Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Mùa Vụ Trà Cổ Thụ Đầu Tiên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tạ Bình hoảng sợ dẫn toàn bộ nha dịch chạy trốn nhục nhã xuống núi dốc đá đứng. Bóng dáng của đoàn thanh tra triều đình kiêu ngạo ngày nào giờ đây chỉ còn là những vệt đen hỗn loạn, nhạt nhòa dần rồi biến mất hoàn toàn vào màn sương mù dày đặc bao phủ chân núi Vô Ưu Sơn.


Trên khoảng sân rộng trước gian nhà gỗ ba gian dột nát, những mảnh vụn của tờ lệnh cưỡng chế niêm phong đất đai bị xé nát vẫn nằm rải rác trên nền đất cát bám đầy muội than. Gió núi thổi qua, cuốn theo những mảnh giấy đỏ loang lổ vết mực bay xào xạc, như một minh chứng cho sự thất bại thảm hại của vương quyền trước phòng tuyến vô tri của Vô Ưu Tông.


*Cạch! Cạch! Cạch!*


Tiếng gạt bàn tính bằng gỗ kêu lộc cộc đầy lo lắng phá vỡ sự im lặng u tịch của buổi sớm sương lạnh. Gia nhân kế toán A Tài gầy gò, sắc mặt xanh xao vì lo lắng tài chính, đang ngồi xếp bằng trên một bục đá nứt nẻ ngoài hiên. Tay gã run rẩy gạt từng hạt bàn tính, đôi mắt thâm quầng nhìn chăm chăm vào cuốn sổ nợ rách nát bám đầy tro bếp sấy trà hằng ngày hạch sách. Gã ngước lên, nhìn chưởng môn Tạ Vô Ưu đang lười biếng nằm bò ra bàn gỗ ngáp ngắn ngáp dài, rồi lại nhìn Đường Dao đang ngồi trên chiếc xe lăn gỗ đa năng, khóc lóc thở dài đầy thảm thiết:


"Chưởng môn ơi là chưởng môn! Ngài đuổi được đoàn thanh tra triều đình đi thì oai phong thật đấy, nhưng nợ nần lương thực hằng ngày của tông môn thì tính sao đây? Thùng gạo khô trong bếp đã cạn tới đáy từ chiều qua rồi! Đệ tử Mạc Phàm và Vân Chi đang tuổi ăn tuổi lớn, nếu ngày mai không có gạo nấu cơm, chúng nó sẽ phải ăn khoai lang mật trừ bữa suốt cả tháng mất thôi! Chưa kể nợ thuế đất đai mười lượng tiền đồng Đại Việt của huyện nha vẫn còn treo lơ lửng đó hạch sách. Ngài mau dậy đi thôi!"


Tạ Vô Ưu khẽ gãi gãi mái tóc đen búi hờ bằng cành mận khô, vạt đạo bào xám tro rộng thùng thình rủ xuống đất cát sờn rách. Hắn uể oải úp mặt xuống bàn gỗ, giọng nói ngái ngủ đầy cằn nhằn cớ lười biếng trốn việc:


"A Tài à... sáng sớm ra ngươi đã gõ bàn tính lộc cộc làm kinh động đến giấc ngủ nướng kéo dài đến chiều của ta rồi. Không có gạo thì ăn khoai lang nướng than mận cổ ngon mà, ngọt lịm ấm bụng lại đỡ tốn công nấu nướng mệt mỏi bắp chân. Ta đã bảo bao nhiêu lần rồi, cứ để quan huyện niêm phong đóng cửa tông môn giải thể lẹ lẹ đi, thảo dân dọn đồ xuống thung lũng Mỹ An làm nông dân lười biếng trồng trà có phải khỏe hơn không..."


Đứng ở góc hiên nhà, Đường Dao khẽ nhắm mắt, dồn toàn bộ thính lực nhạy bén của năng lực Thính giác phục hồi để lắng nghe nhịp tim của Vô Ưu. Nhịp tim của hắn đập chậm rãi, đều đặn và phẳng lặng như mặt nước hồ không một gợn sóng. Không có một chút sát khí, không có một chút lo âu, cũng chẳng có lấy nửa phần tính toán của một đại cao nhân vương triều.


