Ảo Giác Tàn Sát - Độc Tố Tâm Ma Tán
Tiếng hét thất thanh của Cổ Đắc Lợi như một gạt nước lạnh dội thẳng vào bầu không khí vừa mới tạm lắng bên trong An Nhiên Đường. Gã thương nhân béo mập thở dốc, hai tay bám chặt vào khung cửa gỗ nứt nẻ, mồ hôi trộn lẫn bụi đất chảy dài trên khuôn mặt xám tro. Ngoài kia, bầu trời biên cảnh vốn dĩ u ám nay lại bị bao phủ bởi một tầng sương mù màu lục nhạt quỷ dị. Luồng sương ấy cuồn cuộn trôi từ phía giếng nước cổ, mang theo mùi tanh nồng của máu và một thứ hương thơm ngọt lịm đến gai người.
Trần Y Sinh khẽ đẩy gọng kính tròn nứt rạn trên sống mũi. Cơn đau buốt từ hai bả vai — vết thương do sợi Xích Khóa Hồn của Dạ Kiệt để lại — lại nhói lên âm ỉ dưới lớp áo choàng y sĩ rách toạc một mảng lớn bên vai. Đôi bàn tay phàm nhân của anh, hằn sâu những vết bỏng điện đỏ rộp do dòng điện rò rỉ từ bộ kim châm Lôi Thạch khi cứu Diệp Phàm lúc chiều, vẫn còn run rẩy kịch liệt. Thể chất phàm nhân yếu ớt của anh đã mệt mỏi đến cực hạn, nhưng nhãn quang của một bác sĩ tâm lý không cho phép anh dao động.
Anh tập trung tinh thần lực, kích hoạt Thần Thức Nhãn - Thấu Thị. Qua lăng kính lam nhạt dịu mát, Trần Y Sinh kinh hoàng nhìn thấy luồng sương mù màu lục kia thực chất được cấu thành từ hàng vạn sợi tơ oán niệm nhỏ li ti, điên cuồng uốn lượn và bám chặt lấy thần não của bất kỳ sinh mệnh nào chạm phải.
"Độc tố Tâm Ma Tán của Dạ Độc..." Trần Y Sinh thầm thì, giọng nói trầm ấm nhưng đanh thép vang lên, át đi tiếng gió rít ngoài cửa. "Hắn muốn kích hoạt trạng thái hoang tưởng bạo lực diện rộng để tiêu diệt U Minh Thôn."
"Anh Y Sinh! Làm sao bây giờ? Ngoài kia... mọi người đang điên cuồng cắn xé nhau!" Linh Nhi lóng ngóng ôm chặt chiếc bình gốm phong ấn oán khí vừa thu hồi từ ca trị liệu của Diệp Phàm, đôi mắt to tròn ngập tràn lo sợ.
"Linh Nhi, bình tĩnh. Diệp Phàm, anh vừa mới hồi phục, hãy lùi lại phía sau để bảo vệ gian thuốc." Trần Y Sinh nhanh chóng ra lệnh, phong thái điềm tĩnh của anh lập tức trấn an mọi người. "Lăng Tiêu, Dạ Thanh, nếu hai người thực sự muốn học y lý phàm nhân, hãy làm theo lệnh tôi. Tuyệt đối không được vận ma lực chiến đấu, ma hỏa sẽ chỉ làm độc tố phát tán nhanh hơn!"
Lăng Tiêu, vị trưởng lão y học vừa bị khuất phục hoàn toàn về mặt học thuật, khẽ rùng mình rồi gật đầu cung kính. Dạ Thanh nhanh nhẹn tiến lại gần, đôi mắt lấp lánh sự kiên định: "Sư phụ, xin cứ sai bảo!"
"Linh Nhi, phát Khẩu Trang Tẩm Dược Hương cho tất cả phàm nhân trong phòng khám. Cổ Đắc Lợi, gậm chặt khẩu trang, không được hít một ngụm sương độc nào vào phổi." Trần Y Sinh rút từ bên hông chiếc khẩu trang vải đặc chế thấm đẫm dược dịch U Minh Thảo cô đặc đeo lên mặt, che kín mũi miệng.
