Hương Liệu Sinh Tử - Đầm Lầy U Minh
Cơn đau buốt nhói dội thẳng vào đại não Trần Y Sinh như một mũi kim băng cực hạn rạch rách màng tang. Sợi tơ đen oán niệm — thứ hắc ám đặc quánh kết tinh từ một trăm năm hoang tưởng và thống khổ của Dạ Tuyết Cơ — đang điên cuồng khoan sâu vào ấn đường của anh.
"Ưm..."
Trần Y Sinh rên khẽ, hai đầu ngón tay phàm nhân bấu chặt vào mép ghế bành da trị liệu đến mức móng tay rỉ máu. Cùng lúc đó, vết bầm tím trên cổ anh — dấu vết từ bàn tay siết chặt của vị Ma hoàng sa cơ trước khi nàng chìm vào giấc ngủ — đột ngột phát sáng nhẹ một sắc tím sẫm quỷ dị. Luồng ma lực hắc ám tàn dư trên da thịt anh bắt đầu phản ứng dữ dội với oán niệm đang tàn phá thần trí anh. Chúng như hai dòng nước lũ nóng lạnh giao tranh, muốn xé toạc linh hồn phàm nhân mỏng manh của vị y sĩ.
Trong bóng tối bao trùm của phòng trị liệu, Dạ Tuyết Cơ vẫn đang nhắm nghiền đôi mắt ruby, hơi thở của nàng tĩnh lặng và đều đặn dưới tác động của hương thảo dược. Nàng không hề biết rằng, oán niệm tâm ma tích lũy ngàn năm của mình đang điên cuồng tìm cách nuốt chửng ân nhân cứu mạng.
Trần Y Sinh khẽ cắn chặt răng, cố giữ cho nhãn quang không bị bóng tối đồng hóa. Anh không có ma lực, không có tu vi nghịch thiên để đánh trả, nhưng anh sở hữu một ý chí thép được rèn giũa qua hàng ngàn ca lâm sàng tâm lý ở nhân gian, cùng dòng máu "Tịnh Hóa Chi Thể" đang âm thầm thức tỉnh trong huyết quản.
"Bình tâm... phải bình tâm..."
Anh thầm vận khẩu quyết dưỡng sinh "Bình Tâm Quyết" mà ông nội Trần Hoài Nam từng truyền dạy. Nhịp thở của anh từ dồn dập bắt đầu chậm lại, đều đặn và sâu lắng. Dưới nhãn quang Thần Thức Nhãn - Sơ Thị, Trần Y Sinh tự quan sát thần trí của chính mình. Anh nhìn thấy luồng oán khí đen kịt đang bao phủ lấy các sợi tơ thần kinh phát sáng lam nhạt của mình. Anh không cưỡng ép đẩy lùi nó — bởi anh biết một phàm nhân dùng lực đối kháng với ma lực cấp Ma hoàng chỉ có con đường chết não.
Anh chọn cách lọc.
Dòng máu tịnh hóa trong cơ thể anh bắt đầu vận hành như một bộ lọc sinh học khổng lồ. Mỗi khi sợi tơ oán niệm đen tối chạm vào ma mạch phàm nhân của anh, dòng máu phát ra ánh kim quang siêu nhỏ lập tức trung hòa, hóa giải sát khí hắc ám thành những đốm sáng xám vô hại rồi đào thải ra ngoài qua tuyến mồ hôi. Trán Trần Y Sinh rỉ ra một vệt máu tươi mỏng manh, nhạt màu và mang theo mùi thơm thanh khiết của thảo dược nhân gian.
Sau gần nửa canh giờ đấu trí nghẹt thở với tử thần, sợi tơ đen oán niệm cuối cùng cũng tiêu biến hoàn toàn. Trần Y Sinh đổ gục xuống cạnh ghế bành, lồng ngực phập phồng gào thét đòi dưỡng khí. Cổ anh bỏng rát, đầu đau như búa bổ, nhưng ánh mắt dưới gọng kính tròn vẫn giữ được sự thấu suốt điềm tĩnh.
"Anh Y Sinh! Anh có sao không?"
Linh Nhi từ góc phòng lảo đảo bò dậy, hai chiếc sừng nhỏ màu tím nhạt trên đầu cô bé run rẩy vì sợ hãi. Cô bé lao đến bên cạnh anh, đôi mắt to tròn ngập nước nhìn vệt máu trên trán anh.
