Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Sự Đa Nghi Tự Hại Của Trận Sư

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng hét thất thanh của Diệp Vô Song như một gáo nước lạnh dội thẳng vào bầu không khí đang căng như dây đàn trong gian nhà chính dột nát của Vô Ưu Tông. Tạ Bình, vị Chánh thanh tra triều đình vốn đang ngạo nghễ cầm bút lông chuẩn bị hạ nét mực đỏ niêm phong, bỗng giật nảy mình. Ngòi bút lông run lên, một giọt mực đỏ rực như máu bất ngờ nhỏ xuống góc tờ lệnh cưỡng chế, loang ra thành một vệt dài đầy điềm gở. Lão quay ngoắt lại, đôi lông mày rậm nhíu chặt, gương mặt nho nhã thoáng hiện vẻ giận dữ lẫn hoang mang:


"Diệp trận sư! Ngươi làm cái quái gì thế? Trước mặt bổn quan mà lại thất lễ, la hét om sòm như kẻ mất hồn là thế nào?"


Thế nhưng, Diệp Vô Song hoàn toàn không nghe thấy lời trách mắng của Tạ Bình. Vị trận sư thiên tài của triều đình Thăng Long lúc này mặt cắt không còn giọt máu, đôi môi run rẩy bần bật, hai đầu gối khẽ khuỵu xuống như thể trọng lực dưới chân lão vừa tăng lên gấp bội. Lão run rẩy đưa hai tay ra phía trước, cố gắng giữ cho chiếc la bàn đồng cổ kính không rơi xuống đất.


"Rạn... rạn nứt rồi! Quan lớn nhìn xem, mặt kính thủy tinh của pháp bảo gia truyền nhà ta... rạn nứt rồi!" Giọng Diệp Vô Song méo mó, chứa đựng một nỗi sợ hãi tột cùng từ tận xương tủy.


Tạ Bình nheo mắt nhìn vào lòng bàn tay Diệp Vô Song. Trên mặt kính thủy tinh dày dặn của chiếc la bàn đồng cổ, một vết nứt hình mạng nhện mảnh như sợi tơ đang từ từ lan rộng. Đáng sợ hơn, chiếc kim chỉ nam bằng thép ròng bên trong không hề chỉ về hướng Bắc, cũng chẳng xoay theo nhịp từ trường thông thường, mà nó đang xoay tròn điên cuồng với tốc độ kinh hoàng, phát ra những tiếng "cạch cạch cạch" chói tai, ma sát mạnh đến mức tỏa ra một làn khói xám mỏng manh.


"Cái này... chuyện này là sao?" Tạ Bình tuy không am hiểu trận pháp, nhưng nhìn thấy pháp bảo cấp cao của trận sư triều đình tự hủy hoại, trong lòng lão cũng dâng lên một luồng khí lạnh buốt.


Đứng ở góc hiên nhà, Đường Dao khẽ nhắm mắt, dồn toàn bộ thính lực của năng lực đặc thù Thính giác phục hồi vào lồng ngực của Diệp Vô Song.


*Thịch thịch thịch thịch thịch thịch!*


Tiếng tim đập của vị trận sư thiên tài dồn dập như tiếng trống trận dồn dập, hỗn loạn và ngập tràn sự kinh hoàng tột độ. Không có một chút dối trá nào trong nỗi sợ hãi của lão. Đường Dao khẽ mở mắt, ánh mắt phượng sắc bén liếc nhìn Tạ Vô Ưu đang đứng gãi đầu bên cạnh, trong lòng nàng dâng lên một niềm kính phục sâu sắc đến mức run rẩy.


*Chưởng môn quả thực là thần cơ diệu toán!* Đường Dao tự động suy diễn, bàn tay nhỏ bé siết chặt lấy thành chiếc Xe lăn gỗ đa năng. *Ngài ấy cố tình tháo ngói trên mái nhà, tạo ra những lỗ thủng dột nát tưởng chừng như nghèo khó hoang tàn, nhưng thực chất là để dẫn luồng sương mù tự nhiên từ thung lũng Mỹ An tụ lại đúng vị trí phong thủy này. Sương mù ngậm linh khí suối linh thạch thô rò rỉ dưới đất, khi đi qua 'Thiên Cửa' trên mái nhà liền biến thành một luồng áp lực địa từ khủng khiếp, trực tiếp bóp nghẹt và phá hủy pháp bảo dò tìm của Diệp Vô Song! Không cần động một ngón tay, ngài ấy đã phế đi đôi mắt sắc bén nhất của đoàn thanh tra triều đình!*


Tạ Vô Ưu lúc này lại đang âm thầm thở dài một tiếng đầy tiếc nuối. Hắn nhìn vệt mực đỏ loang lổ trên tờ lệnh cưỡng chế của Tạ Bình mà lòng đau như cắt.


