Sự Cố Bến Đò Và Chiếc Xe Gỗ Lười
Sương sớm trên sông Tiền Giang chưa bao giờ đặc quánh và lạnh buốt đến thế. Từng dải sương mù xám xịt như những dải lụa khổng lồ từ lòng sông bốc lên, quấn chặt lấy những rặng mận trắng cổ thụ sườn đồi, khiến vạn vật chìm trong một màu u tịch, hư ảo. Gió sông rít lên từng hồi qua khe đá đứng, mang theo hơi nước lạnh thấu xương của vùng biên viễn phía Bắc Đại Việt.
Lộc cộc... Lộc cộc...
Tiếng guốc gỗ mộc mạc khẽ gõ nhịp trên con đường mòn đầy đá cuội dẫn xuống bến đò. Tạ Vô Ưu uể oải dắt chú lừa già A Bảo kéo chiếc xe gỗ cũ kỹ chở đầy hũ sành đựng Trà cổ Vô Ưu sấy khô thơm ngào ngạt từ đêm qua. Hắn khoác bộ đạo bào xám tro rộng thùng thình, tóc đen búi hờ bằng cành mận khô, vạt áo bám đầy muội than bếp sấy trà khẽ bay trong gió lạnh. Khóe mắt hắn vẫn còn lim dim ngái ngủ, cái miệng hết ngáp ngắn lại ngáp dài, phong thái dửng dưng như thể cả thế gian này có sụp đổ thì cũng chẳng liên quan gì đến giấc ngủ trưa của hắn.
Bên cạnh hắn, Đường Dao ngồi trên chiếc Xe lăn gỗ đa năng do thợ rèn câm Trần Thiết đúc rèn dạo trước. Nàng cài chiếc Trâm gỗ mận thô trên mái tóc đen bới gọn gàng, cổ tay trái đeo chiếc Vòng chỉ đỏ kết tóc đồng tâm khẽ tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ. Đôi chân nàng, dù đã đứng vững vàng đi lại nhẹ nhàng nhờ nước ấm suối linh thạch và châm cứu vi thể của Vô Ưu, nhưng khi di chuyển đường dài hằng ngày, nàng vẫn chọn ngồi xe lăn để bảo toàn nội lực và che giấu thân phận phán quan Chấp Pháp Điện triều đình.
Nàng khẽ liếc nhìn góc nghiêng thanh tú, có phần uể oải lười biếng của Vô Ưu. Sự rung động ấm áp từ đêm sấy trà rực lửa than mận cổ hằng đêm vẫn còn âm ỉ chảy trong huyết quản nàng. Cái ôm thắt chặt từ phía sau, hơi ấm lồng ngực nóng ấm và cái nắm tay dắt nàng đảo trà bằng tay trần của hắn... tất cả như một giấc mộng điền trang ngọt ngào, xua tan hoàn toàn vẻ sắt đá, lạnh lùng của một vị Tổng đốc phán quan xưa kia.
*Ngài ấy thực sự là một ẩn thế cao nhân dửng dưng trước vương quyền.* Đường Dao thầm nghĩ, đôi mắt phượng lấp lánh niềm kiêu hãnh và sùng bái thâm sâu. *Biết rõ sáng sớm nay quân Thần Cơ Doanh sẽ phong tỏa bến đò biên giới hạch sách nợ thuế, ngài ấy vẫn thản nhiên dắt lừa già kéo trà đi giao cho Thương hội Mỹ An. Sự dửng dưng, lười biếng vô tri bên ngoài kia thực chất là một sự tự tin tuyệt đối vào mưu lược phòng thủ Không Thành Trận của mình. Ngài ấy muốn dùng sự thụ động để bẻ gãy dã tâm cướp mỏ đá quý ngầm của Triệu Khải một cách sòng phẳng nhất.*
"Cô tạp dịch à..." Vô Ưu khẽ gãi đầu càu nhàu, giọng nói ngái ngủ cắt đứt dòng suy nghĩ của nàng: "Ta đã bảo nợ nần tiền đồng Đại Việt hằng ngày cứ từ từ quét lá rụng dọn dẹp nhà cửa dột nát dột sập mà trả. Cô lại bày trò đòi gánh nước gánh trà đi giao sớm thế này, hại ta phải thức dậy từ khi gà chưa gáy sương chưa tan. Mệt mỏi bắp tay quá đi mất..."
