Cứu Mỹ Nhân Bên Vách Đá Tử Thần
Đêm đông trên đỉnh Vô Ưu Sơn lạnh buốt đến mức tàn nhẫn. Sau trận kích hoạt hệ thống bánh răng nước ngầm từ ban sáng, màn sương mù dày đặc ngậm đầy linh khí từ suối linh thạch thô không những không tan đi mà càng lúc càng đặc quánh, lảng vảng như những dải lụa xám bao phủ khắp các dốc đá dựng đứng. Gió rít qua các rặng mận cổ thụ trắng xóa, mang theo hơi lạnh thấu xương của vùng biên viễn phía Bắc Đại Việt.
Tại khu vực Vách đá Tử Thần phía sau núi, Đường Dao ngồi lặng lẽ trên chiếc Xe lăn gỗ đa năng do thợ rèn câm Trần Thiết đúc rèn. Chiếc xe lăn bằng gỗ mận sậm màu, bọc đai đồng rỉ sét mộc mạc khẽ phát ra tiếng lộc cộc nhỏ khi nàng khẽ chuyển động bánh xe. Trên mái tóc đen mượt mà bới gọn gàng của nàng, chiếc Trâm gỗ mận thô khẽ tỏa ra hương thơm dịu nhẹ, lướt qua cánh mũi giúp nàng giữ được một tia thanh tỉnh cuối cùng giữa cơn đau buốt. Nàng đưa bàn tay run rẩy khẽ chạm vào chiếc Vòng chỉ đỏ kết tóc đồng tâm trên cổ tay trái. Sợi chỉ đỏ khẽ phát sáng ấm áp, như một nguồn sinh khí mỏng manh đang cố gắng bảo vệ kinh mạch của nàng khỏi sự tàn phá của băng giá.
Nhưng đêm nay, cái lạnh của Vách đá Tử Thần quá tàn nhẫn. Luồng gió chướng từ thung lũng Mỹ An thổi ngược lên vách đá đứng dựng đứng như bức tường thành, kích hoạt cơn Hàn độc phát tác cấp 1 đang ẩn sâu trong cốt tủy của nàng từ thuở nhỏ. Đôi chân Đường Dao run rẩy dữ dội rồi nhanh chóng mất đi hoàn toàn cảm giác. Sự tê liệt lạnh buốt như băng tuyết từ từ bò ngược lên hông, bóp nghẹt các huyệt đạo chủ, khiến nội lực của vị cựu Tổng đốc phán quan Chấp Pháp Điện triều đình bị phong tỏa đến chín mươi phần trăm.
"Két... rắc rắc..."
Đột nhiên, từ phía rìa vách đá dốc đứng cheo leo đầy sương mù, tiếng kim loại ma sát sắc lạnh vang lên. Sử dụng năng lực đặc thù Thính giác phục hồi, Đường Dao khẽ động đôi tai, tập trung tinh thần tối đa. Giữa tiếng gió rít gào, nàng nghe thấy tiếng móc sắt găm chặt vào đá cổ, tiếng thở dồn dập và nhịp tim đập mạnh mẽ, tràn đầy sát khí của những kẻ đang leo núi.
"Một... hai... năm... tổng cộng có mười hai tên." Đường Dao thầm tính toán trong lòng, đốt ngón tay siết chặt lấy đốc thanh kiếm gỗ mận của Mạc Phàm đặt ngang đùi.
Nàng lập tức nhận ra lai lịch của những kẻ này thông qua nhịp bước chân nặng nề bọc sắt. Đó chính là đội Binh lính tuần tra tinh nhuệ của Thần Cơ Doanh dưới quyền thống lĩnh Triệu Khải, nhưng hơi thở của chúng mang theo sát ý tàn độc đặc trưng của nhóm sát thủ Ảnh Tử do em trai cùng cha khác mẹ của nàng – Đường Vạn Lý phái tới. Đường Vạn Lý quả thực điên cuồng, hắn biết chính diện Đường mòn Mận Trắng đã bị trận pháp sương mù phong tỏa, bèn cho quân tuần tra liều mạng leo lên từ Vách đá Tử Thần hiểm trở không điểm bám hòng bắt cóc nàng về kinh thành Thăng Long làm vật tế liên hôn chính trị.
"Vút! Vút!"
Mười hai bóng đen mặc dạ hành y bọc giáp da thô rách nát nhảy vọt lên từ mép vách đá dựng đứng, đao bản lớn rèn bằng thép đen tuyết sơn sáng loáng dưới ánh trăng mờ. Chúng nhanh chóng tản ra, tạo thành một thế trận gọng kìm bao vây chặt lấy Đường Dao đang ngồi trên xe lăn.