*Trời đất ơi, cái ông trận sư này bị điên à? Tự nhiên hét to thế làm cái ông quan thanh tra giật mình dừng bút! Ký lẹ đi có phải là tôi được giải thể tông môn, dọn đồ xuống núi làm nông dân lười câu cá hằng ngày rồi không? Thật là mệt mỏi tinh thần mà!* Vô Ưu méo mặt, khẽ tặc lưỡi dửng dưng.


"Diệp trận sư, ngươi nói rõ xem nào!" Tạ Bình mất kiên nhẫn, gằn giọng hỏi. "Chỉ là một chiếc la bàn hỏng, có gì mà phải kinh hãi đến thế?"


Diệp Vô Song nuốt nước bọt cái ực, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán, nhỏ xuống mặt đất bám đầy muội than đen nhẻm. Lão run rẩy chỉ tay ra phía sau vườn mận cổ thụ sau nhà gỗ, nơi màn sương mù xám tro đang cuộn xoáy thành những dải lụa mờ ảo:


"Quan lớn không biết đó thôi... Địa từ trường ở đây hoàn toàn bị đảo lộn! Trận pháp sương mù cấp 1 bao quanh ngọn núi này không phải là chướng khí tự nhiên, mà là một phần ngoại vi của một đại trận cực kỳ khủng khiếp ẩn giấu sâu bên trong. Kim la bàn của ta xoay tròn điên cuồng là do bị luồng linh lực bảo hộ cực mạnh đẩy ngược. Nếu ta đoán không lầm, 'Trận nhãn' của đại trận sát phạt này nằm ngay phía sau vườn mận kia!"


Lão quay sang nhìn Tạ Vô Ưu, ánh mắt tràn đầy sự kính sợ lẫn đề phòng tột độ:


"Tạ chưởng môn... ngài cố tình tiếp đón chúng ta bằng mâm cơm nghèo nàn đạm bạc này, thực chất là để trì hoãn thời gian, dụ chúng ta tiến sâu vào phạm vi kích hoạt của trận pháp có đúng không?"


"Hả? Trận pháp gì cơ?" Vô Ưu ngơ ngác, xua tay lia lịa. "Thảo dân làm gì biết trận pháp trận đồ gì đâu ạ. Phía sau vườn chỉ có chiếc võng gai cũ của sư phụ để lại, thảo dân thường nằm ngủ trưa ở đó thôi mà."


"Võng gai?" Diệp Vô Song nheo mắt, lòng đa nghi của kẻ tri thức lập tức trỗi dậy mạnh mẽ. *Chiếc võng gai? Một ẩn thế cao nhân có thể dùng nước rửa chân để dập tắt độc kiếm của Quỷ Diện, làm sao có thể treo một chiếc võng bình thường ở sau vườn? Đó chắc chắn là vỏ bọc của một thần binh trấn giữ trận nhãn! Ta phải tận mắt chứng kiến để giải mã sơ đồ Không Thành Trận này, nếu không bổn mạng của đoàn quân thanh tra sẽ gửi lại ngọn núi hoang sơ này mất!*


"Quan lớn Tạ Bình!" Diệp Vô Song quay sang khẩn khoản nói với Tạ Bình. "Xin ngài hãy dừng bút ký lệnh niêm phong đóng cửa tông môn lại một lát. Hãy để ta ra sau vườn mận cổ thụ kiểm tra 'Trận nhãn' kia. Nếu không làm rõ thực hư, một khi đại trận phản phệ sát thương, cả bổn quan và hàng trăm binh lính Thần Cơ Doanh dưới chân núi dốc đứng sẽ bị chôn thây trong sương mù dày đặc này!"


Tạ Bình nghe đến từ "chôn thây", bàn tay cầm bút lông khẽ run lên một nhịp. Luồng dã tâm cướp đoạt mỏ đá quý ngầm trong lòng lão tuy lớn, nhưng nỗi sợ hãi cái chết trước những thế lực trận pháp cổ đại của giang hồ còn lớn hơn. Lão chậm rãi đặt bút xuống, hừ lạnh một tiếng:


"Được! Bản quan cho ngươi nửa canh giờ để làm rõ. Nếu chỉ là trò lừa bịp giả thần giả quỷ của gã chưởng môn lười biếng này, bổn quan sẽ lập tức tịch thu đồi trà cổ thụ, bắt giam toàn bộ tông môn!"


