Bữa Ăn Đạm Bạc Đuổi Khách Triều Đình
Tiếng chiêng đồng vang dội răn đe từ chân dốc Đường mòn Mận Trắng vẫn còn chấn động màng nhĩ, mang theo luồng sát khí ngột ngạt của đoàn quân thiết giáp Thần Cơ Doanh bọc giáp sắt nặng nề. Từng bước chân dồn dập rầm rập giẫm lên dốc đá đứng trơn trượt sương mù bao phủ quanh năm, khiến những cánh hoa mận trắng rụng rơi lả tả xuống bùn đất sườn núi biên giới phía Bắc Đại Việt. Dẫn đầu đoàn quân là chiếc kiệu lụa màu xanh chàm sang trọng của Chánh thanh tra triều đình Tạ Bình, theo sát bên cạnh là Diệp Vô Song – vị trận sư trẻ tuổi danh tiếng của kinh thành Thăng Long, tay cầm chiếc la bàn đồng cổ kính, bước đi với phong thái đầy kiêu ngạo nhưng ánh mắt lại cực kỳ thận trọng.
Khi chiếc kiệu lụa dừng lại trước cổng gỗ rách nát của Vô Ưu Tông, Tạ Bình khẽ vén màn kiệu bước xuống. Vừa đặt chân xuống khoảng sân rộng hiên nhà gỗ ba gian dột nát, vị quan thanh tra nho nhã lập tức nhăn mặt, đưa ống tay áo gấm thêu hạc trắng lên che mũi. Một mùi hôi hắc đặc biệt nồng nặc của phân bón hữu cơ do nhị đệ tử Vân Chi ủ từ lá trà mục và thảo dược hoang dã xộc thẳng vào mũi lão, át đi cả hương mận chín thanh khiết của đồi trà cổ thụ thủy tổ.
"Thứ mùi quái quỷ gì thế này?" Tạ Bình ho nhẹ vài tiếng đầy khinh bỉ, ánh mắt quét qua gian nhà gỗ ba gian dột nát hoang tàn. Trên mái nhà, những khoảng trống dột nát lộ rõ những viên ngói bị chọc thủng rách nát, tường vách bôi nhọ muội than đen nhẻm trông không khác gì một cái chuồng lợn hoang phế. Lão cười lạnh một tiếng, thầm nghĩ: *Tên quan huyện Tiền Đạt quả không ngoa, cái tông môn rách nát này nợ thuế Tiền đồng Đại Việt khổng lồ suốt ba năm qua, quả thực là một đống bùn loãng không thể trát tường. Hôm nay bổn quan dâng sắc lệnh thanh tra cưỡng chế đóng cửa tịch thu, e rằng gã chưởng môn lười biếng kia còn phải quỳ lạy cảm ơn vì được giải thoát.*
Tạ Vô Ưu lúc này mới lững thững bước ra từ gian nhà chính, vạt đạo bào xám tro rộng thùng thình bay phấp phới trước gió sương lạnh buốt. Hắn gãi gãi mái tóc đen búi hờ bằng cành mận khô, đôi mắt lờ đờ ngái ngủ khẽ liếc nhìn đoàn quân nha dịch bọc giáp nặng nề ngoài sân. Trên vai hắn, chiếc cần câu trúc rách dắt hờ hững như một thanh củi khô không một chút sát khí. Nhìn thấy Tạ Bình và Diệp Vô Song, lồng ngực Vô Ưu khẽ rạo rực một niềm phấn khích tột độ.
*Tới rồi! Cuối cùng họ cũng tới tịch thu đất đai đóng cửa tông môn rồi! Sư phụ ơi, con sắp được nghỉ hưu sớm rồi!* Vô Ưu hét lên sung sướng trong lòng, cố gắng kiềm chế khóe môi đang muốn nhếch lên cười thỏa mãn.
"Bản quan là Chánh thanh tra triều đình Tạ Bình!" Tạ Bình hất hàm, giọng nói đanh thép nghiêm nghị đầy cứng nhắc pháp lý vang lên khắp khoảng sân. "Vô Ưu Tông các ngươi hoang phế quá ba năm, nợ nần thuế đất đai mười lượng tiền đồng quá hạn. Theo Luật đất đai biên giới của triều đình Đại Việt, bổn quan có quyền niêm phong toàn bộ đồi trà cổ thụ thủy tổ và cưỡng chế đóng cửa tông môn lập tức! Chưởng môn Tạ Vô Ưu, ngươi có sổ sách giao thương trà cổ để đối chiếu nợ thuế hay không?"
