Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Cú Trượt Chân Định Mệnh Của Quỷ Diện

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió đông rít gào qua những khe đá hẹp của Vô Ưu Sơn, mang theo cái lạnh thấu xương buốt tủy đặc trưng của vùng biên viễn phía Bắc Đại Việt. Đêm nay, sương mù đặc quánh như một tấm lụa xám khổng lồ nuốt chửng toàn bộ đồi trà cổ thụ, làm nhòa đi cả ranh giới giữa mặt đất và vực sâu. Sau vườn mận cổ thụ sau nhà gỗ ba gian dột nát của Vô Ưu Tông, không gian u tịch đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng những bông tuyết mỏng manh vỡ vụn khi chạm vào cành mận khô.


Đường Dao đứng lặng trong bóng tối của tán mận cổ thụ khổng lồ, hơi thở nàng cố gắng thu liễm đến mức tối đa. Đôi mắt phượng sắc bén như dao cạo của vị cựu Tổng đốc phán quan Chấp Pháp Điện triều đình lúc này đang co rút lại, khóa chặt vào bóng lưng gầy gò của đứa em họ Đường Ngọc. Dưới ánh trăng khuyết mờ ảo xuyên qua làn sương mỏng, Đường Ngọc đang run rẩy nghiêng chiếc gương đồng nhỏ đón ánh sáng, lắc nhẹ cổ tay để tạo ra những nhịp nhấp nháy liên hoàn. Đó là mật mã Chấp Pháp Điện – thứ tín hiệu dùng để định vị hành tung dưỡng thương của nàng để báo cáo về cho kẻ em trai dã tâm Đường Vạn Lý tại kinh thành Thăng Long.


Trái tim Đường Dao thắt chặt lại trước sự phản bội tàn nhẫn của tình thân hào môn. Bàn tay nàng siết chặt lấy cành mận khô dẻo dai vừa nhặt dưới đất, luồng hàn khí từ nội thương cắn rách kinh mạch khẽ dao động, chuẩn bị ngưng tụ thành Kiếm ý Hàn Băng sắc bén để chặn đứng hành vi phản phản bội của Đường Ngọc.


Nhưng đúng lúc nàng định bước ra khỏi bóng tối, một luồng sát khí lạnh buốt, tanh nồng mùi kịch độc bỗng chột từ phía rừng sương mù bảo vệ tràn tới. Luồng sát khí này mạnh mẽ và tàn bạo đến mức làm những hạt sương lơ lửng xung quanh lập tức ngưng tụ thành những hạt băng nhỏ rơi rụng xuống đất.


"Kẻ nào?!" Đường Dao khẽ kinh呼 trong lòng, cơ thể nàng cứng đờ lại.


Từ trong màn sương xám đặc quánh, một bóng đen cao lớn chầm chậm bước ra. Hắn đeo một chiếc mặt nạ quỷ dữ màu đỏ máu kinh dị, khoác dạ hành y đen sẫm che kín toàn thân không lộ một sợi tóc. Trên tay hắn là một thanh kiếm dài rèn khảm đầu lâu quỷ độc, lưỡi kiếm tỏa ra luồng khói độc màu xanh lè ăn mòn cả chướng khí xung quanh.


Sát thủ đệ nhất của phủ thái sư dưới quyền Đường Vạn Lý – Quỷ Diện!


Đường Ngọc nhìn thấy bóng người đeo mặt nạ quỷ xuất hiện, chiếc gương đồng nhỏ trên tay lập tức rơi rụng xuống đất phát ra tiếng "choảng" khô khốc. Thiếu niên nhút nhát hoảng sợ ngã nhào ra đất, lùi lại liên tục, giọng nói run rẩy không thành tiếng:


"Quỷ... Quỷ Diện đại nhân! Sao ngài lại ở đây? Tôi... tôi đang truyền tin định vị..."


"Kẻ vô dụng." Giọng nói của Quỷ Diện khàn khàn như tiếng hai thanh sắt rỉ sét cọ xát vào nhau. Hắn thậm chí không thèm nhìn Đường Ngọc lấy một cái, đôi mắt đỏ ngầu tà ác dưới mặt nạ quỷ khóa chặt vào bụi mận cổ thụ nơi Đường Dao đang ẩn nấp. "Đường Vạn Lý gửi thư bảo ngươi làm tai mắt nằm vùng thứ hai, nhưng thái sư hắc ám Tần Vô Cực đã mất kiên nhẫn. Ả phán quan phế liệt này không cần phải mang về Thăng Long nữa. Hôm nay, ta sẽ lấy đầu ả để tế phong ấn long mạch!"


