Bão Sét Biên Cương - Thiết Giáp Áp Sát
Tiếng sấm rạch nát bầu trời đêm biên cảnh, mang theo luồng sát khí cuồng bạo của quân đội Lôi Tộc đang tiến sát.
Cơn bão sấm sét xanh tím rít gào trên đỉnh đầu U Minh Thôn, xé toạc màn sương mù xám tro vốn tĩnh mịch của vùng biên giới. Từ bên ngoài cửa sổ nứt vỡ của phòng khám An Nhiên Đường, mùi ozone nồng nặc và mùi đất đá khét lẹt xộc thẳng vào khứu giác. Ánh chớp lôi đình chói lòa liên tục hắt vào căn phòng trị liệu, phản chiếu gương mặt nhợt nhạt nhưng điềm tĩnh đến kỳ lạ của Trần Y Sinh.
Trên chiếc ghế bành da lớn, Dạ Tuyết Cơ vẫn đang nhắm chặt đôi mắt ruby, mái tóc bạc dài chạm đất khẽ lay động theo luồng gió buốt. Nhờ có Thôi Miên Ngôn Từ và Khống Chế Nhịp Thở Trị Liệu của Trần Y Sinh trước đó, nàng đã chìm sâu vào trạng thái ngủ sâu không mộng mị, ma khí vương quyền hắc ám tạm thời thu liễm hoàn toàn vào sâu trong thần thức để tự chữa lành.
Ở góc phòng, Dạ Thập Nhất với bộ đồ dạ hành đen tuyền đang nhanh chóng dùng xích sắt khóa chặt Dạ Hắc Phong — gã sát thủ hoàng gia vừa bị chém đứt lìa cánh tay phải đang nằm thoi thóp trên vũng máu đen. Cạnh đó, Độc Cô Kiếm ngồi co rúm bên góc tường, hai tay ôm chặt thanh sắt rỉ sét Vô Danh, đôi mắt u uất khẽ ngước lên nhìn ánh chớp ngoài cửa sổ, kiếm ý vô ngã trên người ông ta đã hoàn toàn thu hồi, chỉ còn lại vẻ ngoài của một kẻ sa cơ rách rưới.
"Y sĩ Trần! Quân đội của Lôi Ba... chúng đã đến sát hàng rào ngoài thôn rồi!" Dạ Thập Nhất cắn răng, giọng nói đầy vẻ tự trách. "Lũ khốn Lôi Tộc này nhân lúc vương thất Dạ Tộc đang có biến động nội bộ để vượt biên càn quét. Mục tiêu của chúng chắc chắn là Nữ hoàng!"
Trần Y Sinh khẽ đẩy gọng kính gọng tròn xô lệch trên sống mũi. Đôi bàn tay phàm nhân của anh vẫn còn run rẩy nhẹ và bỏng rát do dòng điện rò rỉ từ bộ kim châm Lôi Thạch khi trị liệu vào buổi chiều, hai bên thái dương nhói lên từng cơn đau đầu kinh niên do tinh thần lực bị vắt kiệt. Thế nhưng, ánh mắt anh không hề có một tia hoảng loạn. Anh điềm tĩnh bước tới bàn gỗ, cầm lấy cuốn sổ tay Ma Giới Tâm Lý Học Bút Ký dắt vào hông áo choàng trắng, rồi quay sang nhìn Dạ Thập Nhất.
"Đưa Dạ Hắc Phong vào mật thất phía sau giam giữ. Tuyệt đối không được để tiếng động bên ngoài làm gián đoạn giấc ngủ của Dạ Tuyết Cơ. Thần thức của nàng đang ở giai đoạn tự phục hồi cực kỳ nhạy cảm, nếu bị đánh thức cưỡng ép bởi sát khí bên ngoài, tâm ma của nàng sẽ bạo tẩu cấp Ma Hóa, lúc đó cả U Minh Thôn này sẽ biến thành bình địa."
"Rõ!" Dạ Thập Nhất cúi đầu phục tùng, nhanh chóng kéo gã sát thủ tàn phế lướt vào bóng tối hành lang dẫn đến mật thất.
Trần Y Sinh quay sang nhìn Độc Cô Kiếm, khẽ gật đầu: "Độc Cô tiền bối, phiền ông canh giữ cửa mật thất này. Không có mệnh lệnh của tôi, không cho phép bất kỳ ai bước vào."
Độc Cô Kiếm không nói lời nào, chỉ lặng lẽ ôm thanh sắt rỉ sét đứng chắn trước lối đi vào hành lang mật thất, bóng dáng gầy gò của ông ta hòa vào bóng tối, vững chãi như một ngọn núi đá cổ xưa.
