Kiếm Ma Ẩn Danh - Hộ Vệ Trong Bóng Tối
Bóng đêm buông xuống U Minh Thôn nhanh chóng và đặc quánh như mực đổ. Ánh hoàng hôn đỏ ngầu của buổi chiều tà, thứ ánh sáng từng chứng kiến cuộc đấu trí y thuật đầy kịch tính giữa Trần Y Sinh và Tần Vô Song tại quảng trường, giờ đây đã hoàn toàn lịm tắt sau những dãy núi đá nhấp nhô. Thay vào đó là cái lạnh buốt xương của gió đêm biên cảnh, rít lên từng hồi qua những khe đá, mang theo sương mù xám tro ẩm ướt từ Đầm Lầy U Minh thổi vào.
Bên trong phòng khám tâm lý An Nhiên Đường, không gian lại ấm áp và yên bình đến lạ kỳ, tách biệt hoàn toàn với thế giới tàn bạo ngoài kia. Lò sưởi củi ở góc phòng cháy bập bùng, những viên cát ma pháp Ma Linh Sa tỏa ra nhiệt lượng đỏ hồng ổn định, không hề có một làn khói độc nào. Thoang thoảng trong không khí là mùi hương thanh khiết, dịu nhẹ của dược liệu U Minh Thảo được đốt chậm, giúp xoa dịu mọi tế bào thần kinh đang căng thẳng.
Trần Y Sinh ngồi trên chiếc ghế gỗ đơn giản cạnh chiếc ghế bành da trị liệu lớn. Gương mặt anh dưới ánh lửa bập bùng trông có phần nhợt nhạt hơn thường ngày. Đôi mắt đen sau gọng kính tròn hằn lên những tia mệt mỏi rõ rệt. Đôi bàn tay phàm nhân của anh, đặc biệt là các đầu ngón tay, vẫn còn run rẩy nhẹ và xuất hiện vài vết bỏng điện nhỏ màu xám nhạt — di chứng của việc dẫn truyền dòng điện rò rỉ từ bộ kim châm Lôi Thạch khi anh cứu chữa cho Trương Đột lúc chiều. Tinh thần lực phàm nhân của anh đã bị vắt kiệt sau ca châm cứu giải độc đầy căng thẳng đó, khiến hai bên thái dương anh lúc này vẫn nhói lên từng cơn đau đầu kinh niên.
Tuy nhiên, anh không thể nghỉ ngơi.
Nằm trên chiếc ghế bành da lớn bên cạnh anh là Dạ Tuyết Cơ. Vị Ma hoàng tối cao của Dạ Tộc lúc này đã trút bỏ vẻ độc đoán, lạnh lùng thường ngày. Nàng nằm đó, mái tóc dài màu bạc như tuyết chảy tràn xuống thành ghế, đôi mắt ruby đỏ rực vốn mang sát ý ngút trời giờ đang khép chặt. Nhưng hàng chân mày thanh tú của nàng vẫn khẽ nhíu lại, bờ môi mỏng mím chặt, thỉnh thoảng cơ thể lại khẽ run lên vô thức dưới lớp hoàng bào thêu hoa văn bóng tối. Chứng hoang tưởng cực đoan và vết thương thần thức nghiêm trọng của nàng đang bị kích ứng bởi oán khí nứt vỡ từ giếng cổ lúc chiều, khiến nàng liên tục rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê đầy bất an.
Trần Y Sinh khẽ thở dài, anh đưa bàn tay vẫn còn run rẩy lên, nhẹ nhàng đặt lên thái dương của Dạ Tuyết Cơ. Ngay khi lòng bàn tay anh tiếp xúc với làn da lạnh buốt như băng của nàng, một luồng ma khí đen nhạt từ cơ thể nàng vô thức bộc phát, quấn chặt lấy các ngón tay anh như muốn xé rách lớp da thịt phàm nhân. Vết bầm tím trên cổ Trần Y Sinh — dấu vết do chính tay nàng siết chặt đêm bão tuyết đầu tiên — chợt nhói lên dữ dội và phát sáng nhẹ màu tím sẫm dưới lớp áo choàng y sĩ.
Anh không rút tay lại. Anh biết, đây chỉ là phản ứng tự vệ vô thức của một linh hồn bị tổn thương sâu sắc, một cơ chế tự vệ hoang tưởng bẩm sinh của kẻ luôn sợ hãi bị phản bội. Anh nhắm mắt, tập trung chút tinh thần lực phàm nhân còn sót lại vào giọng nói của mình. Anh bắt đầu vận dụng Thôi Miên Ngôn Từ kết hợp với Khống Chế Nhịp Thở Trị Liệu.
