Thuần Hóa Bạch Hổ - Sự Thấu Cảm Không Biên Giới
Bạch Hổ Vương nhe nanh nhọn hoắt rỉ máu đen, móng vuốt khổng lồ vung lên xé rách màn sương độc lao thẳng vào Trần Y Sinh. Sát khí vật lý cuồn cuộn từ một vị thú vương Ma Vương cảnh sơ kỳ dội thẳng vào lồng ngực phàm nhân của anh, mạnh mẽ đến mức khiến lớp sương độc xung quanh bị ép dạt ra hai bên, lộ ra khoảng không trống rỗng lạnh lẽo.
Trần Y Sinh đang bị bùn lún giữ chặt hai chân ngang hông. Dưới chân anh, lớp bùn đen của Đầm Lầy U Minh như một bàn tay quỷ khổng lồ ghì chặt, tước đi mọi khả năng di chuyển vật lý của một phàm nhân không có nửa điểm ma lực. Trong cự ly chưa đầy ba mét, cái chết cận kề dưới dạng một con dã thú khổng lồ lông trắng muốt bám đầy ma khí đỏ ngầu đang gầm rú điên cuồng. Tiếng gầm của nó — Bạch Hổ Hống — mang theo luồng sóng âm chấn động tinh thần lực, khiến hai tai Trần Y Sinh lùng bùng, chiếc kính gọng tròn trên sống mũi anh khẽ rung lên bần bật.
"Bác sĩ Trần... ngài... ngài thực sự sẽ chết ở đây sao?"
Ý nghĩ ấy lướt qua trong một sát na, nhưng đại não của Trần Y Sinh vẫn giữ được sự tĩnh lặng đến kinh ngạc. Là một bác sĩ tâm lý, anh hiểu rõ rằng hoảng loạn chính là liều thuốc độc kích hoạt bản năng tàn sát của dã thú. Anh không hét lên, không vùng vẫy để cố thoát khỏi vũng bùn lún.
Anh tập trung tinh thần lực phàm nhân vào đôi mắt, kích hoạt Thần Thức Nhãn - Sơ Thị.
Trong tầm nhìn phát ra ánh sáng lam nhạt dịu mát của anh, cấu trúc năng lượng của Bạch Hổ Vương hiện lên rõ rệt. Bao phủ xung quanh cơ thể khổng lồ của nó không phải là ma lực thú vương thuần khiết, mà là một mạng lưới những sợi tơ oán niệm màu đỏ ngòm chằng chịt, điên cuồng cắn xé kinh mạch của nó. Và ngay phía sau tai phải của con hổ, găm sâu vào vùng thần kinh trung ương nhạy cảm nhất, là một chiếc gai độc oán niệm màu đen kịt, đang liên tục rỉ ra chất dịch màu đen ăn mòn thần trí dã thú.
"Thì ra là vậy..." Trần Y Sinh thầm nghĩ. "Mày không phải muốn giết tao vì bản tính tàn sát. Mày chỉ đang gào thét vì quá đau đớn mà thôi."
Khi móng vuốt sắc nhọn như năm lưỡi đao ma thiết của Bạch Hổ Vương chỉ còn cách đỉnh đầu anh gang tấc, Trần Y Sinh khẽ buông chiếc gậy gỗ dò đường xuống bùn. Anh từ từ đưa hai tay trần lên ngang ngực, lòng bàn tay hướng về phía con hổ, các ngón tay thả lỏng hoàn toàn. Đây là ngôn ngữ cơ thể nguyên thủy nhất của phàm nhân để ra hiệu: Ta không mang vũ khí, ta không có sát ý, ta hoàn toàn không phòng bị.
Đồng thời, anh nhắm mắt lại, vận hành Khống Chế Nhịp Thở Trị Liệu. Anh hít một hơi thật sâu qua chiếc Khẩu Trang Tẩm Dược Hương, giữ khí lạnh trong lồng ngực rồi thở ra một luồng hơi ấm áp mang theo mùi hương thảo dược U Minh Thảo thanh khiết. Nhịp tim của anh từ một trăm hai mươi nhịp mỗi phút dần hạ xuống, đều đặn và tĩnh lặng như mặt hồ không một gợn sóng.
Bạch Hổ Vương đột ngột khựng lại giữa không trung.
Móng vuốt khổng lồ của nó dừng lại cách trán Trần Y Sinh chỉ ba mươi milimet. Luồng gió mạnh từ cú vồ của nó thổi bay mái tóc đen của anh, khiến chiếc kính gọng tròn suýt rơi xuống bùn. Con dã thú khổng lồ nghiêng đầu, đôi mắt đỏ ngầu vẩn đục vì oán niệm nhìn chằm chằm vào phàm nhân yếu ớt trước mặt. Nó không ngửi thấy mùi vị của sự sợ hãi, không ngửi thấy sát khí chiến đấu, mà chỉ ngửi thấy một mùi hương tịnh hóa dịu dàng, ấm áp phát ra từ cơ thể anh.
"Gừ... gừ..."
