Lời Khiêu Chiến Sinh Tử - Trận Đấu Giải Độc
Làn sương độc màu lục nhạt mang theo mùi thơm ngọt lịm đến gai người vẫn đang len lỏi qua những vết nứt của hàng rào đá Hắc Ma Thạch đã vỡ vụn. Bên ngoài y quán An Nhiên Đường, hàng trăm thôn dân phàm nhân và ma tộc cấp thấp đang tụ tập, gương mặt họ lộ rõ vẻ kinh hoàng trước dịch bệnh hoang tưởng đang càn quét dữ dội ngoài kia. Nhưng lúc này, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía bóng người gầy gò mặc y phục màu lục sẫm đang đứng ngạo nghễ trước thềm cửa.
Hoa Vô Khuyết khẽ nâng chiếc bình ngọc tỏa khói xanh lên, đôi môi tím tái nở một nụ cười lập dị đầy ngạo nghễ. Nước da của hắn nhợt nhạt như người chết, nhưng đôi mắt híp lại của hắn lại lấp lánh thứ ánh sáng cuồng nhiệt của một kẻ ám ảnh với độc dược. Hắn nhìn Trần Y Sinh bằng ánh mắt khinh miệt tột độ, như thể đang nhìn một con kiến hôi phàm trần dám cả gan nhúng tay vào lĩnh vực tối thượng của ma tộc.
Trần Y Sinh điềm tĩnh đứng trên thềm cửa gỗ. Chiếc áo choàng y sĩ màu trắng của anh đã bị rách toạc một mảng lớn bên vai phải, để lộ vết bầm rộp rách miệng rỉ máu do sợi Xích Khóa Hồn của Dạ Kiệt để lại lúc trước. Đôi bàn tay phàm nhân của anh, hằn sâu những vết bỏng điện đỏ rộp do dòng điện rò rỉ từ bộ kim châm Lôi Thạch khi cứu Diệp Phàm, vẫn còn run rẩy nhẹ dưới lớp khẩu trang tẩm dược hương. Thể chất phàm nhân của anh đang kiệt quệ nghiêm trọng sau những ca trị liệu liên tục, nhưng nhãn quang của anh vẫn thâm trầm, thấu suốt như mặt hồ tĩnh lặng.
Anh khẽ đẩy gọng kính tròn nứt rạn trên sống mũi, tập trung tinh thần lực phàm nhân kích hoạt Thần Thức Nhãn - Thấu Thị. Qua lăng kính lam nhạt dịu mát, Trần Y Sinh không chỉ nhìn thấy luồng độc sương lục nhạt đang cuộn xoắn quanh người Hoa Vô Khuyết, mà anh còn dùng kỹ thuật Đọc Vị Hành Vi Vi Mô để quan sát đối phương.
Khóe mắt của Hoa Vô Khuyết khẽ giật nhẹ mỗi khi hắn nhắc đến Độc Sư Các, và ngón tay hắn vô thức siết chặt lấy chiếc bình ngọc khi nhìn về phía giếng nước cổ. Sự bất an ẩn giấu ấy không thể qua mắt được một bác sĩ tâm lý kiệt xuất. Trần Y Sinh thầm nghĩ: *Hắn tự tin vào kịch độc của mình, nhưng trong lòng lại mang một nỗi sợ hãi và áp lực cực lớn. Kẻ đứng sau khống chế hắn chắc chắn là Dạ Độc.*
"Hoa Vô Khuyết," Trần Y Sinh cất giọng trầm ấm, điềm tĩnh nhưng đanh thép qua lớp khẩu trang. "Ngươi dùng tính mạng của hàng vạn thôn dân vô tội ngoài kia để làm con tin chỉ để thách đấu với một phàm nhân không có nửa điểm ma lực như ta. Đây chính là cái gọi là y đạo tối thượng của Độc Sư Các sao?"
