Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Lời Tự Thú Của Đệ Tử Nằm Vùng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương đêm đông trên đỉnh Vô Ưu Sơn chưa bao giờ đặc quánh và buốt giá đến thế. Những dải chướng khí xám xịt từ thung lũng Mỹ An theo gió cuộn trào lên, quấn chặt lấy những gốc mận cổ thụ sau nhà, khiến cả Gian nhà ba gian Vô Ưu Tông chìm ngập trong một màu u tịch, hư ảo. Gió bấc rít lên từng hồi qua khe cửa gỗ dột nát, mang theo cái lạnh thấu xương tủy của vùng biên thùy phía Bắc Đại Việt.


Đứng núp mình dưới bóng tối của rặng mận cổ, Đường Dao khẽ siết chặt vạt áo bảo hộ dệt từ sợi tơ tằm trà kháng độc mỏng nhẹ. Trên mái tóc đen mượt mà của nàng, chiếc Trâm gỗ mận thô khẽ tỏa ra hương thơm dịu nhẹ, giữ cho tinh thần nàng luôn tỉnh táo giữa làn sương lạnh. Cổ tay trái nàng, chiếc Vòng chỉ đỏ kết tóc đồng tâm khẽ phát ra một luồng hơi ấm ấm áp, xoa dịu đi những cơn nhói đau âm ỉ của chứng hàn độc bẩm sinh kinh mạch chân.


Nhờ vào suối ấm linh thạch và kỹ thuật châm cứu vi thể bằng gai mận hơ nóng của Tạ Vô Ưu từ những ngày trước, đôi chân của Đường Dao lúc này đã có thể đứng vững vàng, đi lại nhẹ nhàng không tiếng động. Thế nhưng, trái tim của vị Tổng đốc phán quan Chấp Pháp Điện triều đình ngày nào giờ đây lại đang thắt chặt lại, lạnh buốt hơn cả băng tuyết sườn núi.


Cách nàng chưa đầy mười bước chân, phía sau một gốc mận già xù xì, bóng dáng thiếu niên gầy gò của Đường Ngọc đang lén lút cử động. Cậu ta mặc bộ đạo bào xám rộng thùng thình rách nát, đôi vai gầy run rẩy bần bật vì cái lạnh và nỗi sợ hãi tột độ. Trên tay Đường Ngọc, một chiếc gương đồng nhỏ đang khẽ nhấp nháy, phản chiếu ánh trăng mờ ảo để truyền đi những ký hiệu mật mã của Chấp Pháp Điện xuống chân núi.


*Ngọc nhi... đệ thực sự đang truyền tin mật định vị hành tung dưỡng thương của ta cho Đường Vạn Lý!*


Đường Dao cắn chặt môi đến rỉ máu. Sự phản bội tàn nhẫn của tình thân hào môn thối nát kinh thành một lần nữa dội thẳng vào lồng ngực nàng. Kẻ em trai cùng cha khác mẹ Đường Vạn Lý kia vì dã tâm liên hôn chính trị, muốn dâng nàng làm vật tế cho phủ thái sư, đã không từ mọi thủ đoạn tàn độc, thậm chí dùng cả đứa em họ nhút nhát này làm tai mắt nằm vùng.


Ánh mắt phượng của Đường Dao rực lên ngọn lửa giận dữ và phẫn uất sâu sắc. Nàng khẽ lướt nhẹ thân hình, tay nhấc thanh Kiếm gỗ mận của Mạc Phàm dựng ở góc sân nhà gỗ dột nát. Không hề có một tiếng động, mũi kiếm gỗ mộc mạc nhưng chắc chắn đã lặng lẽ áp sát bên cổ Đường Ngọc từ phía sau bóng tối.


"Ngọc nhi, đệ đang gửi tin cho ai?"


Giọng nói lạnh buốt như băng tuyết của Đường Dao vang lên sát bên tai khiến Đường Ngọc giật bắn người. Cậu ta hoảng sợ tột độ, bàn tay run rẩy làm rơi chiếc gương đồng nhỏ xuống nền đá cuội.


*Xoảng!*


Chiếc gương đồng rơi rụng rạn nứt mặt gương sườn hiên nhà gỗ ba gian dột nát, vỡ đôi dưới chân hai người. Đường Ngọc quay đầu lại, nhìn thấy khuôn mặt thanh tú nhưng ngập tràn sát khí của Đường Dao, cùng thanh kiếm gỗ mận đang gác hờ trên vai mình. Cậu ta hoảng hốt, hai đầu gối nhũn ra, quỳ sụp xuống nền đất ẩm ướt, dập đầu khóc lóc thảm thiết:


"Tỷ tỷ! Tỷ tỷ tha mạng! Đệ... đệ biết tội rồi! Cầu xin tỷ tỷ từ bi!"


