Khủng Hoảng Giếng Cổ - Độc Tố Tâm Ma
Mùi máu tươi tanh nồng nặc hòa quyện cùng oán khí hắc ám xộc thẳng vào mũi Trần Y Sinh khi Bạch Hổ Vương dừng bước ngay tại lối vào U Minh Thôn.
Dưới ánh bình minh nhợt nhạt của Ma giới, sương mù u ám từ Đầm Lầy U Minh vẫn chưa tan hết, bảng lảng bao phủ lên một cảnh tượng thê lương đến tột cùng. Hàng trăm thôn dân — cả phàm nhân yếu ớt lẫn những ma tộc cấp thấp — đang quằn quại trên nền đất bùn nhão nhoét. Họ gầm rú, gào thét, hai mắt đỏ ngầu mất đi nhân đồng, điên cuồng cắn xé và cào cấu lẫn nhau như những con thú hoang mất trí.
"Tránh ra! Đồ quái vật! Đừng hòng giết ta!"
"Chém sạch chúng! Tất cả đều muốn hại ta!"
Những tiếng gào thét hoang tưởng vang lên chói tai. Một gã ma tộc cấp thấp với đôi sừng rách nát đang điên cuồng dùng móng vuốt cào rách mặt một phàm nhân tị nạn, trong khi người phàm kia cũng không còn lý trí, dùng răng cắn chặt vào vai đối phương đến rỉ máu đen.
Trần Y Sinh khẽ đẩy gọng kính tròn xô lệch trên sống mũi, cơ thể phàm nhân của anh vẫn còn run rẩy nhẹ và thấm đẫm mồ hôi lạnh sau ca trị liệu vắt kiệt tinh thần lực cho Bạch Hổ Vương trước đó. Anh tập trung tinh thần, kích hoạt Thần Thức Nhãn - Sơ Thị.
Trong tầm nhìn phát ra ánh sáng lam nhạt dịu mát của anh, bầu không khí xung quanh lối vào thôn bị bao phủ bởi một mạng lưới những sợi tơ oán niệm màu xám đen dày đặc. Những sợi tơ này như những xúc tu vô hình, quấn chặt lấy thái dương của từng thôn dân, điên cuồng bơm vào đại não họ luồng năng lượng hoang tưởng bạo lực cực đoan.
Tiêu điểm của toàn bộ nguồn oán khí này phát ra từ Giếng Nước Cổ U Minh Thôn nằm ngay trung tâm quảng trường.
Nước giếng vốn mát lạnh trong vắt, nay đã hoàn toàn nhuốm một màu đen kịt như mực, liên tục sủi bọt khí và bốc lên những làn khói đen u uất.
"Anh Y Sinh! Cứu... cứu chúng em với!"
Một tiếng khóc nức nở quen thuộc vang lên từ phía phòng khám. Từ xa, Linh Nhi đang nhỏ bé nép sau lưng A Man. Gã khổng lồ Hùng Ma tộc A Man cùng tráng sĩ phàm nhân A Ngưu đang chật vật dựng hàng rào bằng những khối đá Hắc Ma Thạch xung quanh khuôn viên phòng khám 'An Nhiên Đường' để ngăn cản làn sóng thôn dân đang điên cuồng lao tới.
"Bác sĩ Trần!" A Ngưu gầm lên, cơ bắp cuồn cuộn gồng lên để chặn một gã ma tộc đang nhe nanh định vồ vào: "Họ uống nước giếng cổ xong liền hóa điên hết rồi! Họ đang lao vào phòng khám đòi cướp thuốc an thần!"
"A Man, A Ngưu, giữ vững hàng rào đá! Tuyệt đối không được dùng bạo lực sát thương họ! Họ chỉ đang bị ảo giác khống chế!" Trần Y Sinh lớn tiếng ra lệnh, giọng nói trầm ấm và điềm tĩnh của anh vang lên giữa tiếng gào thét hỗn loạn như một luồng gió mát xoa dịu thần kinh đang căng thẳng của những người hộ vệ.
Bạch Hổ Vương khổng lồ dưới thân anh gầm nhẹ một tiếng uy nghiêm, tỏa ra linh khí thú vương ấm áp khiến đám đông điên loạn xung quanh vô thức dạt ra hai bên, không dám áp sát. Trần Y Sinh nhẹ nhàng tuột xuống khỏi lưng hổ, bước nhanh về phía miệng giếng cổ bốc khói đen.