Hoa Vô Khuyết cười lớn, giọng nói khàn khàn như tiếng hai mảnh xương cọ sát: "Y đạo? Độc chính là y, y chính là độc! Kẻ yếu không có tư cách sống sót ở Ma giới này. Ngươi dùng những lời nói nhảm nhí và mấy cây kim sắt để lừa bịp chúng sinh, làm suy yếu ma tính của Ma hoàng bệ hạ. Hôm nay, ta sẽ cho ngươi thấy thế nào là sức mạnh hủy diệt thực sự của độc dược! Ngươi có dám nhận lời khiêu chiến sinh tử này không?"
"Điều kiện thế nào?" Trần Y Sinh thản nhiên hỏi.
"Rất đơn giản!" Hoa Vô Khuyết chỉ ngón tay nhọn hoắt vào bảng hiệu gỗ An Nhiên Đường. "Chúng ta sẽ đấu giải độc. Nếu ngươi thua, ngươi phải tự tay đốt rụi y quán này, quỳ sụp xuống dập đầu tạ lỗi trước toàn thể chúng sinh biên cảnh và cút xéo khỏi Ma giới vĩnh viễn! Còn nếu ngươi thắng, ta sẽ cung cấp công thức giải độc Tâm Ma Tán diện rộng để cứu sống toàn bộ thôn dân ngoài kia."
Nghe đến đây, Cổ Đắc Lợi từ trong sảnh chính hớt hải chạy ra, khuôn mặt xám tro bết đầy mồ hôi. Gã thương nhân béo mập vội vã kéo tay áo Trần Y Sinh, thì thầm với giọng run rẩy: "Bác sĩ Trần! Không được nhận! Tên điên này là đệ tử đắc ý nhất của Dạ Độc, độc thuật của hắn biến hóa khôn lường, phàm nhân như ngài uống một giọt là hồn phi phách tán ngay lập tức! Để tôi dùng tiền mua chuộc hắn!"
Cổ Đắc Lợi quay sang Hoa Vô Khuyết, lén lút lấy ra một túi Hắc Ma Tinh chất lượng cao, cười giả lả: "Hoa độc sư, danh tiếng của ngài vang dội khắp biên cương. Thương hội Hắc Ma chúng tôi sẵn sàng dâng tặng ngài vạn viên ma thạch quý hiếm, chỉ mong ngài nương tay..."
"Cút!" Hoa Vô Khuyết vung tay áo, một luồng độc phong màu xanh lục bùng phát hất văng túi ma thạch trên tay Cổ Đắc Lợi rơi xuống đất rào rào. Hắn lạnh lùng nhìn gã thương nhân: "Độc sư tôn nghiêm không thể mua chuộc bằng tiền tài dơ bẩn của thương hội các ngươi! Trần Y Sinh, ngươi chỉ biết trốn sau lưng kẻ khác sao?"
Trần Y Sinh khẽ giơ tay cản Cổ Đắc Lợi lại. Anh nhìn thẳng vào mắt Hoa Vô Khuyết, điềm tĩnh nói: "Ta chấp nhận lời thách đấu của ngươi. Nhưng ta có một điều kiện. Trong quá trình chúng ta thi đấu, ngươi phải thu hồi toàn bộ độc sương đang phát tán ngoài thôn để giữ an toàn cho người dân vô tội. Nếu không, dù ta có thắng hay thua, cuộc đấu này cũng chẳng còn ý nghĩa."
Hoa Vô Khuyết khựng lại một nhịp. Sự kiêu ngạo của một độc sư thiên tài khiến hắn không thể từ chối một yêu cầu công bằng. Hắn cắn răng, vung tay áo thu hồi phần lớn sương độc màu lục nhạt đang bao phủ quảng trường vào chiếc bình ngọc, lạnh lùng nói: "Được! Ta cho ngươi thời gian hai canh giờ để chuẩn bị. Sau hai canh giờ, ta sẽ quay lại đây thực hiện cuộc đấu giải độc sinh tử!"
Nói xong, bóng dáng gầy gò của Hoa Vô Khuyết lập tức biến mất vào màn sương u ám biên cảnh.
