Phàm Nhân Võ Đạo - Nỗi Sợ Bị Đào Thải
Ánh sáng nhạt nhòa của buổi sớm mai u ám biên cảnh khẽ hắt qua ô cửa kính nứt rạn của An Nhiên Đường, rọi lên chiếc cáng sắt nặng nề đang đặt giữa phòng trị liệu. Không khí ấm áp, thoang thoảng hương thảo dược U Minh Thảo và hơi nóng từ lò sưởi Ma Linh Sa bỗng chốc bị xé toạc bởi những tiếng gầm rú man dại, khàn đặc như tiếng thú hoang bị dồn vào đường cùng.
Trên cáng sắt, Diệp Phàm đang quằn quại điên cuồng. Gã phàm nhân võ đạo gầy gò, gân guốc ấy sở hữu một cơ thể chi chít những vết sẹo chém rỉ máu đen nhạt. Đôi mắt gã đỏ ngầu, vẩn đục, không còn nửa điểm nhân đồng của con người, chỉ có một sát ý cuồng loạn tột độ đang bùng lên. Những sợi xích ma pháp bóng tối do Lăng Tiêu siết chặt xung quanh cơ thể gã liên tục phát ra những tiếng rít oán hận, run rẩy dữ dội dưới sức mạnh cơ bắp phi phàm của một kẻ đã điên cuồng hấp thụ oán khí để luyện sát đạo.
"Giết... Giết sạch lũ Ma tộc các ngươi! Phàm nhân... không phải là rác rưởi! Ta phải giết... giết!" Giọng Diệp Phàm gầm lên, từng thớ cơ trên cánh tay gã phồng rộp, ma mạch thần kinh nổi lên đen kịt, giật liên hồi dưới lớp da nhợt nhạt.
Trần Y Sinh khẽ bước tới sát chiếc cáng sắt. Sống mũi anh khẽ nhăn lại khi ngửi thấy mùi oán khí đỏ ngầu nồng nặc bốc lên từ trán Diệp Phàm. Đôi bàn tay phàm nhân của anh, hằn sâu những vết bỏng điện đỏ rộp từ trận chiến với Lôi Ba hôm trước, khẽ run lên một nhịp dưới áp lực tinh thần nặng nề. Bả vai phải của anh — nơi vết thương do Xích Khóa Hồn của Dạ Kiệt để lại — nhói lên một cơn đau buốt âm ỉ khi anh cố gắng đứng thẳng người. Trong túi áo choàng y sĩ màu trắng giản dị, bức thư mật của Lôi Phượng Nhi vẫn thỉnh thoảng rò rỉ ra những tia điện cực nhỏ, như một lời nhắc nhở lạnh lùng về những sóng gió khủng khiếp hơn đang chờ đợi anh ở Vạn Lôi Ma Điện.
Nhưng lúc này, trước mắt anh là một ca bệnh nguy cấp. Một đồng hương phàm nhân đang bị hủy hoại bởi chính sức mạnh mà hắn lựa chọn để sinh tồn.
"Trần Y Sinh, ngươi nhìn thấy rồi chứ?" Lăng Tiêu đứng bên cạnh, chiếc mặt nạ bạc che khuất nửa khuôn mặt nhưng đôi mắt đen dài vẫn lộ rõ vẻ kiêu ngạo và khinh miệt tột cùng. Hắn khẽ vuốt ve cây trượng y tế bằng hắc tinh thạch đang tỏa ra ánh sáng tím nhạt dịu mát. "Tên phàm nhân võ đạo này đã bước vào trạng thái Tâm Ma Cấp Cuồng Loạn. Hắn đã đi sai đường, tự ý hấp thụ oán niệm chiến trường cổ để rèn luyện Sát Lục Quyền Pháp. Ma mạch thần kinh của hắn đã bị oán khí gặm nhấm hoàn toàn. Loại bệnh lý cực đoan này, ngay cả các đại năng của Học Viện Y Thuật hoàng gia cũng phải bó tay. Ta muốn xem, một kẻ không có nửa điểm ma lực như ngươi sẽ dùng thứ ngôn từ rỗng tuếch nào để khơi thông ma mạch cho hắn!"