Biết mình đã bị lộ hành tung, Đường Dao không trốn tránh nữa. Nàng dũng cảm bước ra khỏi bóng tối, nhưng dốc đá trơn trượt sương mù bao phủ cộng với cơn lạnh buốt của đêm đông đột ngột kích hoạt cơn Hàn độc phát tác cấp 1 trong cơ thể nàng. Đôi chân nàng khẽ nhói đau đau đớn, mất đi cảm giác thăng bằng, buộc nàng phải lùi lại, tựa sát vào chiếc Xe lăn gỗ đa năng đặt bên hiên nhà gỗ ba gian dột nát.


"Đường Dao, chịu chết đi!"


Quỷ Diện cười lạnh một tiếng, thanh độc kiếm khảm đầu lâu quỷ độc vung lên, vẽ ra một quỹ đạo màu xanh độc địa chém thẳng vào lồng ngực nàng. Kiếm phong mang theo mùi hôi thối của kịch độc tơ băng làm rách nát những cánh hoa mận trắng rơi rụng xung quanh.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Đường Dao không hề nao núng. Ý chí chính trực kiên cường không khuất phục tội ác của vị phán quan sắt đá trỗi dậy. Nàng gầm nhẹ một tiếng, gồng mình ngưng tụ toàn bộ tàn lực nội thương vào cành mận khô trên tay. Luồng kiếm khí lạnh buốt màu xanh lam ngưng tụ quanh cành mận thô sơ, đóng băng tạm thời những hạt sương ấm xung quanh, tạo thành một lá chắn kiếm ý hàn băng sắc bén để đỡ đòn đao kiếm tàn bạo của đối phương.


"Keng!"


Tiếng va chạm giữa cành mận khô ngậm kiếm ý và độc kiếm sắt rèn phát ra một âm thanh chói tai như kim loại va vào nhau. Luồng hàn khí và độc khí bùng phát dữ dội, thổi bay toàn bộ lớp lá mận khô dưới đất. Nhưng thể chất suy kiệt và kinh mạch bị tàn phá nặng nề của Đường Dao không thể chịu đựng nổi lực lượng phản chấn khổng lồ của một nội gia kiếm sư cấp 1.


"Rắc!"


Thanh cành mận khô trên tay nàng bị chẻ đôi, nát vụn thành từng mảnh nhỏ. Đường Dao thổ huyết một ngụm máu đỏ tươi trên thảm cỏ mận cổ thụ sau vườn, cơ thể yếu ớt ngã quỵ xuống đất, đôi chân hoàn toàn phế liệt tạm thời mất đi cảm giác di chuyển. Nàng bất lực nhìn thanh độc kiếm xanh lè của Quỷ Diện đang chầm chậm hạ xuống, lòng ngập tràn sự phẫn uất và tiếc nuối.


*Chẳng lẽ... ta phải chết ở nơi hoang sơn dã ngoại này sao? Ta còn chưa báo đáp được ơn cứu mạng của chưởng môn, chưa bảo vệ được đồi trà cổ thụ thủy tổ này...* Đường Dao thầm nghĩ, mi mắt khẽ nhắm lại chờ đợi nhát đâm chí mạng.


"Ồ... Cái thời buổi này, đêm hôm khuya khoắt không lo ngủ nướng sảng khoái, kẻ nào lại chạy ra sân sau nhà ta gào thét ầm ĩ làm kinh động đến giấc ngủ trưa kéo dài từ sáng đến tối của ta thế kia?"


Một giọng nói uể oải, ngái ngủ đầy càu nhằn cằn nhằn bỗng chột vang lên từ phía cửa sau của gian nhà gỗ ba gian dột sập.


Tạ Vô Ưu mặc bộ đạo bào xám tro rộng thùng thình rách nát sờn vai, chân đi guốc gỗ mộc mạc lộc cộc, tay bưng một xô gỗ mận đựng đầy nước rửa chân nóng ấm vừa mới ngâm chân xong từ suối linh thạch thô mang ra. Hắn ngáp một cái thật dài, đôi mắt thanh tú lim dim đầy vẻ lười biếng khó chịu, hoàn toàn không bận tâm đến thế sự giang hồ xung quanh.


Thực chất, Vô Ưu vừa mới ngâm chân bằng nước ấm suối linh thạch rò rỉ sau nhà để xua tan cái lạnh biên giới. Hắn quá lười biếng để dọn dẹp xô nước bẩn hằng ngày, bèn tính mang ra hiên sau hắt đại xuống đất cho xong chuyện để còn quay lại giường gỗ rách ngủ nướng trốn việc.


Quỷ Diện đang tập trung toàn bộ sát ý vào nhát kiếm kết liễu Đường Dao, đột nhiên nghe tiếng cửa gỗ kẽo kẹt mở ra. Bản năng của một sát thủ đệ nhất khiến hắn giật mình hoảng sợ, nghĩ rằng ẩn thế đại cao nhân Vô Ưu Sơn cuối cùng đã ra tay cứu mỹ nhân bằng một thần chiêu sát phạt vô hình.