Đường Dao khẽ đẩy bánh chiếc xe lăn gỗ đa năng, di chuyển nhẹ nhàng bám sát theo sau Diệp Vô Song. Chiếc Trâm gỗ mận thô cài trên mái tóc đen bới gọn gàng của nàng khẽ tỏa ra một mùi hương mận chín thanh khiết, giúp nàng giữ vững tinh thần chính trực trước luồng sương lạnh đang ngày càng dày đặc.


*Ta phải đi theo để bảo vệ chưởng môn, đồng thời tận mắt chứng kiến cách ngài ấy vận hành Không Thành Trận để đối phó với trận sư triều đình!* Đường Dao thầm quyết tâm, ánh mắt phượng khóa chặt vào vạt áo đạo bào xám rộng thùng thình của Vô Ưu.


Tạ Vô Ưu uể oải vác chiếc cần câu trúc rách trên vai, bước đi lững thững phía sau cùng. Hắn thầm nghĩ: *Cái ông trận sư này rảnh rỗi thật sự. Tự nhiên đòi ra xem chiếc võng rách của mình làm gì không biết. Nhưng mà thôi kệ, ra đó sẵn tiện mình nằm ngủ trưa luôn, đứng nãy giờ mỏi rã cả hai chân rồi.*


Dưới sự dẫn đường của Vô Ưu, cả đoàn người tiến sâu vào khu vườn mận cổ thụ sau nhà.


Mùa đông biên giới tràn về, những cành mận già khô rụng khẳng khiu đan chéo vào nhau dưới bầu trời xám xịt. Sương mù đặc quánh như sữa, làm giảm tầm nhìn xuống dưới ba trượng dốc núi dốc đứng. Thế nhưng, kỳ lạ thay, khi bước vào khu vực trung tâm của vườn mận, luồng sương mù bỗng chốc rẽ sang hai bên, để lộ ra một khoảng không gian phẳng lặng, khuất gió và vô cùng tĩnh lặng.


Ở ngay tâm điểm của khoảng sân nhỏ ấy, treo lơ lửng giữa hai gốc mận cổ thụ ngàn năm xù xì, chính là chiếc Võng gai Vô Ưu. Chiếc võng được bện bằng sợi gai thô rừng xỉn màu, bám đầy bụi tro bếp sấy trà, trông vô cùng mộc mạc và rách nát.


Thế nhưng, trong mắt Diệp Vô Song, cảnh tượng này lại hoàn toàn khác biệt.


Lão trận sư đứng khựng lại, đôi mắt trợn ngược, miệng há hốc không thể tin nổi. Lão nhìn chằm chằm vào chiếc la bàn đồng cổ trên tay. Lúc này, chiếc kim chỉ nam đã ngừng xoay tròn, nhưng nó lại đứng im phăng phắc, chỉ thẳng băng vào tâm điểm của chiếc võng gai rách nát kia không lệch một sợi tóc.


"Trời... trời đất ơi..." Diệp Vô Song lắp bắp, giọng nói run rẩy đến mức lạc đi. "Huyền Không Định Vị! Trận nhãn... thực sự là trận nhãn của Không Thành Trận!"


Lão vội vàng quỳ sụp xuống đất, dùng ngón tay gầy guộc vẽ lên nền đất cát những đường bát quái phức tạp để tính toán hướng gió sương. Càng tính, sắc mặt Diệp Vô Song càng trở nên xanh xao kinh dị:


"Quan lớn nhìn xem! Hai gốc mận cổ thụ kia không phải trồng ngẫu nhiên, mà là vị trí 'Tốn' và 'Càn' trong bát quái trận đồ. Chiếc võng gai treo ở giữa chính là vị trí 'Khảm' – nơi tụ thủy và tụ sương mù cảm ứng mạnh nhất toàn núi! Đáng sợ hơn nữa, vị trí chiếc võng này hoàn toàn né tránh được mọi luồng chướng khí độc hại từ Đầm lầy Hắc Thủy sau núi thổi tới. Nó biến toàn bộ luồng gió độc thành sinh khí mát lành bảo vệ hiên nhà! Đây... đây chính là 'Huyền Không Trận Pháp' tối cao có khả năng phản phệ sát thương cực mạnh!"


Tạ Bình đứng bên cạnh nghe mà mặt mũi tối sầm lại. Lão nhìn chiếc võng gai thô sơ rách nát kia, rồi lại nhìn vẻ mặt kinh hoàng của Diệp Vô Song, trong lòng bắt đầu hoang mang dao động dữ dội:


"Diệp trận sư, ngươi có chắc chắn không? Chỉ là một chiếc võng rách bện bằng sợi gai thô, làm sao có thể chứa đựng sức mạnh khủng khiếp đến thế?"


