú u u lạnh lẽo. Hắn gently đặt nàng ngồi xuống chiếc giường tre cũ kỹ ở gian giữa, rồi lập tức ngồi bệt xuống đất, đấm đấm hai bên bắp đùi của mình, miệng không ngừng than vãn:
"Ôi chu cha, cái lưng già của ta... Cô tạp dịch ơi là cô tạp dịch, cô nợ ta sáu lượng bạc và hai mươi tiền đồng Đại Việt tiền thuốc men ăn uống hằng ngày, giờ lại cộng thêm phí vận chuyển khẩn cấp đêm đông này nữa đấy nhé. Để ta bảo A Tài ghi thêm vào sổ nợ, mỗi ngày cô phải quét thêm hai sọt lá mận rụng mới mong trừ hết nợ nần sòng phẳng."
Đường Dao ngồi co rúm trên giường tre, đôi chân phế liệt hoàn toàn không có cảm giác, cơ thể gầy guộc dưới lớp áo bảo hộ tơ tằm trà mỏng nhẹ vẫn khẽ run rẩy bần bật. Nàng nhìn gã chưởng môn đang gãi đầu gãi tai dưới đất, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười ấm áp, giọng nói run rẩy vì lạnh nhưng ngập tràn sự nhu hòa:
"Chưởng môn... nợ nần thế nào ta đều nhận hết. Chỉ cần ngài không chê ta vụng về làm phiền giấc ngủ trưa của ngài..."
"Chê chứ, ta chê lắm chứ!" Tạ Vô Ưu lầu bầu, nhưng tay hắn đã thoăn thoắt đi về phía góc bếp. "Cô làm hỏng giấc ngủ trưa kéo dài đến tận đêm muộn của ta rồi đây này. Phiền phức thật mà."
Hắn lách qua những chiếc lu đất nung Mỹ An dùng để ủ trà cổ, cúi người nhặt những mẩu Than mận cổ màu đen bóng xếp gọn gàng trong xọt tre. Thứ than này được đốt từ những cành mận già khô rụng tự nhiên sau vườn, được Vân Chi tỉ mỉ ủ kín dưới lòng đất suốt ba ngày ba đêm. Khi cháy, than mận cổ không hề tỏa ra một tia khói đen độc hại nào, ngược lại còn cháy đượm, tỏa ra một mùi hương mận chín ngọt dịu, ấm áp vô cùng.
Tạ Vô Ưu dùng chiếc bật lửa bằng đá lửa thô sơ khẽ đánh vài nhịp. Ánh lửa cam ấm áp lập tức bùng lên, soi sáng góc phòng u tối dột nát. Hắn xếp từng viên than mận cổ vào chiếc lò sưởi bằng đất nung nhỏ đặt sát chân giường tre của Đường Dao. Hơi ấm nồng nàn nhanh chóng lan tỏa khắp gian phòng gỗ ba gian, đẩy lùi dần cái lạnh buốt giá của sương muối biên thùy.
"Cầm lấy cái này sưởi ấm tay đi, đừng có ngồi đó mà run rẩy làm hỏng cái giường tre duy nhất của tông môn." Tạ Vô Ưu thản nhiên lấy từ trong đống tro bếp nóng hổi ra hai củ Khoai lang mật Mỹ An chín vàng, vỏ ngoài cháy sém nhẹ, rỉ ra những giọt mật ngọt lịm thơm phức.
Hắn khéo léo bóc lớp vỏ cháy sém bằng đôi tay trần, thổi phù phù vài cái cho bớt nóng rồi đưa tận tay bắt Đường Dao cầm lấy.
Đường Dao ngập ngừng đón lấy củ khoai mật nóng hổi. Hơi ấm từ củ khoai lập tức truyền qua lòng bàn tay lạnh buốt của nàng, xua tan cảm giác tê dại của các đầu ngón tay. Nàng khẽ đưa lên miệng cắn một miếng nhỏ. Vị ngọt lịm, béo bùi và ấm nóng của khoai mật Mỹ An như một luồng dòng điện ấm áp chạy thẳng vào lồng ngực nàng, khiến sống mũi nàng bất giác cay cay.
Từ thuở nhỏ lớn lên trong gia tộc chính trị Đường gia quyền quý tại kinh thành Thăng Long, Đường Dao chưa bao giờ biết đến hơi ấm thực sự của một gia đình. Nàng chỉ biết đến những điều luật nghiêm khắc của Gia quy Chấp Pháp Điện, biết đến sự huấn luyện tàn nhẫn để trở thành một phán quan sắt đá, một công cụ hành pháp lạnh lùng không được tư vị cá nhân. Trong mắt mẹ kế Đường phu nhân và em trai Đường Vạn Lý, nàng chỉ là một quân bài liên hôn chính trị, một kẻ phế vật mang hàn độc bẩm sinh có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào khi hết giá trị lợi dụng.