Trần Y Sinh dứt khoát bước ra khỏi phòng trị liệu ấm áp. Ngay khi anh vừa mở cánh cửa gỗ dày của An Nhiên Đường, một luồng gió lạnh buốt mang theo tiếng gầm rú của lôi thú và tiếng thét kinh hoàng của thôn dân ập thẳng vào mặt.
Quảng trường U Minh Thôn vốn vừa được dẹp yên sau dịch bệnh hoang tưởng giờ đây đã trở thành một địa ngục trần gian thứ hai. Dưới ánh sáng xanh tím chập chờn của những tia sét rạch ngang trời, Biên Phòng Quân Lôi Tộc — đoàn quân thiết giáp hung hãn dưới quyền Ma tướng Lôi Ba — đang điên cuồng càn quét. Hàng trăm kỵ binh thiết giáp Lôi Tộc cưỡi trên những con lôi thú sừng dài khổng lồ, tay cầm trường thương tích điện, lao vào giẫm đạp các lán trại tạm thời của thôn dân tị nạn.
"Chạy mau! Quân sấm sét đến rồi!"
"Cứu tôi với! Đừng giết tôi!"
Tiếng khóc lóc của phàm nhân yếu ớt và tiếng gầm rú của ma tộc cấp thấp vang vọng khắp biên cảnh. Đi đầu đội hình càn quét là một chiến binh khổng lồ mặc thiết giáp màu xanh sẫm bám đầy vết sẹo bỏng do sấm sét, hông đeo cặp đao điện phát ra những tia chớp xanh lách tách. Đó chính là phó tướng Lôi Hoành — cánh tay phải tàn nhẫn của Lôi Ba.
"Lục soát toàn bộ thôn dân! Tìm kiếm con ả Dạ Tuyết Cơ cho ta! Kẻ nào che giấu phàm nhân hay ma tộc Dạ Tộc, giết không tha!" Lôi Hoành gầm lên, giọng nói được khuếch đại bằng ma lực lôi đình chấn động cả màng nhĩ người nghe.
Ngay bên cạnh gã, một Lôi Điện Pháp Sư mặc áo choàng xanh thêu hình sấm sét đang lơ lửng giữa không trung. Gã pháp sư này vung cây trượng phép bằng lôi thạch thô, miệng lầm rầm mật chú, gọi xuống một luồng sét khổng lồ đánh thẳng vào phía sau phòng khám An Nhiên Đường.
"Ầm!"
Tiếng nổ kinh hoàng chấn động mặt đất. Luồng sét đánh trúng vào góc phía Tây của Vườn Thảo Dược An Nhiên. Ngọn lửa sấm sét màu xanh tím lập tức bùng lên, thiêu rụi một góc vườn thảo dược U Minh Thảo quý hiếm mà Trần Y Sinh đã tốn bao công sức nhân giống. Nhìn những đóa dược thảo đang cháy xém dưới ánh lửa điện, Trần Y Sinh khẽ nheo mắt, lồng ngực phập phồng thở dốc vì tiếc nuối tài nguyên y tế cốt lõi, nhưng lý trí phàm nhân của anh nhanh chóng đè bẹp cơn giận dữ.
"Anh Y Sinh! Làm sao bây giờ ạ? Vườn thuốc... vườn thuốc bị cháy rồi!" Linh Nhi từ trong sân chạy ra, cô bé ôm chặt chiếc cối đá giã thuốc cũ, hai chiếc sừng nhỏ trên đầu run rẩy vì sợ hãi.
"Linh Nhi, đừng hoảng sợ. Vào trong nhà phụ giúp A Man đưa các thôn dân tị nạn vào sảnh chính phòng khám." Trần Y Sinh điềm tĩnh xoa đầu cô bé, rồi dứt khoát bước ra sát hàng rào đá hắc ma thạch ngoài sân.
Lúc này, Dạ Thương — vị thống lĩnh hộ vệ Dạ Tộc mặc giáp đen toàn thân — đang dẫn theo hàng chục chiến binh Dạ Tộc chống trả quyết liệt tại hàng rào ngoài để bảo vệ phòng khám. Cây trường thương Hắc Lân trong tay Dạ Thương vung lên những vệt sáng hắc ám, liên tục chặn đứng các mũi thương tích điện của kỵ binh Lôi Tộc. Thế nhưng, binh lực của đối phương quá đông, hỏa lực sấm sét tầm xa của Lôi Điện Pháp Sư liên tục dội xuống khiến đội hình hộ vệ Dạ Tộc bị đẩy lùi dần, nhiều ám vệ đã bị thương nặng, giáp đen rách nát rỉ máu ma tộc.
"Y sĩ Trần! Ngài hãy vào trong trốn đi!" Dạ Thương gầm lên khi thấy Trần Y Sinh bước ra sân. "Lũ kỵ binh sấm sét này điên rồi! Chúng ta không thể cầm cự được lâu nữa đâu!"