"Chắc chắn một trăm phần trăm!" Diệp Vô Song gào lên, hai tay ôm đầu đầy vẻ bế tắc của kẻ tri thức tự suy diễn quá mức. "Pháp bảo la bàn của ta là do tổ tiên truyền lại, có khả năng phát hiện dòng chảy linh thạch ngầm rò rỉ dưới đất. Lúc này, kim la bàn chỉ thẳng vào chiếc võng, chứng minh chiếc võng này đang đè nặng lên mạch nguồn linh khí bảo hộ của long mạch! Bất kỳ ai cố ý dùng vũ lực bạo lực đốn hạ hai gốc mận cổ thụ kia, hoặc phá hủy chiếc võng này, luồng linh lực bất ổn dưới lòng đất sẽ lập tức nổ tung, thiêu rụi toàn bộ vùng biên giới phía Bắc trong nháy mắt!"


Đường Dao đứng bên cạnh xe lăn gỗ, nghe Diệp Vô Song giải thích mà lồng ngực phập phồng liên tục. Nàng khẽ đưa tay lên chạm nhẹ vào chiếc Trâm gỗ mận thô trên tóc, rồi lại nhìn chiếc Vòng chỉ đỏ kết tóc trên cổ tay, trong lòng ngập tràn sự sùng bái kính phục tột cùng dành cho Tạ Vô Ưu.


*Chưởng môn thực sự là bậc vĩ nhân cứu quốc!* Đường Dao tự động thần thánh hóa đến mức đỉnh điểm. *Chiếc võng gai kia chính là lá chắn phong thủy bảo hộ long mạch quốc gia mà tổ tiên Tạ Vô Song để lại ngàn năm trước. Ngài ấy cố tình nằm ngủ lười biếng trên chiếc võng hằng ngày hạch sách, thực chất là dùng chính sinh khí của cơ thể mình để điều hòa dòng chảy linh thạch ngầm, ngăn chặn thiên kiếp phong ấn bùng phát! Vậy mà bấy lâu nay, ta lại nghi ngờ sự lười biếng của ngài ấy là giả tạo để trốn thuế. Tạ Vô Ưu... ngài gánh vác cả thiên mệnh trên vai, chấp nhận bị cả giang hồ khinh miệt là kẻ lười rách nát, chỉ để âm thầm bảo vệ bờ cõi biên giới bình yên vô sự! Trái tim ngài ấm áp và vĩ đại biết bao!*


Trong lúc Diệp Vô Song đang điên cuồng tính toán, Đường Dao đang xúc động dâng trào, thì nhân vật chính của chúng ta – Tạ Vô Ưu – lại đang cảm thấy mỏi mệt bắp chân tột độ vì phải đứng nghe lão trận sư lẩm bẩm nãy giờ.


*Ôi chu cha, hai cái ông này đứng ngắm chiếc võng rách của mình mà cứ như ngắm kho báu Thăng Long hoàng cung không bằng. Mỏi chân quá, thôi kệ, ngủ cái đã rồi tính tiếp.*


Vô Ưu ngáp dài một cái thật lớn, vứt chiếc cần câu trúc rách sang một bên gốc mận cổ. Hắn thong thả leo lên chiếc Võng gai Vô Ưu, nằm xuống một cách vô cùng ung dung, kéo vạt đạo bào xám rộng thùng thình che khuất nửa khuôn mặt thanh tú, khẽ thở dài một tiếng đầy sảng khoái cực hạn.


Hành động nằm ngủ dửng dưng của Vô Ưu rơi vào mắt Diệp Vô Song, lập tức biến thành một đòn tâm lý chiến sát phạt cực kỳ khủng khiếp.


"Ngài... ngài ấy nằm xuống rồi!" Diệp Vô Song kinh hãi lùi lại ba bước, hai chân run rẩy bần bật. "Quan lớn nhìn xem! Ngài ấy nằm xuống ngay tâm điểm trận nhãn, nhịp thở đều đặn chậm rãi đến mức gần như biến mất vào hư vô! Đây chính là trạng thái 'Thân hòa vào sương', điều khiển trận pháp sương mù bằng ý chí tự do tối giản! Ngài ấy đang dùng chính cơ thể mình để cảnh cáo chúng ta!"