Hắn vội vàng thu kiếm phòng thủ, đôi mắt đỏ ngầu dưới mặt nạ quỷ ngước lên nhìn thẳng vào hướng cửa sau.


Đúng lúc đó, Tạ Vô Ưu bước ra thềm cửa, không thèm nhìn xem bên ngoài có ai, dứt khoát vung tay hắt mạnh xô nước rửa chân nóng ấm bẩn thỉu ra sân sau dọn dẹp phòng.


"Ào!"


Luồng nước nóng ấm bám đầy bụi đất cát và mồ hôi chân của chưởng môn lười bay thẳng qua khoảng không sương mù, trúng ngay chính diện vào đầu và mặt của Quỷ Diện.


Nước nóng ấm dội thẳng vào những khe hở của chiếc mặt nạ quỷ màu đỏ máu. Vì Quỷ Diện đang vận chuyển Hắc Ám Độc Kiếm Quyết cực hạn, toàn thân bao bọc bởi luồng độc khí lạnh buốt, sự xuất hiện đột ngột của xô nước nóng ấm mang theo vi lượng linh khí ấm áp từ suối linh thạch lập tức tạo ra phản ứng nhiệt độ tương khắc dữ dội.


Nước bẩn lọt vào mắt làm Quỷ Diện mù mắt tạm thời, mùi hôi hắc đặc biệt nồng nặc của nước rửa chân làm hắn ngạt thở chóng mặt ngắt quãng luồng khí tức sát phạt. Hắn giật mình hét lên một tiếng đau đớn nhục nhã, ôm mặt lùi lại liên tục để né tránh luồng "kịch độc vô hình" mà hắn nghĩ chưởng môn vừa phóng ra.


"Kẻ hèn hạ! Dùng ám khí nước bẩn sỉ nhục ta!" Quỷ Diện gào thét dữ dội, chân lùi bước hỗn loạn trên mặt đất sườn núi.


Nhưng vận mệnh của một sát thủ đệ nhất đã kết thúc tại đây.


Trong lúc lùi lại hoảng loạn, gót chân bọc sắt nặng nề của Quỷ Diện đạp trúng ngay rãnh phân gà trơn trượt – thứ phân bón hữu cơ xua đuổi dã thú có mùi hắc đặc biệt mà nhị đệ tử Vân Chi đã phun bao phủ quanh sân sau hôm qua để bảo vệ luống rau mộc mạc.


Phân gà hữu cơ gặp sương đêm đông lạnh buốt đóng thành một lớp màng slimy cực kỳ trơn trượt như mỡ bò.


Quỷ Diện giẫm mạnh chân lên lớp phân gà trơn trượt, hai chân lập tức mất thăng bằng xoay tròn mười tám mươi độ trên không trung. Thân hình vạm vỡ bọc giáp sắt nặng nề của hắn ngã nhào nhục nhã dở khóc dở cười, trượt dài trên dốc đá đứng trơn trượt của sân sau Vô Ưu Tông, rồi theo đà rơi tự do thẳng xuống Vách đá tử thần dựng đứng hiểm trở sâu thẳm sương mù bao phủ.


"A... A... A! Không thể nào! Ta là đệ nhất sát..."


Tiếng gào thét tuyệt vọng của Quỷ Diện vang vọng giữa không trung sương lạnh rồi tắt lịm dưới đáy vực thẳm dốc đứng. Thanh độc kiếm khảm đầu lâu quỷ độc của hắn cũng rơi rụng xuống vách đá, mất hút trong bóng tối long mạch.


Đường Dao ngồi quỵ dưới đất, chứng kiến toàn bộ quá trình từ lúc Vô Ưu mở cửa dâng nước cho đến khi Quỷ Diện ngã vách đá tử thần rơi tự do. Đôi mắt phượng của nàng trừng lớn đến mức cực hạn, đầu óc phán quan sắt đá triều đình tự động suy diễn và thần thánh hóa hành vi vô tri của chưởng môn lên một tầm cao vĩ đại chưa từng có:


