Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Vòng Chỉ Đỏ Và Lời Thề Đồi Trà

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương đêm đông trên đỉnh Vô Ưu Sơn chưa bao giờ đặc quánh và buốt giá đến thế. Những dải chướng khí xám xịt từ phía đầm lầy Hắc Thủy sau núi quyện chặt lấy hương mận chín thanh khiết, tạo nên một bầu không khí u tịch, hư ảo bao trùm lên toàn bộ Gian nhà ba gian Vô Ưu Tông rách nát. Dưới gốc mận cổ thụ xù xì sát mép đầm lầy, độc thủ vương Ngô Ba đang bị sợi dây gai thô bện tơ trà kháng độc trói chặt vào thân cây. Toàn thân hắn bết bát bùn đen hôi thối, miệng bị nhét một củ khoai lang nướng cháy đen, chỉ có thể phát ra những tiếng ú ớ uất ức tột cùng. Chú chó Lu vàng béo tròn nằm phục bên cạnh, thỉnh thoảng lại vẫy vẫy cái đuôi, khịt mũi sủa nhẹ một tiếng như thể đang canh giữ một chiến lợi phẩm vô cùng đắc ý.


Cách đó không xa, Đường Dao đang đứng lặng lẽ bên hiên nhà gỗ dột nát. Gió bấc rít lên từng hồi qua những khoảng trống trên mái ngói dột sập, thổi tung vạt áo bảo hộ mỏng nhẹ dệt từ sợi tơ tằm trà. Nàng không ngồi trên chiếc xe lăn gỗ đa năng nữa, mà tựa lưng vào cây cột gỗ sờn mốc, đôi mắt phượng sắc bén thường ngày giờ đây ngập tràn một nỗi đau đớn và phẫn uất sâu sắc.


Trên tay nàng là một mật thư gián điệp của Đường gia vừa được Đường Ngọc tịch thu từ chiếc gương đồng nhỏ truyền tin đã bị rạn nứt hoàn toàn. Từng nét chữ sắc lẹm, lạnh lùng của em trai cùng cha khác mẹ Đường Vạn Lý hiện rõ dưới ánh trăng mờ: *"Đường Dao, ngươi mang hàn độc phế liệt, đã là kẻ vô dụng của gia tộc. Nếu không lập tức định vị và dâng nộp mạch linh thạch Vô Ưu Sơn để cống nạp cho phủ thái sư, phụ thân ngươi tại kinh thành sẽ không sống qua mùa đông này. Quy thuận liên hôn chính trị, hoặc tự sát để bảo toàn danh dự Đường gia."*


*Phụ thân... Đường Vạn Lý... Đường phu nhân...*


Từng cái tên vang lên trong đầu Đường Dao như những nhát dao tàn độc cứa rách tâm can nàng. Tình thân hào môn thối nát kinh thành Thăng Long hóa ra chỉ là một trò đùa tàn nhẫn. Từ nhỏ đến lớn, nàng đã cắn răng chịu đựng cơn đau buốt thấu xương của hàn độc phát tác cấp 1, dốc hết mạng sống thực hiện hàng trăm nhiệm vụ điều tra nguy hiểm cho Chấp Pháp Điện để đổi lấy sự bình an cho cha mình. Nhưng cuối cùng, người mẹ kế độc ác và đứa em trai dã tâm vẫn coi nàng như một quân bài chính trị, một vật tế thần không hơn không kém. Sự phản bội tàn nhẫn ấy bóp nghẹt lồng ngực nàng, khiến những giọt nước mắt ấm nóng khẽ lăn dài trên gò má xanh xao, rơi rụng xuống nền đất sương lạnh.


"Gia quy Chấp Pháp Điện... trung thành tuyệt đối, không tư vị cá nhân..." Đường Dao khẽ thì thầm, giọng nói run rẩy chứa đựng sự giằng xé nội tâm tột độ. Nàng đã dành cả thanh xuân để học thuộc lòng hàng trăm điều luật nghiêm khắc tại từ đường Đường gia, coi đó là kim chỉ nam cho sự sinh tồn. Nhưng giờ đây, những điều luật ấy lại chính là sợi xiềng xích tinh thần tàn nhẫn nhất, ép nàng phải tự tay hủy diệt đồi trà cổ thụ bình yên này, hủy diệt những con người mộc mạc đã cưu mang nàng.


Giữa lúc Đường Dao đang chìm trong sự cô độc và tuyệt vọng tột cùng, một tiếng ngáp dài, uể oải bỗng vang lên từ phía hiên sau nhà gỗ.


