Quảng Trường Đấu Trí - Phục Nhân Tâm
Sương mù màu xám tro từ Đầm Lầy U Minh vẫn lở lờ bao phủ khắp quảng trường U Minh Thôn, mang theo mùi tanh nồng của máu và thứ oán khí ẩm ướt đặc trưng của biên giới Ma giới. Trên khoảng sân đất rộng, hàng trăm thôn dân đang chen chúc, xô đẩy trong hoảng loạn. Những tiếng gầm rú điên dại của những ma tộc cấp thấp bị nhiễm độc Tâm Ma Tán vang lên liên hồi, xen lẫn tiếng khóc nghẹn ngào của những phàm nhân yếu ớt. Giữa khung cảnh hỗn độn ấy, chiếc giếng nước cổ ở trung tâm quảng trường sủi bọt đen kịt, tỏa ra những làn khói độc u uất như muốn nuốt chửng chút lý trí cuối cùng của vùng biên cảnh.
Tần Vô Song đứng đó, tà áo lam thêu chỉ bạc khẽ bay trong gió lạnh. Gã khẽ nhếch môi, chiếc quạt giấy trong tay gõ nhẹ lên lòng bàn tay, ánh mắt tràn đầy sự kiêu ngạo và khinh miệt nhìn thẳng vào Trần Y Sinh. Đối với một thiên tài trẻ tuổi xuất thân từ Tần Gia Y gia danh tiếng, việc một phàm nhân không có nửa điểm ma lực như Trần Y Sinh dám mở phòng khám tâm lý, dùng ngôn từ để trị bệnh tại nơi cá lớn nuốt cá bé này chính là một sự sỉ nhục đối với y đạo Ma giới.
"Trần Y Sinh, ngươi câm lặng rồi sao?" Tần Vô Song cười lạnh, giọng nói cao ngạo vang vọng khắp quảng trường: "Tần Gia ta hành y ba đời tại biên cảnh, cứu người vô số bằng ma pháp châm cứu chính thống. Hôm nay dịch bệnh hoang tưởng bộc phát, ngươi lại ở đây nói nhảm về 'tâm lý' và 'thấu cảm'? Nếu ngươi không dám nhận lời thách đấu giải độc này, hãy lập tức dỡ bỏ tấm biển 'An Nhiên Đường', quỳ xuống dập đầu tạ lỗi với vương thất và cút khỏi Ma giới!"
Trần Y Sinh khẽ đẩy gọng kính tròn xô lệch trên sống mũi. Gương mặt anh vẫn điềm tĩnh đến lạ lùng, làn da hơi nhợt nhạt do suy kiệt tinh thần lực sau ca trị liệu cho Bạch Hổ Vương trước đó không hề lộ ra một tia dao động. Dưới lớp áo choàng y sĩ màu trắng giản dị, bàn tay anh khẽ siết nhẹ cuốn sổ tay bệnh án da bò sờn góc. Anh nhìn lướt qua đám đông đang điên cuồng cắn xé, rồi dừng mắt lại nơi Tần Vô Song.
"Y đạo là để cứu người, không phải để tranh giành hư danh." Giọng nói của Trần Y Sinh trầm ấm, nhịp nhàng nhưng rõ ràng, át đi cả tiếng gào thét xung quanh: "Tần công tử, ngươi muốn đấu y thuật, ta chấp nhận. Nhưng bệnh nhân đang chịu đựng đau đớn, mạng sống của họ không phải là quân cờ để ngươi đặt cược. Nếu ngươi muốn ra tay trước, xin mời."
"Hừ, mạnh miệng!" Tần Vô Song hừ lạnh một tiếng. Gã dứt khoát bước tới trước một ma binh cấp thấp đang bị trói chặt trên cây cột gỗ cạnh giếng cổ.
Bệnh nhân này tên là Trương Đột, một ma tộc cấp thấp có hai chiếc răng nanh dài rỉ máu đen, đôi mắt hoàn toàn trắng dã, gân xanh nổi đầy trên trán, đang không ngừng gầm rú và giãy giụa điên cuồng. Đây là biểu hiện điển hình của Tâm Ma Cấp Cuồng Loạn do độc tố Tâm Ma Tán kích hoạt.