*Nhịp tim này... thực sự quá đỗi bình yên.* Đường Dao tự động suy diễn tột cùng, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đầy kính phục thầm thấu. *Chưởng môn quả thực đã đạt đến cảnh giới 'Vô Ngã Vô Ưu' của tổ tiên truyền lại. Ngài ấy dửng dưng trước nợ nần tiền bạc, coi vinh hoa phú quý như mây khói, dùng sự lười biếng tột cùng để che giấu thân thế hoàng gia vĩ đại của sư phụ quá cố Tạ Thiên Phong. Ngài ấy muốn dạy ta rằng, muốn giải trừ hoàn toàn hàn độc kinh mạch và thoát khỏi sự truy sát của gia tộc Đường gia kinh thành, trước hết phải học cách buông bỏ mọi tạp niệm, hòa mình vào cuộc sống điền dã mộc mạc này.*


Nghĩ đến đây, Đường Dao khẽ chạm tay vào chiếc Trâm gỗ mận thô đang cài trên mái tóc đen mượt mà của mình. Chiếc trâm tỏa ra hương mận chín dịu nhẹ, xoa dịu cơn nhức nhối nhẹ nơi kinh mạch chân của nàng. Nàng kiên định nhìn A Tài, giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy nghiêm của một cựu Tổng đốc phán quan vang lên:


"A Tài thúc bớt lo lắng đi. Khế ước tạp dịch trừ nợ của ta với tông môn vẫn còn hiệu lực. Mỗi ngày ta làm việc chỉ được trừ mười tiền đồng, ta vẫn còn nợ chưởng môn sáu lượng bạc chi phí chữa trị. Hôm nay là ngày lành sương sớm, ta sẽ cùng mọi người lên Vườn Trà Cổ Thụ Ngàn Năm thu hoạch mẻ trà cổ đầu tiên của mùa vụ để mang xuống chợ huyện Bình An bán lấy tiền đồng trả nợ thuế đất đai và mua gạo khô hằng ngày sòng phẳng."


A Tài nghe vậy, đôi mắt lo âu lập tức sáng bừng lên như bắt được vàng. Gã vội vàng gật đầu lia lịa, dâng công văn khế ước bán trà cổ Mỹ An sấy khô lên trước mặt Vô Ưu, thúc giục ráo riết:


"Đúng đúng! Cô tạp dịch nói phải lắm! Trà cổ Vô Ưu đầu mùa ngậm sương sớm thanh khiết cực kỳ đắt đỏ, thương hội Mỹ An đã hứa thu mua với giá cao để vận chuyển xuôi dòng sông Tiền Giang bán cho giới hào môn kinh thành. Chưởng môn mau dậy ký tên vào khế ước thu hoạch lẹ lẹ đi, không là lỡ mất vụ trà sớm bộc phát sương lạnh đấy!"


Tạ Vô Ưu méo mặt, khẽ thở dài đầy đau khổ. Hắn liếc nhìn Đường Dao đang ngồi trên xe lăn gỗ đa năng, khuôn mặt thanh tú của nàng tuy còn hơi nhợt nhạt vì dư chấn của Hàn độc phát tác cấp 1, nhưng đôi mắt phượng lại rực lên ý chí kiên cường bướng bỉnh không chịu khuất phục.


