Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Phòng Tuyến Sương Mù Và Tiếng Sáo Biên Thùy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương đêm đông buốt giá đặc quánh bao phủ Vô Ưu Sơn. Tiếng sáo trúc réo rắt, dồn dập của cậu bé ch Chăn trâu A Mục từ phía chân núi dốc đá đứng vang vọng lên, phá vỡ sự tĩnh lặng u tịch của sườn núi. Luồng âm thanh cao vút, gấp gáp ấy lướt qua những rặng mận cổ thụ trắng xóa, dội thẳng vào gian nhà gỗ ba gian dột nát của Vô Ưu Tông, mang theo một tín hiệu cảnh báo khẩn cấp đầy nghẹt thở.


Dưới hiên nhà gỗ sờn mốc, Đường Dao đứng lặng lẽ, bàn tay nhỏ bé khẽ vuốt ve chiếc vòng chỉ đỏ kết tóc đồng tâm trên cổ tay trái. Chiếc vòng chỉ mộc mạc ấy khẽ tỏa ra một luồng hơi ấm dịu nhẹ, len lỏi vào kinh mạch, tạm thời xoa dịu đi cơn lạnh buốt tê dại của hàn độc bẩm sinh đang rục rịch phát tác nơi cổ chân nàng. Đôi mắt phượng sắc bén của vị cựu Tổng đốc phán quan Chấp Pháp Điện khẽ nheo lại, nhìn đăm đăm vào màn sương xám đặc quánh phía chân núi.


"Tỷ tỷ! Không xong rồi!" Đường Ngọc từ ngoài sân hớt hải chạy vào, khuôn mặt gầy gò nhợt nhạt vì đói lạnh, giọng nói run rẩy bần bật: "Tiếng sáo của A Mục... đúng là báo động liên minh quân sự! Thống lĩnh Triệu Khải dưới sự giật dây của Đường Vạn Lý đã dẫn theo hàng trăm binh lính thiết giáp Thần Cơ Doanh chặn đứng mọi ngả đường mòn dẫn lên Vô Ưu Sơn! Họ đang dựng rào chắn bằng gỗ gai sắt, lập doanh trại phong tỏa nghiêm ngặt dưới chân núi!"


Đường Dao siết chặt thanh kiếm gỗ mận của Mạc Phàm trong tay, đốt ngón tay trắng bệch. Nàng khẽ hỏi, giọng lạnh lùng: "Chúng thực sự muốn dồn chúng ta vào tử địa?"


"Họ... họ đã chặn đứng toàn bộ xe chở Cá khô Mỹ An của trưởng thôn Ba Đất gửi lên núi!" Đường Ngọc lo sợ run rẩy, gạt mồ hôi lạnh trên trán: "Triệu Khải ra lệnh, từ nay không cho phép bất kỳ một lạng lương thực, một con cá khô nào được lọt qua ranh giới phong tỏa. Chúng tuyên bố sẽ vắt kiệt nguồn tiếp tế của Vô Ưu Tông, ép chúng ta phải tự động giải thể và giao nộp mạch đất đồi trà cổ thụ!"


Cá khô Mỹ An... Đó chính là nguồn lương thực chủ trữ duy nhất giúp mấy thầy trò Vô Ưu Tông nghèo nàn vượt qua mùa sương muối lạnh giá này. Nếu bị cắt đứt nguồn cá khô tiếp tế từ thung lũng Mỹ An, đống gạo khô trong bếp của gia nhân già A Phúc chỉ đủ duy trì trong ba ngày nữa. Đường Vạn Lý và Triệu Khải quả thực tàn độc, chúng không dùng đao kiếm sát phạt trực diện mà muốn dùng cái đói để bóp nghẹt ý chí của nàng, ép nàng phải cúi đầu chịu sự sắp đặt liên hôn chính trị tàn nhẫn của gia tộc hào môn kinh thành.


Giữa lúc Đường Dao đang chìm trong sự phẫn uất và lo lắng tột độ cho sự an nguy của tông môn, thì từ phía gian nhà chính dột nát, một tiếng ngáp dài uể oải bỗng vang lên.


Tạ Vô Ưu mặc bộ đạo bào xám tro rộng thùng thình rách nát bám đầy muội than sấy trà hằng ngày, lững thững bước ra hiên. Hắn vác bên vai chiếc cần câu trúc rách, mái tóc đen búi hờ bằng cành mận khô khẽ rủ xuống khuôn mặt thanh tú có phần lờ đờ vì ngái ngủ. Hắn dụi dụi mắt, gãi gãi đầu càu nhàu cằn nhằn:


"A Mục thổi sáo cái gì mà rú lên như bò thiến thế kia? Làm ta bay mất giấc mơ câu được con cá chép năm ký dưới hồ vô tri. Mới sáng sớm ngày ra đã làm ồn giấc ngủ nướng ngọt ngào tránh nắng sương của người ta... Thật là phiền phức mệt mỏi tinh thần quá đi mất."