Vô Ưu khẽ hé mắt dưới vạt áo xám, thấy Diệp Vô Song mồ hôi hột chảy ròng ròng, sắc mặt xanh xao kinh dị như sắp ngất xỉu vì kiệt sức. Hắn khẽ thở dài, giọng nói ngái ngủ càu nhàu cằn nhằn vang lên dửng dưng:


"Trận sư đại nhân... ông đứng đó đo đạc nãy giờ đổ mồ hôi nhiều thế, mệt mỏi thể xác dốc đứng sương lạnh biên giới. Hay là ngồi xuống đây, uống chén trà vụn dâng hương đắng ngắt cho đỡ chóng mặt đi? Vẽ bùa vẽ bát quái nãy giờ mệt lắm rồi đấy, nghỉ ngơi tí đi cho khỏe."


*Tôi khuyên thật lòng đấy, nhìn ông gầy gò thế kia mà cứ chạy quanh sân vẽ đất cát, lỡ ngất xỉu ra đây bắt tông môn đền tiền thuốc men thì tôi lấy đâu ra tiền đồng trả nợ thuế cho A Tài? Mau ngồi xuống nghỉ ngơi đi cho tôi còn ngủ yên tĩnh.*


Thế nhưng, lời khuyên chân thành, lười biếng của Vô Ưu khi đi vào tai Diệp Vô Song liền biến thành một lời đe dọa sát phạt lạnh buốt thấu xương.


"Uống... uống trà cho đỡ chóng mặt?" Diệp Vô Song lặp lại lời Vô Ưu với giọng điệu run rẩy tột độ.


Trong đầu lão trận sư lúc này lập tức hiện lên một chuỗi suy diễn vĩ đại tự hại cực kỳ kinh hoàng: *Uống trà cho đỡ chóng mặt? Không! Đây là lời cảnh cáo tử thần của ẩn thế đại tông sư! Ngài ấy đang ám chỉ rằng nếu ta còn cố tình dùng la bàn để dò xét mạch linh thạch ngầm dưới suối, luồng linh lực phản phệ của Không Thành Trận sẽ lập tức làm ta vỡ nát kinh mạch, nổ tung đầu óc mà chết! Chén trà vụn đắng ngắt kia chính là chén rượu tiễn biệt mà ngài ấy dâng lên trước khi kích hoạt trận pháp tự hủy diệt tiêu diệt toàn bộ đoàn quân thanh tra triều đình!*


"Ta... ta không dám! Tạ chưởng môn bớt giận, thảo dân không dám dò xét trận pháp nữa ạ!" Diệp Vô Song hoảng sợ tột độ, quỳ sụp xuống đất dập đầu tạ tội liên tục trước chiếc võng gai lười biếng của Vô Ưu.


Tạ Bình đứng bên cạnh chứng kiến cảnh tượng này, lồng ngực khẽ thắt chặt lại. Nhịp tim của lão đập hỗn loạn dữ dội qua thính giác phục hồi của Đường Dao. Sự tham lam muốn chiếm đoạt đồi trà cổ để lập công với phủ thái sư lúc này đã bị nỗi sợ hãi cái chết bóp nghẹt hoàn toàn.


*Diệp Vô Song là trận sư cao cấp của triều đình, am hiểu vạn loại trận pháp cổ xưa. Ngay cả hắn cũng phải quỳ lạy dập đầu van xin trước chiếc võng rách kia, chứng minh Không Thành Trận của Vô Ưu Tông thực sự có khả năng tiêu diệt vạn quân không tốn một giọt máu!* Tạ Bình run rẩy nghĩ, vệt mồ hôi lạnh thấm đẫm chiếc áo gấm thêu hạc trắng kiêu sa.


Lão cầm tờ lệnh cưỡng chế niêm phong đất đai trong tay, ngón tay run bần bật trước những lời cảnh báo rùng rợn của trận sư triều đình.


Đường Dao ngồi trên xe lăn gỗ đa năng, khẽ mỉm cười đầy ngọt ngào và kiêu hãnh. Nàng nhìn góc nghiêng tuấn tú, ung dung lười biếng của Vô Ưu đang nhắm mắt ngủ say trên võng gai dưới làn sương mù mờ ảo, trong lòng thầm ước thời gian có thể ngừng trôi mãi mãi tại khoảnh khắc yên bình này.


*Chưởng môn của ta... ngài dùng sự vô tri để hóa giải dã tâm vương quyền, dùng một chiếc võng gai rách để đẩy lùi vạn quân thanh tra triều đình. Phòng tuyến vô tri này thực sự là kiên cố nhất thế gian!* Đường Dao khẽ thở phào nhẹ nhàng, bàn tay thắt chặt chiếc vòng chỉ đỏ kết tóc đồng tâm tỏa hơi ấm sòng phẳng sưởi ấm kinh mạch chân.


Tạ Bình cầm tờ lệnh niêm phong, tay run bần bật trước những lời cảnh báo rùng rợn của trận sư.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!