*Trời đất ơi! Ngài ấy... ngài ấy thực sự là một ẩn thế cao nhân có mưu lược phòng thủ thụ động tối cao nhất thế gian!* Đường Dao run rẩy nghĩ, trái tim nàng đập dồn dập vì kính phục tột độ. *Ngài ấy không cần rút kiếm gỗ, không cần dùng linh lực bạo lực chiến đấu chủ động để tránh làm chấn động đến mạch long mạch ngầm dưới đất. Ngài ấy cố tình dùng một xô nước rửa chân nóng ấm bẩn thỉu để sỉ nhục lòng tự tôn của Quỷ Diện, bẻ gãy hoàn toàn kiếm ý độc môn của hắn bằng sự tương khắc nhiệt độ nước suối linh thạch! Và rãnh phân bón hữu cơ trơn trượt kia... đó chính là 'Trận nhãn' ẩn giấu của Không Thành Trận sinh học mà ngài ấy đã tính toán chính xác đến từng tấc đất bước chân của sát thủ! Một cú trượt chân định mệnh được sắp đặt hoàn hảo để tiêu diệt đệ nhất sát thủ triều đình không tốn một giọt máu! Tạ Vô Ưu, ngài thực sự là vị thần bảo hộ vĩ đại nhất đời ta!*


Đường Ngọc đang quỳ co rúm bên gốc mận cổ thụ cũng há hốc mồm kinh ngạc đến mức cằm suýt chạm đất. Hắn nhìn Vô Ưu với ánh mắt đầy nỗi sợ hãi và sùng bái tột độ, thề trong lòng sẽ không bao giờ dám nảy sinh tà tâm phản phản bội vị chưởng môn thần bí này nữa.


Tạ Vô Ưu thản nhiên cầm chiếc xô gỗ mận rỗng tuếch đứng bên hiên nhà gỗ dột nát, ngáp dài một cái, khẽ lầm bầm cằn nhằn trách móc:


"Cô tạp dịch à... Ta đã bảo bao nhiêu lần rồi. Đêm hôm sương lạnh buốt thế này, cô không lo dọn dẹp quét lá rụng dột nát dọn dẹp nhà cửa dột nát mà ngủ, lại dắt đệ tử ngoại môn ra sân chơi trò trượt bùn trơn ngã nhào thế kia? Lần sau có chơi thì ra thung lũng Mỹ An mà chơi, đừng có hét to làm hỏng giấc ngủ trưa kéo dài đến đêm của ta mệt mỏi thể xác lắm."


Hắn gãi gãi cái bụng lười biếng, quay người bước vào trong phòng ngủ gỗ rách dột nát, đóng sầm cửa gỗ lại để tiếp tục giấc ngủ nướng trốn việc sảng khoái hằng ngày.


Đường Dao ngước nhìn cánh cửa gỗ khép chặt, hai má nàng bỗng chốc đỏ bừng lên ngượng ngùng đỏ mặt lãng mạn ngọt ngào. Nàng khẽ sờ chiếc Vòng chỉ đỏ kết tóc trên cổ tay, cảm nhận hơi ấm bảo hộ sinh khí của Vô Ưu đang xua tan hoàn toàn cơn lạnh buốt chân do hàn độc bộc phát.


*Chưởng môn cằn nhằn trách móc... thực chất là ngài ấy đang trách ta không biết tự bảo vệ cơ thể mang hàn độc của mình, lo lắng ta bị thương dốc đá đứng.* Đường Dao thầm nghĩ, lòng ngập tràn sự ngọt ngào ấm áp sưởi ấm tâm hồn cô độc. *Ngài ấy dùng xô nước rửa chân dọn dẹp phòng để cứu mạng ta một cách dửng dưng vô tri, không màng đến danh vọng thế sự vương triều. Ta thề suốt đời này sẽ làm tạp dịch nấu ăn dọn dẹp quét lá sòng phẳng bên ngài, bảo vệ đồi trà cổ thụ thủy tổ này khỏi mọi dã tâm tàn độc vương quyền!*


Nhưng sự yên bình mộc mạc của Vô Ưu Tông chưa duy trì được bao lâu.


Sáng sớm hôm sau, sương mù dày đặc quanh dốc Đường mòn Mận Trắng bỗng chốc bị xé toạc bởi tiếng vó ngựa dồn dập và tiếng kèn đồng uy nghiêm của phủ nha huyện Bình An biên giới phía Bắc.


Một tên nha dịch mặc quan phục xanh lục hớt hải chạy lên dốc đá đứng, cầm theo một cuộn công văn tối hậu thư thanh tra đóng dấu đỏ rực của huyện quan tham nhũng Tiền Đạt, hét lớn răn đe ngoài cổng gỗ rào tre rạn nứt:


"Tối hậu thư từ quan huyện Tiền Đạt! Vô Ưu Tông nợ thuế đất đai mười lượng Tiền đồng Đại Việt quá hạn ba năm hoang phế! Ngày mai, đoàn thanh tra triều đình của phủ thái sư sẽ chính thức lên núi cưỡng chế niêm phong đóng cửa tịch thu toàn bộ đồi trà cổ thụ dâng nộp cho Thần Cơ Doanh! Chưởng môn Tạ Vô Ưu mau ra tiếp nhận công văn trừng phạt!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!