A Man cũng khẽ rên rỉ, ôm lồng ngực bị thương nặng từ từ ngồi dậy bên vách đá. Hùng ma khổng lồ kinh hoàng nhìn Trần Y Sinh vẫn an toàn sống sót sau đợt phản phệ oán niệm của Ma hoàng: "Bác sĩ Trần... ngài... ngài thực sự đã tịnh hóa được oán niệm của Dạ Hoàng? Bằng cơ thể phàm nhân sao?"
"Ta không sao," Trần Y Sinh khàn giọng nói, khẽ xua tay để Linh Nhi đỡ mình ngồi dậy trên chiếc ghế gỗ bên cạnh. Anh liếc nhìn bát thuốc U Minh Thảo sắc dở lúc trước đã đổ tràn lan trên nền đất lạnh, khói thuốc đã tan hết, chỉ còn lại vệt nước màu tím đen đang đóng băng dưới cái lạnh buốt giá tràn vào từ mái nhà rách nát.
Cơn Bão Tuyết U Minh Kéo Dài ngoài kia vẫn đang gào thét hung hãn. Gió tuyết rít lên qua khe hở, dập tắt bớt hơi ấm của lò sưởi. Trần Y Sinh nhíu mày, anh biết tình hình cực kỳ nghiêm trọng. Bát thuốc cuối cùng đã đổ, và để duy trì giấc ngủ định thần cho Dạ Tuyết Cơ trong những ngày tới, anh cần một lượng lớn U Minh Thảo quý hiếm để điều chế dược hương an thần hạng nặng. Nếu không có thuốc, khi nàng tỉnh lại, cơn hoang tưởng cực đoan sẽ tái phát với mức độ tàn bạo gấp bội, và cả U Minh Thôn này sẽ biến thành bình địa.
Đúng lúc đó, cánh cửa gỗ của phòng khám khẽ mở ra. Cổ Đắc Lợi — gã thương nhân Hắc Ma béo mập — bước vào, người bám đầy tuyết trắng, gương mặt xám tro đầy vẻ hớt hải.
"Bác sĩ Trần! Nguy to rồi!" Cổ Đắc Lợi rũ bỏ lớp tuyết trên áo choàng lụa sặc sỡ, thở hổn hển: "Cơn bão tuyết u minh này đã kéo dài liên tục gần một tháng nay, toàn bộ các tuyến đường giao thương chợ đen từ nội địa Dạ Tộc vào biên giới đã bị đóng băng hoàn toàn! Ta không thể nhập khẩu thêm bất kỳ một ngọn cỏ U Minh Thảo nào nữa!"
Linh Nhi nghe vậy liền tái mặt, bấu chặt lấy vạt áo Trần Y Sinh: "Anh ơi... không có U Minh Thảo, chị ấy... chị ấy sẽ tỉnh lại mất. Lúc đó..."
Trần Y Sinh khẽ đẩy gọng kính tròn, ánh mắt trầm ngâm nhìn Dạ Tuyết Cơ đang ngủ say trên ghế bành da. Vết thương trên người nàng tuy đã ngừng chảy máu nhờ thuốc phàm nhân, nhưng ma mạch thần kinh vẫn đang rạn nứt chằng chịt dưới lớp da tuyết trắng.
"Lộ trình chợ đen bị phong tỏa, vậy nguồn nguyên liệu tự nhiên duy nhất gần đây là ở đâu?" Trần Y Sinh điềm tĩnh hỏi.
Cổ Đắc Lợi rùng mình một cái, ánh mắt gã đầy vẻ kinh hãi nhìn về hướng Bắc: "Chỉ có một nơi duy nhất... Đầm Lầy U Minh. Nhưng bác sĩ Trần, ngài điên rồi! Nơi đó là cấm địa biên giới chia cắt Dạ Tộc và Lôi Tộc! Sương mù độc ở đó ăn mòn linh hồn thần thức phàm nhân chỉ trong ba nhịp thở, đầm lầy lún sâu nuốt chửng mọi sinh mệnh, chưa kể còn có quái thú ăn mòn tinh thần rình rập! Người phàm bước vào đó, không có đường về!"