"Đường tổng đốc, không ngờ vị phán quan sắt đá của Chấp Pháp Điện lại có ngày thảm hại thế này." Tên dẫn đầu cười lạnh, giọng nói khàn khàn đầy chế giễu: "Nhị thiếu gia Đường Vạn Lý có lời nhắn, khuyên tỷ tỷ nên ngoan ngoãn đi theo chúng ta về kinh, đừng để gã chưởng môn lười biếng rách nát kia phải bỏ mạng vô ích."
Đường Dao không đáp, đôi mắt phượng sắc lẹm như dao cạo khẽ liếc nhìn ranh giới vách đá dốc đứng ngay sau lưng mình. Nàng biết, với thể trạng phế liệt chân hiện tại, nàng không thể di chuyển đường dài để trốn chạy. Nhưng nàng kiêu hãnh và chính trực, kiên quyết không quay về chịu sự sỉ nhục của hào môn thối nát.
"Muốn bắt ta? Để xem các ngươi có bản sự đó hay không!"
Đường Dao khẽ quát một tiếng, ngón tay ngọc ngà khẽ bấm vào nút gạt giấu kín trên tay vịn chiếc Xe lăn gỗ đa năng.
*Hưu! Hưu! Hưu!*
Hệ thống cơ quan mộc nghệ thô sơ do Trần Thiết chế tác lập tức kích hoạt. Từ gầm xe lăn, hàng chục cây kim châm bằng thép rỉ sét ngậm đầy chướng khí độc hại phóng ra như mưa sa. Tên dẫn đầu và hai tên sát thủ đứng trước không kịp đề phòng, bị kim châm găm thẳng vào mắt và cổ họng, hét lên một tiếng thảm thiết rồi đổ rạp xuống đất cát.
"Cẩn thận! Xe lăn của ả có cơ quan! Áp sát bẻ gãy bánh xe!" Những tên còn lại gầm rú, vung đao bản lớn chém thẳng vào khớp bánh răng xe lăn.
Đường Dao cắn chặt răng chịu đựng cơn đau buốt đang cắn rách kinh mạch chân, tay nàng vung mạnh cành mận khô dẻo dai vừa nhặt được dưới đất. Nàng dồn toàn bộ tàn lực nội thế vào cành cây thô mộc, ngưng tụ thành một luồng Kiếm ý Hàn Băng sắc bén.
*Vút!*
Luồng kiếm khí lạnh buốt màu xanh lam mờ nhạt tỏa ra từ cành mận thô, đâm thẳng vào huyệt đạo ngực của hai tên binh lính tuần tra đang lao tới. Kiếm ý hàn băng đóng băng tức thì vết thương, đâm xuyên qua lớp giáp da thô cứng khiến chúng hộc máu ngã nhào nhục nhã.
Nhưng việc cố gắng vận dụng kiếm ý trong khi hàn độc đang bộc phát dữ dội đã gây ra một phản phệ kinh tởm cho cơ thể nàng. Lồng ngực Đường Dao thắt chặt lại, một ngụm máu tươi đỏ hồng phun ra khỏi bờ môi tím tái, nhuộm đỏ một mảng áo bảo hộ tơ tằm trà mỏng nhẹ. Kinh mạch nửa thân dưới của nàng đông cứng hoàn toàn như băng đá, đôi chân tê liệt không còn một chút sức lực nào để điều khiển xe lăn.
"Rắc!"
Thanh đao bản lớn của một tên sát thủ chém mạnh vào trục bánh xe bên phải, làm hỏng nhẹ một bên bánh răng gỗ mận rỉ sét. Chiếc xe lăn gỗ đa năng mất đi thăng bằng, bắt đầu trượt tự do trên nền đá dốc đứng trơn trượt sương mù bao phủ, lao thẳng về phía vực sâu vạn trượng của Vách đá Tử Thần.
Đường Dao nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lạnh buốt khẽ rơi trên gò má xanh xao kinh dị. Nàng không sợ cái chết, nàng chỉ hối tiếc vì chưa thể cùng gã chưởng môn lười biếng kia sống trọn vẹn những ngày tháng điền viên mộc mạc bên đồi trà cổ thụ thủy tổ.
*Vô Ưu... xin lỗi ngài... ta lại gây phiền phức cho ngài rồi...*
Đúng lúc chiếc xe lăn gỗ đa năng đã trượt sát mép vách đá dựng đứng cheo leo, giữa làn sương mù đặc quánh bỗng vang lên một tiếng thở dài đầy uể oải, quen thuộc vô cùng.