"Hãy thả lỏng... Dạ Tuyết Cơ..." Giọng nói của Trần Y Sinh trầm ấm, nhịp nhàng và sâu lắng, vang lên đều đặn trong căn phòng yên tĩnh: "Bóng tối xung quanh nàng không phải là kẻ thù. Nó chỉ là tấm chăn ấm áp bảo vệ nàng khỏi những giông bão ngoài kia. Hãy nghe theo nhịp thở của tôi... Hít vào thật sâu... chậm rãi thở ra... Không có sát thủ, không có sự phản bội nào ở đây cả. Nàng đang ở An Nhiên Đường... nơi này tuyệt đối an toàn..."
Dưới nhãn quang Thần Thức Nhãn - Sơ Thị đang hoạt động yếu ớt của anh, những sợi tơ oán niệm màu đen kịt quấn chặt quanh thái dương của Dạ Tuyết Cơ bắt đầu giãn ra, duỗi thẳng và mờ nhạt dần. Nhịp tim đang đập dồn dập của nàng dần ổn định lại, hàng chân mày khẽ giãn ra, cơ thể thả lỏng hoàn toàn trên ghế bành da. Nàng đã rơi vào trạng thái thôi miên sâu, một giấc ngủ bình yên không mộng mị mà nàng hằng khao khát.
Cùng lúc đó, trên xà nhà tối tăm của phòng khám, Dạ Thập Nhất — vị ám vệ xuất sắc do Dạ Tuyết Cơ phái tới — đang ẩn nấp hoàn hảo trong bóng tối. Đôi mắt sắc lạnh như chim ưng của hắn không ngừng quét qua mọi ngóc ngách ngoài cửa sổ. Hắn canh giữ nghiêm ngặt, đảm bảo không một sinh vật nào có thể xâm phạm không gian trị liệu của Ma hoàng.
Thế nhưng, ở phía ngoài phòng khám, một bóng đen mảnh khảnh đang lặng lẽ lướt đi trong màn sương mù u ám của đêm biên cảnh. Hắn mặc bộ đồ dạ hành đen tuyền có thêu hoa văn bỉ ngạn đỏ rực, khuôn mặt ẩn sau chiếc mặt nạ quỷ dữ tợn. Đó chính là Dạ Hắc Phong, sát thủ bóng tối hàng đầu do hoàng thúc Dạ Vô Song phái tới biên giới.
Dạ Hắc Phong là một kẻ kiên nhẫn và tàn nhẫn. Hắn đã theo dõi phòng khám này suốt nhiều ngày qua, ghi chép kỹ lưỡng mọi thói quen sinh hoạt của Trần Y Sinh. Hắn biết rõ phàm nhân này chính là chìa khóa duy nhất giúp xoa dịu thần trí cho Dạ Tuyết Cơ. Chỉ cần giết chết Trần Y Sinh, tâm ma của Dạ Tuyết Cơ sẽ bùng phát dữ dội không ai cản nổi, và nàng sẽ tự hủy hoại bản thân trong cơn điên loạn, dọn đường cho Dạ Vô Song soán ngôi vương.
Đứng cách hàng rào đá hắc ma thạch của phòng khám mười mét, Dạ Hắc Phong dừng bước. Hắn khẽ lầm bầm một mật chú, kích hoạt Dạ Sát Tâm Kinh. Từ cơ thể hắn tỏa ra một luồng hắc khí vô hình, hóa thành một ảo ảnh bóng đen mờ nhạt lướt nhanh về phía vườn thảo dược phía sau phòng khám, cố ý tạo ra một tiếng động cực nhỏ giống như ma thú đột nhập.
Trên xà nhà, Dạ Thập Nhất lập tức giật mình. Giác quan nhạy bén của một ám vệ chuyên nghiệp khiến hắn phát hiện ra dị động ở vườn thảo dược. Hắn liếc nhìn Trần Y Sinh đang nhắm mắt thôi miên bên cạnh Dạ Tuyết Cơ ngủ say, rồi dứt khoát lướt đi như một làn khói đen, lao ra ngoài cửa sổ để truy vết kẻ đột nhập.
Hắn không ngờ rằng, mình đã trúng mị thuật đánh lạc hướng của sát thủ.
