Bẫy Phân Gà Và Kịch Độc Thủy Thổ
Sương đêm đông trên đỉnh Vô Ưu Sơn chưa bao giờ quánh đặc và lạnh buốt đến thế. Những dải chướng khí xám xịt từ thung lũng Mỹ An theo gió cuộn trào lên, quấn chặt lấy những gốc mận cổ thụ sau nhà, khiến cả Gian nhà ba gian Vô Ưu Tông chìm ngập trong một màu u tịch, hư ảo. Gió bấc rít lên từng hồi qua khe cửa gỗ dột nát, mang theo cái lạnh thấu xương tủy của vùng biên thùy phía Bắc Đại Việt.
Đứng núp mình dưới bóng tối của rặng mận cổ, Đường Dao khẽ siết chặt vạt áo bảo hộ dệt từ sợi tơ tằm trà kháng độc mỏng nhẹ. Trên mái tóc đen mượt mà của nàng, chiếc Trâm gỗ mận thô khẽ tỏa ra hương thơm dịu nhẹ, giữ cho tinh thần nàng luôn tỉnh táo giữa làn sương lạnh. Cổ tay trái nàng, chiếc Vòng chỉ đỏ kết tóc đồng tâm khẽ phát ra một luồng hơi ấm ấm áp, xoa dịu đi những cơn nhói đau âm ỉ của chứng hàn độc bẩm sinh kinh mạch chân. Nhờ vào suối ấm linh thạch và kỹ thuật châm cứu vi thể bằng gai mận hơ nóng của Tạ Vô Ưu từ những ngày trước, đôi chân của Đường Dao lúc này đã có thể đứng vững vàng, đi lại nhẹ nhàng không tiếng động. Thế nhưng, trái tim của vị Tổng đốc phán quan Chấp Pháp Điện triều đình ngày nào giờ đây lại đang thắt chặt lại, lạnh buốt hơn cả băng tuyết sườn núi.
Nàng siết chặt đốc thanh kiếm gỗ mận của Mạc Phàm, đôi mắt phượng sắc bén nhìn đăm đăm vào bóng tối đặc quánh phía sau núi. Nàng sử dụng năng lực đặc thù Thính giác phục hồi, tập trung tinh thần tối đa để lắng nghe từng rung động nhỏ nhất trong sương mù. Lời khai báo đẫm nước mắt của Đường Ngọc vào đêm qua vẫn còn văng vẳng bên tai nàng: Độc thủ vương Ngô Ba, kẻ gieo rắc kịch độc khét tiếng do Đường Vạn Lý thuê riêng, đã thâm nhập ranh giới Vô Ưu Sơn. Hắn mang theo Thủy Độc Tán – một loại độc dược tà ác có tính axit ăn mòn cực mạnh, định đổ xuống đầu nguồn nước suối linh thạch rò rỉ sau núi để triệt hạ hoàn toàn đồi trà cổ thụ thủy tổ, vắt kiệt sinh mệnh của thung lũng Mỹ An nhằm ép nàng phải xuất đầu lộ diện chịu trói.
*Một dã tâm tàn độc và bỉ ổi!* Đường Dao thầm phẫn uất, lồng ngực phập phồng giận dữ. Nhưng khi nàng quay đầu nhìn về phía chiếc võng gai cũ kỹ treo lơ lửng dưới hiên sau nhà gỗ, sự lo lắng trong lòng bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho một niềm kính phục và ấm áp kỳ lạ.
Dưới ánh trăng mờ ảo, chưởng môn Tạ Vô Ưu vẫn đang cuộn tròn trong bộ đạo bào xám tro rộng thùng thình rách nát bám đầy muội than sấy trà. Hắn kéo vạt áo che kín mặt, thỉnh thoảng khẽ xoay người tránh gió, miệng lẩm bẩm vài tiếng ngáy lười biếng dửng dưng. Hắn thản nhiên ngủ say như thể thế sự ngoài kia chẳng hề liên quan đến mình.