Đường Dao siết chặt đốc kiếm gỗ mận, kiếm ý hàn băng mờ nhạt ngưng tụ quanh thân kiếm tỏa ra luồng khí mát lạnh, răn đe rùng rợn:


"Nói! Đường Vạn Lý đã ra lệnh cho đệ làm những gì? Nếu đệ còn dám nửa lời dối trá, ta sẽ dùng gia quy Chấp Pháp Điện triều đình trừng trị đệ ngay tại chỗ!"


Đường Ngọc khóc nấc lên, bờ vai gầy guộc run rẩy bần bật dưới lưỡi kiếm gỗ mộc mạc. Sự dằn vặt nội tâm sâu sắc suốt những ngày qua như một con đập bị vỡ, cậu ta vừa dập đầu vừa nghẹn ngào tự thú thân phận thật sự của mình:


"Tỷ tỷ ơi! Đệ không muốn phản bội tỷ, đệ cũng không muốn hại Vô Ưu Tông! Nhưng Đường Vạn Lý... hắn đã dùng tính mạng mẫu thân đệ ở kinh thành để ép buộc đệ phải làm tai mắt nằm vùng. Hắn bắt đệ phải lén lút truyền tin mật báo cáo vị trí dưỡng thương của tỷ hằng đêm..."


Đường Ngọc quẹt nước mắt dính đầy bùn đất trên mặt, giọng nói đầy sự hối hận và dằn vặt chân thành:


"Nhưng những ngày qua ở Vô Ưu Sơn này, đệ đã bị lối sống lười biếng nhưng ấm áp của tông môn đồng hóa mất rồi. Chưởng môn nhân... ngài ấy tuy hằng ngày càu nhàu cằn nhằn lười biếng, chỉ biết nằm ngủ nướng trên võng gai, nhưng ngài ấy chưa từng để đệ bị đói lạnh. Ngài ấy tự tay nướng khoai lang mật Mỹ An cho đệ ăn, cho đệ một chỗ dung thân yên bình lánh đời biên giới... Đệ đã thề trong lòng sẽ không gửi bất kỳ tin tức thật nào về Thăng Long nữa! Chiếc gương đồng vừa rồi... đệ chỉ đang gửi mật báo giả để đánh lừa Đường Vạn Lý thôi!"


Đường Dao khẽ chấn động, kiếm ý hàn băng trên thanh kiếm gỗ mận khẽ dao động nhẹ. Nàng dùng năng lực đặc thù Thính giác phục hồi để nghe nhịp tim của Đường Ngọc.


*Thịch thịch... thịch thịch...*


Nhịp tim của cậu ta đập nhanh dồn dập vì sợ hãi, nhưng hoàn toàn đều đặn và không hề có sự hỗn loạn của kẻ nói dối. Cậu ta đang nói thật lòng. Lòng nhân ái mộc mạc và sự bình yên vô tri của gã chưởng môn lười Tạ Vô Ưu thực sự đã cảm hóa được kẻ phản bội nằm vùng nhút nhát này.


"Tỷ tỷ! Đệ còn một tin mật quan trọng muốn báo cáo!" Đường Ngọc ngước khuôn mặt đẫm nước mắt lên, khẩn cấp nói: "Đường Vạn Lý phát điên vì liên tục mất dấu sát thủ. Hắn đã bí mật thuê độc thủ vương Ngô Ba thâm nhập biên giới phía Bắc ngay trong đêm nay. Ngô Ba mang theo kịch độc Thủy Độc Tán, lên kế hoạch hạ độc vào đầu nguồn nước suối suối linh thạch chảy qua đồi trà vào đêm mai để triệt hạ hoàn toàn đồi trà cổ thụ thủy tổ, ép chúng ta phải xuất đầu lộ diện chịu trói!"


"Cái gì?! Hạ độc nguồn suối linh thạch?!"


Đường Dao siết chặt thanh kiếm gỗ mận, đôi mắt phượng rực lửa giận dữ tột cùng trước dã tâm tàn độc của gia tộc Đường gia. Chúng không chỉ muốn bắt nàng, mà còn muốn tiêu diệt cả đồi trà cổ thụ – sinh mệnh và nguồn sống của hàng trăm tá điền nghèo khổ thung lũng Mỹ An!


Nàng giận đến mức toàn thân run rẩy, nội lực Chấp Pháp Điện khẽ dao động làm hàn độc trong người bộc phát nhẹ, khiến đôi chân nàng khẽ nhói đau đau đớn. Nàng định vung kiếm trừng trị Đường Ngọc theo gia quy nghiêm ngặt để răn đe.


"Ồ... đêm hôm khuya khoắt hai tỷ đệ ngươi không ngủ đi, lại ra đây múa kiếm gỗ làm gì? Ồn ào quá, làm ta mất cả giấc ngủ nướng ngọt ngào dưới gốc mận cổ rồi..."