"Hãy mở to mắt ra mà nhìn y thuật chính thống của Tần Gia!"
Tần Vô Song kiêu ngạo tuyên bố. Gã phất tay, từ trong tay áo lướt ra một chiếc hộp gỗ mun tinh xảo. Khi nắp hộp mở ra, một bộ kim châm bằng ngọc bích quý hiếm phát ra ánh sáng lục bảo dịu mát hiện ra. Tần Vô Song vận chuyển ma lực dưỡng sinh trong cơ thể, ngón tay dứt khoát kẹp lấy một cây Bích Ngọc Châm, ma lực màu lam nhạt nhanh chóng bao phủ đầu kim.
"Huyệt Bách Hội là nơi hội tụ dương khí, ma lực thanh lọc của ta sẽ cưỡng chế trục xuất độc tố ra ngoài!" Tần Vô Song quát nhẹ, tay vung lên, cây kim ngọc mang theo luồng ma lực mạnh mẽ đâm thẳng vào huyệt Bách Hội trên đỉnh đầu Trương Đột.
"Vút!"
Kim châm ngập sâu. Trong một khoảnh khắc, luồng ma lực màu lam nhạt tràn vào khiến Trương Đột khựng lại, tiếng gầm rú giảm đi rõ rệt. Thôn dân xung quanh kinh ngạc xầm xì, Tần Vô Song càng thêm đắc ý, liếc nhìn Trần Y Sinh đầy khiêu khích.
Tuy nhiên, Trần Y Sinh chỉ thở dài, lắc đầu khẽ nói: "Cưỡng ép ma mạch, tự rước họa vào thân."
"Ngươi nói cái g—"
Lời của Tần Vô Song chưa kịp dứt, biến cố kinh hoàng đột ngột bộc phát.
Ngay khi ma lực thanh lọc của gã ngọc châm chạm sâu vào ma mạch đang bị độc tố gặm nhấm, chất độc Tâm Ma Tán bám rễ trên ma tính của Trương Đột lập tức phản ứng dữ dội. Giống như đổ dầu vào lửa, luồng ma lực cưỡng ép kia trở thành chất dinh dưỡng cực hạn kích thích độc tố bùng nổ.
"Gào... rống!"
Trương Đột đột ngột trợn trừng hai mắt, huyết lệ đen kịt chảy dài từ hốc mắt trắng dã. Cơ thể gã co giật điên cuồng, cơ bắp trương phình lên gấp đôi, ma khí đen xám bộc phát dữ dội chấn vỡ nát vụn sợi dây thừng ma pháp đang trói buộc.
"Phụt!"
Một ngụm máu đen kịt bốc khói độc phun thẳng vào mặt Tần Vô Song. Gã thiên tài trẻ tuổi chưa kịp phản ứng thì Trương Đột đã hóa điên hoàn toàn, ma tính bạo tẩu đẩy gã vào trạng thái Ma Hóa sơ kỳ. Gã gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, vung bàn tay đầy móng vuốt sắc nhọn vồ thẳng vào cổ họng Tần Vô Song.
"Á!"
Tần Vô Song hoảng loạn tột độ. Khoảng cách quá gần, ma lực của gã đang bị phản phệ do kim châm bị nghẽn, hoàn toàn không thể vận công phòng thủ. Gã ngã nhào ra đất, trơ mắt nhìn cái chết đang ập đến cận kề.
"A Man, giữ chân gã! A Ngưu, sơ tán phàm nhân xung quanh!"
Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, một bóng người thanh mảnh khoác áo choàng trắng dứt khoát lao ra chắn trước mặt Tần Vô Song. Đó chính là Trần Y Sinh. Anh không có tu vi, không có ma lực, nhưng bước chân anh cực kỳ chuẩn xác và nhanh nhẹn.
"Uỳnh!"
Gã khổng lồ Hùng Ma tộc A Man lao tới như một chiếc xe thiết giáp, dùng bả vai to lớn húc mạnh vào hông Trương Đột, cưỡng chế đẩy lùi gã ma thú bạo tẩu dạt ra xa ba mét. Bạch Hổ Vương khổng lồ cũng xuất hiện, đứng sừng sững bên cạnh Trần Y Sinh, gầm lên một tiếng Bạch Hổ Hống chấn động tinh thần, khiến Trương Đột đang điên cuồng phải khựng lại trong hoảng sợ.