"Nếu ta không đi, tất cả chúng ta và thôn dân ở đây cũng sẽ chết khi Dạ Tuyết Cơ bộc phát tâm ma," Trần Y Sinh đứng dậy, phong thái nho nhã nhưng kiên định vô song. Anh nhìn sang A Man và Linh Nhi: "A Man, ngươi bị thương nặng, hãy ở lại canh giữ phòng khám cùng Linh Nhi. Hãy giữ cho lò sưởi luôn ấm áp và bảo vệ Dạ Tuyết Cơ. Ta sẽ tự mình đi hái thuốc."
"Bác sĩ Trần! Ngài..." A Man định đứng dậy ngăn cản nhưng cơn đau ở ngực khiến gã quỵ xuống.
Trần Y Sinh bước vào gian trong, bắt đầu chuẩn bị hành trang sinh tồn. Anh biết rõ giới hạn của cơ thể phàm nhân yếu ớt của mình. Đối mặt với cấm địa đầy rẫy ma pháp độc khí, anh không thể dùng sức mạnh, chỉ có thể dùng tri thức y học và sự tỉ mỉ của một bác sĩ.
Đầu tiên, anh lấy ra chiếc Khẩu Trang Tẩm Dược Hương — chiếc khẩu trang vải đặc chế do anh tự may từ vải phàm nhân, ngâm trong dược dịch U Minh Thảo cô đặc ba ngày ba đêm rồi phơi khô. Chiếc khẩu trang này có khả năng lọc sạch 99% độc khí ăn mòn linh hồn trong không khí.
Tiếp theo, anh mở cuốn sổ tay rách nát "Ma Giới Tâm Lý Học Bút Ký" của cha để lại. Trên trang giấy ố vàng, những ký tự phàm nhân kết hợp ký hiệu ma pháp tự động phát sáng lam nhạt dưới sự cộng hưởng thần thức của anh. Anh lật tìm đến phần ghi chép của sư phụ Tần Kính Chi về "Phương Pháp Ngụy Trang Khí Tức Phàm Nhân".
Anh lấy ra một lọ bột màu xám tro nghiền từ rễ cây dại biên giới kết hợp với bột hắc ma thạch. Trần Y Sinh tỉ mỉ thoa đều lớp bột này lên quần áo, giày da và những vùng da hở trên cơ thể. Ngay lập tức, mùi vị ấm áp của máu thịt phàm nhân hoàn toàn biến mất, thay vào đó là mùi đất đá tự nhiên lạnh lẽo của vùng biên cảnh. Đây là cách duy nhất để anh che giấu khứu giác nhạy bén của các ma thú săn mồi trong đầm lầy.
"Anh Y Sinh... ngài phải quay về nhé," Linh Nhi đưa cho anh chiếc túi gùi nhỏ thêu hình cỏ bốn lá quen thuộc, đôi mắt cô bé đỏ hoe.
Trần Y Sinh khẽ xoa đầu cô bé, mỉm cười dịu dàng: "Yên tâm, ta là bác sĩ, ta biết cách bảo vệ mạng sống của mình."
Anh khoác lên mình chiếc áo choàng y sĩ màu trắng giản dị, đeo túi gùi thảo dược bên hông, cầm theo chiếc gậy gỗ cổ đạo để dò đường rồi bước ra ngoài bão tuyết. Cánh cửa gỗ An Nhiên Đường khép lại phía sau lưng anh, ngăn cách hơi ấm lò sưởi với thế giới hắc ám gào thét bên ngoài.
Càng tiến về phía Bắc, cái lạnh càng thấu xương. Gió tuyết u minh quất liên tục vào mặt Trần Y Sinh, nhưng nhờ lớp bột ngụy trang và ý chí kiên định, anh vẫn vững vàng bước đi. Sau gần hai canh giờ băng qua những cánh rừng sương mù u ám, tiếng gió rít dần nhỏ lại, thay vào đó là một sự im lặng chết chóc, ngột ngạt đến nghẹt thở.
Trước mặt anh, Đầm Lầy U Minh hiện ra dưới làn sương mù màu tím xám dày đặc vây phủ quanh năm.