Đường Dao quay đầu lại, nhìn gã chưởng môn lười biếng đang ngáp ngắn ngáp dài trước mặt mình, trái tim nàng khẽ run lên một nhịp ấm áp. Nàng thầm suy diễn vĩ đại trong lòng: *Trời đất, liên minh quân sự với hàng trăm thiết giáp binh đang vây kín chân núi, đe dọa sinh mệnh của toàn bộ tông môn, vậy mà ngài ấy vẫn giữ được phong thái ung dung, dửng dưng đến mức này sao? Ngài ấy cố tình cằn nhằn về tiếng sáo của A Mục, thực chất là muốn dùng sự vô tri lo âu ấy để trấn an tinh thần đang hoảng loạn của ta và Đường Ngọc! Ngài ấy không muốn ta phải lo lắng về áp lực gia tộc hào môn kia. Tạ Vô Ưu... ngài quả thực là một ẩn thế cao nhân có tâm thế tĩnh lặng vô vi vĩ đại nhất thế gian!*


"Chưởng môn..." Đường Dao khẽ bước lại gần, giọng nói dịu dàng chứa đựng sự ngượng ngùng đỏ mặt: "Đường Vạn Lý đã phong tỏa chân núi, cắt đứt nguồn cá khô tiếp tế rồi. Chúng ta phải làm sao đây?"


Tạ Vô Ưu lờ đờ liếc nhìn cô tạp dịch của mình, khẽ hứ một tiếng dửng dưng: "Vây núi thì vây, cùng lắm thì không xuống núi dạo chơi nữa. Nhưng tiếng sáo trúc này điếc tai quá, làm ta không tài nào ngủ tiếp được dưới hiên nhà gỗ dột nát này. Ta phải đi ra hiên sau vườn mận cổ thụ, kiếm góc hiên nào mát mẻ khuất gió để ngủ nướng tránh nắng sương thôi."


Hắn vác chiếc cần câu trúc rách, đôi guốc gỗ mộc mạc gõ lộc cộc trên nền đá dốc đứng, thong thả đi vòng ra phía sau nhà gỗ ba gian dột nát. Hắn hoàn toàn không bận tâm đến cuộc phong tỏa quân sự nghẹt thở ngoài kia, trong đầu chỉ nung nấu một ý định duy nhất: tìm một chỗ yên tĩnh tuyệt đối để ngủ bù cho giấc mơ dở dang.


Đường Dao nhìn theo bóng lưng gầy gò nhưng ung dung tự tại của hắn dưới làn sương muối lạnh buốt, thầm cắn môi quyết định: *Không! Chưởng môn đã dùng cả khế ước sinh mệnh vòng chỉ đỏ để gánh vác hàn độc bảo vệ ta, ta không thể cứ ngồi yên hưởng thụ sự che chở của ngài ấy được! Đôi chân ta đã đi lại nhẹ nhàng nhờ châm cứu vi thể, ta phải dùng kiếm ý kiên cường này để cùng đệ tử Mạc Phàm xuống núi chặn đứng quân tuần tra, bảo vệ đồi trà cổ thụ thủy tổ!*


Nàng siết chặt thanh kiếm gỗ mận của Mạc Phàm, định lướt nhanh xuống dốc Đường mòn Mận Trắng dốc đá đứng. Thế nhưng, ngay khi nàng vừa bước ra khỏi ranh giới hiên nhà gỗ dột, luồng gió sương lạnh buốt đặc quánh từ thung lũng Mỹ An bất ngờ tràn lên, thổi tung vạt áo bảo hộ mỏng nhẹ tơ tằm trà của nàng. Cái lạnh buốt giá thấu xương ấy ngay lập tức kích hoạt cơn Hàn độc phát tác cấp 1 đang ẩn sâu cốt tủy. Đôi chân Đường Dao bỗng chốc run rẩy dữ dội, mất đi hoàn toàn cảm giác thăng bằng, khiến nàng ngã quỵ xuống nền đá dốc đứng trơn trượt.


"Tỷ tỷ!" Đường Ngọc hoảng hốt kêu lên, vội vàng lao ra đỡ lấy nàng.