Đường Dao khẽ mỉm cười đỏ mặt, nhẹ nhàng chỉnh lại vạt áo bảo hộ tơ tằm trà mỏng nhẹ giữ ấm kinh mạch chân, nhỏ nhẹ đáp:
"Chưởng môn bớt lời. A Tài gia nhân kế toán hằng ngày lo lắng tài chính đòi nợ ráo riết ngoài hiên rồi. Nếu mẻ trà cổ này không giao đúng hẹn cho Thương hội Mỹ An sòng phẳng bán lấy tiền đồng, tông môn rách nát của ngài ngày mai sẽ hết gạo khô ăn đấy. Ta làm việc này cũng là muốn sòng phẳng trừ nợ sinh hoạt phí cho ngài thôi."
*Chậc, cô tạp dịch này nấu canh chua cá lóc sòng phẳng sưởi ấm lòng ta thật, nhưng chăm chỉ quá mức thế này làm ta mất cả giấc ngủ nướng ngọt ngào.* Vô Ưu khẽ tặc lưỡi dửng dưng, tay cầm cần câu trúc rách vắt vẻo bên vai khẽ gõ nhẹ vào mông chú lừa già A Bảo. Chú lừa lông xám tro rách rưới béo tròn cụp đôi tai dài lười biếng, bước đi chậm chạp lộc cộc như thể đang bước trên mây.
Đúng lúc hai người chuẩn bị tiến vào lối rẽ dẫn thẳng xuống Bến đò Tiền Giang, từ trong màn sương mù dày đặc sườn núi, một tiếng vó ngựa dồn dập, nặng nề khẽ vang lên.
Đường Dao lập tức thu hồi nụ cười, cơ thể nàng khẽ căng lên theo bản năng phòng bị. Nàng dùng năng lực đặc thù Thính giác phục hồi, khẽ nhắm mắt nghe tiếng nhịp tim dồn dập dốc đứng cách đó ba mươi trượng.
"Là hắc mã của Nguyễn Hùng." Đường Dao khẽ thì thầm bên tai Vô Ưu.
Quả nhiên, chỉ trong chớp mắt, bóng dáng một tướng quân trẻ tuổi phong trần mặc chiến giáp da thú sờn rách cưỡi hắc mã lao vút ra khỏi màn sương. Nguyễn Hùng – đội trưởng kỵ binh biên thùy, đồng minh mật của Vô Ưu Sơn – vội vàng ghìm cương ngựa, sắc mặt vô cùng nghiêm nghị và lo lắng.
"Tạ chưởng môn! Đường cô nương! Mau dừng lại!" Nguyễn Hùng khàn giọng cảnh báo mật, hơi thở dồn dập: "Thống lĩnh Triệu Khải đã phái một toán lính tuần tra Thần Cơ Doanh chặn bến đò Tiền Giang dưới quyền một tên giáo úy tuần tra hung hãn bạo lực. Chúng mang theo kích sắt nặng nề và công văn niêm phong đòi nợ thuế mười lượng tiền đồng Đại Việt quá hạn hạch sách của quan huyện Tiền Đạt. Mục đích thực sự của chúng là tịch thu toàn bộ mẻ trà cổ xuất khẩu này để ép Vô Ưu Tông vào đường cùng, cưỡng chế đóng cửa đồi trà dâng nộp mỏ đá quý ngầm cho phủ thái sư!"
Nguyễn Hùng liếc nhìn chiếc xe gỗ chở đầy hũ sành trà cổ dâng hương thơm ngọt, khuyên nhủ khẩn cấp:
"Hai người mau đi đường vòng hiểm trở dốc đá đứng sau núi tránh càn quét phong tỏa đi! Ở bến đò lúc này quân lính tuần tra gác nghiêm ngặt lắm, đao kiếm không có mắt đâu!"