Nhưng tại ngọn núi hoang sơ rách nát này, bên bếp lửa than mận cổ tỏa hương dịu nhẹ, ăn củ khoai lang nướng mộc mạc do chính tay gã chưởng môn lười biếng bóc vỏ, Đường Dao lần đầu tiên cảm nhận được thế nào là hơi ấm của sự sống chân thành, không vụ lợi.
"Ngon không?" Tạ Vô Ưu ngồi xếp bằng trên đống rơm khô sát bếp lửa, uể oải chống cằm nhìn nàng.
"Ngon lắm..." Đường Dao khẽ gật đầu, một giọt nước mắt ấm áp khẽ rơi xuống củ khoai mật trên tay. "Từ nhỏ đến lớn, chưa từng có ai nướng khoai cho ta ăn thế này."
"Ôi chu cha, cô lại khóc lóc cái gì thế?" Tạ Vô Ưu gãi gãi đầu đầy vẻ bối rối, vội vàng xua tay càu nhàu: "Đừng có khóc vào khoai mật của ta, phí phạm lương thực cứu đói của đệ tử nhỏ tuổi lắm đấy. Ta nướng khoai cho cô là vì thấy sắc mặt cô xanh xao quá, lo sợ cô tạp dịch duy nhất chết rét ở đây thì ngày mai lấy ai gánh nước suối linh thạch pha trà cổ dâng cúng tổ tiên sòng phẳng cho ta quét lá rụng."
Đường Dao nghe những lời cằn nhằn thực dụng của hắn, không những không giận mà khóe mắt càng thêm đỏ hồng vì ngượng ngùng đỏ mặt. Nàng biết, tính cách của anh chính là như vậy—ngoài miệng thì luôn tỏ ra lười biếng, ghét phiền phức và thực dụng sòng phẳng, nhưng hành động bên trong lại luôn chứa đựng sự chu đáo, che chở ấm áp thầm lặng dành cho nàng.
"Chưởng môn... thực ra gia quy của Chấp Pháp Điện nghiêm khắc lắm." Đường Dao khẽ thì thầm, ánh mắt nhìn đăm đăm vào ngọn lửa bập bùng. "Phán quan không được phép nhận ân huệ của phàm nhân, không được buông lỏng cảnh giác và phải hoàn thành nhiệm vụ điều tra bằng mọi giá. Nhưng đêm nay... ta muốn quên đi tất cả những điều luật lạnh lùng đó. Ta chỉ muốn làm một cô tạp dịch quét lá rụng của Vô Ưu Tông mà thôi."
"Ừ, quên đi là đúng rồi." Tạ Vô Ưu thản nhiên ngáp một cái thật dài, vạt đạo bào xám rộng thùng thình khẽ rung nhẹ theo nhịp thở lười biếng. "Mấy cái luật lệ triều đình phiền phức đó chỉ làm người ta nhanh già và khó ngủ nướng mà thôi. Sống trên đời này, lo nghĩ nhiều thế làm gì. Cứ ăn no khoai mật, ngủ kỹ dưới hiên nhà gỗ ba gian dột nát, thế là đủ thái bình rồi."
Hắn khẽ xoay người, thò tay xuống dưới gầm giường gỗ rách nát của mình, lôi ra một hũ đất nung nhỏ bám đầy vết bụi than mận cổ. Nắp hũ được gắn chặt bằng đất sét thô phong ấn kỹ lưỡng.
*Rắc!*
Tạ Vô Ưu dùng tay trần khéo léo gạt bỏ lớp phong ấn đất sét, mở nắp hũ rượu. Ngay lập tức, một mùi hương rượu nếp ngọt cay nồng nàn, hòa quyện với hương mận chín ủ sương suốt ba năm tỏa ra ngào ngạt khắp gian phòng gỗ ba gian dột nát, lấn át cả mùi hôi hắc của phân bón hữu cơ nhị đệ tử Vân Chi ủ ngoài sân.