*Chưởng môn vĩ đại thâm sâu...* Đường Dao khẽ mỉm cười đỏ mặt, ánh mắt ngập tràn sự sùng bái tột cùng. *Ngài ấy tuy hằng ngày luôn càu nhàu cằn nhằn lười biếng, chỉ biết trốn việc đi ngủ nướng và câu cá thụ động, nhưng thực chất mọi chuyển động của kẻ thù đều đã bị năng lực Cảm ứng sương mù của ngài ấy khóa chặt từ khoảng cách xa một dặm. Đêm qua ngài ấy thản nhiên bảo Đường Ngọc đi ngủ, đưa khoai nướng sưởi ấm cho đệ ấy, thực chất là đã bày ra một kế hoạch Không Thành Trận đỉnh cao để dụ Ngô Ba vào tử địa. Ta không được làm kinh động đến đại kế của ngài ấy, phải âm thầm phối hợp bảo vệ đồi trà này.*
Trong lúc Đường Dao đang tự mình thần thánh hóa lối sống lười biếng của chưởng môn, thì ở khu vực vườn rau cải ngọt sát nguồn suối ngầm rò rỉ linh thạch thô, nhị đệ tử Vân Chi đang loay hoay bận rộn. Cô bé mười hai tuổi nhỏ nhắn, mặc áo yếm nâu khoác ngoài áo cánh xám mộc mạc, đầu búi củ tỏi hai bên, khuôn mặt lấm lem đất cát đầy vẻ bực bội cằn nhằn:
"Lũ lợn rừng đáng ghét! Lũ dã thú biên giới đáng chết! Đêm nào cũng lẻn vào húc đổ luống rau cải ngọt của ta! Hôm nay ta phải cho các ngươi biết tay nhị đệ tử Vô Ưu Tông!"
Vân Chi lôi từ trong nhà kho sấy trà ra một hũ sành lớn chứa thứ chất lỏng màu xám xịt, tỏa ra một mùi hôi hắc đặc biệt nồng nặc, ngột ngạt đến mức khiến chú chó Lu vàng béo tròn đang lăng xăng chạy quanh cũng phải hắt hơi liên tục, cụp tai chạy trốn ra xa. Đó chính là Phun phân bón xua đuổi – loại phân bón hữu cơ độc lạ do chính tay cô bé tự chế từ phân gà hữu cơ ủ men vi sinh nồng độ amoniac cực cao, kết hợp với lá trà mục và tro than mận cổ thụ giàu kiềm tính. Thứ phân bón này không chỉ cung cấp dưỡng chất khổng lồ cho đất đai đồi trà cổ, mà mùi hôi hắc đặc trưng của nó còn là khắc tinh xua đuổi dã thú và lợn rừng phá hoại.
Vân Chi đeo chiếc khẩu trang vải tơ trà kháng độc do Tiểu Linh dệt tặng để che mũi, chăm chỉ dùng gáo dừa múc phân bón hữu cơ phun chằng chịt dọc theo các rãnh đất và bụi cỏ mận cổ thụ bao quanh nguồn suối suối linh thạch. Chú chó Lu vàng béo tròn, cái đuôi ngoáy tít như chiếc chổi tre nhỏ, lững thững đi theo sau canh gác, thỉnh thoảng khịt khịt mũi đánh hơi sương sớm.
Cùng lúc đó, ở phía sườn núi dốc đá đứng hoang vu khuất sau rừng sương mù bảo vệ, một bóng đen gầy guộc như bộ xương khô đang chậm rãi lướt đi không tiếng động. Độc thủ vương Ngô Ba mặc bộ đạo bào xám mốc tỏa mùi hôi thối kịch độc cơ thể, đôi mắt thâm quầng đỏ ngầu tà ác đầy vẻ tự phụ. Hắn đeo găng tay da độc dày cộm, tay ôm chặt một hũ sành đen bóng giấu kịch độc Thủy Độc Tán gia truyền.