Đường Dao nghe vậy, lồng ngực thắt chặt lại phẫn uất. Nàng định quay sang khuyên Vô Ưu rút lui bảo toàn an toàn tuyệt đối. Thế nhưng, Tạ Vô Ưu chỉ khẽ gãi gãi tai lười biếng, uể oải ngáp một cái thật dài, dửng dưng lầm bầm:
"Đi đường vòng dốc đá đứng mỏi chân mệt mỏi bắp chân lắm... Ta lười leo núi dốc đứng trơn trượt sương mù bao phủ quanh năm lắm rồi. Cứ đi thẳng đi, lừa già A Bảo cũng thèm cỏ non bến đò rồi."
Nói rồi, hắn thản nhiên dắt lừa già bước tiếp, dửng dưng trước lời cảnh báo đao kiếm kịch tính của kỵ binh biên thùy.
*Chưởng môn quả thực mưu lược thâm sâu dửng dưng trước vương quyền!* Đường Dao sững sờ kinh ngạc, lòng thầm phục tột cùng. *Ngài ấy biết rõ đi đường vòng hiểm trở sẽ làm lộ hành tung dưỡng thương của ta và làm hỏng mẻ trà cổ sấy trà giữ hương hằng đêm cực khổ dệt tơ tằm. Đi thẳng trực diện bến đò, dùng sự dửng dưng vô tri để đối đầu với quân tuần tra bạo lực, đó mới là Không Thành Kế đỉnh cao nhất!*
Nguyễn Hùng thở dài bất lực, chỉ biết ghìm cương hắc mã nấp sâu vào rừng sương mù bảo vệ bên cạnh, âm thầm quan sát hỗ trợ khi có biến động bạo lực xảy ra.
Khi chiếc xe gỗ của Vô Ưu Tông tiến sát ranh giới Bến đò Tiền Giang, sương mù sông khẽ tản mác nhẹ, lộ ra một toán binh lính tuần tra Thần Cơ Doanh khoảng mười tên mặc giáp sắt nặng nề, tay cầm đại đao rỉ sét và kích sắt bọc đồng sáng loáng. Rào chắn gỗ bọc xích sắt dựng ngang lối độc đạo dẫn xuống bến sông nước chảy xiết thác dữ.
Dẫn đầu toán quân là một tên giáo úy tuần tra vạm vỡ da đen nhẻm dưới quyền Triệu Khải, khuôn mặt đầy sẹo dữ tợn hống hách. Gã nhìn thấy xe gỗ chở trà cổ dâng hương thơm ngào ngạt của Vô Ưu Tông, đôi mắt lập tức sáng lên vẻ tham lam vô độ.
"Dừng lại! Kẻ nào dám vận chuyển trà lậu qua sông biên giới Tiền Giang?!" Tên giáo úy tuần tra thét lớn bạo lực dọa nạt, vung thanh thiết kích dài nặng bốn mươi cân gõ mạnh xuống rào chắn gỗ phát ra tiếng động rầm rầm chấn kinh mạch.
Đường Dao ngồi trên xe lăn gỗ đa năng, bàn tay thon thả khẽ chạm vào Trâm gỗ mận thô trên tóc, ngưng tụ Kiếm ý kiên cường cấp 1 tự vệ chuẩn bị nghênh chiến. Nàng dùng thính giác nghe nhịp tim đập nhanh đầy gian trá nói dối đòi nợ thuế của tên giáo úy, lòng ngập tràn sát khí lạnh buốt.
Thế nhưng, đúng lúc căng thẳng đao kiếm kịch tính dâng cao nghẹt thở, chú lừa già A Bảo bỗng nhiên giở chứng lười biếng cực hạn.
Nó nhìn thấy rào chắn gỗ bọc xích sắt chắn ngang đường, đôi tai dài dài cụp hẳn xuống đầy vẻ uể oải lười biếng. Nó kêu "ụt ịt" một tiếng thật dài chán nản, rồi dứt khoát... nằm rạp ra mặt đất đá cuội trơn trượt dốc bến đò. Nó duỗi thẳng bốn chân béo tròn, nhắm tịt mắt lại nằm ngủ trưa dửng dưng dửng dưng ngay giữa lối độc đạo duy nhất dẫn xuống bến đò, chặn đứng hoàn toàn đường di chuyển càn quét của nhóm tuần tra dã man.
