Nhạc nềnTaohua

Bẻ Gãy Hoài Nghi - Giấc Ngủ Trăm Năm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió tuyết rít lên từng hồi điên cuồng qua khoảng trống hoác trên mái nhà An Nhiên Đường, cuốn theo những bông tuyết lạnh buốt tràn ngập khắp phòng trị liệu. Nhiệt độ rơi xuống mức đóng băng, sương giá phủ một lớp mờ đục lên những tủ thuốc gỗ và chiếc ghế bành da cũ kỹ. Trần Y Sinh quỳ rạp trên nền đất lạnh, hai tay khẽ chống xuống sàn để giữ thăng bằng. Cơn ho dữ dội dội lên từ lồng ngực phàm nhân khiến anh phải khom người lại. Trên chiếc cổ gầy gò của anh, vết bầm tím do năm ngón tay siết chặt của Dạ Tuyết Cơ đang hằn rõ, tỏa ra một luồng ma khí hắc ám nhạt nhạt, lạnh buốt như kim châm đâm sâu vào da thịt.


Trước mặt anh, Dạ Tuyết Cơ đứng sừng sững như một pho tượng tuyết tuyệt mỹ nhưng đầy sát khí. Mái tóc bạc dài chạm đất của nàng bay múa điên cuồng trong luồng Dạ Vực hắc ám. Đôi mắt ruby đỏ rực không một tia ấm áp, ghim chặt vào người thanh niên phàm nhân dưới đất. Trên tay nàng, chiếc trâm cài tóc bằng hắc dạ lưu ly sắc nhọn chỉ thẳng vào giữa hai chân mày của Trần Y Sinh, chỉ cần khẽ tiến tới ba milimet, ma lực bóng tối ngưng tụ trên đầu trâm sẽ nghiền nát linh hồn anh thành tro bụi.


"Ngươi còn hai phút năm mươi giây," giọng nói của Dạ Tuyết Cơ vang lên, lạnh lùng và vô tình như băng tuyết ngàn năm vây phủ vương đô Dạ Tộc. "Chứng minh ngươi không phải mật thám của Dạ Vô Song, chứng minh ngươi có thể cứu thần thức của ta. Nếu không, phế tích này sẽ là mộ địa của ngươi."


Trần Y Sinh khẽ đẩy gọng kính tròn xô lệch trên sống mũi. Dù lồng ngực vẫn phập phồng gào thét đòi dưỡng khí, nhịp tim phàm nhân đập dồn dập đến mức tai anh nghe rõ tiếng mạch đập thình thịch, nhưng ánh mắt anh lại điềm tĩnh đến lạ lùng. Anh không nhìn vào mũi trâm sắc nhọn đang đe dọa tính mạng mình, mà nhìn thẳng vào đôi mắt ruby đang rỉ máu của vị Ma hoàng sa cơ.


Anh từ từ đứng dậy, động tác chậm rãi và hoàn toàn mở rộng hai tay. Không một chút ma lực phòng ngự, không một tư thế phản kháng. Sự defenseless — hoàn toàn không phòng bị của một phàm nhân yếu ớt phơi bày trước mặt một Ma hoàng kiêu ngạo.


"Nếu ta là mật thám của Dạ Vô Song," Trần Y Sinh cất giọng trầm ổn, nhịp điệu đều đặn không một chút run rẩy, "thì kẻ đứng trước mặt ngươi lúc này sẽ không phải là một y sĩ phàm nhân không có nửa điểm tu vi, mà là một đội kỵ binh sấm sét của Lôi Tộc, hoặc là những sát thủ bóng tối mạnh nhất được trang bị độc dược ăn mòn linh hồn."


Dạ Tuyết Cơ khẽ nheo mắt, mũi trâm vẫn giữ nguyên không dịch chuyển một phân: "Hừ, Dạ Vô Song xảo quyệt vô song. Hắn biết ta đa nghi, nên mới phái một tên phàm nhân vô hại như ngươi đến để làm giảm cảnh giác của ta. Dùng tâm lý chiến để dụ dỗ ta bước vào bẫy, đó chẳng phải là thủ đoạn quen thuộc của lũ phản tặc sao?"


Trần Y Sinh khẽ lắc đầu, khóe môi nhợt nhạt hiện lên một nụ cười ôn hòa đầy bao dung: "Dạ Vô Song muốn ngươi chết, hoặc ít nhất là muốn ngươi bạo tẩu tâm ma hóa điên để vương triều có cớ phế truất ngươi. Hắn cần một Ma hoàng điên cuồng tàn sát để chứng minh ngươi không còn đủ tư cách trị vì. Vậy tại sao hắn lại phải phái một y sĩ đến để xoa dịu thần thức cho ngươi? Chữa lành chứng mất ngủ và hoang tưởng cực đoan của ngươi, chẳng phải là đang tự tay dập tắt kế hoạch soán ngôi của hắn sao?"