"Ơ kìa... Cô tạp dịch này, ta đã bảo bao nhiêu lần rồi. Đêm hôm gió lạnh thế này không lo nhóm than sấy trà, lại ra đây bày trò nhảy vực làm cái gì? Cô mà rơi xuống đó thì ngày mai ai nấu canh chua cá lóc sòng phẳng cho ta ăn đây?"
Tạ Vô Ưu!
Hắn mặc bộ đạo bào xám tro rộng thùng thình rách nát bám đầy muội than, mái tóc đen búi hờ bằng cành mận khô rủ xuống khuôn mặt thanh tú có phần lờ đờ vì ngái ngủ. Hắn vác bên vai chiếc Cần câu trúc rách, đi guốc gỗ mộc mạc lững thững bước ra từ màn sương mù dày đặc như một bóng ma vô hại.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi chiếc xe lăn đã trượt hẳn một nửa bánh ra ngoài khoảng không vách đá, Tạ Vô Ưu khẽ vung cổ tay.
*Vút!*
Sợi dây câu bằng tơ tằm thô của chiếc cần câu trúc rách bay vút qua làn sương lạnh, chuẩn xác đến mức kinh ngạc, móc chặt vào dải lụa thắt lưng màu xanh chàm của Đường Dao. Vô Ưu khẽ xoay người, một lực kéo mộc mạc nhưng dẻo dai truyền qua thân trúc rạn nứt, kéo phăng thân hình mảnh mai của Đường Dao ra khỏi chiếc xe lăn đang rơi tự do xuống vực sâu.
*Ầm!*
Chiếc xe lăn gỗ đa năng rơi xuống khe đá vỡ tan tành phát ra tiếng động lớn. Đồng thời, Đường Dao cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, bay thẳng về phía trước và nằm gọn vào lồng ngực rộng lớn, nóng ấm của Tạ Vô Ưu.
"Ái chà... dải lụa thắt lưng này mỏng quá, suýt chút nữa thì rách rồi." Vô Ưu cằn nhằn lầm bầm, một tay ôm chặt lấy eo Đường Dao, tay kia cầm cần câu trúc rách gãi gãi đầu đầy vẻ ái ngại: "Lần sau ta phải bảo Xuân Mai may cho cô cái thắt lưng bằng chỉ đỏ dệt tơ tằm trà cho chắc chắn sòng phẳng, chứ cứ kéo bằng cần câu trúc thế này mệt mỏi bắp tay ta quá."
Cú kéo bằng cần câu trúc rách quả thực đã làm rách nhẹ dải lụa thắt lưng của Đường Dao, để lộ một mảng da thịt trắng ngần bên hông, nhưng Đường Dao lúc này hoàn toàn không bận tâm đến điều đó. Nàng nằm gọn trong lồng ngực ấm áp của Vô Ưu, hương thơm mộc mạc của lá trà cổ và mùi hương mận chín thanh khiết từ cơ thể anh truyền qua lớp áo mỏng, ngay lập tức bao bọc lấy nàng. Hơi ấm nồng nàn, mạnh mẽ ấy len lỏi qua từng thớ thịt, xoa dịu tức thì cơn đau buốt tê dại của hàn độc phát tác cấp 1 nơi kinh mạch chân nàng.
Gương mặt Đường Dao đỏ bừng lên vì ngượng ngùng đỏ mặt lãng mạn ngọt ngào, trái tim nàng đập dồn dập liên hồi, hoàn toàn quên đi cả nỗi sợ hãi cái chết và cơn đau đớn thể xác vừa rồi.
"Chưởng môn... ngài..." Đường Dao khẽ thì thào, giọng nói run rẩy chứa đựng sự rung động tột đỉnh.
"Đứng im đấy, phiền phức sắp tới rồi kìa." Vô Ưu khẽ ngáp một cái dài, đôi mắt lờ đờ nhìn về phía bảy tên sát thủ Ảnh Tử còn lại đang tức giận điên cuồng lao tới.
"Tên chưởng môn lười biếng kia! Mau buông ả ra dâng nộp đầu đây!" Những tên sát thủ hét lớn, đao bản lớn vung lên chém ra những luồng đao khí tàn bạo xé toạc màn sương lạnh chém thẳng về phía hai người.
Đường Dao hoảng hốt định vận nội lực kiếm ý hàn băng tự vệ, nhưng Vô Ưu đã ôm chặt lấy eo nàng khẽ lùi lại một bước.
Bước chân của hắn vô cùng chậm rãi, mộc mạc như một người nông dân đang dạo bước trên đồi trà tránh nắng sương hằng ngày. Thế nhưng, dưới tác dụng của cảnh giới Đệ Nhất Phòng Thủ Thụ Động và sự cảm ứng sương mù nhạy bén, thân ảnh của Vô Ưu ôm Đường Dao khẽ nghiêng nhẹ sang bên trái một tấc, rồi lướt nhẹ sang bên phải nửa bước.