Một giọng nói càu nhàu, uể oải lười biếng quen thuộc khẽ vang lên từ phía hiên sau nhà gỗ dột sập.


Tạ Vô Ưu bước ra từ màn sương đặc quánh, vạt đạo bào xám tro rộng thùng thình kéo lê trên đất cát bám đầy muội than sấy trà. Hắn khẽ gãi gãi mái tóc đen búi hờ bằng cành mận khô, khóe mắt vẫn còn lim dim ngái ngủ, cái miệng ngáp một cái thật dài dửng dưng.


Đường Ngọc nhìn thấy chưởng môn nhân xuất hiện, hoảng sợ quỳ dập đầu liên tục xuống đất, khóc lóc thảm thiết cầu xin sự trừng phạt của "ẩn thế đại cao nhân" mưu lược thâm sâu:


"Chưởng môn nhân! Đệ tử tội đáng muôn chết! Đệ tử là tai mắt nằm vùng do Đường Vạn Lý gửi tới! Đệ tử đã lừa dối ngài... cầu xin ngài dùng thần trận Không Thành Trận đánh chết đệ tử đi, chỉ xin ngài bảo vệ tỷ tỷ và đồi trà cổ khỏi kịch độc của Ngô Ba!"


Đường Dao cũng quay sang nhìn Vô Ưu, lòng đầy lo lắng giằng xé tinh thần. Nàng thầm nghĩ: *Chưởng môn mưu trí vĩ đại, ngài ấy chắc chắn đã biết trước thân phận của Đường Ngọc nhờ năng lực Cảm ứng sương mù thần thánh hằng ngày. Hôm nay ngài ấy bước ra, chắc chắn là để thực thi công lý pháp lý tối cao của tông môn.*


Thế nhưng, Tạ Vô Ưu chỉ khẽ gãi gãi đầu lười biếng, uể oải bước lại gần. Hắn nhìn gã đệ tử ngoại môn đang quỳ khóc lóc thảm thiết, rồi lại nhìn thanh kiếm gỗ mận trên tay Đường Dao, khẽ tặc lưỡi dửng dưng lầm bầm:


"Chậc... Khóc lóc quát tháo to thế kia làm kinh động đến đàn cá vô tri dưới hồ hết rồi. Với lại, đống lá mận rụng đầy khoảng sân rộng ngoài kia ngày mai ai quét dọn dọn dẹp hộ ta đây? Ngươi mà đi rồi, ta lại phải tự tay cầm chổi tre quét lá rách mệt mỏi bắp tay vô cùng..."


Hắn thò bàn tay thon thả vào vạt đạo bào xám rộng thùng thình, lôi ra một củ Khoai lang mật Mỹ An nướng chín vàng từ bếp than mận cổ ban tối, vẫn còn tỏa hơi ấm nóng hổi và mùi hương ngọt lịm dâng hương thơm phức.


Hắn thản nhiên nhét củ khoai nướng nóng hổi vào đôi bàn tay run rẩy bần bẩy của Đường Ngọc, cằn nhằn bảo:


"Ăn đi cho nóng bụng. Khóc lóc mệt người lắm. Ăn xong thì mai dậy sớm mà quét lá rụng dọn dẹp nhà cửa dột nát dột sập sạch sẽ mộc mạc cho ta. Còn cái tên độc thủ vương Ngô Ba hạ độc gì đó... kệ hắn đi, đêm mai hãy tính, giờ ta phải đi ngủ nướng tiếp đây."


Đường Ngọc ngơ ngác nhìn củ khoai lang nướng ấm áp trong tay, nước mắt rơi lã chã xuống vỏ khoai chín vàng. Cậu ta hoàn toàn bị cảm hóa bởi lòng bao dung dửng dưng nhưng ấm áp vô bờ bến của chưởng môn lười. Cậu dập đầu thề trung thành bảo vệ đồi trà cổ thụ thủy tổ suốt đời, tự nguyện làm điệp viên hai chiều gửi tin mật giả đánh lừa Đường Vạn Lý hằng ngày.


Đường Dao siết chặt thanh kiếm gỗ mận, đôi mắt phượng rực lửa giận dữ trước dã tâm tàn độc của gia tộc, nhưng nhìn sang dáng vẻ thong thả bước về võng ngủ trưa của Vô Ưu, lòng nàng bỗng chốc dâng lên một luồng hơi ấm ngọt ngào sòng phẳng.


*Ngài ấy thực sự là một ẩn thế cao nhân dửng dưng trước vương quyền tàn tạ.* Đường Dao thầm nghĩ, nụ cười kiên định khẽ nở trên môi dưới màn sương đêm lạnh buốt. *Ngài ấy tha thứ cho Đường Ngọc không phải vì yếu đuối, mà là vì ngài ấy đã có Không Thành Kế đỉnh cao để đối phó với kịch độc Thủy Độc Tán của Ngô Ba đêm mai một cách sòng phẳng nhất!*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!