"Linh Nhi, mang cho anh một chiếc bát sạch và túi dược hương dự phòng!"
Cô bé nhỏ nhắn gật đầu vội vã, chạy nhanh vào trong y quán bất chấp sự hỗn loạn ngoài kia. Trần Y Sinh đứng bên miệng giếng, cúi người dùng gáo gỗ múc lên một bát nước giếng đen kịt. Mùi hôi thối và độc tố tinh thần tỏa ra từ bát nước mạnh đến mức khiến anh cảm thấy chóng mặt, vết bầm tím trên cổ do Dạ Tuyết Cơ siết từ trước chợt nhói lên, phát sáng màu tím nhạt dưới lớp áo choàng y sĩ.
Anh điềm tĩnh lấy ra chiếc dao mổ nhỏ bằng phàm thiết, rạch nhẹ một đường trên đầu ngón tay trỏ của mình. Một giọt máu tươi đỏ hồng rỉ ra. Đó không phải là máu người bình thường, mà là dòng máu mang huyết mạch Tịnh Hóa Chi Thể đang âm thầm thức tỉnh của dòng họ Trần.
Trần Y Sinh nhỏ giọt Tịnh Hóa Chi Huyết vào bát nước giếng đen kịt.
"Xèo... xèo..."
Một hiện tượng thần kỳ xảy ra ngay trước mắt. Giọt máu vừa chạm vào mặt nước liền phát ra những tia sáng trắng tinh khiết, ấm áp như ánh mặt trời nhân gian. Ánh sáng lan tỏa đến đâu, màu đen kịt như mực của nước giếng bị đẩy lui đến đó, trung hòa hoàn toàn độc tố tinh thần trong bát, biến nước trở lại trong suốt và thanh khiết trong chốc lát trước khi bị ma khí đậm đặc xung quanh tái nhiễm.
"Quả nhiên là độc tố tác động trực tiếp vào thần trí," Trần Y Sinh thầm nghĩ, ánh mắt thâm trầm dưới gọng kính tròn. "Đây là Tâm Ma Tán của Dạ Độc. Hắn đã ra tay hạ độc vào nguồn nước sinh hoạt duy nhất của thôn theo lệnh của Dạ Vô Song, âm mưu kích hoạt bạo lực tập thể để phá hoại phòng khám và ép Dạ Tuyết Cơ bộc phát tâm ma."
"Tránh ra! Để ta dùng ma pháp thanh lọc cho họ!"
Một tiếng quát lớn vang lên. Tiết Đại Phu — y sĩ thảo dược của ma tộc cấp thấp tại biên giới — đang hớt hải chạy tới. Gã da xanh mét đầy mồ hôi, tay cầm bộ gai độc châm cứu phát ra ánh sáng lục sẫm yếu ớt. Gã lao đến bên một thôn dân đang quằn quại, dứt khoát châm mạnh gai độc vào huyệt bách hội trên đỉnh đầu đối phương hòng dùng ma lực cưỡng ép thanh lọc.
"Tiết Đại Phu, dừng tay! Không được dùng ma lực!" Trần Y Sinh lớn tiếng cảnh báo.
Nhưng đã quá muộn.
Ngay khi gai độc mang ma lực chạm vào huyệt đạo, gã thôn dân bị châm cứu đột ngột trợn trừng hai mắt, cơ thể co giật dữ dội như bị điện giật. Luồng ma lực thanh lọc yếu ớt của Tiết Đại Phu không những không giải được độc, mà ngược lại như một mồi lửa kích thích độc tố Tâm Ma Tán bùng phát mạnh mẽ hơn gấp bội.
"Hự... á..."
Bệnh nhân phun ra một ngụm máu đen kịt, ma tính bạo tẩu bộc phát dữ dội khiến gã gầm lên một tiếng kinh hoàng, vung tay hất văng Tiết Đại Phu ngã chổng vó xuống đất, rồi điên cuồng lao vào định cắn xé gã y sĩ da xanh.
"Cứu ta!" Tiết Đại Phu hoảng loạn hét lên.