"Đây là Rượu mận ủ sương quý giá nhất của ta đấy nhé." Vô Ưu tiếc nuối tặc lưỡi, rót một chén rượu màu đỏ mận chín sóng sánh ra chiếc chén đất nung nhỏ đưa tận tay Đường Dao. "Uống cạn chén này đi. Rượu này ta chôn sâu dưới đất sương mù suốt ba năm, có tác dụng kích thích tuần hoàn máu cực tốt đêm đông sương lạnh. Cô mà không uống hết để hàn độc cắn rách kinh mạch chân phế liệt vĩnh viễn, ta lại phải tốn công bế cô đi lại hằng ngày thì mỏi bắp tay ta lắm."
Đường Dao đón lấy chén rượu mận nồng ấm từ tay anh. Ngón tay nàng khẽ chạm vào ngón tay thon dài của Vô Ưu, một luồng điện ấm áp từ sương mù cảm ứng khẽ truyền qua da thịt, làm tim nàng khẽ lỗi nhịp một nhịp lãng mạn ngọt ngào. Nàng nhắm mắt, uống cạn chén rượu mận ủ sương cay nồng.
*Ực...*
Dòng rượu ấm nóng ngọt cay chảy xuống cổ họng, ngay lập tức biến thành một luồng khí nóng mạnh mẽ lan tỏa khắp cơ thể nàng. Luồng sinh khí nóng ấm từ rượu mận nhanh chóng chạy dọc theo các kinh mạch đang bị đóng băng của đôi chân phế liệt, trung hòa và giải phóng hoàn toàn sự đông cứng tàn nhẫn của hàn độc phát tác cấp 1.
"Ưm..."
Đường Dao khẽ hừ nhẹ một tiếng đầy sảng khoái cực hạn. Đôi chân vốn lạnh buốt thấu xương và mất hoàn toàn cảm giác của nàng giờ đây đang từ từ ấm nóng trở lại, các đầu ngón chân khẽ động đậy nhẹ nhàng trên giường tre. Luồng hàn khí tà ác tích tụ từ thuở nhỏ dường như đã bị hơi ấm của rượu mận và than mận cổ đẩy lùi hoàn toàn vào sâu trong cốt tủy.
Nàng ngước nhìn Tạ Vô Ưu đang lười biếng ngồi xếp bằng chống cằm bên bếp lửa sưởi ấm, mái tóc đen búi hờ khẽ lay động dưới ánh lửa cam ấm áp. Ánh mắt phượng của nàng ngập tràn một niềm kính phục và rung động thầm lặng sâu sắc.
*Rượu mận ủ sương ngậm sinh khí sương mù ba năm, kết hợp với than mận cổ dâng hương thanh khiết... Đây chính là phương pháp điều hòa kinh mạch phế liệt thâm sâu nhất của ẩn thế cao nhân! Ngài ấy không cần dùng đến linh lực chiến đấu bạo lực chủ động, chỉ bằng một chén rượu sinh hoạt thường nhật và một bếp lửa mộc mạc đã dễ dàng hóa giải cơn bộc phát hàn độc bẩm sinh tàn nhẫn của ta. Tạ Vô Ưu... phòng tuyến vô tri dửng dưng của ngài thực sự là bến đỗ bình yên nhất che chở cho sinh mạng tàn tạ của ta.*
Căn phòng gỗ ba gian dột nát chìm vào sự yên tĩnh ấm áp của đêm đông sương muối. Bên ngoài vách tre, tiếng gió rít gào và sương lạnh căm căm dường như đã bị đẩy lùi hoàn toàn trước hơi ấm nồng nàn của bếp than mận cổ sấy trà.
Đường Dao cảm thấy cơ thể ấm áp vô cùng, cơn mệt mỏi thể xác sau trận quyết chiến vách đá tử thần và dư chấn của hàn độc bộc phát nhanh chóng ập đến. Đầu óc nàng bắt đầu mơ màng, mi mắt nặng trĩu lại dưới tác dụng an thần thanh khiết của hương mận chín tỏa ra từ chén rượu.
Cơ thể nàng khẽ nghiêng nhẹ sang bên phải theo bản năng tìm kiếm hơi ấm sòng phẳng.
*Khẽ...*
Đường Dao nhẹ nhàng tựa đầu vào bờ vai rộng lớn, vững chãi của Tạ Vô Ưu đang ngồi bên cạnh giường tre. Nàng nhắm chặt mắt, chìm sâu vào giấc ngủ say bình yên nhất từ trước đến nay, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lãng mạn ngọt ngào.
Chiếc Trâm gỗ mận thô cài trang trọng trên mái tóc đen bới gọn gàng của nàng khẽ chạm nhẹ vào gò má thanh tú của Vô Ưu, tỏa ra một mùi hương mận chín thanh khiết, ngọt dịu vô cùng dưới ánh lửa sưởi ấm đêm đông sương lạnh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!