Ngay khi Hoa Vô Khuyết rời đi, Trần Y Sinh khẽ lảo đảo bước vào sảnh chính phòng khám, lồng ngực phập phồng đòi dưỡng khí. Đôi tay anh run rẩy dữ dội do di chứng bỏng điện trước đó. Dạ Thanh nhanh nhẹn chạy lại đỡ lấy anh, khuôn mặt thanh tú đầy vẻ lo lắng: "Sư phụ! Thể chất phàm nhân của ngài không thể chịu đựng được kịch độc của Độc Sư Các đâu!"
"Tôi không sao," Trần Y Sinh điềm tĩnh mỉm cười xoa dịu nàng. Anh quay sang nhìn Cổ Đắc Lợi và con gái gã, Cổ Tuyết - thiên tài kinh doanh trẻ tuổi đang đứng quan sát bên cạnh. "Cổ Tuyết, tôi cần cô giúp một việc cực kỳ quan trọng."
Cổ Tuyết bước lên trước, đôi mắt to lấp lánh ánh vàng tài lộc nheo lại đầy nghiêm túc: "Bác sĩ Trần, ngài cứ nói. Thương hội Hắc Ma chúng tôi luôn đứng về phía ngài."
"Tôi cần Tuyết Liên Hoa Ma Giới," Trần Y Sinh thầm thì, ánh mắt thâm trầm. "Loại hoa sen tuyết chỉ mọc ở vùng núi lạnh giá Dạ Tộc. Nó có dược tính cực hàn, có thể hạ hỏa thần thức và trung hòa độc tố tinh thần cực mạnh. Nhưng hiện tại nguồn thảo dược trong y quán đã cạn kiệt, tôi cần nó làm chất dẫn giải độc tố."
Cổ Đắc Lợi nghe vậy thì biến sắc, kêu lên: "Tuyết Liên Hoa Ma Giới? Đó là cống phẩm hoàng thất, cực kỳ quý hiếm và đắt đỏ! Chỉ có ở Chợ Đen U Minh hoạt động ngầm vào ban đêm mới có thể tìm thấy, nhưng giá của nó là một con số thiên văn!"
"Dù đắt đến đâu cũng phải mua!" Cổ Tuyết quyết đoán cắt lời cha mình. Nàng quay sang Trần Y Sinh, ánh mắt ngập tràn sự sùng bái: "Bác sĩ Trần, ngài đã cứu mạng thôn dân và giúp thương hội chúng tôi độc quyền phân phối dược hương. Lần này, thương hội Hắc Ma sẽ tài trợ toàn bộ chi phí. Con sẽ lén lút dùng mạng lưới mật đạo không gian vận chuyển Tuyết Liên Hoa về đây trong vòng một canh giờ!"
Nói xong, Cổ Tuyết nhanh nhẹn dắt theo hai hộ vệ ma tộc cấp thấp rời khỏi y quán, hướng thẳng về phía Chợ Đen U Minh dưới lòng đất.
Trong thời gian chờ đợi, Trần Y Sinh ngồi tĩnh lặng trong phòng trị liệu ấm áp có lò sưởi cát Ma Linh Sa. Anh nhắm mắt, thầm vận Bình Tâm Quyết để khống chế nhịp thở trị liệu, làm chậm nhịp tim đang đập dồn dập của cơ thể phàm nhân yếu ớt. Anh tập trung tinh thần lực tự quan sát huyết mạch của chính mình.
Dòng máu chảy trong huyết quản của anh lấp lánh những đốm sáng trắng siêu nhỏ dưới Thần Thức Nhãn. Đó là Tịnh Hóa Chi Thể - Sơ Thức, dòng máu phàm nhân đặc biệt bắt đầu thức tỉnh sau khi anh dùng máu mình cứu Dạ Tuyết Cơ. Huyết mạch này giúp anh có khả năng kháng ma khí và trung hòa độc tố tinh thần cấp thấp tự nhiên. Trần Y Sinh thầm nghĩ: *Huyết mạch của mình có thể kháng độc, nhưng kịch độc của Hoa Vô Khuyết chắc chắn vượt xa cấp thấp. Mình không được chủ quan, phải dùng Tuyết Liên Hoa làm chất dẫn để bảo vệ thần não trước.*
Đúng một canh giờ sau, cánh cửa phòng trị liệu khẽ mở. Cổ Tuyết bước vào, hơi thở dồn dập, trên tay nâng một chiếc hộp bằng hắc ma thạch ướp lạnh. Khi nắp hộp mở ra, một đóa sen tuyết màu trắng muốt tỏa ra làn sương lạnh buốt giá và mùi hương thanh khiết lập tức làm dịu đi không khí ngột ngạt trong phòng.