Chưa dừng lại ở đó, Tạ Vô Ưu đang ngồi trên yên xe gỗ cũ kỹ chở trà, thấy lừa già nằm ngủ, hắn cũng khẽ tựa đầu vào hũ sành trà cổ ấm áp, vạt đạo bào xám tro rộng rủ xuống bám bụi cát. Hắn nhắm mắt đưa tinh thần vào trạng thái Trốn việc đại pháp, ngáy khò khò khò khò dửng dưng trước đao kiếm sáng loáng của quân lính tuần tra.
Toàn bộ toán lính tuần tra Thần Cơ Doanh ngơ ngác đứng hình hoàn toàn trước cảnh tượng vô tri dở khóc dở cười này.
"Tên chưởng môn rách nát kia! Ngươi dám khinh thường vương pháp triều cương, cho lừa già nằm ngủ chặn lối đi của quan quân nha dịch đòi thuế đất đai hạch sách sao?!" Tên giáo úy tuần tra tức điên người, mặt đỏ gay vì bị sỉ nhục trước mặt quân lính. Gã vung thiết kích dài, hùng hổ tiến lại gần xe gỗ hống hách quát tháo.
*Trận pháp Không Thành Trận bắt đầu vận hành rồi!* Đường Dao khẽ mỉm cười thầm phục mưu lược phòng thủ Không Thành Kế dửng dưng của Vô Ưu. *Chưởng môn cố tình cho lừa già nằm ngủ chặn lối đi, ngài ấy ngủ say bất động không sát khí để đưa tên giáo úy vào bẫy tâm lý chiến đa nghi tự hại mình. Một kẻ lười biếng dửng dưng lại là phòng tuyến kiên cố nhất thế gian!*
"Dẹp chiếc xe lừa rác rưởi này sang một bên dốc đá đứng cho ta! Lục soát tịch thu toàn bộ hũ sành trà cổ dâng nộp cho Thống lĩnh Triệu Khải!" Tên giáo úy tuần tra thét lớn, ra lệnh cho hai tên lính thiết giáp vạm vỡ xông lên đẩy xe gỗ.
Nhưng chiếc xe gỗ cũ kỹ nặng nề kết hợp với chú lừa già bướng bỉnh béo tròn nằm rạp ra đất cứng như đá cổ, hai tên lính dùng hết sức bình sinh đẩy mỏi mệt bắp tay mỏi tay gánh nước mà xe gỗ vẫn không hề nhúc nhích một phân nhỏ.
"Tránh ra! Một lũ vô dụng!" Tên giáo úy tuần tra gầm lên bạo lực bướng bỉnh. Gã bước tới vung thiết kích dài nặng bốn mươi cân, định dùng sức mạnh cơ bắp thô sơ đẩy mạnh chiếc xe gỗ bọc đồng rỉ sét.
*Cạch... Răng rắc!*
Một tiếng động cơ học mộc mạc giòn giã vang lên dốc đá đứng.
Mũi thiết kích dài bọc đồng của tên giáo úy tuần tra khi đẩy mạnh vào thành xe gỗ, vô tình bị vướng chặt vào khớp bánh răng rỉ sét bọc đồng của chiếc Xe lăn gỗ đa năng do Trần Thiết đúc rèn đang đỗ sát bên cạnh. Khớp bánh răng nước ròng rọc tự động quay nhẹ dưới áp lực vật lý nặng nề, kẹp chặt cứng lấy mũi kích sắt rỉ sét không thể giật ra nổi.
"Cái gì?!" Tên giáo úy tuần tra kinh hãi dập đầu cố giật mạnh thiết kích ra, nhưng khớp bánh răng rỉ sét bọc đồng dẻo dai ngậm linh khí mát lành của gỗ mận khô càng kẹp chặt hơn, phát ra tiếng răng rắc gãy gập. Lực phản chấn cực mạnh từ xe lăn gỗ đa năng dội ngược lại khiến lòng bàn tay gã rách nhẹ đỏ rát, thanh thiết kích dài nặng nề tuột khỏi tay rơi rầm xuống dòng nước suối chảy xiết Tiền Giang biến mất nhục nhã.