"Hừ, Vô Ưu Sơn? Không Thành Trận?" Ngô Ba cười lạnh âm hiểm trong cổ họng, giọng nói khàn khàn đầy sự khinh bỉ. "Đường Vạn Lý thật là nhát gan, lại bị một gã chưởng môn lười biếng rách nát dọa cho khiếp sợ. Hôm nay, Ngô Ba ta sẽ đổ hũ Thủy Độc Tán có tính axit ăn mòn cực mạnh này xuống nguồn suối linh thạch rò rỉ. Chỉ cần một giọt, toàn bộ nguồn nước sẽ biến thành nước độc thối rữa, đồi trà cổ ngàn năm sẽ héo úa chết khô trong vòng ba canh giờ! Để xem các ngươi còn trốn tránh nằm vùng ở đây được bao lâu!"
Hắn lén lút lách qua rặng mận cổ thụ, tiến sát đến mép dòng suối ngầm trong vắt đang chảy rì rầm ra Đầm lầy Hắc Thủy. Ánh trăng lạnh lẽo rọi xuống khuôn mặt xanh xao kinh dị của hắn. Ngô Ba không hề hay biết rằng, lối vào Hang Linh Thạch ấm cơ mật nằm ngay sát vách đá bên cạnh đã được sương mù dày đặc che phủ hoàn hảo nhờ trận pháp phong thủy của tổ tiên.
Hắn run rẩy mở nắp hũ sành đen, lén đổ luồng bột độc màu xanh lè, tanh nồng xuống dòng suối linh thạch.
*Xèo xèo xèo!*
Dòng suối trong vắt lập tức sủi bọt khí dữ dội, bốc lên một luồng khói độc màu tím nhạt, tỏa ra mùi axit ăn mòn khét lẹt đe dọa tàn diệt cây cỏ thung lũng. Ngô Ba cười lên sằng sặc đầy tàn bạo, chờ đợi cảnh tượng nguồn nước bị độc hóa đen ngòm.
Thế nhưng, một dị biến hóa học đầy hài hước và kinh ngạc đã xảy ra ngay trước mắt hắn.
Luồng khói độc màu tím nhạt mang tính axit cực mạnh của Thủy Độc Tán vừa bốc lên cao chưa đầy ba thước, lập tức va chạm trực diện với luồng khí hắc nồng nặc, nồng độ amoniac và kiềm tính cực cao từ rãnh Phun phân bón xua đuổi bằng phân gà hữu cơ mà Vân Chi vừa phun chằng chịt quanh mép suối.
Trong giới y học và độc môn, tro than mận cổ thụ chứa hàm lượng canxi cacbonat và kali cacbonat khổng lồ, kết hợp với amoniac tự nhiên trong phân gà tạo thành một dung dịch kiềm mạnh vô song. Khi kịch độc axit Thủy Độc Tán gặp phải chất kiềm hữu cơ đậm đặc, phản ứng trung hòa diễn ra chớp nhoáng với tốc độ kinh hoàng.
*Bùm! Bùm! Bùm!*
Những tiếng nổ nhỏ xốp như bong bóng xà phòng vang lên liên hoàn dọc theo dòng suối. Luồng khói tím độc hại lập tức bị phân rã hoàn toàn, biến mất không để lại một dấu vết. Đáng kinh ngạc hơn, phản ứng trung hòa giữa axit độc và kiềm phân bón đã tạo ra một lượng muối khoáng chứa nitơ, phốt pho và kali ngậm linh khí cực kỳ bổ dưỡng cho đất đai.
Dòng suối linh thạch thô mang theo lượng dưỡng chất trung hòa khổng lồ ấy chảy tràn qua các rãnh đất dẫn thẳng vào rễ của ba gốc trà cổ thụ ngàn năm và toàn bộ đồi trà thung lũng Mỹ An. Chỉ trong chớp mắt, một cảnh tượng thần kỳ hiện ra: Những lá trà cổ thụ vốn hơi héo úa vì sương muối đông lạnh bỗng chốc bung nở xanh mướt, óng ánh nhẹ dưới sương mù. Lá trà vàng óng ánh nhẹ tỏa ra luồng sinh khí mát lành và hương thơm thanh khiết gấp mười lần ngày thường, xua tan hoàn toàn chướng khí độc hại.
Ngô Ba đứng sững sờ như tượng đá, hũ sành đen trên tay suýt rơi xuống đất. Hắn trợn tròn mắt nhìn đồi trà cổ thụ đang xanh mướt, tươi tốt một cách dị thường nhờ... kịch độc của chính mình.