*Thôi xong rồi... Cô tạp dịch nghiêm túc này lại nổi máu chăm chỉ làm việc rồi. Đã bảo nợ nần cứ từ từ quét lá rụng dọn dẹp nhà cửa dột nát mà trả, việc gì phải ráo riết đòi lên đồi trà cổ thụ dốc đá đứng trơn trượt sương mù bao phủ kia chứ? Lên đó gió lạnh biên giới thổi buốt thấu xương, lỡ đôi chân vừa mới phục hồi cảm giác đi lại nhẹ nhàng của cô ấy bị co thắt kinh mạch phế liệt lại, thì lấy ai nấu canh chua cá lóc sòng phẳng cho mình ăn đây mệt mỏi tinh thần quá đi!*


Nhưng nhìn A Tài đang khóc lóc đòi nợ thuế đất hạch sách, lại nhìn Đường Dao kiên quyết cài chặt trâm mận chuẩn bị xuất phát, Vô Ưu biết mình không thể trốn việc đi ngủ nướng được nữa. Hắn đành uể oải đứng dậy, vác chiếc Cần câu trúc rách lên vai đạo bào xám sờn, gãi đầu gãi tai càu nhàu cằn nhằn dửng dưng:


"Được rồi, được rồi... Đi thì đi. Nhưng ta nói trước nhé, ta chỉ lên đó nằm võng gai trông coi đồi trà thôi đấy, tuyệt đối không có chuyện ta tự tay hái trà mệt mỏi cơ bắp chân đâu mệt mỏi tinh thần lắm..."


***


Con đường mòn dẫn lên Vườn Trà Cổ Thụ Ngàn Năm dốc đứng cheo leo, uốn lượn quanh sườn núi Vô Ưu Sơn hoang sơ mộc mạc. Sáng sớm, màn sương mù tự nhiên dày quánh bao phủ quanh năm khiến tầm nhìn bị giảm xuống dưới ba trượng. Hai bên đường mòn, những rặng hoa mận trắng cổ thụ đang nở rộ rực rỡ, những cánh hoa trắng muốt mỏng manh rơi rụng lả tả dưới sương lạnh, phủ kín những bậc đá dốc đứng trơn trượt đầy rêu phong.


Đường Dao kiên quyết không ngồi xe lăn gỗ đa năng nữa. Nàng mặc chiếc áo bảo hộ mỏng nhẹ dệt từ sợi tơ tằm trà kháng độc, gánh một chiếc sọt tre nhỏ mộc mạc sau vai gầy guộc. Đôi chân nàng bước đi chậm rãi trên dốc đá đứng trơn trượt, mỗi bước đi đều đòi hỏi một sự tập trung tinh thần lực cực hạn. Luồng hàn khí tà ác bẩm sinh vẫn âm thầm rình rập sâu trong cốt tủy, thỉnh thoảng lại khẽ nhói lên một cơn đau buốt lạnh lẽo do sương lạnh biên giới tràn vào, làm đôi chân nàng khẽ run nhẹ dưới sức nặng của sọt tre rỗng.


Lão nông trồng trà Tạ Đại Bản – bạn già của sư phụ quá cố Tạ Thiên Phong – đang đi phía trước dẫn đường. Lão nhân 70 tuổi lưng hơi còng, mặc áo vải thô nhuộm nâu sồng bám đầy nhựa trà cổ mộc mạc, vai đeo rựa cùn. Lão quay đầu lại nhìn Đường Dao, khuôn mặt hiền từ đầy nếp nhăn tuổi tác lộ vẻ ái ngại, khuyên nhủ dịu dàng:


"Cô bé tạp dịch à... đôi chân cô vừa mới phục hồi cảm giác đi lại nhẹ nhàng nhờ nước suối ấm linh thạch rò rỉ dưới thung lũng Mỹ An thôi. Đồi trà cổ thụ dốc đá đứng hiểm trở trơn trượt lắm, sương lạnh biên thùy lại buốt thấu xương. Cô nên ngồi nghỉ ngơi dưới gốc mận cổ thụ sau nhà gỗ đi, việc hái trà cứ để lão già này và đệ tử Mạc Phàm lo liệu cho."