Ngoài kia, tiếng gào thét thảm thiết bắt đầu vang lên dồn dập. Một ma tộc cấp thấp lao qua cửa sổ, đôi mắt đỏ ngầu mất lý trí, điên cuồng cào xé chính cánh tay mình vì hoang tưởng rằng có hàng vạn con giòi đang ăn mòn da thịt. Cảnh tượng tàn khốc của ảo giác tàn sát đang biến ngôi làng yên bình thành một địa ngục trần gian.
"A Man! Độc Cô Kiếm!" Trần Y Sinh quát lớn. "Hai người ra thềm cửa, dẫn đạo những thôn dân tị nạn vào khuôn viên phòng khám. Chỉ được khống chế vật lý, nghiêm cấm sát thương họ!"
A Man ôm lồng ngực vạm vỡ, gầm lên một tiếng rồi lao ra cửa chính, dùng thân hình khổng lồ của Hùng Ma làm lá chắn sống. Từ góc tối, kiếm ma sa cơ Độc Cô Kiếm lặng lẽ đứng dậy, ôm chặt thanh sắt rỉ sét Vô Danh, kiếm ý vô ngã lờ mờ tỏa ra quanh người, âm thầm theo sau bảo vệ Trần Y Sinh.
Trần Y Sinh nhanh chóng di chuyển đến lò sưởi trung tâm của phòng trị liệu. Đôi bàn tay bỏng rộp đau rát khi anh thọc tay vào bao chứa Ma Linh Sa và U Minh Thảo khô. Anh cắn răng chịu đựng cơn đau buốt, ném một lượng lớn cát ma pháp tỏa nhiệt và thảo dược vào đống lửa đang cháy đỏ.
"Thiết Lập Kết Giới An Thần!"
Trần Y Sinh thầm vận Bình Tâm Quyết, hướng dẫn Dạ Thanh điều chỉnh các túi thảo dược an thần tại bốn góc hàng rào đá Hắc Ma Thạch xung quanh phòng khám. Dưới tác động của nhiệt lượng Ma Linh Sa, khói hương U Minh Thảo màu lam nhạt ấm áp bắt đầu tỏa ra nghi ngút, cuồn cuộn tràn ra sân trước, tạo thành một kết giới vô hình chống lại làn sương độc màu lục nhạt đang áp sát.
Hàng rào đá Hắc Ma Thạch quanh y quán phát sáng đen nhạt, điên cuồng hấp thụ và triệt tiêu những luồng oán khí rò rỉ. Khói lam nhạt đi đến đâu, những thôn dân đang quằn quại điên loạn ngoài sân dần dịu lại, nhịp tim ổn định và đổ gục xuống ngủ thiếp đi trên thảm cỏ.
Nhưng cuộc khủng hoảng không dừng lại ở đó.
"Rầm! Rầm! Rầm!"
Tiếng va đập kinh hoàng vang lên từ phía cổng chính. Trần Y Sinh dùng Thần Thức Nhãn nhìn ra ngoài. Hàng chục ma tộc bị nhiễm độc nặng, thần trí rơi vào Tâm Ma Cấp Cuồng Loạn, đang điên cuồng lao vào húc sập hàng rào đá Hắc Ma Thạch. Trong ảo giác tàn tàn sát do Tâm Ma Tán gây ra, họ không nhìn thấy phòng khám bình yên, mà nhìn thấy một lò mổ khổng lồ với những cột xương trắng xóa và những lưỡi đao rỉ máu đang chờ đợi để lột da họ.
"Lũ quỷ khát máu! Chúng muốn ăn thịt chúng ta! Phá hủy lò mổ này! Giết sạch bọn chúng!" Một ma binh Dạ Tộc gào thét, đôi mắt rỉ máu đen, điên cuồng dùng chiếc búa sắt nện liên tiếp vào vách đá Hắc Ma Thạch.
"Rắc... rắc..."
Những vết nứt bắt đầu xuất hiện trên hàng rào đá cách ly ma pháp. Kết giới an thần bị chấn động dữ dội, khói lam nhạt bị gió độc thổi bạt đi. Luồng sương mù màu lục nhạt bắt đầu rò rỉ qua các khe nứt, tiến sát vào sảnh chính nơi hàng trăm phàm nhân tị nạn đang run rẩy trốn tránh.
"Y sĩ Trần! Hãy để ta dùng Hắc Diệu Trị Liệu Quyết cưỡng chế thanh lọc bọn chúng!" Lăng Tiêu hoảng hốt, tay cầm trượng hắc tinh thạch tỏa ra luồng sáng tím đậm, định thi triển ma pháp tấn công diện rộng.