Trần Y Sinh không lùi lại. Anh đứng sừng sững bên cạnh hàng rào đá hắc ma thạch, tập trung tinh thần lực phàm nhân đang suy kiệt vào đôi mắt, kích hoạt Thần Thức Nhãn - Sơ Thị.
Trong tầm nhìn phát ra ánh sáng lam nhạt dịu mát của anh, cấu trúc năng lượng của cuộc chiến hiện lên rõ rệt. Anh nhìn thấy những luồng năng lượng sấm sét màu xanh tím cuồng bạo từ kỵ binh Lôi Tộc đang điên cuồng dồn nén về phía phòng khám. Anh cũng nhìn thấy cấu trúc của những khối đá Hắc Ma Thạch mà anh và A Man đã bố trí xung quanh hàng rào từ trước theo sơ đồ ngụy trang khí tức và trận pháp của sư phụ Tần Kính Chi để lại.
"Dạ Thương! Không được dùng lực đối lực với kỵ binh sấm sét!" Trần Y Sinh lớn tiếng chỉ đạo, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy uy lực dẫn dắt. "Hãy ra lệnh cho các chiến binh thu hồi ma lực hắc ám, lập tức lui về phía sau các khối đá Hắc Ma Thạch mười bước!"
Dạ Thương khựng lại một nhịp. Tuy là một chiến tướng kiêu hãnh của Dạ Tộc, nhưng lòng tôn kính tuyệt đối dành cho y sĩ cứu mạng Nữ hoàng khiến gã không hề do dự: "Toàn quân nghe lệnh! Thu hồi ma lực, lui về sau đá Hắc Ma Thạch!"
Ngay khi các chiến binh Dạ Tộc vừa lui bước, luồng sấm sét khổng lồ từ Lôi Điện Pháp Sư dội xuống. Thế nhưng, thay vì nổ tung đội hình hộ vệ, luồng điện tích xanh tím chạm vào ranh giới hàng rào đá liền bị các khối đá Hắc Ma Thạch tự động hấp thụ hoàn toàn. Những khối đá đen phát sáng đỏ hồng nhẹ, chuyển hóa toàn bộ năng lượng lôi đình cuồng bạo thành nhiệt lượng vô hại tỏa vào không khí ẩm ướt.
Đó chính là nguyên lý đối kháng tự nhiên mà Trần Y Sinh học được từ di huấn của Tần Kính Chi: Hắc Ma Thạch có giới hạn hấp thụ ma lực cực cao, đặc biệt là thuộc tính sấm sét thô sơ. Việc thu hồi ma lực chiến đấu của Dạ Tộc giúp triệt tiêu hoàn toàn sự kích ứng năng lượng, khiến các đòn tấn công tầm xa của đối phương mất đi mục tiêu dẫn đạo.
"Cái gì? Tên phàm nhân kia đang giở trò quỷ gì thế?" Lôi Điện Pháp Sư lơ lửng giữa không trung kinh ngạc gầm lên khi thấy đòn đánh của mình bị triệt tiêu vô hại.
Phó tướng Lôi Hoành chứng kiến cảnh tượng đó, đôi mắt tàn ác nheo lại. Gã thúc con lôi thú khổng lồ tiến sát đến hàng rào đá, đôi đao điện "Lôi Ảnh" trên hông rút ra, rạch nát màn đêm bằng những tia chớp xanh lè.
"Lũ hèn nhát Dạ Tộc! Các ngươi tưởng trốn sau mấy hòn đá rác rưởi này là có thể sống sót sao?" Lôi Hoành cười gằn, gã liếc nhìn Trần Y Sinh đang mặc áo choàng y sĩ trắng giản dị đứng chắn trước sân. "Thì ra ngươi chính là tên phàm nhân điên rồ dám mở phòng khám tại Ma giới này. Hôm nay, ta sẽ nghiền nát y quán của ngươi thành tro bụi!"
Đúng lúc này, tráng sĩ phàm nhân A Ngưu từ trong sảnh chính phòng khám vác chiếc đòn gánh bằng gỗ u minh lao ra. Thấy kỵ binh sấm sét đang áp sát ân nhân, gã thanh niên chân chất không màng tính mạng, vung đòn gánh u minh cố gắng chặn đầu con lôi thú của một tên kỵ binh đang xông vào.
"Không được đụng vào bác sĩ Trần!" A Ngưu hét lớn.
Thế nhưng, sức mạnh phàm nhân làm sao chống lại được ma lực sấm sét của chiến binh Lôi Tộc. Tên kỵ binh chỉ khẽ vung thương thương tích điện, một dòng điện cao thế xanh tím chạy dọc theo đòn gánh u minh dội thẳng vào cơ thể A Ngưu.
"A!"