"Dạ... dạ bẩm quan lớn..." Vô Ưu vội vàng khom lưng, giả vờ run rẩy sợ hãi sợ sệt đúng chuẩn một gã phàm nhân lười biếng nhút nhát. "Tông môn nghèo xơ xác, cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc hằng ngày hạch sách, lấy đâu ra sổ sách giao thương trà cổ thụ quý hiếm gì ạ. Quan lớn muốn tịch thu niêm phong đóng cửa thì thảo dân... thảo dân xin thành kính dâng nộp ngay lập tức, không dám có nửa lời oán thán!"
Đứng ở góc hiên nhà gỗ dột nát, Đường Dao đang ngồi trên chiếc Xe lăn gỗ đa năng, khẽ mím chặt môi. Chiếc Trâm gỗ mận thô cài trang trọng trên mái tóc đen bới gọn gàng khẽ lung linh dưới ánh sương sớm mờ ảo. Qua lăng kính suy diễn thần thánh hóa của nàng, hành động khom lưng nhún nhường của Vô Ưu không phải là sự hèn nhát lười biếng, mà là một đòn tâm lý chiến Không Thành Kế đỉnh cao.
*Chưởng môn lại đang tương kế tựu kế!* Đường Dao thầm nghĩ, ánh mắt phượng sắc bén lấp lánh một niềm sùng bái kính phục tột cùng. *Ngài ấy cố tình giả nghèo giả yếu, dâng nộp tông môn một cách quá dễ dàng để khơi dậy lòng đa nghi của Tạ Bình. Một kẻ có mưu lược phòng thủ thụ động đệ nhất thế gian như ngài ấy, làm sao có thể cam chịu dâng hiến đồi trà cổ thụ thủy tổ chứa mạch linh thạch ngầm này cho triều đình tham nhũng? Ngài ấy đang giăng một chiếc bẫy vô hình, dụ con rồng Tạ Bình tự bước vào đầm lầy chướng khí!*
Để hỗ trợ Vô Ưu điều tra dã tâm thật sự của quan thanh tra, Đường Dao khẽ nhắm mắt, tập trung toàn bộ tinh thần lực kích hoạt năng lực đặc thù Thính giác phục hồi. Đôi tai nàng khẽ động nhẹ dưới làn sương mù dày đặc dốc đứng. Ngay lập tức, mọi âm thanh ồn ào xung quanh bỗng chốc lùi xa, nhường chỗ cho tiếng nhịp tim đập run rẩy của những người có mặt trong sân.
Nàng khóa chặt thính giác vào lồng ngực của Chánh thanh tra Tạ Bình.
*Thình thịch... thình thịch... thình thịch...*
Nhịp tim của Tạ Bình đập rất nhanh, nhưng không phải là nhịp tim của một vị quan thanh liêm thực thi luật pháp cứng nhắc. Nhịp tim ấy dồn dập, hỗn loạn và đầy rẫy sự gian trá tham lam. Đặc biệt, khi ánh mắt Tạ Bình khẽ liếc về phía ranh giới vườn trà cổ thụ ngàn năm phía sau núi, nhịp tim của lão bỗng chốc tăng vọt lên một nhịp đầy phấn khích kích động.
*Lão ta nói dối!* Đường Dao lạnh lùng phân tích trong lòng, kiếm ý hàn băng mờ nhạt khẽ dao động quanh ngón tay nhỏ bé. *Mục đích thật sự của lão không phải là thanh tra nợ thuế đất đai mười lượng tiền đồng Đại Việt. Nhịp tim của lão đã phản bội dã tâm cướp đoạt. Lão cấu kết với thống lĩnh Triệu Khải hòng san phẳng Vô Ưu Sơn để khai thác quặng đá quý ngầm rò rỉ dưới thung lũng Mỹ An theo mệnh lệnh của phủ thái sư Thăng Long!*
Trong khi Đường Dao đang vạch trần dã tâm của Tạ Bình bằng thính giác phục hồi, Tạ Vô Ưu lại thong thả vẫy vẫy tay gọi đệ tử ngoại môn Đường Ngọc đang đứng run rẩy sau gốc mận cổ thụ:
"Đường Ngọc! Khách quý triều đình đi đường dốc núi mệt mỏi thể xác gánh nước dốc đứng dột nát, mau dọn bữa trưa đạm bạc ra đây hầu hạ quan lớn giải khát sương lạnh sòng phẳng!"
Tạ Bình khinh bỉ cười lạnh, bước vào trong gian nhà chính hoang tàn bám đầy bụi đất cát và muội than đen nhẻm. Lão thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế tre cũ kỹ rạn nứt phát ra tiếng kêu kẽo kẹt rợn người, chuẩn bị chứng kiến đống rác rưởi của tông môn rách nát.