"Bác sĩ Trần, Tuyết Liên Hoa Ma Giới đây ạ!" Cổ Tuyết khẽ lau mồ hôi trên trán, mỉm cười nhẹ nhõm.
Trần Y Sinh khẽ gật đầu cảm ơn. Anh đeo Kính Gọng Tròn Phàm Nhân khắc trận pháp hội tụ thần thức, cầm một cánh hoa Tuyết Liên Hoa lên quan sát. Dưới Thần Thức Nhãn - Thấu Thị, anh nhìn thấy cấu trúc dược tính cực hàn phát ra ánh sáng lam nhạt dịu mát của đóa hoa. Anh khẽ cắn nhẹ một góc cánh hoa, để dòng dịch ngọt lạnh thấm vào đầu lưỡi.
Tịnh Hóa Chi Thể lập tức phản ứng, phân tích chính xác dược tính cực hàn và độc tính ma pháp tự nhiên của hoa sen tuyết. Trần Y Sinh nhanh chóng dùng cối đá giã thuốc phàm nhân, giã nát cánh hoa kết hợp với nước giếng cổ trong vắt để trung hòa độc tính cực hàn, phối chế thành một chén thuốc giải dịch màu lam nhạt ấm áp.
"Thuốc giải đã sẵn sàng," Trần Y Sinh thầm thì, ánh mắt anh hiện lên vẻ quyết đoán.
Đúng hai canh giờ, tiếng sấm sét trầm đục vang vọng ngoài quảng trường báo hiệu Hoa Vô Khuyết đã quay trở lại. Thôn dân tị nạn dạt ra hai bên, run rẩy nhìn độc sư lập dị bước vào sân y quán An Nhiên Đường.
Trần Y Sinh điềm tĩnh bước ra thềm cửa, tay cầm chén thuốc giải màu lam nhạt. Diệp Phàm và A Man đứng hai bên phòng thủ nghiêm ngặt, sẵn sàng che chắn cho anh trước mọi đợt tấn công vật lý.
Hoa Vô Khuyết nhìn chén thuốc giải trên tay Trần Y Sinh, khẽ híp mắt cười lạnh: "Chuẩn bị kỹ lưỡng đấy phàm nhân. Nhưng vô ích thôi!"
Hắn khẽ vung tay áo, từ trong ngực áo lục sẫm rút ra hai chiếc bình ngọc cổ nhỏ màu đen kịt. Khi nắp bình mở ra, một luồng khói màu xanh lục đậm bốc lên cuồn cuộn, mang theo tiếng gào thét rên rỉ vô hình của oán niệm cổ đại. Mùi tanh nồng nặc của kịch độc lập tức làm héo úa những cọng cỏ dại dưới chân hắn.
"Đây là 'Thần Ma Ảo Giác Tán', kịch độc gây ảo giác cực đoan nhất của Độc Sư Các!" Hoa Vô Khuyết gầm lên đầy cuồng nhiệt, đôi mắt đỏ ngầu sát khí. "Uống nó vào, thần trí ngươi sẽ rơi vào vực thẳm ác mộng tàn sát, tự tay xé nát linh hồn mình trong điên loạn!"
Hắn bước lên một bước, đặt hai chiếc bình ngọc chứa kịch độc lên phiến đá hàng rào vỡ nát, chỉ thẳng vào mặt Trần Y Sinh:
"Trần Y Sinh! Chúng ta sẽ cùng uống cạn hai bình kịch độc này trước sự chứng kiến của đám đông. Kẻ nào tự giải độc thành công cho bản thân trước khi bị chết não... kẻ đó sẽ thắng! Ngươi có dám cược mạng sống phàm nhân hèn mọn của mình không?"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!