"Chuyện... chuyện này là thế nào?!" Ngô Ba hoang mang tột độ, giọng nói run rẩy đầy sự phẫn uất và uất ức. "Kịch độc Thủy Độc Tán của ta... độc dược có thể hủy diệt cả một thành trì... tại sao lại biến thành phân bón kích thích tăng trưởng trà cổ?! Đây là yêu thuật gì? Không Thành Trận của Vô Ưu Sơn thực sự có thể nghịch chuyển càn khôn, biến kịch độc hóa linh dược sao?! Tạ Vô Ưu, ngươi là quỷ dữ phương nào?!"
Sự đa nghi và hoang mang tột độ khiến tinh thần Ngô Ba hoàn toàn sụp đổ, hắn mất đi hoàn toàn cảnh giác của một sát thủ độc môn cấp cao.
Đúng lúc này, chú chó Lu vàng béo tròn đang nấp sau bụi mận cổ khẽ vểnh đôi tai cụp lanh lợi lên. Đôi mắt thông minh của chú chó cỏ bừng lên tia sáng cảnh giác khi đánh hơi thấy mùi tà khí tanh nồng tỏa ra từ người Ngô Ba. Lu không hề sợ hãi, nó lập tức gầm gừ một tiếng nhỏ trong cổ họng rồi lao vút đi như một vệt chớp vàng trong sương mù dày đặc.
*Gâu! Gâu! Gâu!*
Tiếng sủa vang dội báo động liên hoàn của chú chó Lu xé toạc bầu không khí tĩnh lặng của sườn núi. Lu vàng lao thẳng tới, nhe hàm răng sắc nhọn cắn chặt lấy gấu đạo bào xám mốc của Ngô Ba.
"Con chó chết tiệt! Cút đi!"
Ngô Ba hoảng hốt gào lên, định vung tay phóng Độc Cô Châm tẩm độc tiêu diệt chú chó Lu. Thế nhưng, do quá hoảng loạn và sương mù dày đặc làm nhiễu loạn ngũ quan, hắn hoàn toàn mất phương hướng. Chân hắn giẫm mạnh vào rãnh phân gà hữu cơ trơn trượt mà Vân Chi vừa phun, mất thăng bằng hoàn toàn.
*Á!*
Ngô Ba trượt chân ngã nhào, lăn lộn liên tục trên dốc đá đứng trơn trượt sườn núi. Hắn không thể kiểm soát được cơ thể gầy guộc của mình, rơi tự do và cắm thẳng đầu xuống Đầm lầy Hắc Thủy bùn lầy lún sâu hoắm phía sau núi. Bùn đen bốc mùi hôi thối chướng khí độc hại lập tức nuốt chửng nửa thân người hắn, khiến hắn ngạt thở giãy giụa thảm hại.
Chú chó Lu vàng béo tròn dũng cảm lao theo sát mép đầm lầy. Nó khôn ngoan ngậm chặt lấy vạt áo đạo bào xám mốc bẩn thỉu của Ngô Ba, dùng hết sức mạnh linh thú sơ cấp kéo tuột gã sát thủ độc môn đang sặc sụa bùn đất lên bờ đá cuội, dâng công lớn cho chủ nhân.
Từ trong bóng tối sương mù, Đường Dao ngồi trên chiếc Xe lăn gỗ đa năng di chuyển nhanh nhẹn, cùng Đường Ngọc và nhị đệ tử Vân Chi nhanh chóng chạy tới bao vây. Đường Dao siết chặt thanh kiếm gỗ mận của Mạc Phàm, kiếm ý hàn băng mờ nhạt ngưng tụ quanh thân kiếm tỏa ra luồng khí mát lạnh răn đe rùng rợn.
Nàng khẽ vẫy tay, Đường Ngọc lập tức hiểu ý, dùng sợi dây gai thô bện tơ trà kháng độc trói chặt Ngô Ba vào gốc mận cổ thụ xù xì sát mép đầm lầy.
