Kế Hoạch Nghèo Khó Của Chưởng Môn
Sương mù buổi sớm trên đỉnh Vô Ưu Sơn chưa bao giờ đặc quánh và lạnh buốt đến thế. Những hạt sương lơ lửng như một tấm lưới bạc khổng lồ, quấn quýt lấy rặng mận cổ thụ đang mùa trút lá, rồi sà xuống, ôm lấy mái ngói xám xịt, dột nát của Gian nhà ba gian Vô Ưu Tông. Cái lạnh của vùng biên thùy phía Bắc Đại Việt len lỏi qua từng khe liếp, mang theo mùi ẩm mốc của gỗ mục và hương mận chín thanh khiết còn sót lại từ đêm qua.
Trên chiếc giường tre rách ở gian giữa, Tạ Vô Ưu khẽ cựa mình. Hắn kéo rộng vạt đạo bào xám tro rộng thùng thình, cố gắng cuộn tròn người lại để giữ chút hơi ấm ít ỏi. Thế nhưng, tiếng gõ cửa dồn dập kèm theo giọng quát tháo chói tai của tên nha dịch dưới chân núi vẫn lọt qua khe cửa dột nát, đập thẳng vào màng nhĩ của gã chưởng môn lười biếng.
"Tối hậu thư từ quan huyện Tiền Đạt! Vô Ưu Tông nợ thuế đất đai mười lượng Tiền đồng Đại Việt quá hạn ba năm! Ngày mai, đoàn thanh tra triều đình sẽ chính thức lên núi cưỡng chế niêm phong, đóng cửa tịch thu toàn bộ đồi trà cổ dâng nộp cho Thần Cơ Doanh!"
Nghe đến bốn chữ "đóng cửa tịch thu", Tạ Vô Ưu không hề bật dậy kinh hoàng như người bình thường. Ngược lại, một luồng sinh khí kỳ lạ bỗng chột bùng lên trong đôi mắt vốn quanh năm lờ đờ của hắn. Hắn chậm rãi ngồi dậy, gãi gãi mái tóc đen búi hờ bằng cành mận khô, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười thỏa mãn cực hạn.
*Đóng cửa? Tịch thu? Ôi chu cha, tổ tiên hiển linh, sư phụ dưới suối vàng phù hộ rồi!*
Tạ Vô Ưu reo hò thầm lặng trong lòng. Hắn đã tìm mọi cách để giải thể cái tông môn rách nát này suốt hai năm qua. Nào là viết sớ xin giải thể gửi lên huyện nha, nào là cố tình giả nghèo giả khổ, nhưng lần nào cũng bị tên quan huyện Tiền Đạt tham nhũng bác bỏ vì lý do lãng xẹt. Bây giờ, cơ hội ngàn năm có một đã tới. Chỉ cần đoàn thanh tra triều đình lên đây, nhìn thấy một đống hoang tàn đổ nát, không có một đồng xu cắc bạc, họ chắc chắn sẽ ký giấy đóng cửa tông môn lập tức. Lúc đó, hắn sẽ danh chính ngôn thuận được nghỉ hưu sớm, dắt chú lừa già A Bảo xuống xuôi làm một gã nông dân trồng trà lười biếng, ngày ngày ngủ đến khi mặt trời lên ba sào mới dậy!
Áp dụng triệt để quy tắc cốt lõi "Vô Ưu Tam Không" – Không chủ động rước phiền phức, Không luyện công quá giờ ngọ, Không từ chối ngủ nướng – Vô Ưu quyết định phải hành động ngược hướng. Hắn phải làm cho cái tông môn này trông rách nát, nghèo khổ và thảm hại hơn nữa trước khi đoàn thanh tra đặt chân tới.
"Đường Ngọc! Đường Ngọc đâu rồi?" Vô Ưu bước ra thềm cửa, giọng càu nằn uể oải vang lên.