"Dừng tay lại!" Trần Y Sinh nghiêm giọng quát, bước lên chắn trước mặt Lăng Tiêu. "Nếu ông dùng ma pháp tấn công, ảo giác của họ sẽ lập tức biến thành sự thật. Họ sẽ tin rằng y quán này thực sự là nơi tàn sát, và họ sẽ chiến đấu đến giọt máu cuối cùng! Chúng ta phải dùng liệu pháp nhận thức hành vi, giải tỏa hoang tưởng của họ từ gốc rễ!"
Đôi tay Trần Y Sinh run rẩy dữ dội vì đau đớn và kiệt sức, nhưng ánh mắt sau gọng kính tròn vẫn thâm trầm, thấu suốt vạn vật. Anh quay sang nhìn A Man và Diệp Phàm: "A Man, giữ chặt cổng chính, không được đánh trả! Diệp Phàm, dùng sức mạnh phàm nhân của anh hỗ trợ A Man giữ vững hàng rào!"
Diệp Phàm, võ sĩ vừa được cứu rỗi linh hồn, gật đầu kiên định. Gã lao ra cổng, dùng đôi vai rắn chắc chặn đứng phiến đá đang lung lay. A Man gầm rú, hai tay dang rộng cản phá những cú húc điên cuồng của đám đông hoang tưởng.
Trần Y Sinh đứng ngay sau thềm cửa nứt vỡ, hít sâu một hơi qua lớp khẩu trang tẩm dược hương. Anh tập trung toàn bộ tinh thần lực còn sót lại, hướng thẳng giọng nói trầm ấm, nhịp nhàng của mình ra phía đám đông đang điên cuồng đập phá:
"Mọi người hãy lắng nghe tôi! Nhìn thẳng vào mắt tôi! Không có lò mổ nào ở đây cả! Đây là An Nhiên Đường, là nhà của các bạn! Hãy hít thở thật sâu, cảm nhận mùi hương thảo dược ấm áp này... Các bạn đang an toàn!"
Giọng nói thôi miên ngôn từ của Trần Y Sinh kết hợp với khói hương U Minh Thảo nồng nặc bắt đầu thẩm thấu qua thính giác và khứu giác của những kẻ tấn công. Nhịp thở điên cuồng của họ khựng lại một nhịp. Sợi tơ oán niệm màu đen quấn quanh thái dương họ có dấu hiệu giãn ra nhẹ.
Tuy nhiên, nguồn thảo dược dự trữ trong lò sưởi đang tiêu hao với tốc độ chóng mặt. Những bánh hương an thần cuối cùng sắp cháy hết. Phiến đá Hắc Ma Thạch trung tâm phát ra tiếng nổ giòn giã rồi vỡ vụn thành trăm mảnh, để lộ một khoảng trống lớn cho sương độc tràn vào.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi đám đông hoang tưởng chuẩn bị vượt qua rào cản vỡ nát để lao vào tàn sát phàm nhân bên trong, làn sương mù màu lục nhạt bỗng nhiên bị rẽ đôi.
Từ trong bóng tối u ám của sương độc, một bóng người mảnh khảnh chậm rãi bước ra.
Đó là một thanh niên gầy gò với nước da nhợt nhạt như người chết, đôi môi tím tái bốc mùi độc dược nồng nặc. Hắn khoác trên mình chiếc áo choàng màu lục sẫm thêu hoa văn của Độc Sư Các Biên Cảnh, tay cầm một chiếc bình ngọc tỏa ra làn khói xanh kịch độc.
Đôi mắt lạnh lùng, lập dị của hắn khóa chặt vào Trần Y Sinh phàm nhân đang đứng kiệt sức bên thềm cửa. Hắn khẽ nở một nụ cười âm hiểm, giọng nói khàn khàn vang lên đầy sự khiêu khích tột cùng:
"Ngươi chính là tên phàm nhân dám dùng ngôn từ để trị liệu tâm ma sao? Ta là Hoa Vô Khuyết. Hôm nay, ta mang đến vạn loại kịch độc của Độc Sư Các để thử thách y thuật của ngươi. Hãy bước ra đây, hoặc ta sẽ dùng độc tố này biến toàn bộ U Minh Thôn thành một bãi tha ma tàn sát vĩnh viễn!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!