Châm Cứu Định Thần - Y Sĩ Hoàng Gia Thất Bại
Ánh sáng nhạt nhòa của buổi sớm mai u ám biên cảnh khẽ hắt qua ô cửa kính nứt rạn của An Nhiên Đường, rọi lên cảnh tượng nghẹt thở đang diễn ra giữa phòng trị liệu.
Huyết quản trên trán Diệp Phàm nứt rách, rỉ ra từng vệt máu tươi đỏ thẫm pha lẫn hắc khí. Cơ thể gã co giật dữ dội trên chiếc cáng sắt đã bị đứt phăng xích ma pháp. Luồng oán khí đỏ ngầu tích tụ từ sát đạo cổ đại đang phình to ra như một quả bom hẹn giờ bên trong thần não của gã. Chỉ cần một tích tắc nữa, quả bom oán niệm này sẽ nổ tung, phá hủy hoàn toàn ma mạch thần kinh và biến Diệp Phàm thành một cái xác không hồn.
"Trần Y Sinh! Mau tránh ra! Hắn sắp tự bạo ma mạch rồi!" Lăng Tiêu hét lên kinh hoàng, bước chân lùi sát vào góc tường, chiếc hắc tinh thạch trượng trên tay hắn run rẩy kịch liệt. Bốn hộ vệ vương thất Dạ Tộc cũng hoảng loạn không kém, đồng loạt giơ kiếm tạo thành một kết giới phòng ngự lỏng lẻo trước mặt vị trưởng lão y học trẻ tuổi.
Trần Y Sinh không lùi. Dù cơ thể phàm nhân của anh đang mệt mỏi rã rời, hai bả vai vẫn còn đau buốt âm ỉ do vết thương bầm rộp từ sợi Xích Khóa Hồn của Dạ Kiệt để lại dưới lớp áo choàng y sĩ rách toạc một mảng lớn bên vai. Đôi bàn tay anh, hằn sâu những vết bỏng điện đỏ rộp run rẩy kịch liệt dưới áp lực tinh thần nặng nề.
Nhưng ánh mắt sau gọng kính tròn nứt rạn của anh vẫn điềm tĩnh đến đáng sợ. Anh khẽ đẩy gọng kính, vươn tay bên hông, chuẩn bị hành động.
"Linh Nhi! Mang Bình Gốm Phong Ấn Oán Khí ra đây!" Trần Y Sinh ra lệnh, giọng nói phàm nhân trầm ấm nhưng đanh thép vang lên, át đi tiếng gầm rú đau đớn của Diệp Phàm.
"Dạ... dạ có ngay anh Y Sinh!" Linh Nhi lóng ngóng nhưng nhanh nhẹn ôm chiếc bình gốm dán bùa chú phong ấn chạy ra từ gian trong, đôi mắt to tròn ngập tràn lo lắng nhưng tuyệt đối tin tưởng vào phu quân tương lai của mình.
Trần Y Sinh hít sâu một hơi để ổn định đôi bàn tay đang run rẩy. Anh tập trung tinh thần lực phàm nhân, kích hoạt Thần Thức Nhãn - Thấu Thị. Trong tầm nhìn phát ra ánh sáng lam nhạt dịu mát của anh, cấu trúc mạng lưới thần kinh ma pháp đang căng phồng của Diệp Phàm hiện lên rõ mồn một. Anh nhìn thấy rõ điểm nghẽn oán khí đỏ ngầu đang cuộn xoắn điên cuồng ngay tại vùng thần kinh trung ương.
"Chính là lúc này!"
Trần Y Sinh rút ra cây kim châm cứu đầu tiên từ Bộ Kim Châm Lôi Thạch. Cây kim làm từ Lôi Hồn Thạch tinh khiết lấp lánh những tia điện cực nhỏ màu xanh tím. Anh bước lên một bước, không màng đến luồng quyền phong sát lục đang cào rách da mặt mình, vung tay châm chính xác vào huyệt Thái Dương của Diệp Phàm.
"Xèo!!!"