Từ góc sân, thiếu niên gầy gò Đường Ngọc đang cầm chiếc chổi tre rách quét lá mận rụng. Nghe tiếng gọi, cậu giật nảy mình, vội vàng chạy lại, khuôn mặt vẫn chưa hết vẻ nhút nhát, sợ hãi sau biến cố đêm qua. Chiếc gương đồng nhỏ truyền tin mật của cậu đã bị rơi rụng rạn nứt mặt gương nằm lăn lóc sườn hiên, giờ đây Đường Ngọc chỉ còn biết cúi đầu xun xoe:
"Sư... sư phụ! Ngài gọi đệ tử có việc gì ạ?"
Vô Ưu nhìn đống lá mận quét dọn sạch sẽ ngoài sân, khẽ nhíu mày đầy thất vọng: "Ai mượn ngươi quét dọn sạch sẽ thế này? Quét ngược lại cho ta! Mang hết lá khô đổ đầy ra sân, rải cả vào trong nhà chính. Còn nữa, vớ lấy cây sào tre kia, chọc bớt mấy viên ngói trên mái nhà xuống cho ta!"
Đường Ngọc há hốc mồm, ngơ ngác nhìn chưởng môn: "Hả? Sư phụ... ngài bảo đệ tử tháo ngói? Nhưng ngày mai quan quân lên núi..."
"Ngươi thì biết cái gì!" Vô Ưu gõ nhẹ đầu cần câu trúc rách vào trán Đường Ngọc, lười biếng phán: "Càng nghèo càng tốt, càng nát càng hay. Cứ làm theo lời ta, chọc rách mấy chỗ liếp tre, bôi thêm chút muội than đen lên tường cho ta. Làm nhanh lên rồi vào ta cho ăn khoai lang mật nướng."
Đường Ngọc xoa đầu, dù không hiểu nổi dụng ý của sư phụ nhưng vì lòng sùng bái tột độ sau cú hắt nước rửa chân dập độc kiếm đêm qua, cậu liền hăng hái vác sào tre chạy đi phá nhà. Với cậu, mọi hành vi kỳ quặc của Vô Ưu giờ đây đều mang tầm vóc của một ẩn thế đại tông sư.
Trong khi đó, ở góc hiên nhà bên cạnh, Đường Dao đang ngồi trên chiếc Xe lăn gỗ đa năng, chăm chú quan sát mọi hành động của Vô Ưu. Đôi chân nàng, nhờ vào phương pháp châm cứu vi thể bằng gai mận cổ thụ hơ nóng của Vô Ưu, đã phục hồi cảm giác ấm áp, đi lại nhẹ nhàng vững chãi hơn nhiều. Nàng khẽ vuốt ve chiếc Trâm gỗ mận thô cài trên mái tóc đen bới gọn gàng, đôi mắt phượng sắc bén thu hẹp lại, đầu óc bắt đầu vận hành với công suất cực hạn của một vị Tổng đốc phán quan Chấp Pháp Điện.
*Ngài ấy... lại đang bày binh bố trận Không Thành Kế!*
Trái tim Đường Dao đập dồn dập vì kính phục. Qua lăng kính suy diễn của nàng, hành động tháo ngói, bôi nhọ tường của Vô Ưu không phải là giả nghèo để trốn nợ thuế, mà là một mưu lược phòng thủ tối cao.