Câu hỏi logic và sắc bén của Trần Y Sinh vang lên, va đập vào bức tường hoài nghi kiên cố của Dạ Tuyết Cơ. Nàng khựng lại. Hệ thống hoang tưởng tự vệ trong đầu nàng đang điên cuồng hoạt động, cố gắng tìm kiếm một kẽ hở trong lập luận của anh để chứng minh anh đang nói dối. Nhưng không có kẽ hở nào cả. Lập luận của anh quá chặt chẽ, quá thực tế.


"Hơn nữa," Trần Y Sinh bước tới một bước nhỏ, mặc cho mũi trâm lưu ly sắc nhọn đã chạm nhẹ vào da thịt giữa trán anh, lưu lại một vệt máu đỏ tươi mỏng manh, "nếu ta muốn đầu độc ngươi, ta đã không tốn công sắc bát thuốc U Minh Thảo này. U Minh Thảo có tính vị ngọt đắng, tính hàn, là thảo dược duy nhất ở biên cảnh này có khả năng xoa dịu thần kinh ma pháp bị kích thích quá độ. Ngươi là một chuyên gia về ma dược hoàng gia, ngươi thừa biết tính vị của nó không thể che giấu bất kỳ độc tố nào."


Trần Y Sinh khẽ chỉ tay về phía bát thuốc đổ tràn lan dưới đất, khói thuốc màu tím nhạt vẫn đang tỏa ra mùi hương thanh khiết dịu nhẹ, trung hòa bớt mùi máu tanh nồng nặc phát ra từ những vết thương trên người Dạ Tuyết Cơ.


Dạ Tuyết Cơ nhìn theo ngón tay anh, rồi lại nhìn vào khuôn mặt nho nhã, điềm tĩnh dưới gọng kính tròn. Sự kiên định không sợ chết, sự chân thành không vụ lợi của một phàm nhân yếu ớt đang từng bước bẻ gãy cơ chế tự vệ hoang tưởng cực đoan của nàng. Bàn tay nắm giữ chiếc trâm lưu ly của nàng khẽ run nhẹ.


"Ngươi... thực sự không sợ ta giết ngươi sao?" giọng Dạ Tuyết Cơ khàn đặc, mang theo một chút hoang mang vô thức.


"Là một y sĩ, ta sợ bệnh nhân của mình phải chết trong đau đớn hơn là sợ cái chết của bản thân," Trần Y Sinh nhìn thẳng vào mắt nàng, ánh mắt tràn ngập sự thấu cảm sâu sắc. "Ngươi đang cực kỳ mệt mỏi, Dạ Tuyết Cơ. Thần thức nhãn của ta nhìn thấy những sợi tơ hoang tưởng màu đen đang siết chặt lấy não bộ của ngươi, co thắt điên cuồng theo từng nhịp thở. Ngươi đã không ngủ được bao lâu rồi? Trăm năm? Hay lâu hơn thế?"


Câu hỏi dịu dàng như một làn nước ấm dội vào linh hồn đang rạn nứt chằng chịt của Ma hoàng. Dạ Tuyết Cơ cắn chặt môi, đôi mắt ruby khẽ dao động. Nàng cảm thấy một sự kiệt quệ tinh thần tột độ ập đến. Cơn đau đầu kinh niên như vạn cây kim châm cứu nung đỏ đâm sâu vào thái dương khiến nàng suýt nữa thì đứng không vững.


"Ta..." Dạ Tuyết Cơ định nói gì đó, nhưng cơn đau đầu đột ngột bùng phát dữ dội khiến nàng phải rên khẽ một tiếng, lùi lại nửa bước, chiếc trâm lưu ly trên tay khẽ hạ xuống.


Trần Y Sinh chớp thời cơ, nhẹ nhàng lấy từ trên cổ xuống chiếc Thính Chẩn Khí Bằng Gỗ Cổ Đạo. Đây là di vật của sư phụ Tần Kính Chi, được chế tạo từ cành gỗ cổ đạo ngàn năm nhạy cảm với năng lượng thần thức. Anh đưa hai đầu nghe vào tai, cầm phần ống nghe bằng gỗ tròn tiến lại gần nàng.


"Đừng cử động, hãy để ta lắng nghe thần thức của ngươi. Ta cần xác định chính xác các điểm tắc nghẽn ma mạch trước khi thực hiện trị liệu," Trần Y Sinh nói bằng giọng điệu chuyên nghiệp, đầy uy tín của một bác sĩ thực thụ.


Dạ Tuyết Cơ định vận ma lực đề phòng, nhưng khi nhìn thấy đôi bàn tay phàm nhân run rẩy vì lạnh nhưng cực kỳ ổn định của anh đang đưa ống nghe lại gần, nàng vô thức dừng lại. Nàng đứng yên, mặc cho Trần Y Sinh áp phần ống nghe bằng gỗ cổ đạo vào vùng thái dương bên phải của mình.