Một tiếng rít chói tai vang lên. Luồng oán khí đỏ ngầu bên trong thần não Diệp Phàm như gặp phải khắc tinh, điên cuồng chống trả. Một luồng điện tích rò rỉ từ kim châm dội ngược lại, chạy dọc theo cánh tay Trần Y Sinh. Đôi tay anh run rẩy dữ dội, các vết bỏng điện đỏ rộp trên ngón tay đau rát như bị kim châm muối xát.
Lăng Tiêu chứng kiến cảnh đó, cười lạnh đầy cay nghiệt: "Ngu xuẩn! Thể chất phàm nhân mà dám dùng kim Lôi Thạch để dẫn đạo oán niệm! Ngươi sẽ bị luồng lôi điện bạo tẩu đó nướng chín cánh tay!"
Trần Y Sinh cắn chặt răng, cơ mặt co thắt lại vì đau đớn nhưng ánh mắt không hề dao động. Anh thầm vận Bình Tâm Quyết để giữ vững Nhẫn Nại Tuyệt Đối. Anh biết, nếu anh buông tay lúc này, Diệp Phàm sẽ chết, và danh tiếng của phàm y sẽ bị giẫm đạp dưới chân kẻ kiêu ngạo kia.
"Tôi không buông." Trần Y Sinh thì thầm, giọng nói khàn đi vì đau đớn nhưng kiên định vô song.
Anh dùng tay trái giữ chặt trán Diệp Phàm, tay phải rút cây kim thứ hai, châm thẳng vào huyệt Phong Trì của bệnh nhân. Hai cây kim Lôi Thạch tạo thành một mạch dẫn lưu hoàn hảo. Dưới nhãn quang thấu thị của anh, dòng oán khí đỏ quánh bắt đầu bị dòng điện cực nhỏ của Lôi Thạch kích thích, hóa lỏng và chảy dọc theo thân kim ra ngoài.
"Linh Nhi! Đưa miệng bình gốm sát vào đầu kim!" Trần Y Sinh quát nhẹ.
Linh Nhi nhanh chóng áp sát miệng Bình Gốm Phong Ấn Oán Khí vào đuôi hai cây kim châm. Luồng oán khí màu đỏ ngòm rít lên những tiếng gào khóc u uất của chiến trường cổ, hóa thành những sợi tơ đen xám lờ mờ, điên cuồng chui tọt vào trong bình gốm. Chiếc bình gốm nung từ đất sét đầm lầy rung lên bần bật, nhưng những lá bùa phong ấn ma pháp bên ngoài lập tức phát sáng trắng ấm áp, khóa chặt luồng oán niệm bên trong.
Cơ thể Diệp Phàm ngừng co giật. Huyết quản căng phồng trên trán gã xẹp xuống, máu tươi ngừng rỉ. Gã thở hắt ra một hơi dài đầy mệt mỏi, đôi mắt đỏ ngầu vẩn đục dần lấy lại một chút nhân đồng đen láy của phàm nhân. Gã đổ gục về phía trước, gục đầu lên vai Trần Y Sinh, thở dốc như một kẻ vừa từ cõi chết trở về.
"Tôi... tôi chưa chết?" Diệp Phàm mấp máy đôi môi khô khốc, giọng nói phàm nhân đầy bàng hoàng.
"Anh chưa chết, Diệp Phàm." Trần Y Sinh nhẹ nhàng vỗ vai gã, mặc cho vết máu trên người Diệp Phàm nhuộm đỏ thêm chiếc áo choàng y sĩ vốn đã rách nát của mình. Anh khẽ rút hai cây kim Lôi Thạch ra, đôi bàn tay phàm nhân của anh lúc này đã tê dại hoàn toàn, run rẩy không thể nắm chặt.
Lăng Tiêu đứng chôn chân tại chỗ, chiếc hắc tinh thạch trượng suýt chút nữa rơi khỏi tay. Hắn nhìn Diệp Phàm đã khôi phục lý trí, rồi nhìn đôi bàn tay bỏng rộp của Trần Y Sinh, thần trí chấn động đến mức không thể tin vào mắt mình.