Đường Dao bướng bỉnh lắc đầu, mái tóc đen bới gọn gàng khẽ đung đưa làm chiếc trâm gỗ mận thô tỏa hương mận thanh khiết. Nàng khẽ mím môi, kiên định trả lời sòng phẳng:


"Đại Bản thúc bớt lo lắng. Ta đã ký khế ước tạp dịch trừ nợ với chưởng môn, nợ nần tiền bạc phải được giải quyết sòng phẳng bằng sức lao động thủ công lương thiện. Ta muốn tự tay hái những lá trà cổ đầu mùa để cảm nhận cuộc sống điền viên bình dị này, thúc cứ chỉ dẫn cho ta kỹ thuật hái trà đi."


Tạ Đại Bản nhìn vẻ quật cường bướng bỉnh của nàng, khẽ thở dài nhưng ánh mắt lại lộ rõ vẻ tán thưởng kính trọng. Lão dắt nàng lách qua một bụi cây mận cổ thụ um tùm, mở ra ranh giới ngoài cùng của Vườn Trà Cổ Thụ Ngàn Năm.


*Ôi chu cha...*


Đường Dao khẽ thốt lên một tiếng ngỡ ngàng trong lòng.


Hiện ra trước mắt nàng là ba gốc trà cổ thụ thủy tổ khổng lồ, thân cây xù xì rêu phong bám đầy nhựa trà ngàn năm, cành lá sum suê vươn rộng che phủ cả một vùng dốc đá đứng sườn núi. Dưới màn sương mù dày đặc dốc đứng, những lá trà non ngậm sương sớm lấp lánh tỏa ra một tầng ánh sáng xanh mờ nhạt, dâng hương thơm thanh khiết dịu nhẹ, mát lành cực hạn. Luồng linh khí rò rỉ từ mạch linh thạch dưới thung lũng bốc lên, hòa quyện vào hơi nước sương mù, tạo thành một không gian u tịch, thơ mộng tuyệt đẹp như tiên cảnh bồng lai lánh đời.


Tạ Đại Bản bước lại gần một gốc trà cổ thụ thủy tổ, khéo léo dùng hai ngón tay trỏ và cái nhón nhẹ vào một đọt trà non ngậm sương, thực hiện Kỹ thuật ủ trà cổ Mỹ An một cách tỉ mỉ. Lão giải thích chậm rãi:


"Lá trà cổ Vô Ưu ngàn năm chứa sinh khí mát lành bảo hộ long mạch thung lũng Mỹ An. Khi hái trà, cô tuyệt đối không được dùng lực tay bạo lực giật mạnh làm tổn thương kinh mạch cành cây. Phải dùng hơi ấm đầu ngón tay trần chạm nhẹ vào đọt trà ngậm sương sớm, nhón nhẹ một cái thật khéo để đọt trà tự rụng rớt vào lòng bàn tay. Hái trà vào sáng sớm lúc sương chưa tan là tốt nhất, vì lúc này linh khí ngưng tụ dồi dào nhất, giúp điều hòa khí huyết an thần cực mạnh xoa dịu hàn độc kinh mạch cho cô đấy."


Đường Dao chăm chú lắng nghe, ghi nhớ từng chi tiết kỹ thuật mộc mạc nông nghiệp. Nàng tiến lại gần một cành trà cổ sà xuống thấp, đưa đôi bàn tay nhỏ bé thon thả chạm vào đọt trà non mềm mại ngậm sương lạnh. Hơi lạnh buốt thấu xương từ đọt trà truyền vào đầu ngón tay, làm kinh mạch cổ tay nàng khẽ nhói đau nhẹ. Nàng khẽ cắn môi, kiên trì điều hòa nhịp thở theo nhịp điệu sương sườn núi, nhón nhẹ một cái thật khéo.


*Tách.*


Một đọt trà xanh mướt, ngậm một hạt sương sớm trong vắt rụng nhẹ vào lòng bàn tay nàng, tỏa hương mận chín thơm ngào ngạt sảng khoái cực hạn. Đường Dao khẽ mỉm cười đỏ mặt ngượng ngùng đầy ngọt ngào, nâng niu lá trà non như bảo vật quý giá.