*Tháo ngói trên mái nhà chính...* Đường Dao ngước nhìn luồng sương mù dày đặc đang chầm chậm tràn qua những kẽ hở trên mái ngói vừa bị Đường Ngọc chọc thủng. *Phải rồi! Ngài ấy đang mở 'Thiên Cửa' (Heaven Gate) của Không Thành Trận! Bằng cách mở rộng các khoảng trống trên mái nhà, ngài ấy cho phép luồng sương mù cảm ứng ngậm đầy linh khí từ suối linh thạch thô tràn vào, hòa quyện với địa khí trong nhà để tạo ra một vùng ảo ảnh phong thủy hoàn hảo. Khi đoàn thanh tra triều đình bước vào, ngũ quan của họ sẽ bị nhiễu loạn bởi sương mù tụ lại, khiến họ chỉ nhìn thấy một đống hoang tàn đổ nát giả lập, từ đó hoang mang rút lui mà không tốn một giọt máu!*
Nàng nhìn Tạ Vô Ưu đang thong thả nằm ngửa trên chiếc Võng gai Vô Ưu dưới gốc mận cổ, vẻ mặt dửng dưng vô tri vô lo như thể không có chuyện gì xảy ra.
*Nhập Thế Phàm Nhân... cảnh giới lười biếng của ngài ấy đã đạt đến mức hóa cảnh. Ngay cả khi đối mặt với đoàn thanh tra của phủ thái sư, ngài ấy vẫn ung dung tự tại, mượn sự vô tri để che giấu một thần trận cứu quốc. Nhưng ta không thể để ngài ấy phải gánh vác tất cả một mình. Ta là tạp dịch của tông môn, ta phải có trách nhiệm bảo vệ trận nhãn này!* Đường Dao tự nhủ, ánh mắt lộ vẻ kiên định tuyệt đối.
Nàng nhớ lại sơ đồ mạch nước nóng và phong ấn long mạch cổ xưa mà nàng vô tình nhìn thấy dưới gầm giường gỗ của Vô Ưu khi dọn dẹp phòng ngủ. Để Không Thành Trận hoạt động trơn tru, luồng linh khí sương mù tràn vào qua 'Thiên Cửa' cần có một vật trung gian mang tính hàn để cân bằng và neo giữ năng lượng tại trung tâm gian nhà chính.
Đường Dao khẽ đưa tay lên tóc, rút chiếc Trâm gỗ mận thô ra. Chiếc trâm tỏa ra mùi hương mận chín dịu nhẹ, mang theo hơi ấm từ lòng bàn tay của Vô Ưu khi ngài tự tay đẽo tặng nàng. Đây là kỷ vật quý giá nhất của nàng, là tín vật đính ước mộc mạc sòng phẳng giữa hai người.
*Dùng chiếc trâm này làm vật phong thủy trấn giữ trận nhãn... chắc chắn sẽ thành công.*
Đường Dao điều khiển chiếc xe lăn gỗ đa năng di chuyển không tiếng động vào trong gian nhà chính hoang tàn bám đầy bụi đất cát. Nàng nhìn quanh, xác định vị trí phong thủy ngay trước bàn thờ tổ tiên của Tạ Thiên Phong. Nàng tập trung tinh thần, lén đặt chiếc Trâm gỗ mận thô vào một khe nứt nhỏ trên chiếc mâm bồng bằng gỗ mốc sờn, căn chỉnh chính xác theo góc độ đối xứng với luồng sương mù đang tràn xuống từ mái nhà dột nát.
Ngay khi chiếc trâm được đặt xuống, Đường Dao cảm thấy một luồng sinh khí ấm áp khẽ lan tỏa, làm dịu đi cơn đau nhức nhẹ do hàn độc bẩm sinh trong kinh mạch của nàng. Nàng mỉm cười nhẹ nhõm, tin rằng mình đã hoàn thành xuất sắc việc bảo vệ trận nhãn.
Đúng lúc đó, Tạ Vô Ưu bước vào nhà chính, tay cầm một rổ khoai lang mật Mỹ An chuẩn bị nướng than. Hắn đảo mắt nhìn quanh, hài lòng thấy Đường Ngọc đã bôi muội than đen nhẻm lên tường, lá khô rải đầy sàn nhà trông như một cái chuồng lợn thực sự.
Thế nhưng, ánh mắt hắn bỗng chột khựng lại khi nhìn thấy chiếc trâm gỗ quen thuộc nằm trên bàn thờ tổ tiên.