Trần Y Sinh đỡ Tần Vô Song đang mặt cắt không còn một giọt máu dậy. Anh điềm tĩnh phủi bụi trên áo choàng, nhìn thẳng vào đôi mắt đang run rẩy của gã y sĩ trẻ kiêu ngạo:
"Ngươi đã thấy chưa? Tâm Ma Tán không phải là độc tố thể xác thông thường, nó bám rễ vào nỗi sợ hãi và ma tính của họ. Ngươi dùng ma lực cưỡng ép thanh lọc, chẳng khác nào kích thích bản năng tự vệ bạo lực của tâm ma tự hủy hoại đại não. Y thuật của ngươi chỉ biết đàn áp, không biết xoa dịu, đó là lý do ngươi suýt hại chết hắn và chính mình."
Tần Vô Song run rẩy, quạt giấy rơi mất từ lúc nào. Gã nhìn Trương Đột đang gầm rú điên cuồng bên kia, rồi nhìn đôi bàn tay phàm nhân không hề có ma lực của Trần Y Sinh, trong lòng dâng lên một sự sụp đổ niềm tin chưa từng có.
"Bây giờ, hãy lùi lại và nhìn xem phàm y trị liệu thế nào."
Trần Y Sinh dứt khoát bước lên phía trước. Anh khẽ đẩy kính gọng tròn, tập trung tinh thần lực phàm nhân vào đôi mắt, kích hoạt Thần Thức Nhãn - Sơ Thị, rồi đẩy mạnh nhãn quang xuyên thấu qua lớp sương độc đen xám quanh đầu Trương Đột.
Trong tầm nhìn phát ra ánh sáng lam nhạt dịu mát của anh, cấu trúc mạng lưới thần kinh ma pháp bên trong não bộ của Trương Đột hiện lên rõ rệt. Những sợi tơ oán niệm màu đen kịt của độc tố đang quấn chặt lấy các huyệt đạo Thái Dương và Phong Trì, điên cuồng bơm vào những ảo ảnh tàn sát. Trương Đột đang gào thét vì trong đầu gã, gã nhìn thấy toàn bộ thôn dân biến thành những quái thú đang xé xác gia đình gã.
"Trương Đại Thúc, nhìn vào mắt tôi!"
Trần Y Sinh bước tới cự ly nguy hiểm, chỉ cách Trương Đột chưa đầy hai mét. Giọng nói của anh trầm ấm, nhịp nhàng và mang một tần số rung động đặc biệt. Anh bắt đầu áp dụng Thôi Miên Ngôn Từ kết hợp Khống Chế Nhịp Thở Trị Liệu.
"Hít vào thật sâu... chậm rãi thở ra... Không có quái vật nào cả. Đây chỉ là ảo ảnh do độc tố tạo ra để lừa dối ông. Gia đình ông đang an toàn ở phía sau phòng khám. Hãy nhìn tôi, tôi là Trần Y Sinh, tôi ở đây để bảo vệ ông..."
Giọng nói của Trần Y Sinh như một dòng suối nước mát rượi dội thẳng vào thần trí đang bốc hỏa của Trương Đột. Nhịp thở điên cuồng của gã ma tộc bắt đầu chậm lại theo nhịp đếm của anh. Đôi mắt trắng dã của gã khẽ dao động, sát khí bạo lực thu liễm lại một phần.
"Linh Nhi, chuẩn bị Bình Gốm Phong Ấn Oán Khí!" Trần Y Sinh ra lệnh.
"Dạ, có ngay thưa anh!" Tiểu ma nữ Linh Nhi nhanh nhẹn ôm chiếc bình gốm nhỏ dán đầy bùa phong ấn phàm nhân chạy tới sát bên cạnh.
Trần Y Sinh nhanh chóng lấy ra Bộ Kim Châm Lôi Thạch đeo bên hông. Những cây kim đặc chế từ Lôi Hồn Thạch thô phát ra những tia điện nhỏ lách tách màu xanh lam dịu nhẹ. Anh không vận ma lực, chỉ dùng đôi bàn tay phàm nhân khéo léo, dứt khoát châm chính xác cây kim đầu tiên vào huyệt Thái Dương bên trái của Trương Đột.