Tạ Vô Ưu mặc bộ đạo bào xám tro rộng thùng thình rách nát bám đầy muội than sấy trà hằng ngày, lững thững bước ra. Hắn vác bên vai chiếc cần câu trúc rách, mái tóc đen búi hờ bằng cành mận khô khẽ rủ xuống khuôn mặt thanh tú có phần lờ đờ vì ngái ngủ. Nhìn thấy cô tạp dịch của mình đang đứng khóc thầm bên hiên nhà dột, Vô Ưu khẽ nhíu mày, gãi gãi đầu càu nhàu cằn nhằn:


"Cô tạp dịch à, ta đã bảo bao nhiêu lần rồi. Có khóc lóc thở dài thì cũng phải chọn giờ ngọ ấm áp mà khóc. Đêm hôm sương lạnh buốt thế này, nước mắt của cô rơi xuống đồi trà làm đất đai bị ẩm ướt quá mức, mai lá trà ngậm sương sấy mệt lắm. Ta lười sấy trà lắm đấy nhé."


Đường Dao giật mình, vội vàng quay mặt đi lau nhanh giọt nước mắt, gượng cười bảo: "Chưởng môn... ngài chưa ngủ sao? Đêm nay sương muối lạnh lắm, ngài nên vào phòng ngủ nướng tiếp đi."


Tạ Vô Ưu không trả lời. Hắn chậm rãi bước lại gần, đôi guốc gỗ mộc mạc gõ lộc cộc trên nền đá sườn núi dốc đứng. Hắn đứng sát bên cạnh nàng, khoảng cách gần đến mức Đường Dao có thể ngửi thấy mùi hương mận chín ngọt dịu quyện lẫn hương trà cổ ấm áp tỏa ra từ người hắn. Luồng sinh khí ấm áp tự nhiên ấy ngay lập tức bao bọc lấy cơ thể nàng, xua tan đi phần nào cơn lạnh buốt của hàn độc đang rục rịch phát tác ở cổ chân.


Không một lời cảnh báo, Vô Ưu thò bàn tay rộng, thô ráp của mình ra, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay nhỏ bé, lạnh ngắt đang run rẩy bần bật của Đường Dao.


Cơ thể Đường Dao khẽ cứng đờ lại. Nàng định rụt tay về theo bản năng phòng bị của một phán quan nằm vùng, nhưng ánh mắt kiên định, dửng dưng của Vô Ưu đã chặn đứng hoàn toàn ý định đó. Từ túi áo đạo bào rộng thùng thình, Vô Ưu lôi ra một chiếc vòng chỉ đỏ kết tóc mộc mạc.


Chiếc vòng này thực chất là do Vô Ưu bện vu vơ trong những buổi chiều trốn việc câu cá thụ động bên hồ. Hắn nhặt vài sợi chỉ đỏ thừa từ quán dệt của Xuân Mai, vô tình kết hợp với một lọn tóc của mình và một lọn tóc đen của Đường Dao dính trên chiếc lược gỗ sau nhà kho sấy trà. Hắn bện nó chỉ để làm một cái "thẻ ghi nợ" sòng phẳng, nhằm nhắc nhở cô tạp dịch này hằng ngày phải nấu canh chua cá lóc trừ nợ chi phí châm cứu. Nhưng lúc này, nhìn cổ tay nhỏ bé lạnh buốt của nàng, hắn thản nhiên thắt chặt chiếc vòng chỉ đỏ lên cổ tay Đường Dao, giọng nói lười biếng dửng dưng vang lên:


"Nằm vùng mệt mỏi rồi, ở lại đây làm vợ chưởng môn lười thôi. Đi đâu cho mệt xác. Việc dọn dẹp nhà cửa dột nát quét lá rụng hằng ngày vẫn còn nhiều lắm, cô mà đi mất thì ai nấu canh chua cá lóc sòng phẳng cho ta ăn hằng ngày? Ta lười tự nấu ăn lắm."


*Nằm vùng mệt mỏi rồi, ở lại đây làm vợ chưởng môn lười thôi...*


Câu nói thản nhiên, nửa đùa nửa thật của Vô Ưu như một luồng sấm sét vô hình dội thẳng vào tâm trí Đường Dao, làm sụp đổ hoàn toàn mọi phòng tuyến phòng bị cuối cùng trong lòng nàng.


*Ngài ấy... ngài ấy đã biết hết rồi!*


Đường Dao bàng hoàng nhìn chiếc vòng chỉ đỏ kết tóc đang đeo chặt khít trên cổ tay mình. Chiếc vòng khẽ phát sáng ấm áp đồng điệu tâm linh, tỏa ra một luồng sinh khí ấm nồng len lỏi vào kinh mạch, xua tan hoàn toàn cơn lạnh buốt tê liệt nửa thân dưới của nàng. Nàng thầm suy diễn vĩ đại trong lòng: *Chiếc vòng chỉ đỏ này chính là khế ước sinh mệnh bảo hộ cổ xưa của gia tộc ngài ấy! Chưởng môn cố tình bảo ta ở lại làm vợ ngài ấy, thực chất là muốn dùng danh nghĩa tông môn để che chở cho ta trước sự truy sát của triều đình và gia tộc! Ngài ấy sẵn sàng chia sẻ hàn độc, gánh vác cả thiên mệnh giang sơn chỉ để đổi lấy sự bình yên cho một kẻ tội đồ nằm vùng như ta!*