Ngay khi Dạ Thập Nhất vừa rời đi, Dạ Hắc Phong khẽ nhếch môi cười lạnh sau chiếc mặt nạ quỷ. Thân hình hắn nhạt nhòa dần rồi biến mất hoàn toàn vào bóng tối nhờ Hắc Dạ Thuật đỉnh phong. Hắn lướt qua hàng rào đá hắc ma thạch, không hề gây ra một tiếng động nhỏ nào, tiến sát đến cửa sổ gỗ của phòng trị liệu.
"Két..."
Một tiếng cạch rất khẽ vang lên. Cánh cửa sổ gỗ bị một luồng hắc khí vô hình mở khóa, hé ra một khe hở nhỏ vừa đủ một người lướt qua. Dạ Hắc Phong như một bóng ma không trọng lượng, nhẹ nhàng trượt vào trong phòng. Hắn ẩn mình hoàn hảo sau bức rèm lụa màu lam nhạt, đôi mắt lạnh lùng rực rỡ sát khí khóa chặt vào tấm lưng của Trần Y Sinh đang ngồi quay lưng lại.
Lúc này, Trần Y Sinh vẫn đang nhắm mắt, tay đặt trên thái dương của Dạ Tuyết Cơ, tập trung toàn bộ tinh thần để duy trì trạng thái thôi miên cho nàng. Cơ thể phàm nhân yếu ớt của anh hoàn toàn không có bất kỳ phản ứng vật lý nào trước sự xâm nhập của sát thủ. Anh không nghe thấy tiếng bước chân, không ngửi thấy mùi sát khí, bởi Dạ Hắc Phong đã thu liễm hoàn toàn hơi thở sinh mệnh.
Thế nhưng, dưới nhãn quang Thần Thức Nhãn đang hoạt động vô thức, Trần Y Sinh bất ngờ nhìn thấy một sự thay đổi quỷ dị trong mộng cảnh của Dạ Tuyết Cơ. Sợi tơ oán niệm màu đen vốn đã dịu đi bỗng nhiên co thắt dữ dội, hóa thành một vũng máu đỏ ngòm cuồn cuộn. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng anh, nhịp tim phàm nhân đập thình thịch liên hồi báo hiệu hiểm họa cận kề.
Trần Y Sinh đột ngột mở mắt.
Nhưng đã quá muộn.
Từ sau bức rèm, Dạ Hắc Phong dứt khoát lao ra như một tia chớp đen. Trên tay phải của hắn, một đoản đao tẩm kịch độc Ma Huyết phát ra ánh sáng đỏ ngầu tanh tưởi vung lên, nhắm thẳng vào tim của Trần Y Sinh mà đâm tới. Khoảng cách quá gần, tốc độ quá nhanh, một phàm nhân yếu ớt không có tu vi như anh tuyệt đối không thể né tránh đòn chí mạng này.
"Chết đi, tên phàm nhân phiền phức!" Dạ Hắc Phong cười gằn trong lòng.
Thế nhưng, ngay vào khoảnh khắc mũi đoản đao chỉ còn cách lồng ngực Trần Y Sinh chưa đầy ba tấc, một luồng kiếm ý vô hình, lạnh lẽo và sắc bén tột cùng đột ngột bộc phát từ góc tối tăm, ẩm ướt nhất của phòng trị liệu.
"Keng!"
Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên giữa không trung. Lưỡi đoản đao tẩm kịch độc bị đánh lệch đi một phân, sượt qua vai áo choàng trắng của Trần Y Sinh, chém nứt một góc cửa sổ gỗ phía sau.
Dạ Hắc Phong chấn động tâm can, cánh tay cầm đao của hắn bị chấn động đến mức tê dại. Hắn vội vàng thối lui ba bước, đôi mắt kinh hoàng nhìn về phía góc phòng tối tăm, nơi một bóng người rách rưới đang từ từ đứng dậy.
Đó là Độc Cô Kiếm.
Người đàn ông trung niên râu tóc bù xù, quần áo rách rưới bẩn thỉu rách nát bám đầy bụi đất, người từng là một kẻ trầm cảm nặng chỉ biết ôm thanh sắt rỉ sét ngồi co rúm ở xó phòng khám suốt nhiều ngày qua. Nhưng lúc này, phong thái lôi thôi của ông ta hoàn toàn biến mất. Đôi mắt vẩn đục, u uất thường ngày giờ đây sáng rực như hai thanh kiếm sắc bén bén ngót, tỏa ra một khí thế áp đảo vương quyền vô song.
Ông ta đứng thẳng người, tay cầm thanh sắt rỉ sét "Vô Danh" rách nát, nhưng xung quanh thanh sắt ấy, một luồng Độc Cô Kiếm Ý colorless, formless nhưng sắc bén vô song đang điên cuồng uốn lượn, cắt rách cả không khí xung quanh phát ra những tiếng rít nhỏ ghê người.