Nằm cách đó không xa dưới gốc mận cổ thụ nở hoa trắng xóa, Tạ Vô Ưu đã treo chiếc Võng gai Vô Ưu của mình từ bao giờ. Hắn nằm cuộn tròn trong bộ đạo bào xám rộng thùng thình bám đầy muội than đen nhẻm, gối đầu lên chiếc gối mây đan cũ kỹ trốn việc câu cá ngủ trưa thư giãn. Hắn kéo vạt áo che kín mặt giả vờ ngủ say dửng dưng dửng dưng, nhưng thực chất đôi mắt lờ đờ dưới vạt áo lại đang âm thầm Cảm ứng sương mù, bám sát từng chuyển động nhỏ của Đường Dao ngoài đồi trà.


*Cô tạp dịch bướng bỉnh này thật là... Đã bảo đôi chân run rẩy tê liệt do hàn độc bẩm sinh chưa khỏe hẳn, lại cứ cố chấp dùng tay trần hái trà ngậm sương lạnh biên giới làm gì không biết? Nhìn đôi chân nhỏ bé kia khẽ run nhẹ trên dốc đá đứng trơn trượt kìa, lỡ trượt chân rơi tự do xuống vách đá tử thần hiểm đứng ngoài kia thì có mà tru di cái tông môn lười của tôi mất thôi!*


Vô Ưu khẽ tặc lưỡi dửng dưng càu nhàu trong lòng. Hắn muốn trốn việc đi ngủ nướng yên tĩnh tránh nắng hằng ngày, nhưng nhìn bóng dáng gầy guộc kiên cường của Đường Dao dưới sương lạnh, lồng ngực hắn bỗng dâng lên một luồng khí nóng hổi xót xa thầm lặng.


Đường Dao tiếp tục hái trà chăm chỉ hằng giờ, sọt tre sau vai nàng đã đầy được một nửa lứa trà cổ tươi tốt xanh mướt. Nhưng sương lạnh biên thùy bắt đầu tràn xuống dày đặc hơn vào buổi trưa muộn, làm nhiệt độ sườn núi dốc giảm mạnh đột ngột. Cơn đau buốt dữ dội từ hàn độc bẩm sinh bỗng bộc phát dữ dội nơi khớp gối chân trái của nàng, làm đôi chân nàng hoàn toàn mất đi cảm giác thăng bằng, run rẩy bần bật dốc đá đứng.


*Thịch thịch thịch thịch thịch!*


Đường Dao khẽ rên rỉ một tiếng đau đớn nhỏ trong cổ họng, cơ thể nàng lảo đảo, chiếc sọt tre nặng nề sau vai kéo tuột thăng bằng của nàng lệch hướng dốc dốc đá đứng trơn trượt rêu phong. Nàng trượt chân nhẹ trên dốc đá đồi trà, cả người mất đà ngã nhào ngửa ra phía sau, hướng thẳng về phía khe vực hiểm trở dốc đứng phía sau núi.


*Nguy hiểm!*


Trong khoảnh khắc nghẹt thở ngàn cân treo sợi tóc ấy, Đường Dao nhắm chặt mắt phượng, thầm nghĩ mình sẽ phải chịu một trận thương tích nặng nề làm phế liệt chân hoàn toàn. Nàng siết chặt chiếc vòng chỉ đỏ kết tóc trên cổ tay, lòng dâng lên một nỗi tuyệt vọng cô độc.


Thế nhưng, một luồng sương gió ấm áp đột ngột thổi bùng lên xua tan màn sương lạnh buốt.


Một thân ảnh xám tro mộc mạc di chuyển nhanh như chớp giật không tiếng động, vượt qua khoảng cách mười trượng dốc đá đứng hiểm trở chỉ trong một chớp mắt nhỏ mà không hề bộc lộ một chút linh lực hay sát khí bạo lực nào. Đó chính là bộ pháp Đệ Nhất Phòng Thủ Thụ Động né tránh tự nhiên sương mù cảm ứng của Tạ Vô Ưu.