Tiếng gầm rú của nó nhỏ dần, chuyển thành những tiếng gầm gừ hoang mang trong cổ họng. Nó từ từ hạ chân trước xuống mặt bùn, nhưng cơ bắp vẫn căng cứng, sẵn sàng nhai nát đầu anh nếu anh có bất kỳ động tác thừa nào.
Trần Y Sinh khẽ mở mắt, nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của Bạch Hổ Vương. Anh áp dụng Thấu Cảm Ma Thú Vô Sư. Ánh mắt anh dưới gọng kính tròn không mang theo nửa điểm kiêu ngạo của kẻ đi săn, cũng không có sự hèn mọn của kẻ bị săn. Đó là ánh mắt của một vị y sĩ nhìn người bệnh đang quằn quại trong đau đớn — dịu dàng, bao dung và tràn đầy sự thấu hiểu.
"Tao biết mày đau lắm," Trần Y Sinh khẽ khàn giọng nói, giọng nói của anh trầm ấm, nhịp nhàng như tiếng chuông đồng an thần vang lên giữa màn sương độc. "Chiếc gai đó đang gặm nhấm linh hồn mày mỗi ngày, đúng không? Đừng sợ, tao đến đây không phải để cướp địa bàn, tao đến để giúp mày giải thoát khỏi cơn đau đó."
Nói rồi, Trần Y Sinh từ từ, thật chậm rãi vươn bàn tay trần bên phải về phía đầu của Bạch Hổ Vương. Động tác của anh nhẹ nhàng như một chiếc lá rơi, không mang theo bất kỳ áp lực vật lý nào.
Bạch Hổ Vương nhe nanh nhọn, khè ra luồng khí nóng rực rỉ máu đen, đầu nó khẽ rụt lại đề phòng. Nhưng ánh mắt điềm tĩnh và nhịp thở đều đặn của Trần Y Sinh như một sợi dây vô hình xoa dịu thần kinh đang căng thẳng của nó. Nó đứng yên, để mặc cho bàn tay phàm nhân của anh chạm nhẹ vào lớp lông trắng muốt bám đầy ma khí lạnh buốt sau tai phải của mình.
Ngay khi lòng bàn tay anh tiếp xúc với vùng da xung quanh chiếc gai độc oán niệm, Trần Y Sinh lập tức kích hoạt Cảm Nhận Đồng Điệu Thần Thức.
"Uỵch!"
Một cơn bão tinh thần lực bạo liệt dội thẳng vào đại não Trần Y Sinh. Cơ thể phàm nhân của anh run lên bần bật, mặt mũi nhợt nhạt cắt không còn một giọt máu. Thông qua sự liên kết thần thức, anh phải gánh chịu trực tiếp 30% nỗi đau đớn thể xác và u uất tinh thần tột cùng mà Bạch Hổ Vương đang phải chịu đựng suốt hàng chục năm qua.
Đó là nỗi đau của những vết chém rách thịt da từ vũ khí sấm sét của quân Lôi Tộc, là sự u uất hoang tưởng khi bị oán khí đầm lầy gặm nhấm linh hồn, là nỗi cô độc của một vị thú vương bị cả thế giới xua đuổi và săn đuổi. Cơn đau dữ dội đến mức Trần Y Sinh tưởng chừng như đầu mình sắp nứt vỡ ra làm đôi, máu tươi rỉ ra từ khóe môi anh, nhuộm đỏ một góc chiếc khẩu trang vải.
Nhưng anh không buông tay. Anh cắn chặt răng, giữ vững Nhẫn Nại Tuyệt Đối. Anh dùng dòng máu tịnh hóa trong huyết quản để trung hòa bớt luồng oán khí đang điên cuồng tràn sang cơ thể mình.
"Bạn nhỏ... hãy tin tao... một chút nữa thôi..." Trần Y Sinh thầm thì trong tâm trí của Bạch Hổ Vương.
Con hổ khổng lồ khẽ rên rỉ một tiếng đau đớn, đôi mắt đỏ ngầu của nó đột ngột dao động dữ dội khi cảm nhận được có một sinh mệnh phàm nhân đang tình nguyện chia sẻ nỗi đau xé lòng với mình. Sự đề phòng cuối cùng trong linh hồn thú vương hoàn toàn sụp đổ.
Trần Y Sinh dùng ngón trỏ và ngón cái của bàn tay trần bấu chặt lấy gốc chiếc gai độc oán niệm màu đen kịt. Anh tập trung toàn bộ tinh thần lực còn sót lại, dứt khoát rút mạnh ra ngoài.
"GÀOOOOOOOO!"
Bạch Hổ Vương tru lên một tiếng đau đớn chấn động cả đầm lầy, nhưng tiếng tru lần này không mang theo sát khí, mà là sự giải thoát tột cùng. Chiếc gai độc dài mười phân bị rút ra khỏi đầu nó, kéo theo một vệt máu đen kịt bắn tung tóe lên mặt bùn.