"Xèo... xèo..."
Ngay khi kim Lôi Thạch chạm vào huyệt đạo, một dòng điện cực nhỏ tự nhiên dẫn truyền vào ma mạch, kích thích điểm tắc nghẽn thần kinh. Sợi tơ oán niệm màu đen quấn quanh huyệt đạo lập tức bị điện tích hút chặt, phát ra tiếng rít nhỏ oán hận.
Trần Y Sinh không dừng lại, tay trái anh khẽ rung nhẹ chiếc Chuông Đồng An Thần sát tai Trương Đột. Tiếng chuông trầm đục phát ra sóng âm tần số thấp, làm giảm tần số hoạt động sóng não bạo bùng của gã ma tộc. Tay phải anh tiếp tục châm cây kim thứ hai vào huyệt Thái Dương bên phải, rồi cây thứ ba vào huyệt Phong Trì sau gáy.
"Dẫn lưu oán niệm, xuất!"
Trần Y Sinh xoay nhẹ các đuôi kim châm cứu. Dưới nhãn quang Thần Thức Nhãn, những sợi tơ đen oán niệm độc hại của Tâm Ma Tán bắt đầu bị dòng điện nhẹ của kim Lôi Thạch hút ra ngoài, hóa lỏng thành một làn khói đen kịt chạy dọc theo thân kim.
Anh nhanh tay hướng miệng Bình Gốm Phong Ấn Oán Khí vào đầu kim, cưỡng chế hút toàn bộ làn khói độc vào trong bình.
"Cạch!" Linh Nhi dứt khoát đóng chặt nắp bình gốm, dán thêm một đạo bùa chú phong ấn.
Quá trình trích xuất oán niệm đòi hỏi sự tập trung tinh thần cực hạn. Đôi tay phàm nhân của Trần Y Sinh bắt đầu run rẩy nhẹ, các đầu ngón tay bị bỏng điện nhẹ do dòng điện rò rỉ từ kim Lôi Thạch truyền qua da thịt. Trán anh lấm tấm mồ hôi hột, cơn đau đầu kinh niên do suy kiệt tinh thần lực lại nhói lên dữ dội dưới gọng kính tròn. Nhưng ánh mắt anh vẫn kiên định, không hề lệch đi một milimet.
"Trương Đại Thúc, ngủ đi... Cơn ác mộng đã kết thúc rồi..."
Trần Y Sinh khẽ thì thầm câu nói cuối cùng, ngón tay xoa nhẹ lên huyệt Ấn Đường của gã ma tộc.
Trương Đột thở hắt ra một hơi dài, làn sương đen quanh mắt gã hoàn toàn tan biến, để lộ đôi mắt đen tự nhiên của ma tộc cấp thấp. Cơ thể khổng lồ của gã xẹp xuống trở lại bình thường, gã khẽ nhắm mắt, đổ gục xuống chiếc ghế bành trị liệu được A Man kê sẵn phía sau, chìm sâu vào giấc ngủ yên bình không mộng mị.
Cả quảng trường U Minh Thôn đột ngột chìm vào một sự im lặng tĩnh mịch đến đáng sợ.
Hàng ngàn thôn dân nín thở chứng kiến. Tiết Đại Phu há hốc mồm kinh ngạc, chiếc gai độc trên tay rơi xuống đất lúc nào không biết. Một ca bạo tẩu tâm ma cấp Cuồng Loạn suýt tàn sát cả thôn, lại bị một phàm nhân không có nửa điểm ma lực giải quyết hoàn hảo chỉ trong vòng ba phút bằng những cây kim châm và những lời nói thôi miên kỳ lạ.
"Thần y... thật sự là thần y tái thế!" Một lão phàm nhân tị nạn run rẩy quỳ xuống.
"Bác sĩ Trần đã cứu Trương Đột rồi! Nước giếng độc không thể làm hại chúng ta nữa nếu có bác sĩ Trần!"
Tiếng reo hò, tôn sùng vang dội khắp quảng trường. Lòng tin và danh tiếng của Trần Y Sinh tại biên giới đạt đến một tầm cao mới. Thôn dân nhìn anh bằng ánh mắt kính sợ, coi chiếc áo choàng trắng của anh như một lá chắn bảo hộ linh thiêng giữa Ma giới tàn bạo.