Mặt đất dưới chân anh chuyển từ tuyết trắng sang lớp bùn đen nhão nhoét, bốc lên mùi hôi thối của lá cây mục rữa và oán khí chiến trường cổ đại tích tụ ngàn năm. Những gốc cây khô cằn quấn chặt lấy nhau như những cánh tay ma quỷ đang vươn lên từ địa ngục. Sương mù độc dày đặc đến mức tầm nhìn của anh bị giới hạn trong vòng ba mét.
Trần Y Sinh khẽ kéo chặt chiếc Khẩu Trang Tẩm Dược Hương sát mũi miệng. Ngay khi bước chân đầu tiên chạm vào rìa đầm lầy, anh lập tức cảm nhận được một luồng hàn khí buốt giá vô hình từ sương độc đang điên cuồng ăn mòn kết giới tinh thần ngoại vi của mình. Đại não anh khẽ nhói lên, những ảo ảnh mơ hồ về sự chết chóc bắt đầu lướt qua tâm trí.
Anh nhanh chóng lấy ra lọ dầu thảo dược an thần đặc chế, thoa đều lên hai bên thái dương. Cảm giác mát lạnh tỏa ra làm dịu đi cơn đau đầu tức thì, giúp anh giữ vững lý trí điềm tĩnh.
"Phải cẩn thận... từng bước một..."
Trần Y Sinh dùng chiếc gậy gỗ chọc sâu xuống lớp bùn đen phía trước để dò đường trước khi đặt chân xuống. Đất bùn ở đây cực kỳ lừa dối, dưới lớp lá mục có thể là những hố bùn lún sâu không đáy sẵn sàng nuốt chửng bất kỳ sinh mệnh nào.
Anh cố gắng đi nhanh để tiết kiệm thời gian, nhưng trong một phút nôn nóng, chiếc gậy dò đường khẽ trượt sang một bên. Chân phải của anh dẫm phải một vùng bùn nhão không có điểm tựa.
"Sụp!"
Cả cơ thể Trần Y Sinh lập tức sụt lún xuống sâu. Lớp bùn đen lạnh buốt nhanh chóng ngập đến đầu gối, rồi đến ngang hông anh. Lực hút vô hình từ đáy đầm lầy điên cuồng kéo chân anh xuống dưới, như thể có hàng vạn bàn tay oán linh đang bấu chặt lấy gấu quần anh.
"Khục..."
Cơn ho khan dữ dội dội lên từ lồng ngực khi anh vô tình hít phải một lượng nhỏ khí độc thoát ra từ bong bóng bùn vừa vỡ. Phổi anh bỏng rát như bị thiêu đốt, thể lực phàm nhân hao hụt nghiêm trọng dưới áp lực kéo của bùn lún.
Trong khoảnh khắc nguy nan sinh tử, Trần Y Sinh không hề hoảng loạn. Anh hiểu rõ cơ chế vật lý của đầm lầy lún: càng vùng vẫy dữ dội, lực ma sát của bùn càng giảm và cơ thể sẽ càng chìm nhanh hơn. Anh thả lỏng hoàn toàn cơ thể phàm nhân, dang rộng hai tay nằm ngang trên mặt bùn để tăng diện tích tiếp xúc, phân tán trọng lượng cơ thể.
Anh nhắm mắt lại, điều chỉnh nhịp thở theo "Khống Chế Nhịp Thở Trị Liệu" — hít sâu vào bằng mũi, giữ hơi thở đều đặn trong lồng ngực rồi thở ra nhẹ nhàng theo hướng gió thổi. Anh nhận ra sương độc di chuyển theo quy luật gió độc của đầm lầy; bằng cách thở nương theo hướng gió, anh có thể giảm thiểu tối đa lượng ma khí kịch độc hít vào phổi thông qua khẩu trang.
Sự điềm tĩnh khoa học đã cứu mạng anh. Lực hút của bùn lún dần dừng lại. Trần Y Sinh dùng chiếc gậy gỗ gác ngang làm điểm tựa, từ từ bò trườn từng chút một ra khỏi hố bùn đen nguy hiểm. Khi đứng được lên một tảng đá u minh hóa cứng gần đó, toàn thân anh đã bám đầy bùn đen hôi thối, cơ thể phàm nhân run rẩy dữ dội vì lạnh và kiệt sức.
Nhưng anh không dừng lại. Thời gian của Dạ Tuyết Cơ không còn nhiều.