"BỊCH! BỊCH! BỊCH!"


Ngay khi ống nghe chạm vào da thịt lạnh buốt của Dạ Tuyết Cơ, một chuỗi âm thanh kinh hoàng dội thẳng vào tai Trần Y Sinh qua thính chẩn khí. Đó không phải là nhịp tim thông thường, mà là tiếng gầm rú của một cơn bão bóng tối gào thét, tiếng rạn nứt lách tách của một khối kim cương khổng lồ đang bị oán niệm ăn mòn. Dưới nhãn quang Thần Thức Nhãn - Sơ Thị, anh nhìn thấy mạng lưới thần kinh ma pháp của nàng phát sáng một màu đỏ ngầu vẩn đục, những sợi tơ đen hoang tưởng quấn chặt lấy các mạch dẫn truyền như những ký sinh trùng khát máu.


"Thần thức rạn nứt nghiêm trọng... áp lực tinh thần tích lũy từ quá khứ đang bóp nghẹt ma mạch của ngươi," Trần Y Sinh khẽ thở dài, giọng nói đầy sự xót xa chân thành. "Gánh vác vương triều Dạ Tộc đầy rẫy tranh đoạt bạo lực từ khi còn quá trẻ, lại luôn sống trong nỗi sợ bị phản bội bởi những người thân cận nhất... Ngươi đã phải chịu đựng nỗi đau này một mình suốt hàng trăm năm qua. Nó thực sự rất đau đớn, đúng không?"


Những lời nói của Trần Y Sinh chạm đến tận cùng của sự thấu cảm. Dạ Tuyết Cơ run lên bần bật. Nàng chưa từng nói với ai về nỗi đau này, cũng chưa từng có ai đứng trước mặt nàng, lắng nghe linh hồn nàng và nói với nàng rằng: "Ngươi đã phải chịu đựng một mình, nó thực sự rất đau đớn."


Trong xã hội Ma giới coi trọng sức mạnh vũ lực, kẻ yếu sẽ bị đào thải, kẻ mạnh phải luôn tỏ ra tàn bạo vô địch. Nàng phải đeo lên chiếc mặt nạ Ma hoàng độc đoán, tàn nhẫn để bảo vệ bản thân và vương triều. Nhưng bên trong lớp hoàng bào lộng lẫy ấy, chỉ là một linh hồn rạn nứt, rỉ máu và khao khát một nơi an toàn để rũ bỏ phòng bị.


Một giọt huyết lệ đỏ tươi khẽ lăn dài trên gò má tái nhợt của Dạ Tuyết Cơ, nhỏ xuống nền tuyết trắng lạnh giá. Chiếc trâm hắc dạ lưu ly hoàn toàn rơi khỏi tay nàng, cắm phập xuống đất.


"Ta... ta thực sự rất mệt..." Dạ Tuyết Cơ thì thào, giọng nói kiêu sa thường ngày giờ đây đầy vẻ bất lực, yếu đuối của một bệnh nhân đang bên bờ vực sụp đổ tinh thần.


"Ta biết," Trần Y Sinh dịu dàng đỡ lấy bả vai nàng, dẫn dắt nàng bước từng bước chậm rãi về phía chiếc ghế bành da trị liệu ở góc phòng. "Hãy ngồi xuống đây. Đây là An Nhiên Đường, nơi đây áp dụng luật phi vũ lực tuyệt đối. Không có Dạ Vô Song, không có tranh đoạt vương quyền, cũng không có bất kỳ ai có thể làm tổn thương ngươi. Ngươi hoàn toàn an toàn."


Dạ Tuyết Cơ ngoan ngoãn ngồi xuống chiếc ghế bành da ấm áp. Lớp da thú mềm mại bao bọc lấy cơ thể mệt mỏi của nàng.


Trần Y Sinh quay sang phía lò sưởi đá đã tắt lịm. Anh lấy từ trong túi dược hương bên hông ra một chút bột U Minh Thảo khô và Ma Linh Sa, ném vào đống củi tàn. Anh dùng bật lửa phàm nhân châm lửa. Trong nháy mắt, ngọn lửa cam ấm áp bùng lên, tỏa ra nhiệt lượng dịu nhẹ và một làn khói màu lam nhạt thoang thoảng mùi hương thảo mộc thanh khiết bọc quanh phòng trị liệu. Làn khói hương an thần len lỏi vào khứu giác của Dạ Tuyết Cơ, làm chậm nhịp tim đang đập điên cuồng của nàng, làm giãn nở các ma mạch thần kinh đang co thắt.


Trần Y Sinh cầm chiếc Chuông Đồng An Thần gia truyền trên bàn lên. Anh đứng sát bên cạnh ghế bành, khẽ lắc nhẹ chiếc chuông.