Trần Y Sinh khẽ thở dốc, anh dùng khăn tay lau đi vết máu rỉ ra từ khóe môi do phản phệ tinh thần lực, rồi quay đầu nhìn về phía Tần Vô Song.
Thiên tài trẻ tuổi của Tần Gia vẫn ngồi bệt dưới đất. Gương mặt kiêu ngạo, tự phụ trước đó giờ đây hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn lại sự bàng hoàng và sụp đổ đức tin sâu sắc. Gã nhìn Trương Đột đang ngủ say, nhìn chiếc bình gốm khóa chặt oán khí, rồi nhìn đôi bàn tay đang run rẩy vì bỏng điện của Trần Y Sinh.
"Ta... ta đã sai rồi sao?" Tần Vô Song lẩm bẩm, giọng nói run rẩy: "Ma pháp châm cứu của Tần Gia... lại không bằng y thuật phàm nhân của ngươi sao?"
"Y thuật không phân biệt phàm ma, chỉ phân biệt kẻ hành y có thấu hiểu nỗi đau của bệnh nhân hay không." Trần Y Sinh điềm tĩnh bước tới, chìa bàn tay phàm nhân ra trước mặt gã: "Ngươi có tài năng, nhưng tâm trí ngươi bị sự kiêu ngạo và giáo điều trói buộc. Nếu ngươi muốn học cách lắng nghe linh hồn họ, hãy đứng dậy."
Tần Vô Song ngước nhìn bàn tay phàm nhân đầy vết bỏng nhẹ của Trần Y Sinh. Trong một sát na, sự kiêu ngạo cả đời của gã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là một sự kính phục tột cùng dâng lên từ tận đáy lòng.
Gã dứt khoát quỳ rạp cả hai gối xuống đất, dập đầu trước sự kinh ngạc của toàn bộ tùy tùng Tần Gia:
"Tần Vô Song ta... hữu nhãn vô châu, suýt nữa đã hại chết bệnh nhân. Hôm nay chứng kiến y lý tối thượng của bác sĩ Trần, ta tâm phục khẩu phục!"
Gã run rẩy dâng lên bộ kim châm cứu bằng ngọc bích quý hiếm của gia tộc bằng cả hai tay:
"Đây là Bích Ngọc Châm, bảo vật truyền đời của Tần Gia ta. Ta xin dâng tặng cho bác sĩ Trần, kính mong ngài thu nhận ta làm học trò không chính thức, cho phép ta được đi theo học hỏi y lý phàm nhân cứu giúp chúng sinh!"
Trần Y Sinh khẽ đẩy gọng kính tròn, đón lấy bộ kim ngọc bích phát ra ánh sáng dịu mát. Anh khẽ mỉm cười ôn hòa, đỡ gã đứng dậy:
"Đứng lên đi. Phòng khám An Nhiên Đường luôn chào đón những ai có tâm cứu người."
Tiếng reo hò của thôn dân lại vang dội khắp quảng trường. Thảm họa dịch bệnh hoang tưởng bước đầu được khống chế, Tần Vô Song bị thu phục hoàn toàn, trở thành đồng minh học thuật đầu tiên của Trần Y Sinh tại biên giới.
Tuy nhiên, Trần Y Sinh biết cơn bão thực sự vẫn chưa dừng lại. Anh quay đầu nhìn về phía giếng nước cổ vẫn đang sủi bọt đen kịt dưới đáy sâu. Trận nhãn cổ đại bị nứt vỡ vẫn đang liên tục rò rỉ oán khí tà ác, và kẻ đứng sau âm mưu này — Dạ Độc — vẫn đang lẩn khuất trong bóng tối biên cảnh.
Khi hoàng hôn đỏ ngầu của Ma giới bắt đầu buông xuống, nhuộm quảng trường U Minh Thôn thành một màu máu u uất, một luồng ma khí lạnh buốt bất ngờ lướt qua gáy Trần Y Sinh. Từ trong góc tối của phế tích quảng trường, một bóng đen mảnh khảnh với đôi mắt lạnh lùng rực rỡ sát khí đang âm thầm quan sát anh, tay lén lút vuốt ve đoản đao tẩm kịch độc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!