"A! Pháp bảo cơ quan trận pháp cổ đại phòng thủ thụ động kẹp kích sắt!" Toán lính tuần tra hoảng hốt kêu lên dập đầu dở khóc dở cười, hoang mang lùi lại phòng bị.
Đường Dao ngồi trên xe lăn gỗ đa năng khẽ mỉm cười đỏ mặt ngượng ngùng dắt tay. Nàng nhanh chóng quan sát thấy tên giáo úy tuần tra mặt đầy sẹo đang mất thăng bằng hoảng loạn, tay không đao kiếm bế tắc.
*Đến lượt ta giúp chưởng môn sòng phẳng trừ nợ rồi.* Đường Dao thầm tính toán chiến thuật mưu trí. Nàng thò bàn tay thon thả vào giỏ tre nhỏ treo hông xe lăn gỗ, lấy ra một củ Khoai lang mật Mỹ An nướng chín vàng từ đêm qua dâng hương thơm ngọt ngào ngọt lịm sưởi ấm lồng ngực.
Nàng ngắm hướng chính xác, khẽ dùng ngón tay trỏ thon thả búng nhẹ một cái bằng nội lực kiếm ý kiên cường cấp 1 mờ nhạt bảo vệ.
*Vút...*
Củ khoai lang mật nướng ngọt lịm bay một quỹ đạo cong hoàn hảo mộc mạc qua đầu quân lính tuần tra, rơi rớt chính xác xuống khoảng đất trống cách đó mười trượng hướng bến đò Tiền Giang, tỏa ra mùi hương mật ngọt nướng than mận cổ chín đượm dâng hương thơm lừng ngào ngạt khắp bến sông sương lạnh.
Chú lừa già A Bảo đang nằm ngủ say bất động dưới đất đá cuội, cái mũi béo tròn của nó khẽ động đậy liên tục hít hà. Đánh hơi thấy mùi khoai lang mật Mỹ An nướng dâng hương ngọt ngào thơm nức mũi – món ăn yêu thích độc nhất vô nhị của nó – lừa già A Bảo lập tức mở bừng đôi tai dài lanh lợi.
Nó bật dậy nhanh như chớp, đôi tai dựng đứng dũng mãnh, kêu "ụt ịt" đầy phấn khích sảng khoái cực hạn. Không cần củ cà rốt treo trước mặt hằng ngày, lừa già A Bảo dũng mãnh gồng bắp chân béo tròn kéo phăng chiếc xe gỗ cũ kỹ chạy băng băng băng băng vượt qua rào chắn gỗ bọc xích sắt của quân tuần tra.
Chiếc xe gỗ cũ kỹ lộc cộc lao vút đi, hất tung rào chắn xích sắt rách nát rơi rụng xuống sông Tiền Giang, vượt bến đò dốc đá đứng trơn trượt an toàn tuyệt đối đường thủy giao trà cổ cho Thương hội Mỹ An trước sự ngơ ngác tột độ của toán quân Thần Cơ Doanh.
Tên giáo úy tuần tra mặt đầy sẹo vừa mất thiết kích dài xuống thác dữ chảy xiết, giờ lại thấy rào chắn gỗ bị hất tung nhục nhã dở khóc dở cười. Gã điên cuồng phẫn nộ tột cùng, mặt đầy sẹo giật méo mó dữ tợn bạo lực bướng bỉnh.
"Một lũ rùa rụt đầu lười biếng hèn nhát! Ta sẽ băm vằm con lừa rác rưởi chặn đường này ra làm trăm mảnh!"
Tên giáo úy tuần tra tức giận điên cuồng rút thanh đại đao sắt rèn rỉ sét nặng ba mươi cân bên hông ra, ánh đao sáng loáng lạnh buốt chém thẳng về phía chú lừa già A Bảo lười biếng đang cắm đầu chạy theo mùi khoai nướng ngọt lịm sát chân dốc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!