"Ai cho phép ngươi... động vào ân nhân của ta?"
Giọng nói của Độc Cô Kiếm trầm khàn, lạnh lẽo như từ chín tầng địa ngục vọng về. Ông ta từng là một cựu Ma Tướng đỉnh phong bị phế bỏ tu vi, rơi vào trầm cảm sâu sắc muốn tự sát, chính Trần Y Sinh đã dùng y thuật phàm nhân và sự thấu cảm chân thành để vực dậy ý chí sinh tồn của ông ta, cho ông ta một nơi trú ẩn an toàn tại An Nhiên Đường. Đối với Độc Cô Kiếm, Trần Y Sinh chính là vị cứu tinh, là đức tin duy nhất còn sót lại trong cuộc đời tăm tối của ông ta.
"Kiếm ma sa cơ? Ngươi đã bị phế tu vi, sao có thể bộc phát kiếm ý thế này!" Dạ Hắc Phong kinh hoàng hét lên. Hắn lập tức nhận ra đối thủ trước mặt nguy hiểm hơn gã khổng lồ A Man gấp vạn lần.
Không thèm trả lời, Độc Cô Kiếm dứt khoát vung thanh sắt rỉ sét lên. Ông ta ra tay cực kỳ lặng lẽ và tinh tế, bởi ông ta biết Trần Y Sinh đang ở trạng thái thôi miên nhạy cảm bên cạnh Dạ Tuyết Cơ, không thể chịu đựng tiếng nổ ma pháp lớn hay sự phá hoại đồ đạc của phòng khám.
"Vút!"
Một đường kiếm ý mỏng manh như sợi tơ lụa màu xám nhạt lướt qua không trung. Dạ Hắc Phong hoảng sợ, vội vàng vận chuyển Dạ Sát Tâm Kinh, hóa thân thành ba bóng đen phân thân để né tránh đòn đánh tầm xa.
Thế nhưng, kiếm ý của Độc Cô Kiếm đạt đến cảnh giới "Vô Chiêu Thắng Hữu Chiêu". Đường kiếm ý xám nhạt kia dường như có linh tính, tự động bẻ cong giữa chừng, chém rách đôi hai phân thân giả tạo và khóa chặt vào bản thể thực sự của Dạ Hắc Phong.
"Phập!"
"Á!"
Dạ Hắc Phong gào lên một tiếng đau đớn dữ dội. Đường kiếm ý sắc bén vô song lướt qua vai phải của hắn, chém đứt lìa hoàn toàn cánh tay phải đang cầm đoản đao Ma Huyết của hắn.
Máu ma tộc màu đen kịt phun trào xối xả nhuộm đen một góc sàn gỗ phòng khám. Cánh tay đứt lìa cùng chiếc đoản đao kịch độc rơi phịch xuống đất, phát ra tiếng clatter chói tai. Lực phản chấn từ kiếm ý cực mạnh ép Dạ Hắc Phong quỳ rạp xuống đất, mặt cắt không còn một giọt máu, cơ thể run rẩy dữ dội vì đau đớn và sợ hãi.
Đúng lúc này, Dạ Thập Nhất từ cửa sổ lao vội vào phòng, gương mặt ám vệ đầy vẻ hổ thẹn và tự trách tột độ khi nhận ra mình đã bị lừa rời khỏi vị trí canh gác.
"Chủ nhân! Y sĩ Trần! Tôi đáng chết!" Dạ Thập Nhất quỳ sụp xuống trước Trần Y Sinh, rồi lập tức lao tới khống chế chặt chẽ Dạ Hắc Phong đang quỳ rạp dưới đất, bẻ quặt cánh tay còn lại của hắn ra sau gáy.
Trần Y Sinh khẽ lùi lại một bước, anh đưa tay lên xoa xoa thái dương đang nhói đau dữ dội. Sự gián đoạn thôi miên đột ngột và uy áp kiếm ý vừa rồi khiến thần trí phàm nhân của anh bị chấn động mạnh, lồng ngực phập phồng thở dốc, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán. Anh liếc nhìn Dạ Tuyết Cơ vẫn đang ngủ say trên ghế bành da nhờ kết giới bảo vệ âm thầm của anh trước đó, rồi dừng mắt nhìn Độc Cô Kiếm.