Ngô Ba lúc này toàn thân bám đầy bùn đen hôi thối của đầm lầy, trộn lẫn với mùi phân gà hôi hắc đặc trưng của Vân Chi, trông nhục nhã thê thảm vô cùng. Hũ kịch độc Thủy Độc Tán gia bảo đã bị vỡ nát, độc tố bị trung hòa hoàn toàn thành chất kích thích đồi trà xanh tươi. Hắn gào thét điên cuồng, đôi mắt đỏ ngầu uất ức nhìn Đường Dao:
"Ta không phục! Ta không phục! Ta là độc thủ vương Ngô Ba, dùng độc vô hình đệ nhất biên giới! Tại sao kịch độc của ta lại thua một đống phân gà hữu cơ bẩn thỉu?! Tạ Vô Ưu! Ngươi bước ra đây cho ta! Ngươi dùng đại trận gì để sỉ nhục ta thế này?!"
"Ồ n... Đêm hôm khuya khoắt, ai lại gào thét to thế kia làm kinh động đến giấc ngủ nướng ngọt ngào của ta dưới gốc mận cổ rồi..."
Một giọng nói uể oải, lười biếng quen thuộc khẽ vang lên từ phía con đường mòn mận trắng sương mù bao phủ.
Tạ Vô Ưu lững thững bước ra, đạo bào xám tro rộng thùng thình sờn rách kéo lê trên đất cát. Hắn vác bên vai chiếc Cần câu trúc rách rưới, tay kia khẽ gãi gãi mái tóc đen búi hờ bằng cành mận khô, cái miệng ngáp một cái thật dài dửng dưng. Hắn liếc nhìn gã sát thủ đang bị trói chặt vào gốc mận cổ thụ, toàn thân bốc mùi hôi thối nồng nặc, rồi khẽ tặc lưỡi càu nhàu cằn nhằn:
"Chậc... Ta đã bảo bao nhiêu lần rồi. Có thách đấu thách chiếc gì thì cũng phải chọn giờ ngọ ấm áp mà làm. Đêm hôm sương lạnh thế này, các ngươi lại bày trò hò hét đòi nợ thuế, hạ độc hạ chiếc phá hoại giấc ngủ kéo dài từ sáng đến tối của ta. Phiền phức mệt mỏi tinh thần vô cùng..."
Hắn quay sang nhìn Vân Chi, thản nhiên dặn dò:
"Vân Chi à, mai nhớ bảo A Sáng dọn dẹp cái đống bùn thối này đi nhé, mùi hôi hắc quá làm ta không câu cá thụ động được đâu. Còn cô tạp dịch kia... đứng đấy làm gì, mau về nhà gỗ nấu cho ta bát canh chua cá lóc sòng phẳng để ta đi ngủ tiếp."
Đường Dao ngồi trên xe lăn gỗ, nhìn bóng lưng rộng thùng thình uể oải của Vô Ưu đang thong thả quay về võng gai, trong lòng nàng dâng lên một luồng hơi ấm ngọt ngào sòng phẳng và sự sùng bái tột cùng.
*Chưởng môn nhân... ngài thực sự là một ẩn thế đại tông sư mưu lược thâm sâu thần cơ diệu toán!* Đường Dao thầm nghĩ, đôi mắt phượng lấp lánh ánh sáng lãng mạn ngọt ngào. *Ngài ấy cố tình để Vân Chi phun phân bón hữu cơ quanh suối, thực chất là đã tính toán chính xác hướng gió sương mù và phản ứng kiềm tính để trung hòa hoàn toàn kịch độc Thủy Độc Tán của Ngô Ba mà không cần động thủ chiến đấu bạo lực. Một Không Thành Kế sinh học hoàn hảo bảo vệ đồi trà cổ và tính mạng của ta! Tình yêu và sự che chở thầm lặng của ngài ấy chính là phòng tuyến vững chắc nhất sưởi ấm trái tim lạnh giá của ta.*
Trong khi đó, Ngô Ba bị trói chặt vào gốc mận cổ thụ, vẫn liên tục gào thét uất ức, hoàn toàn phát điên vì không hiểu vì sao kịch độc gia truyền đệ nhất biên giới của mình lại bị đánh bại một cách nhục nhã bởi một hũ phân gà hữu cơ vô tri.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!