Nước mắt Đường Dao một lần nữa rơi xuống, nhưng lần này không phải vì đau đớn phẫn uất, mà là vì sự biết ơn sâu sắc và niềm hạnh phúc ngọt ngào tột cùng. Nàng không thể kiềm chế được cảm xúc nữa, khẽ gục đầu vào lồng ngực rộng, ấm áp của Vô Ưu. Hơi ấm từ cơ thể hắn truyền qua lớp đạo bào xám sờn, sưởi ấm hoàn toàn trái tim lạnh giá suốt mười mấy năm qua của nàng.


"Vô Ưu... ta nguyện ý." Đường Dao khẽ thì thầm, bàn tay nhỏ bé siết chặt lấy vạt áo hắn. Nàng quyết định từ bỏ vĩnh viễn danh phận Tổng đốc phán quan sắt đá, rũ bỏ hoàn toàn xiềng xích tàn độc của Gia quy Chấp Pháp Điện để ở lại đồi trà cổ thụ này, cùng hắn gánh vác mọi giông bão biên thùy.


Tạ Vô Ưu gãi gãi đầu, cơ thể khẽ cứng lại khi bị cô tạp dịch ôm chặt. Hắn thầm nghĩ: *Ôi chu cha, cô ấy đồng ý ở lại nấu ăn rồi! May quá, từ nay mình không phải lo đói bụng mệt mỏi đi câu cá nữa. Chiếc vòng chỉ đỏ bện tóc này quả là một khế ước sòng phẳng tuyệt vời.* Hắn hoàn toàn không biết rằng, hành động lười biếng muốn giữ đầu bếp của mình đã được Đường Dao suy diễn thành một lời thề ước đồi trà vĩ đại và lãng mạn nhất thế gian.


*Ũ ũ ũ!*


Đúng lúc bầu không khí lãng mạn ngọt ngào slow-burn đang lan tỏa giữa đôi lứa dưới gốc mận cổ, sương mù dày đặc quanh Vô Ưu Sơn bỗng chốc dao động dữ dội. Từ phía chân núi dốc đá đứng hoang sơ, tiếng sáo trúc réo rắt, dồn dập bỗng vang vọng khắp rừng sương mù bảo vệ. Đó chính là Tiếng sáo cảnh báo sớm của cậu bé chăn trâu A Mục, báo hiệu có biến cố quân sự cực kỳ khẩn cấp đang xảy ra.


Đường Dao lập tức rời khỏi lồng ngực Vô Ưu, sắc mặt nghiêm nghị trở lại. Nàng sử dụng Thính giác phục hồi, tập trung tinh thần nghe ngóng nhịp bước chân dồn dập từ khoảng cách một dặm ngoài hiên sườn núi.


"Chưởng môn, không xong rồi!" Đường Ngọc từ góc vườn hớt hải chạy vào, khuôn mặt gầy gò run rẩy bần bật vì hoảng sợ. "Tiếng sáo của A Mục báo hiệu thống lĩnh Triệu Khải và Đường Vạn Lý đã chính thức liên minh! Họ dẫn theo hàng trăm binh lính thiết giáp Thần Cơ Doanh mang theo hỏa dầu và cung nỏ, đã dựng doanh trại phong tỏa toàn bộ lối mòn Đường mòn Mận Trắng dốc đá dốc đứng! Họ quyết tâm cắt đứt nguồn Cá khô Mỹ An và lương thực tiếp tế để cô lập, vắt kiệt sinh mệnh tông môn ta!"


Đường Dao nhìn chiếc vòng chỉ đỏ kết tóc trên cổ tay mình, cảm nhận luồng sinh khí ấm áp đang cuộn trào trong huyết quản. Nàng khẽ vuốt ve chiếc Trâm gỗ mận thô trên tóc, nước mắt khẽ rơi trên gò má nhưng khóe môi lại nở một nụ cười kiên định, ngập tràn sát khí chính trực bảo vệ nhà gỗ:


"Đường Vạn Lý, Triệu Khải... các ngươi muốn san phẳng Vô Ưu Sơn sao? Hôm nay, Đường Dao ta thề sẽ cùng chưởng môn bảo vệ đồi trà này đến giọt máu cuối cùng!"


Nàng quay sang nhìn Vô Ưu, ánh mắt rực lửa chiến ý. Nhưng gã chưởng môn lười biếng Tạ Vô Ưu lúc này chỉ khẽ thở dài một tiếng đầy ngao ngán, vác cần câu trúc rách lững thững đi về phía chiếc võng gai cũ kỹ sau nhà, lẩm nhẩm càu nhàu:


"Lại vây núi đòi thuế sao? Phiền phức quá đi mất... Ta còn chưa ngủ nướng xong mà..."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!