Độc Cô Kiếm khẽ thu hồi kiếm ý, thanh sắt rỉ sét lại được ông ta ôm vào lòng. Ông ta cúi đầu, trở lại vẻ lầm lì, u uất thường ngày, lặng lẽ bước về góc phòng trị liệu ngồi co rúm lại như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nhưng ánh mắt ông ta nhìn Trần Y Sinh vẫn tràn đầy sự cung kính và bảo hộ thầm lặng.
"Cảm ơn ông, Độc Cô tiền bối," Trần Y Sinh khẽ gật đầu nói lời cảm ơn chân thành.
Anh điềm tĩnh bước tới trước mặt Dạ Hắc Phong đang rên rỉ vì mất máu. Anh nhặt chiếc đoản đao Ma Huyết dưới đất lên, dùng Thần Thức Nhãn quan sát chất kịch độc đang ăn mòn lưỡi đao, rồi nhìn thẳng vào đôi mắt đang run rẩy sau chiếc mặt nạ quỷ của tên sát thủ.
"Ai phái ngươi tới đây?" Giọng nói của Trần Y Sinh không hề có một chút giận dữ, nó điềm tĩnh và lạnh lùng đến mức đáng sợ, áp đảo tinh thần đối thủ bằng một uy áp trí tuệ phàm nhân vô hình.
"Hừ... tên phàm nhân hèn mọn... ngươi có giỏi thì giết ta đi! Hoàng thúc Dạ Vô Song sẽ không để yên cho ngươi đâu!" Dạ Hắc Phong cắn răng chịu đau, cười gằn đầy trung thành.
Trần Y Sinh khẽ nhếch môi mỉm cười ôn hòa, nhưng nụ cười ấy dưới ánh lửa lò sưởi lại khiến Dạ Hắc Phong rùng mình ớn lạnh. Anh ngồi xuống đối diện với hắn, khẽ đẩy gọng kính tròn, bắt đầu áp dụng Liệu Pháp Nhận Thức Hành Vi CBT phiên bản đối kháng và Đọc Vị Hành Vi Vi Mô.
"Ngươi không sợ chết, vì ngươi tin rằng Dạ Vô Song sẽ cứu gia đình ngươi ở hoàng đô nếu ngươi hy sinh trung thành. Nhưng ngươi có biết..." Trần Y Sinh dừng lại một chút, quan sát sự co thắt nhẹ của đồng tử và nhịp thở dồn dập của tên sát thủ: "...Dạ Vô Song đã sớm chuẩn bị một đội độc sư để diệt khẩu toàn bộ gia đình ngươi ngay khi nhận được tin ngươi ám sát thành công? Đối với ông ta, một sát thủ thất bại hay thành công đều là vết nhơ cần xóa bỏ vĩnh viễn để bảo vệ bí mật phản quốc."
"Ngươi... ngươi nói láo! Làm sao ngươi biết được!" Dạ Hắc Phong hoảng loạn thực sự, giọng nói run rẩy dữ dội. Lập luận logic đánh trúng nỗi sợ hãi sâu kín nhất của hắn khiến ý chí phòng thủ tinh thần sụp đổ hoàn toàn.
"Ta là một bác sĩ tâm lý. Ta nhìn thấu mọi sự dối trá và hoang tưởng tự lừa dối của ngươi." Trần Y Sinh ghé sát tai hắn, thì thầm bằng giọng nói thôi miên đầy áp lực: "Khai ra kế hoạch của Dạ Vô Song, hoặc gia đình ngươi sẽ chết trong sự im lặng của ngươi."
Dạ Hắc Phong hoàn toàn sụp đổ tinh thần. Hắn khóc rên rỉ, đầu đập xuống đất khai ra toàn bộ chân tướng tàn ác:
"Ta khai... ta khai! Hoàng thúc Dạ Vô Song đã cấu kết ngầm với Ma tướng Lôi Ba của Lôi Tộc... Lôi Ba đã nhận được mật báo về vị trí ẩn dật của Nữ hoàng... Quân đội sấm sét của hắn đã vượt qua ranh giới biên cảnh, đang càn quét dữ dội và tiến sát đến U Minh Thôn này để tiêu diệt tất cả chúng ta!"
Lời nói của Dạ Hắc Phong vừa dứt, một tiếng sấm sét đinh tai nhức óc đột ngột nổ vang từ phía chân trời xa xôi ngoài phòng khám, rạch nát bầu trời đêm tăm tối biên cảnh. Luồng gió lạnh buốt mang theo mùi lửa sét khét lẹt ập vào phòng qua khe cửa sổ nứt vỡ, báo hiệu cơn bão chiến tranh quân sự tàn bạo của Lôi Tộc đã thực sự áp sát phòng khám An Nhiên Đường.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!