Đường Dao cắn chặt môi đến rỉ máu, phẫn uất nhìn đôi chân phế liệt tạm thời của mình. Hàn độc tàn nhẫn bẩm sinh từ nhỏ do Đường phu nhân đầu độc kịch độc tơ băng lại bộc phát đúng lúc khẩn cấp nhất! Nàng cảm thấy mình thật vô dụng, một phán quan sắt đá từng gánh vác giang sơn giờ đây lại bất lực trước ranh giới sương mù sườn núi dốc đứng.


Đúng lúc này, ở phía sau vườn mận cổ thụ, Tạ Vô Ưu đang thong thả đi dạo tìm chỗ ngủ trưa. Hắn vừa đi vừa nhắm mắt lim dim vì quá buồn ngủ, miệng lẩm bẩm cằn nhằn về rễ cây mận già xù xì mọc lệch lối đi sườn núi.


"Ơ kìa... cái rễ cây này sao lại nằm ngang thế này..."


*Bịch!*


Tạ Vô Ưu trượt chân! Đôi guốc gỗ mộc mạc của hắn vấp mạnh vào một khúc gỗ mận khô nửa chìm nửa nổi dưới đất cát. Cú vấp chân vô cùng vụng về ấy khiến thân hình thanh tú của gã chưởng môn lười biếng ngã nhào về phía trước theo bản năng phàm nhân không có võ công phòng bị.


Để giữ thăng bằng tránh cú ngã sấp mặt nhục nhã, Vô Ưu vung mạnh chiếc cần câu trúc rách trên tay ra phía trước. Sợi dây câu bằng tơ tằm thô lơ lửng bỗng chốc bay vút qua màn sương mù đặc quánh, móc chặt vào một trục xoay ròng rọc bằng sắt rèn rỉ sét ngầm dưới gốc cây mận cổ thụ sát mép suối ngầm.


"Ái chà... cần câu rách lại vướng vào đâu rồi!" Vô Ưu gầm gừ càu nhàu, gồng hết sức lực tay kéo mạnh sợi dây câu tơ thô để gỡ cần câu ra: "Cái cần câu này ta quý lắm đấy nhé, đứt dây câu tơ thô thì lấy gì câu cá trốn việc hằng ngày..."


*Rắc rắc... Cạch!*


Cú kéo dây câu bằng tay trần đầy lười biếng nhưng dùng hết sức bình sinh phàm nhân của Vô Ưu vô tình giải phóng một chốt gỗ an toàn bám đầy rêu phong cổ kính dưới lòng suối ngầm rò rỉ linh thạch thô.


*Ầm ầm ầm... lộc cộc lộc cộc!*


Dưới lòng đất sườn núi dốc đứng, hệ thống bánh răng khổng lồ bằng gỗ mận cổ thụ bịt đai đồng rỉ sét của Hầm bánh răng nước do tổ tiên Tạ Vô Song thiết lập ngàn năm trước bỗng chốc chuyển động dữ dội bằng sức nước suối ngầm chảy xiết.


Dòng nước ấm suối linh thạch thô dưới thung lũng Mỹ An bị thay đổi hướng chảy đột ngột, phun trào mạnh mẽ qua các rãnh cơ quan ngầm sườn núi dốc. Hơi nóng địa nhiệt từ suối ấm kết hợp với linh khí linh thạch rò rỉ gặp sương lạnh đông buốt lập tức tạo nên một dị biến môi trường cực kỳ kinh hoàng.


*Vù vù vù!*


Trận pháp sương mù cấp 1 tự động bao quanh sườn núi Vô Ưu Sơn bỗng chốc dâng cao đột ngột, dầy đặc gấp mười lần thường ngày. Màn sương mù xám xịt, đặc quánh như sữa chảy tràn xuống dốc Đường mòn Mận Trắng, làm giảm tầm nhìn của toàn bộ khu vực xuống dưới một thước dốc đá đứng. Luồng khí sương ngậm linh khí mát lành ấy cuồn cuộn thổi qua hiên nhà gỗ dột nát, bao bọc lấy cơ thể Đường Dao, ngay lập tức hoạt hóa dược tính của chiếc vòng chỉ đỏ kết tóc trên cổ tay nàng, tỏa hơi ấm nồng nàn xua tan hoàn toàn cơn lạnh buốt tê liệt kinh mạch chân cô tạp dịch.


Đường Dao bàng hoàng đứng vững vàng trở lại, đôi chân nàng ấm áp dồi dào sinh khí như chưa từng bị phế liệt. Nàng sững sờ nhìn màn sương mù vĩ đại đang cuồn cuộn dâng cao che phủ toàn bộ bờ cõi biên giới phía Bắc dốc đứng. Nàng sử dụng Thính giác phục hồi nghe ngóng nhịp tim hoảng loạn của quân tuần tra Thần Cơ Doanh dưới chân núi:


*Thịch thịch thịch thịch thịch!*


"Á! Sương mù gì thế này? Không nhìn thấy tay mình nữa rồi!"