*Vút! Vút! Vút!*
Hàng loạt đường đao sát phạt tàn bạo của bảy tên sát thủ chém sạt qua vạt đạo bào xám rộng thùng thình của Vô Ưu, nhưng tuyệt đối không thể chạm vào một sợi tóc của hai người. Chúng chém hụt liên tục vào khoảng không sương mù, mất thăng bằng do đà chém quá mạnh.
Đường Dao nằm trong lòng anh, mắt phượng mở to kinh ngạc quan sát từng nhịp di chuyển né tránh tự nhiên của Vô Ưu. Nàng thầm suy diễn vĩ đại trong lòng: *Trời đất ơi! Thân pháp né tránh này... chính là Đệ Nhất Phòng Thủ Thụ Động truyền thuyết! Ngài ấy không hề dùng một tia linh lực chiến đấu chủ động nào, hoàn toàn dựa vào sự đồng điệu ý thức với luồng gió sương và địa hình vách đá dựng đứng để hóa giải đòn sát phạt của sát thủ! Mỗi bước đi của ngài ấy đều chuẩn xác đến từng sợi tóc, khiến đòn đao của đối phương bị trượt hướng hoàn toàn do sương mù cảm ứng quanh võng gai che mắt! Tạ Vô Ưu... ngài quả thực là ẩn thế đại tông sư mưu lược thâm sâu nhất thế gian!*
"Chém! Chém chết hắn cho ta!" Tên sát thủ dẫn đầu gầm rú điên cuồng, vung đao chém một đường chí mạng vào cổ Vô Ưu.
Vô Ưu khẽ nhíu mày vì tiếng hét quá to làm điếc tai ngủ trưa của mình. Hắn không thèm rút kiếm hay đối kháng vật lý, chỉ nhẹ nhàng vung cần câu trúc rách ra phía trước gạt nhẹ một cái vô tri.
*Cạch!*
Đầu cần câu trúc rách vô tình chạm trúng một sợi dây gai căng ngang bụi mận cổ thụ sát mép vách đá – vốn là hệ thống bẫy đuổi chim bằng rơm vô hại do lão nông Tạ Đại Bản lắp đặt hằng ngày để tránh chim phá hoại đồi trà.
*Hưu! Ầm!*
Sợi dây gai bị kéo căng giải phóng một chiếc bù nhìn rơm lớn bện bằng rơm khô thung lũng Mỹ An. Chiếc bù nhìn rơm đung đưa mạnh mẽ trước gió sông Tiền Giang, chuông gió đất nung Mỹ An treo trên đó phát ra những âm thanh tần số cao chói tai. Sự va đập vật lý đột ngột của chiếc bù nhìn rơm khổng lồ quật mạnh vào ngực tên sát thủ dẫn đầu, khiến hắn mất thăng bằng trượt chân ngã nhào dốc đá đứng.
"Á!"
Tên dẫn đầu hét lên một tiếng nhục nhã rồi rơi tự do xuống vách đá dựng đứng Vách đá Tử Thần biến mất hoàn toàn trong màn sương mù đặc quánh. Sáu tên sát thủ còn lại nhìn thấy cảnh tượng đồng bọn bị đánh bại quá dễ dàng bởi một chiếc bù nhìn rơm vô tri, hoảng sợ bế tắc tinh thần hoàn toàn. Chúng hoang mang suy diễn rằng Vô Ưu Sơn chứa Huyền Không Trận Pháp cổ đại vô phương cứu chữa, bèn dập đầu lùi bước hoảng loạn chạy trốn biệt tích sườn núi.
Trận chiến kết thúc nhanh chóng, sương mù dày đặc dốc đứng lại tụ lại che phủ hoàn toàn Vách đá Tử Thần yên bình trở lại.
Trên dốc đá đứng hoang sơ mộc mạc, Tạ Vô Ưu vẫn ôm chặt lấy Đường Dao trong lồng ngực ấm áp của mình. Hơi ấm từ cơ thể anh tiếp tục truyền qua lớp áo mỏng dệt sợi tơ tằm trà, sưởi ấm hoàn toàn cơ thể run rẩy và đôi chân tê liệt của nàng.
Đường Dao tựa đầu vào vai anh, gương mặt đỏ bừng ngượng ngùng đỏ mặt quên đi cả cơn đau buốt kinh mạch chân đang dần xoa dịu. Nàng siết chặt lấy vạt đạo bào xám sờn rách bám đầy bụi tro sấy trà của hắn, thầm cảm nhận sự che chở thầm lặng và bình yên vô ưu vô lo vĩ đại của gã chưởng môn lười.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!