Vô Ưu bước lại gần, nhặt chiếc trâm lên, lẩm bẩm càu nằn trách móc: "Cái cô tạp dịch đoảng vị này, chiếc trâm cài tóc quý giá ta tặng để giữ tóc gọn gàng khi làm việc mà cũng vứt lung tung thế này sao? Lại còn đặt lên bàn thờ sư phụ, lỡ khói hương làm ám đen thì cô lại bắt ta đẽo chiếc khác mỏi tay chết mất."
Hắn thản nhiên lau sạch bụi bám trên thân trâm, rồi tiện tay cất hộ chiếc trâm vào túi áo đạo bào rộng thùng thình của mình để lát nữa trả lại cho nàng.
Đứng ở ngưỡng cửa, Đường Dao chứng kiến toàn bộ hành động của Vô Ưu. Trái tim nàng khẽ run lên một nhịp mạnh mẽ, hai má bỗng chốc đỏ bừng lên ngượng ngùng đỏ mặt lãng mạn ngọt ngào.
*Ngài ấy... ngài ấy đã lấy chiếc trâm đi!* Đường Dao thầm nghĩ, lòng ngập tràn sự xao xuyến. *Ngài ấy không muốn để vật phong thủy lộ thiên trên bàn thờ làm kẻ địch nghi ngờ. Ngài ấy cất chiếc trâm sát lồng ngực mình, dùng chính sinh khí bảo hộ của bản thân để nuôi dưỡng trận nhãn! Hành động cất trâm vào túi áo... thực chất là ngài ấy đang muốn giữ kỷ vật của ta bên mình hằng giờ để sưởi ấm cho ta. Tạ Vô Ưu, ngài thực sự quá chu đáo...*
Nàng ngước nhìn Vô Ưu với ánh mắt ngập tràn tình cảm và lòng tin tưởng tuyệt đối. Vô Ưu quay lại nhìn nàng, thấy cô tạp dịch bỗng dưng đỏ mặt nhìn mình chằm chằm, hắn khẽ gãi đầu lười biếng, nghĩ thầm: *Cô nàng này chắc lại đói bụng rồi. Thôi thì nướng thêm mấy củ khoai lang mật Mỹ An sưởi ấm cho cô ta nấu canh chua cá lóc sòng phẳng húp tối nay vậy.*
"Dao nhi, ngồi yên đó đi, đừng có gánh nước suối linh thạch leo núi làm gì cho mỏi chân mệt mỏi thể xác. Ăn khoai nướng đi rồi chuẩn bị đón khách quý lên núi đóng cửa tông môn." Vô Ưu uể oải phán, thảy một củ khoai nướng thơm phức sang cho nàng.
Đường Dao đón lấy củ khoai mật nóng hổi nướng than mận cổ chín vàng dâng hương ngọt lịm, hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay xua tan hoàn toàn hàn độc tê liệt. Nàng khẽ tựa đầu vào mép xe lăn gỗ, mỉm cười kiên định bảo vệ đồi trà cổ bên người mình yêu thương.
"Keng... keng... keng..."
Tiếng chiêng đồng vang dội răn đe bất ngờ xé toạc màn sương mù u tịch của Vô Ưu Sơn.
Từ phía dưới chân dốc Đường mòn Mận Trắng dốc đá đứng trơn trượt sương mù bao phủ quanh năm, bóng dáng của hàng chục nha dịch và quân tuần tra Thần Cơ Doanh bọc giáp sắt nặng nề bắt đầu xuất hiện. Những lá cờ xí thêu hoa văn hổ dữ đỏ rực rợp trời tung bay trước gió lạnh biên thùy, dẫn đầu bởi chiếc kiệu lụa màu xanh chàm sang trọng của Chánh thanh tra triều đình Tạ Bình với vẻ mặt nghiêm nghị hắc ám đang lừng lững tiến lên đồi trà.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!