Trần Y Sinh khẽ đẩy gọng kính tròn bám đầy sương nước, tập trung tinh thần lực phàm nhân vào đôi mắt, kích hoạt Thần Thức Nhãn - Sơ Thị.
Trong tầm mắt phát sáng lam nhạt dịu mát của anh, thế giới u tối của đầm lầy bỗng chốc biến đổi. Những dòng chảy năng lượng ma pháp màu xám xịt của sương độc hiện lên rõ rệt dưới dạng những làn khói xoáy điên cuồng. Và ở sâu trong trung tâm đầm lầy, cách vị trí của anh khoảng mười mét, một luồng ánh sáng màu xanh lục lam tinh khiết, ấm áp đang nhấp nháy tỏa sáng rực rỡ xuyên qua màn sương độc.
"Đó là... U Minh Thảo ngàn năm!"
Trần Y Sinh mừng rỡ. Luồng sinh khí tinh khiết tỏa ra từ cụm thảo dược kia chính là chìa khóa để cứu sống thần trí của Dạ Tuyết Cơ.
Anh cẩn thận di chuyển theo những tảng đá u minh mài nhẵn, nương theo hướng gió độc để tiếp cận cụm ánh sáng xanh. Năm mét... ba mét... cụm U Minh Thảo ngàn năm đã ở ngay trước mắt anh, những chiếc lá thon dài màu tím đen đang khẽ rung động, tỏa ra mùi hương an thần thanh khiết dịu nhẹ.
Trần Y Sinh khom người xuống, lấy từ trong gùi ra chiếc kéo nhỏ phàm nhân để cắt hái thảo dược thô.
Nhưng ngay khi ngón tay anh vừa chạm vào cuống lá U Minh Thảo, một dị biến kinh hoàng đột ngột xảy ra.
Màn sương mù màu tím xám xung quanh anh bỗng chốc cuộn trào điên cuồng. Sự tĩnh lặng chết chóc bị phá vỡ bởi những tiếng gào thét u uất, tiếng khóc than rên rỉ đinh tai nhức óc dội thẳng vào đại não anh. Sương độc ngưng tụ lại, biến hóa thành hàng vạn gương mặt oán linh dữ tợn — tàn dư linh hồn của những chiến binh ma tộc tử trận trong cuộc chiến biên giới cổ đại.
"Trả mạng cho ta... trả mạng cho ta..."
Những gương mặt oán linh gào thét điên cuồng vây chặt lấy Trần Y Sinh từ mọi phía. Uy áp tinh thần khổng lồ từ oán niệm cổ đại dội thẳng vào thần thức phàm nhân của anh. Chiếc Khẩu Trang Tẩm Dược Hương bắt đầu bão hòa ma khí, khói độc xám xịt len lỏi qua các sợi vải tiến sát vào mũi miệng anh.
Đại não Trần Y Sinh đau nhói như muốn nổ tung. Đất bùn dưới chân anh đột ngột hóa mềm, sụt lún dữ dội, kéo chặt lấy hai chân anh giữ cứng ngắc giữa đầm lầy tối tăm. Anh bị cô lập hoàn toàn giữa cấm địa chết chóc, không một điểm tựa, không một tu vi phòng ngự, linh hồn phàm nhân đang bên bờ vực bị nuốt chửng vĩnh viễn.
Giữa làn sương đen cuồng bạo và tiếng gào thét của oán linh, từ sâu trong bóng tối của đầm lầy, một bóng trắng khổng lồ từ từ bước ra.
Đó là một con hổ khổng lồ cao bằng người trưởng thành, lông vũ màu trắng muốt như tuyết phát ra ánh sáng uy nghiêm. Nhưng trên trán nó, nơi có chữ 'Vương' màu đen, một chiếc gai độc oán niệm màu đen kịt đang cắm sâu vào da thịt, tỏa ra luồng ma khí bạo tẩu đỏ ngầu bao phủ lấy đôi mắt xanh lam vốn thanh khiết của nó.
"GÀOOOOOOOO!"
Bạch Hổ Vương — vị thú vương bảo hộ đầm lầy bị dính độc oán niệm bạo tẩu — xuất hiện, rống giận một tiếng chấn động cả vùng cấm địa, đôi mắt đỏ ngầu sát khí găm chặt vào người thanh niên phàm nhân đang bất lực giữa đầm lầy lún sâu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!