"Trời đất ơi! La bàn đồng cổ của ta bị rạn nứt mặt kính rồi! Xoay vòng điên cuồng liên tục không chỉ hướng nữa!"

"Có đại trận phong thủy! Vô Ưu Sơn chứa thần trận sát phạt Không Thành Trận cổ xưa rồi! Chạy mau!"


Tiếng hét kinh hoàng của quân lính tuần tra Thần Cơ Doanh vang lên hỗn loạn dưới chân núi dốc đứng. Binh lính thiết giáp hoảng loạn va vào nhau rơi rụng kích sắt, tự đâm đầu vào vách đá ngất xỉu nhục nhã dở khóc dở cười hằng loạt. Đội hình trinh sát của Triệu Khải hoàn toàn bị khắc chế, tê liệt hoàn toàn ngũ quan tầm nhìn trong màn sương mù dày đặc dốc đứng bảo vệ.


Đường Dao ngước mắt nhìn về phía sau vườn mận cổ thụ. Tạ Vô Ưu lúc này đã gỡ được sợi dây câu tơ thô ra khỏi chốt ròng rọc nước ngầm, đang gãi đầu gãi tai thở phào nhẹ nhõm vì cần câu không bị hỏng rách, lững thững nằm bò lên chiếc võng gai cũ kỹ ngủ nướng dửng dưng.


Nước mắt Đường Dao khẽ rơi trên gò má, nhưng khóe môi nàng lại nở một nụ cười kiên định, ngập tràn sự sùng bái kính phục thầm phục tột cùng dành cho anh:


*Vô Ưu... ngài ấy quả thực là ẩn thế tông sư mưu lược thâm sâu thần cơ diệu toán! Ngài ấy biết ta mang hàn độc run chân suýt ngã vách đá tử thần dốc đứng, biết quân tuần tra chặn đường cá khô Mỹ An hạch sách. Ngài ấy cố tình giả vờ vấp ngã vụng về phàm nhân... thực chất là để che giấu thân thủ vô song của mình, âm thầm dùng cần câu kích hoạt hệ thống bánh răng nước ngầm dập tắt càn quét bảo vệ cơ thể ta và đồi trà cổ thụ thủy tổ! Ngài ấy không muốn ta nảy sinh lòng tự ti vì đôi chân phế liệt mang nợ khế ước tạp dịch trừ nợ sòng phẳng!*


Sự đồng điệu sương mù và tình cảm lãng mạn ngọt ngào slow-burn giữa đôi lứa dưới hiên nhà gỗ ba gian dột nát dốc đứng Vô Ưu Tông càng thắt chặt vững vàng sòng phẳng hơn bao giờ hết.


Tuy nhiên, dưới chân núi dốc đá đứng hoang sơ, trong doanh trại quân sự tạm thời đầy sương mù đặc quánh bao phủ.


Đường Vạn Lý vung quạt xếp bằng xương cá voi đập mạnh xuống chiếc bàn gỗ mộc mạc rạn nứt, đôi mắt âm hiểm đỏ ngầu đầy vẻ tức giận điên cuồng phẫn uất sâu sắc. Hắn nhìn chằm chằm vào bản đồ địa hình Vô Ưu Sơn lúc này đã bị màn sương mù trắng xóa dày đặc che phủ hoàn toàn, không còn thấy một nẻo đường mòn dốc đứng nào nữa, rít lên từng tiếng lạnh buốt thấu xương:


"Trận pháp sương mù gì thế này? Triệu Khải, quân tuần tra Thần Cơ Doanh của ngươi toàn là lũ ăn hại phế vật nhút nhát sợ chết! Bản đồ tuần tra bị sương mù che mắt hoàn toàn rồi! Không thể đi Đường mòn Mận Trắng càn quét đòi thuế đất đai được nữa!"


Hắn quay sang nhìn nhóm sát thủ Ảnh Tử mặc dạ hành y đen sẫm che kín mặt đứng bóng tối góc phòng, ra lệnh tàn độc bạo lực quyết tử:


"Truyền lệnh cho đội kỵ binh tinh nhuệ và sát thủ gieo độc! Đêm nay, lợi dụng sương mù dày đặc làm lá chắn che mắt, đột kích leo núi trực diện từ phía sau vách đá hiểm trở Vách đá Tử Thần! Ta muốn bắt sống Đường Dao mang về kinh thành Thăng Long làm vật tế liên hôn chính trị dâng phủ thái sư, san phẳng đồi trà cổ thụ Vô Ưu Sơn này thành tro bụi!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!