"Không thể nào... Một phàm nhân... lại có thể khơi thông ma mạch thần kinh bị oán niệm ăn mòn... mà không cần dùng đến một chút ma lực? Đây là yêu thuật gì?" Lăng Tiêu lắp bắp, giọng nói kiêu ngạo thường ngày biến mất, chỉ còn lại sự hoang mang tột độ.
"Đây không phải yêu thuật, Trưởng lão Lăng Tiêu." Trần Y Sinh đỡ Diệp Phàm nằm ổn định lại trên ghế bành da trị liệu ấm áp, rồi quay sang nhìn thẳng vào mắt Lăng Tiêu. "Đây là y học. Là sự thấu suốt cấu trúc thần kinh và cơ chế hành vi của sinh mệnh. Thần thức của ma tộc hay phàm nhân đều có quy luật vận hành của nó. Khi ông chỉ biết dùng ma lực cưỡng ép áp chế, ông đang tự tay bóp nghẹt bệnh nhân của mình."
Nói rồi, Trần Y Sinh quay lại nhìn Diệp Phàm. Gã võ sĩ phàm nhân lúc này tuy đã qua cơn nguy kịch vật lý, nhưng đôi mắt vẫn ngập tràn sự u uất, lo âu và hoài nghi cực đoan. Gã nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay đầy sẹo của mình, thì thầm đầy bất lực:
"Nhưng tôi là một phàm nhân... Giữa Ma giới này, nếu tôi không luyện sát đạo, nếu tôi không trở nên tàn bạo, tôi sẽ bị bọn họ giẫm đạp... Tôi sẽ bị đào thải như một đống rác rưởi..."
Trần Y Sinh kéo một chiếc ghế gỗ, ngồi xuống đối diện với Diệp Phàm. Anh không dùng châm cứu nữa, mà bắt đầu áp dụng Liệu Pháp CBT - Phá Vỡ Hoài Nghi. Giọng nói của anh trầm ấm, nhịp nhàng, đi thẳng vào tâm can người nghe:
"Diệp Phàm, ai nói với anh rằng phàm nhân chỉ có thể sinh tồn bằng cách trở nên tàn bạo? Anh hấp thụ oán khí chiến trường cổ, anh nghĩ mình đang mạnh lên, nhưng thực chất anh đang tự biến mình thành nô lệ cho nỗi sợ hãi của chính mình. Anh sợ bị đào thải, nên anh chọn cách tàn sát trước khi bị tàn sát. Nhưng anh có thấy hạnh phúc không? Mỗi đêm, khi oán niệm cắn xé thần não, anh có cảm thấy mình thực sự mạnh mẽ, hay chỉ là một đứa trẻ đang run rẩy trốn sau lớp giáp gai rỉ máu?"
Những lời nói của Trần Y Sinh như những nhát dao mổ tâm lý sắc bén, lột trần toàn bộ lớp vỏ bọc kiêu ngạo, bạo lực mà Diệp Phàm cố công xây dựng bấy lâu nay.
Diệp Phàm khựng lại, đôi vai gầy guốc run lên bần bật. Những giọt nước mắt phàm nhân nóng hổi, tịnh khiết lăn dài trên gò má đầy sẹo chém của gã. Gã khóc, khóc nức nở như muốn trút bỏ toàn bộ sự u uất, tủi nhục và cô độc của một phàm nhân sa cơ giữa lòng Ma giới tàn bạo suốt mười năm qua.
"Tôi... tôi mệt rồi... Tôi không muốn giết chóc nữa... Tôi thực sự rất sợ..." Diệp Phàm nghẹn ngào, bàn tay gân guốc buông thõng, sát ý đỏ ngầu hoàn toàn tan biến, thay vào đó là một sự bình yên nội tâm chưa từng có.
Dưới Thần Thức Nhãn của Trần Y Sinh, những sợi tơ hoang tưởng màu đen xám quấn chặt quanh trán Diệp Phàm dần giãn ra, duỗi thẳng và biến mất vào hư vô. Thần trí gã đã hoàn toàn phục hồi lý trí tự nhiên.