Bạch Hổ Vương chớp mắt đã lao tới, dùng cái chân trước khổng lồ đè chặt gã bệnh nhân bạo tẩu xuống đất một cách nhẹ nhàng nhưng vững chắc, không làm tổn thương xương cốt của gã.
Trần Y Sinh bước nhanh đến, đỡ Tiết Đại Phu dậy, nghiêm giọng nói: "Độc tố này bám rễ sâu vào ma tính của họ. Nếu ngươi dùng ma pháp trị liệu thông thường để cưỡng ép đàn áp kinh mạch, ma lực của ngươi sẽ trở thành chất dinh dưỡng kích hoạt độc tố phản phệ bạo lực. Chúng ta phải dùng Đông y phàm nhân sao chế để trung hòa nhẹ nhàng, tuyệt đối không được vận ma lực."
Tiết Đại Phu mặt cắt không còn một giọt máu, run rẩy nhìn Trần Y Sinh, hoàn toàn bị thuyết phục trước lập luận y lý đanh thép của anh.
Đúng lúc này, từ phía lối vào thôn, một tiếng cười lạnh lùng, kiêu ngạo vang lên cắt đứt bầu không khí căng thẳng.
"Nực cười! Một tên phàm nhân hèn mọn, không có nửa điểm ma lực, lại dám lớn tiếng dạy bảo y sĩ Ma giới về cách trị liệu ma mạch sao?"
Đám đông thôn dân đang hoang mang vô thức dạt ra hai bên. Một nhóm y sĩ mặc y phục màu lam thêu hoa văn tinh xảo của Tần Gia Y gia đang kiêu ngạo bước tới. Dẫn đầu là một thanh niên tuấn tú, tay cầm quạt giấy thong dong, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt nhìn về phía Trần Y Sinh.
Đó chính là Tần Vô Song — cháu nội của lão y sĩ phàm nhân Tần Kính Chi, thiên tài y thuật trẻ tuổi kiêu ngạo nhất vùng biên cảnh biên giới Dạ Tộc.
"Tần Vô Song?" Trần Y Sinh khẽ nhíu mày.
"Trần Y Sinh, ngươi dám dùng ba hoa chích chòe để mê hoặc thôn dân, mở ra cái gọi là phòng khám tâm lý phàm nhân này hòng kiếm tiền lừa đảo sao?" Tần Vô Song bước đến trước miệng giếng cổ, quạt giấy khẽ gõ lên lòng bàn tay, lạnh lùng nói: "Hôm nay dịch bệnh hoang tưởng bùng phát toàn thôn, chính là minh chứng rõ nhất cho sự vô dụng của cái gọi là y học tâm lý phàm trần của ngươi!"
Trần Y Sinh điềm tĩnh đứng bên miệng giếng bốc khói đen, đối mặt với sự khiêu khích của Tần Vô Song. Anh khẽ thở dài, không thèm tranh cãi vô ích, mà tập trung Thần Thức Nhãn nhìn sâu xuống đáy giếng nước cổ tối tăm.
Dưới đáy giếng sâu thẳm, ẩn sau lớp nước đen kịt, anh phát hiện ra một bí mật kinh hoàng.
Một trận nhãn phong ấn cổ đại điều hòa sinh khí dưới đáy giếng đang bị rạn nứt nghiêm trọng, liên tục rò rỉ ra luồng ma khí oán niệm màu đỏ ngòm dữ dội của chiến trường cổ, đang không ngừng hòa quyện và khuếch tán độc dược Tâm Ma Tán của Dạ Độc lên mạch nước ngầm sinh hoạt của toàn thôn.
Đây không chỉ đơn thuần là một vụ đầu độc, mà là một âm mưu kích hoạt Tâm Ma Triều quy mô lớn tại biên giới!
"Trần Y Sinh!" Tần Vô Song lớn tiếng quát, chỉ thẳng quạt giấy vào mặt anh: "Ta lấy danh nghĩa Tần Gia Y gia biên cảnh vương thất, ra tối hậu thư cho ngươi! Nếu trong vòng ba ngày, ngươi không thể giải quyết triệt để dịch bệnh điên loạn này của thôn dân, ngươi phải tự tay đóng cửa phòng khám An Nhiên Đường, quỳ sụp xuống tạ lỗi và cút xéo khỏi Ma giới vĩnh viễn!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!