A Ngưu thét lên một tiếng đau đớn, toàn thân co giật mạnh dưới dòng điện giật kinh hoàng. Chiếc đòn gánh u minh hóa cứng bị chấn vỡ làm đôi, cơ thể vạm vỡ của gã thanh niên ngã gục xuống nền đất lạnh, sùi bọt mép và bất tỉnh nhân sự do bị chấn động điện cực mạnh.
"A Ngưu!" Linh Nhi trong sân khóc thét lên.
Trần Y Sinh không hề do dự, anh lập tức lao ra khỏi khu vực an toàn của hàng rào đá, bất chấp cơ thể phàm nhân yếu ớt không có tu vi phòng ngự trước những tia điện đang rò rỉ khắp mặt đất. Anh quỳ xuống bên cạnh A Ngưu, nhanh chóng dùng tay trần kiểm tra nhịp thở và mạch đập thần thức của gã.
"May mắn thay... ma mạch phàm nhân của cậu ấy chỉ bị chấn động tạm thời, chưa bị hủy hoại hoàn toàn." Trần Y Sinh thở hắt ra, anh dùng Khống Chế Nhịp Thở Trị Liệu của bản thân để điều hòa nhịp tim đang đập loạn của A Ngưu, rồi ra lệnh cho A Man đang đứng gần đó: "A Man, đưa A Ngưu vào sảnh chính lập tức!"
A Man gầm lên một tiếng đau đớn, ôm lấy cơ thể A Ngưu chạy nhanh vào trong sảnh chính phòng khám dưới sự bảo vệ của các ám vệ Dạ Tộc.
Lôi Hoành chứng kiến cảnh tượng Trần Y Sinh dũng cảm lao ra cứu người phàm nhân, đôi mắt gã lóe lên sát khí tàn nhẫn tột độ. Gã thúc mạnh con lôi thú khổng lồ lao thẳng về phía hàng rào đá hắc ma thạch.
"Tên phàm nhân ngu xuẩn! Ngươi muốn làm anh hùng cứu người sao? Để ta tiễn ngươi đi trước!" Lôi Hoành gầm lên, gã nhảy phắt khỏi lưng lôi thú, hai tay cầm đôi đao điện Lôi Ảnh tích tụ toàn bộ năng lượng sấm sét xanh tím cực hạn.
Kinh mạch trên hai cánh tay khổng lồ của Lôi Hoành phồng to gân guốc, phát ra tiếng sấm nổ đinh tai nhức óc. Gã vung đao chém thẳng xuống kết giới phòng thủ tĩnh lặng ngoài sân.
"Ầm! Ầm!"
Một vụ nổ năng lượng lôi đình kinh hoàng bùng phát rực rỡ. Sức mạnh vật lý khủng khiếp kết hợp với sấm sét bạo lực của phó tướng Ma Binh cảnh hậu kỳ vượt quá giới hạn hấp thụ của các khối đá Hắc Ma Thạch đơn lẻ.
Dưới nhãn quang Thần Thức Nhãn của Trần Y Sinh, những sợi tơ năng lượng bảo vệ màu lam nhạt bao phủ phòng khám đột ngột rạn nứt dữ dội rồi vỡ vụn như thủy tinh. Kết giới phòng thủ phi vũ lực ngoài sân hoàn toàn sụp đổ.
Sức ép từ vụ nổ hất văng Dạ Thương và các hộ vệ Dạ Tộc lùi lại phía sau, đất đá bay mù mịt.
Trong làn khói bụi sấm sét xanh tím mịt mù ấy, Lôi Hoành sừng sững bước qua đống đổ nát của hàng rào đá. Đôi đao điện trên tay gã vẫn nổ điện lách tách, ánh mắt tàn ác khóa chặt vào cửa gỗ của phòng khám An Nhiên Đường.
Gã từng bước tiến sát đến thềm cửa gỗ, nơi Trần Y Sinh đang đứng chắn trước lối vào. Thân hình mảnh khảnh của y sĩ phàm nhân mặc áo choàng trắng đứng đơn độc trước chiến tướng thiết giáp khổng lồ đầy sát khí, tạo nên một sự tương phản nghẹt thở.
Phía sau cánh cửa gỗ mỏng manh kia, hàng chục thôn dân phàm nhân tị nạn đang run rẩy ôm lấy nhau trong sợ hãi tột độ. Trần Y Sinh khẽ đẩy lại gọng kính tròn, đôi bàn tay phàm nhân của anh khẽ siết chặt cuốn sổ tay bệnh án bên hông, đứng im lặng và kiên định bảo vệ lối vào duy nhất.
Lôi Hoành nâng đôi đao điện lên, sát khí xanh tím rực rỡ chuẩn bị giáng xuống đầu y sĩ phàm nhân...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!