Hắn xuất hiện đúng lúc ngay phía sau lưng nàng, vạt đạo bào xám tro rộng thùng thình bay múa trong sương gió dập tắt nguy hiểm. Bàn tay vạm vỡ, ấm áp của Vô Ưu thò ra từ vạt áo rộng, nhẹ nhàng bế thốc lấy cơ thể gầy guộc của Đường Dao, luồn cánh tay vững chắc ôm chặt lấy vòng eo thon thả mềm mại của nàng từ phía sau, kéo ngược cơ thể nàng sát vào lồng ngực rộng lớn, nóng ấm của mình.


*Thịch!*


Đường Dao giật mình mở to mắt phượng, lưng nàng dán chặt vào lồng ngực vững chãi tỏa hơi ấm nóng hổi sưởi ấm của Vô Ưu. Hương mận chín thanh khiết từ đạo bào xám sờn quyện với mùi than mận cổ nướng khoai ngọt lịm tỏa ấm áp bao bọc lấy nàng, xua tan hoàn toàn cơn lạnh buốt thấu xương của hàn độc bộc phát kinh mạch chân.


Không gian Vườn Trà Cổ Thụ Ngàn Năm bỗng chốc trở nên im lặng phăng phắc tuyệt đối. Chỉ còn tiếng gió núi thổi xào xạc qua những rặng mận trắng cổ thụ rơi rụng hoa trắng rơi rụng đầy hiên dốc dốc đá đứng, và tiếng nhịp tim đập mạnh mẽ, ấm áp của Vô Ưu vang dội bên tai nàng.


Đôi lứa đứng song hành sát mép dốc đá đứng sương mù bao phủ, Vô Ưu ôm chặt eo Đường Dao từ phía sau che chở bảo vệ cô, gương mặt thanh tú tuấn tú của hắn kề sát bên má nàng, khẽ thở dài càu nhàu cằn nhằn dửng dưng dửng dưng:


"Cô tạp dịch bướng bỉnh này... Ta đã bảo là lười biếng nằm ngủ trưa đi hái trà mệt mỏi bắp chân lắm mà không nghe. Vụng về thế này suýt làm rơi rụng hết mẻ trà cổ Vô Ưu quý giá đầu mùa ngàn năm của tông môn rồi đấy. Lỡ hỏng trà thì lấy tiền đồng đâu ra trả nợ thuế đất đai cho A Tài cằn nhằn hạch sách đòi nợ hằng ngày đây mệt mỏi tinh thần quá đi..."


Đường Dao nghe lời cằn nhằn lười biếng thực dụng của hắn, hai má nàng khẽ đỏ bừng đỏ mặt ngượng ngùng đầy ngọt ngào lãng mạn slow-burn dưới sương sớm bình minh. Nàng khẽ tựa đầu vào vai hắn, bàn tay nhỏ bé chạm nhẹ vào chiếc vòng chỉ đỏ kết tóc đồng tâm trên cổ tay trái phát sáng ấm áp, khóe môi nở nụ cười kiên định hạnh phúc tột cùng điền viên.


*Chưởng môn quả thực là ẩn thế cao nhân ấm áp bảo vệ đồi trà bên ta.* Đường Dao tự động suy diễn thần thánh hóa tột cùng mưu lược phòng thủ Không Thành Kế dửng dưng sòng phẳng. *Ngài ấy mượn cớ bảo vệ lá trà cổ quý hiếm để kịp thời ôm chặt eo sưởi ấm kinh mạch chân cho ta, truyền sinh khí bảo hộ long mạch xua tan hàn độc tà ác bẩm sinh. Phòng tuyến vô tri này thực sự là bến đỗ bình yên chữa lành nhất thế gian!*


Khoảnh khắc lãng mạn ngọt ngào sương sớm dưới rừng mận trắng rơi rụng kéo dài mãi, sưởi ấm hai linh hồn cô độc biên giới phía Bắc Đại Việt hoang sơ mộc mạc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!