Thế nhưng, khi Đường Ngọc bê mâm cơm mây đan cũ kỹ đặt lên bàn, sắc mặt Tạ Bình lập tức chuyển từ khinh bỉ sang tức giận dữ dội.
Mâm cơm tiếp đón khâm sai triều đình chỉ vỏn vẹn có:
- Một bát cơm gạo thô trộn lẫn trấu lép nhạt nhẽo.
- Một bát canh rau muống luộc dầm sấu nguội ngắt, nước canh ngả màu vàng úa vàng nhạt dột nát.
- Một đĩa nhỏ đựng vài quả cà pháo muối khô héo, wrinkled rạn nứt bám đầy bụi đất.
- Một ấm đất nung pha trà vụn dâng hương đắng ngắt, khói trà bốc lên mờ nhạt lạnh lẽo.
"To gan tột độ!" Tạ Bình đập mạnh tay xuống bàn gỗ rách làm chiếc bàn khẽ lung lay muốn sập, thét lớn chấn động cả hiên nhà gỗ dột nát. "Ngươi dám dùng thứ thức ăn lợn này để tiếp đãi khâm sai triều đình? Ngươi coi khinh luật pháp triều cương vương triều Đại Việt, coi thường phủ thái sư Thăng Long hay sao?"
Vô Ưu thong thả dâng bát canh rau muống luộc dầm sấu nguội ngắt bằng cả hai tay, vẻ mặt đầy chân thành mộc mạc điền dã phàm nhân lười biếng:
"Quan lớn bớt giận, thảo dân nói thật lòng hiếu thảo sòng phẳng dọn dẹp. Tông môn nghèo đói quanh năm, có được bữa cơm rau muống luộc dầm sấu này đã là dốc hết vốn liếng mua muối chợ huyện Bình An biên giới rồi ạ. Nước canh sấu chua ngọt dịu, thanh nhiệt giải độc cực tốt cho phổi khi đi đường sương lạnh biên thùy dốc đứng. Xin quan lớn húp một ngụm giải khát sương lạnh rồi ký lệnh niêm phong đóng cửa tông môn tịch thu đồi trà giúp thảo dân sớm được giải thoát làm phàm nhân lười câu cá hằng ngày ạ!"
*Ký đi! Lạy ông ký lẹ đi! Tôi dọn sẵn mâm cơm nghèo khổ này chính là để ông thấy tông môn này không có một xu cắc bạc thuế trà lậu nào để vắt kiệt, mau đóng cửa niêm phong đuổi tôi xuống núi đi!* Vô Ưu gào thét van xin trong lòng, ánh mắt đầy vẻ mong chờ dâng hiến.
Đường Dao ngồi xe lăn gỗ đa năng dưới hiên nhà, dùng thính giác nghe rõ từng nhịp tim đập đều đặn chậm rãi, hoàn toàn không có một chút sát khí hay dối trá nào của Vô Ưu. Nàng khẽ thở dài, lòng ngập tràn sự kính phục và xót xa thầm lặng.
*Chưởng môn quả thực quá vĩ đại!* Đường Dao tự động suy diễn thần thánh hóa tột độ. *Ngài ấy dùng bữa ăn đạm bạc này làm đòn tâm lý chiến Không Thành Trận tối cao. Một mặt, ngài ấy phơi bày sự nghèo khổ cực hạn để chứng minh Vô Ưu Tông không có giá trị khai thác thuế đất đai, buộc Tạ Bình phải hoang mang nghi ngờ liệu thông tin về mỏ linh thạch ngầm dưới núi có thật hay không. Mặt khác, ngài ấy ép Tạ Bình phải tự tay ký lệnh niêm phong đóng cửa, biến hành động cưỡng chế của triều đình thành một quyết định phi pháp đầy tham nhũng trước mặt tá điền thung lũng Mỹ An, tạo cớ pháp lý để phản công sau này! Một bữa cơm rau muống luộc dầm sấu nguội ngắt lại chứa đựng mưu lược phòng thủ thụ động thâm sâu đến thế!*
Tạ Bình run rẩy ngón tay chỉ vào mặt Vô Ưu, định vung bút lông ký lệnh đóng cửa niêm phong đất đai cưỡng chế ngay lập tức để răn đe kẻ hèn nhát lười biếng.