"KENG..."


Một âm thanh trầm thấp, tần số cực thấp vang lên, lan tỏa nhịp nhàng trong không gian yên tĩnh. Sóng âm tần số thấp cộng hưởng với thần kinh ma pháp của Dạ Tuyết Cơ, làm giảm tần số hoạt động của sóng não đang bạo bùng của nàng. Dưới nhãn quang Thần Thức Nhãn, Trần Y Sinh nhìn thấy những sợi tơ đen hoang tưởng quanh trán nàng bắt đầu duỗi thẳng ra, giãn dần ra.


Anh bắt đầu áp dụng Thôi Miên Ngôn Từ, giọng nói trầm ấm, nhịp điệu chậm rãi và đều đặn hòa quyện cùng tiếng chuông đồng:


"Bây giờ... hãy nhắm mắt lại... thở sâu và chậm rãi... hít vào sự ấm áp của lò sưởi... thở ra mọi sự mệt mỏi và hoài nghi..."


Dạ Tuyết Cơ khẽ chớp mắt, mi mắt nặng trĩu: "Ta... ta không thể ngủ... nếu ta ngủ... lũ phản tặc sẽ..."


"Không có phản tặc nào ở đây cả," Trần Y Sinh đặt bàn tay phàm nhân ấm áp của mình lên trán nàng, nhẹ nhàng xoa vuốt thái dương của nàng bằng lực ngón tay dẻo dai, nhạy cảm. "Ta ở đây canh gác cho ngươi. A Man và Linh Nhi cũng ở đây. Hãy tin tưởng ta... Hãy để linh hồn ngươi được nghỉ ngơi..."


Sự tiếp xúc thân mật đầy ngượng ngùng đầu tiên giữa y sĩ phàm nhân và vị Ma hoàng tối cao diễn ra trong lặng lẽ. Hơi ấm từ lòng bàn tay của Trần Y Sinh truyền qua trán nàng, dập tắt chút cảnh giác cuối cùng trong thần thức Dạ Tuyết Cơ. Nàng cảm thấy một sự bình yên chưa từng có trong đời bao phủ lấy mình. Lớp phòng bị thể xác và tâm hồn hoàn toàn sụp đổ.


"KENG..."


"Hãy chìm vào giấc ngủ... một giấc ngủ sâu... không mộng mị... không đau đớn..."


Mái tóc bạc dài của Dạ Tuyết Cơ buông thõng mềm mại trên thành ghế bành da. Đôi mắt ruby đỏ rực từ từ khép lại hoàn toàn. Hơi thở của nàng trở nên đều đặn, sâu và tĩnh lặng.


Vị Ma hoàng lạnh lùng, độc đoán của Dạ Tộc, kẻ đứng đầu vương triều bóng tối ngàn năm, lần đầu tiên rơi vào giấc ngủ sâu không mộng mị sau hàng trăm năm mất ngủ kinh niên.


Trần Y Sinh khẽ thở phào nhẹ nhõm, rút bàn tay đã mỏi nhừ và đẫm mồ hôi của mình lại. Anh khẽ đẩy gọng kính tròn, lau đi vệt máu mỏng trên trán do mũi trâm lưu ly để lại. Anh nhìn Dạ Tuyết Cơ đang ngủ say sưa như một đứa trẻ ngoan ngoãn trên ghế bành, khóe môi khẽ mỉm cười. Ca trị liệu thôi miên đầu tiên đã thành công mỹ mãn. Giai đoạn 'Liệu Pháp CBT - Phá Vỡ Hoài Nghi' đã được mở khóa, đặt nền móng vững chắc cho lòng tin giữa anh và nàng.


Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.


Ngay khi Dạ Tuyết Cơ hoàn toàn chìm sâu vào giấc ngủ, một dị biến kinh hoàng đột ngột xảy ra.


Dưới nhãn quang Thần Thức Nhãn của Trần Y Sinh, từ giữa vầng trán mịn màng của Dạ Tuyết Cơ, một sợi tơ đen oán niệm khổng lồ — to bằng cổ tay phàm nhân, đen kịt và đặc quánh như hắc ín — đột ngột phun trào ra ngoài. Đó không phải là oán niệm thông thường, mà là một mảnh vỡ oán khí tâm ma cực đoan tích lũy ngàn năm của Dạ Tộc, mang theo tiếng gào thét u uất và sát khí diệt thế hung hãn.


Sợi tơ đen oán niệm khổng lồ ấy như một con rắn độc hắc ám, điên cuồng uốn lượn giữa không trung phòng trị liệu, rồi đột ngột lao thẳng vào giữa hai chân mày của Trần Y Sinh, dội thẳng vào thần thức phàm nhân của anh trước khi anh kịp đưa ra bất kỳ phản ứng nào.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!