Trần Y Sinh nhanh chóng ném chiếc gai độc vào chiếc Bình Gốm Phong Ấn Oán Khí đeo bên hông rồi đóng chặt nắp bình, không để oán khí rò rỉ ra ngoài. Cùng lúc đó, anh lấy ra một lọ dầu thảo dược an thần ấm áp, nhanh chóng thoa đều lên vết thương đang rỉ máu sau tai của con hổ.
Cơn đau tinh thần đột ngột biến mất.
Làn ma khí đỏ ngầu bao phủ cơ thể Bạch Hổ Vương tan biến hoàn toàn vào hư không, để lại lớp lông trắng muốt như tuyết tinh khiết phát ra ánh sáng uy nghiêm dịu nhẹ. Đôi mắt đỏ ngầu của nó dần co lại, khôi phục thành một màu xanh lam trong suốt, thông tuệ và sâu thẳm như bầu trời nhân gian.
Nó đứng lặng yên nhìn Trần Y Sinh, người đang thở dốc, mặt cắt không còn một giọt máu vì kiệt sức dưới vũng bùn lún. Rồi, vị thú vương kiêu hãnh của Đầm Lầy U Minh từ từ cúi thấp cái đầu khổng lồ của mình xuống, nhẹ nhàng liếm đi vệt máu tươi trên khóe môi và bàn tay trần của vị y sĩ phàm nhân.
"Ư... gừ..."
Nó phát ra những tiếng rên rỉ dễ thương như một chú mèo nhỏ, khẽ húc nhẹ đầu vào vai anh, tình nguyện dâng hiến lòng trung thành vĩnh viễn cho người đã cứu rỗi linh hồn nó.
Bạch Hổ Vương dùng chiếc răng nanh ngậm chặt lấy cổ áo choàng y sĩ của Trần Y Sinh, nhẹ nhàng nhấc bổng cơ thể phàm nhân yếu ớt của anh ra khỏi hố bùn lún sâu, đặt anh ngồi vững vàng trên tấm lưng rộng lớn, mềm mại của mình.
Trần Y Sinh khẽ mỉm cười, tay bám chặt vào bờ vai săn chắc của con hổ. Anh chỉ tay về phía cụm U Minh Thảo ngàn năm phát sáng cách đó không xa: "Giúp tao hái chúng nhé."
Bạch Hổ Vương gầm nhẹ một tiếng hiểu ý, bước những bước đi dũng mãnh, nhẹ nhàng lướt trên mặt bùn lầy lún sâu mà không hề bị chìm xuống nhờ bản năng thú vương tự nhiên. Trần Y Sinh cúi người xuống, dễ dàng dùng kéo cắt lấy cụm thảo dược quý hiếm xếp gọn gàng vào chiếc túi gùi nhỏ thêu hình cỏ bốn lá.
Nhiệm vụ thu thập thảo dược đã hoàn thành hoàn hảo.
Nhưng ngay khi cỗ xe của Bạch Hổ Vương cõng anh chuẩn bị quay trở lại lối ra của đầm lầy, dưới Thần Thức Nhãn của mình, Trần Y Sinh bỗng cảm nhận được một dao động tinh thần lực cực kỳ bất thường từ phía trên một vách đá cao ẩn sau màn sương độc.
Anh khẽ đẩy gọng kính tròn, nhìn lên vách đá tối tăm.
Trong làn sương mù màu tím xám dày đặc, một bóng người mảnh khảnh đeo mặt nạ vô diện màu trắng không có ngũ quan, mặc áo choàng xám rộng thùng thình đang đứng sừng sững, lặng lẽ quan sát toàn bộ quá trình trị liệu thấu cảm phi vũ lực của anh với một sự kinh ngạc chấn động tâm can ẩn giấu sau chiếc mặt nạ gỗ. Khi ánh mắt của Trần Y Sinh vừa chạm đến, bóng đen ấy khẽ cúi đầu chào một cách đầy bí ẩn rồi lập tức hòa nhập hoàn toàn vào bóng tối của đầm lầy, biến mất không dấu vết như một làn khói vô hình.
"Vô Danh Nhân..." Trần Y Sinh khẽ lẩm nhẩm cái tên mà cha anh từng ghi chép trong sổ tay. Kẻ theo dõi ẩn danh này là ai? Và tại sao hắn lại xuất hiện ở cấm địa biên giới này?
Anh chưa kịp suy nghĩ sâu hơn thì Bạch Hổ Vương đã dũng mãnh cõng anh băng qua ranh giới đầm lầy, bước ra ngoài bão tuyết đang dần tan của U Minh Biên Cảnh.
Nhưng khi bóng dáng khổng lồ của Bạch Hổ Vương cõng anh lướt qua ranh giới đầm lầy, bước vào lối vào U Minh Thôn, một mùi tanh nồng nặc của máu tươi và oán khí hắc ám xộc thẳng vào mũi anh, trước mắt anh là cảnh tượng hàng trăm thôn dân đang quằn quại điên loạn bên cạnh giếng nước cổ đã hoàn toàn nhuốm một màu đen kịt...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!