Đúng lúc này, ngoài khoảng sân rộng sườn núi dốc đứng, trận sư Diệp Vô Song đang cầm chiếc la bàn đồng cổ đi quanh sân. Gió sương mù sườn núi dốc đứng bỗng chốc dao động dữ dội, luồng hơi nước mát lạnh ngậm linh khí suối linh thạch thô rò rỉ bắt đầu tụ lại quanh hiên nhà gỗ ba gian dột nát.
Diệp Vô Song ban đầu chỉ khinh bỉ nhìn đống ngói dột nát dột sập trên mái nhà chính. Thế nhưng, khi lão bước sát ranh giới vòng tròn đá phong thủy do Vô Ưu accidentally sắp xếp quanh sân để ngăn chú lừa già A Bảo phá phách, chiếc kim chỉ nam trên la bàn đồng cổ bỗng khẽ rung động nhẹ.
Lão nhíu mày, bước thêm một bước sát mép suối ngầm rò rỉ chảy qua hồ cá vô tri.
"Cạch... cạch... cạch..."
Chiếc la bàn đồng cổ bỗng phát ra những tiếng kêu lộc cộc nhỏ rợn người. Chiếc kim chỉ nam vốn chỉ thẳng hướng Bắc bỗng chốc lệch hướng hoàn toàn, xoay vòng liên tục không dừng lại. Diệp Vô Song giật nảy mình, sắc mặt lập tức biến đổi, từ kiêu ngạo chuyển sang hoang mang tột độ.
Lão ngước nhìn lên mái nhà dột nát hoang tàn dột sập. Những khoảng trống do Đường Ngọc chọc thủng trên mái nhà chính, qua nhãn lực trận sư của lão, bỗng chốc biến thành những vị trí đón gió tụ sương mù cảm ứng vô cùng chuẩn xác. Luồng sương mù dày đặc dốc đứng tự nhiên tràn qua những kẽ hở ngói dột, tụ lại tạo thành một luồng lốc xoáy năng lượng mờ ảo bao phủ lấy chiếc Võng gai Vô Ưu treo dưới gốc mận cổ thụ sau vườn.
*Huyền Không Trận Pháp cổ đại!* Diệp Vô Song hoảng hốt kêu lên trong lòng, mồ hôi hột bắt đầu chảy ròng ròng trên trán lão. *Không... không phải ngẫu nhiên dột nát! Những lỗ thủng trên mái nhà kia hoàn toàn aligned với thiên can địa chi, tạo thành 'Thiên Cửa' (Heaven Gate) của Không Thành Trận huyền thoại! Luồng sương mù ngậm linh khí suối linh thạch thô kia đang được neo giữ bởi một vật trấn giữ trận nhãn cực kỳ mạnh mẽ bên trong nhà chính! Tên chưởng môn lười biếng kia cố tình tháo ngói phá nhà, bôi nhọ tường hoang tàn... thực chất là để mở rộng trận pháp sương mù che mắt thiên hạ, giăng một chiếc bẫy sát phạt vô hình phản phệ cực kỳ nguy hiểm!*
Diệp Vô Song hoảng sợ tột độ, bước chân lão khẽ lùi lại phía sau vách đá đứng trơn trượt sương mù. Chiếc kim la bàn đồng cổ quay cuồng điên cuồng dữ dội hơn, mặt kính thủy tinh khẽ rạn nứt nhẹ dưới áp lực địa nhiệt rò rỉ từ hang suối ấm.
Trong gian nhà chính dột nát dột sập, Tạ Bình tức giận vung bút lông thấm mực đỏ, chuẩn bị đặt bút ký lệnh cưỡng chế đóng cửa đồi trà cổ ngàn năm Bình An biên giới phía Bắc.
"Ký đi... ký nhanh đi quan lớn ơi..." Vô Ưu dâng bát canh chua dầm sấu khẽ lẩm bẩm cầu nguyện van xin hân hoan.
Đột nhiên, cửa gỗ nặng nề bị đẩy mạnh ra.
Diệp Vô Song bước vào phòng, sắc mặt tái mét không còn một giọt máu, đôi bàn tay gầy gò run rẩy bần bật cầm chiếc la bàn đồng cổ rạn nứt mặt kính đưa trước mặt Tạ Bình. Trận sư triều đình bỗng chốc quên hết phong thái thanh cao kiêu ngạo ngày thường, đôi mắt lộ rõ vẻ kinh hoàng tột độ nhìn chằm chằm vào chiếc la bàn đang quay điên cuồng dữ dội không thể kiểm soát.
Diệp Vô Song bất ngờ hét lên một tiếng đầy kinh hãi khi nhìn vào chiếc la bàn đang quay điên cuồng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!