"Anh đã làm rất tốt, Diệp Phàm. Từ hôm nay, anh có thể ở lại An Nhiên Đường làm hộ vệ, không ai có thể đào thải anh ở đây." Trần Y Sinh mỉm cười ôn hòa.
Lăng Tiêu chứng kiến toàn bộ quá trình trị liệu tâm lý thần kỳ ấy, toàn bộ thế giới quan kiêu ngạo của hắn hoàn toàn sụp đổ. Hắn nhìn Diệp Phàm đã buông bỏ sát đạo, trở lại làm một phàm nhân ôn hòa, rồi nhìn Trần Y Sinh với ánh mắt đầy kính sợ.
Hắn, một Trưởng lão y học trẻ tuổi nhất của Học Viện Dạ Tộc, người luôn coi thường phàm nhân là chủng tộc hạ đẳng, hôm nay lại bị một y sĩ phàm nhân không có nửa điểm ma lực đánh bại hoàn toàn ngay trên lĩnh vực trị liệu thần thức kiêu hãnh nhất của mình.
Lăng Tiêu chậm rãi hạ hắc tinh thạch trượng xuống, cúi thấp cái đầu kiêu ngạo của mình trước Trần Y Sinh: "Y sĩ Trần... Ta thua rồi. Y lý phàm nhân của ngươi... thực sự vượt xa ma pháp trị liệu của Học viện chúng ta. Lăng Tiêu ta... tâm phục khẩu phục."
Bốn hộ vệ vương thất Dạ Tộc đi cùng hắn cũng đồng loạt tra kiếm vào vỏ, cúi đầu kính cẩn trước vị y sĩ phàm nhân nho nhã.
Trần Y Sinh khẽ gật đầu, chấp nhận sự đầu hàng học thuật của đối phương một cách lịch sự chuyên nghiệp. Anh đứng dậy, định thu dọn kim châm cứu thì một bóng người thanh tú bước ra từ phía sau đoàn hộ vệ Dạ Tộc.
Đó là Dạ Thanh, nữ y sĩ trẻ tuổi đi cùng đoàn thanh tra của Học viện. Nàng sở hữu một khuôn mặt thanh tú, mái tóc buộc đuôi ngựa màu tím nhạt năng động. Nàng bước tới trước mặt Trần Y Sinh, đôi mắt to tròn lấp lánh ánh sáng sùng bái và khao khát học hỏi tột độ. Nàng khẽ quỳ một gối, dâng lên cuốn sổ tay ghi chép y thuật bằng da thú của mình, giọng nói run rẩy đầy cung kính:
"Y sĩ Trần! Dạ Thanh tôi... từ nhỏ đã học y pháp hoàng gia, nhưng chưa từng thấy y lý nào vĩ đại và nhân văn như phương pháp thấu cảm của ngài. Xin ngài... cho phép tôi được lén lút làm học trò không chính thức, học hỏi y lý phàm nhân của ngài để truyền bá vào hoàng cung Dạ Tộc!"
Trần Y Sinh khẽ mỉm cười nhìn nữ y sĩ trẻ khiêm tốn. Anh định đỡ nàng đứng dậy thì cánh cửa gỗ dày của An Nhiên Đường bỗng bị đập mạnh từ bên ngoài.
"Rầm!!!"
Cánh cửa gỗ nứt nẻ bị đẩy ra một cách thô bạo. Cổ Đắc Lợi, gã thương nhân Hắc Ma béo mập, hớt hải chạy vào trong phòng trị liệu. Khuôn mặt xám tro của gã bám đầy bụi đất, mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng trên trán, chiếc bàn tính bằng vàng đeo bên hông va đập vào nhau kêu lách cách loạn xạ. Gã thở không ra hơi, đôi mắt to tròn lồi ra đầy vẻ kinh hoàng tột độ, giọng gã hét lên thất thanh:
"Anh... Anh Y Sinh! Đại họa rồi! Một loại dịch bệnh hoang tưởng mới... độc tố Tâm Ma Tán của Dạ Độc... đang bùng phát điên cuồng khắp U Minh Thôn! Toàn bộ thôn dân đang hóa điên, tàn sát lẫn nhau ngoài kia rồi!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!