Trần Y Sinh khẽ đẩy gọng kính tròn xô lệch trên sống mũi, điềm tĩnh đáp: "Y học ma pháp của ông chỉ biết dùng áp chế vật lý và thanh lọc cưỡng ép. Nhưng ông không hiểu rằng, oán niệm của hắn không phải là một thực thể ngoại lai cần tiêu diệt, mà là sự tích tụ của nỗi sợ hãi và uất hận. Ông càng dùng ma lực áp chế, ma mạch của hắn sẽ càng co thắt dữ dội."
"Hừ, nực cười! Để bản trưởng lão cho ngươi thấy thế nào là y thuật hoàng gia chính thống!"
Lăng Tiêu mất kiên nhẫn, muốn nhanh chóng đè bẹp sự tự tin của Trần Y Sinh để bảo vệ danh tiếng của Học viện. Hắn bước lên một bước, giơ cao hắc tinh thạch trượng, miệng lẩm nhẩm thần chú. Luồng ánh sáng tím sẫm của Hắc Diệu Trị Liệu Quyết bùng lên, hóa thành hàng vạn sợi tơ ma lực sắc bén, điên cuồng thâm nhập vào trán Diệp Phàm hòng cưỡng ép thanh lọc luồng oán khí đỏ ngầu.
"Á!!!"
Diệp Phàm gào lên một tiếng thảm thiết, tiếng thét chói tai xé rách màng nhĩ làm Linh Nhi ở gian trong giật nảy mình, nép sát vào vách gỗ. Dưới tác động của ma pháp trị liệu cưỡng ép, luồng oán khí đỏ ngầu trong não bộ Diệp Phàm không hề bị tiêu tán, ngược lại như bị kích thích, bùng phát dữ dội hơn gấp bội. Những sợi tơ ma lực của Lăng Tiêu bị oán niệm nhuộm đỏ, phản phệ ngược lại khiến hắc tinh thạch trượng rung lên bần bật. Cơ thể Diệp Phàm co giật điên cuồng, máu đen nhạt rỉ ra từ khóe mắt và mũi gã.
"Cái... Cái gì?" Lăng Tiêu hoảng hốt, bước chân lùi lại một nhịp đầy loạng choạng. "Ma lực thanh lọc của ta... bị oán niệm của hắn đồng hóa? Không thể nào!"
"Tôi đã cảnh báo ông rồi." Trần Y Sinh lạnh lùng ngắt lời. Anh không chần chừ thêm một giây nào, lập tức tập trung toàn bộ tinh thần lực phàm nhân vào đôi mắt, kích hoạt Thần Thức Nhãn - Thấu Thị.
Trong tầm mắt phát ra ánh sáng lam nhạt dịu mát của anh, cấu trúc mạng lưới thần kinh ma pháp phức tạp bên trong não bộ của Diệp Phàm hiện lên trần trụi. Trần Y Sinh nhìn thấu qua lớp xương sọ, thấy rõ một dòng oán khí đỏ ngầu, đặc quánh như máu độc đang nghẽn chặt tại vùng thần kinh trung ương nhạy cảm nhất. Luồng oán khí này liên tục phình to, va đập điên cuồng vào các mạch máu phàm nhân mỏng manh của gã. Mỗi nhịp va đập là một lần Diệp Phàm phải gánh chịu nỗi đau đớn thể xác cực hạn, đẩy gã sâu hơn vào cơn điên loạn.
"Hắn không phải bị ma hóa bẩm sinh." Trần Y Sinh thầm phân tích trong đầu, đôi mắt thâm trầm quan sát từng dao động năng lượng nhỏ nhất. "Hắn bạo tẩu vì sợ hãi. Sợ hãi sự yếu đuối của một phàm nhân giữa Ma giới tàn bạo này. Hắn đã chọn sát đạo để tự vệ, và giờ đây, chính nỗi sợ bị đào thải, bị coi là rác rưởi đang bóp nghẹt linh hồn hắn."
Đúng lúc này, một tiếng rắc gãy gọn, khô khốc vang lên kinh hoàng.
Sức mạnh bạo tẩu của Diệp Phàm vượt quá giới hạn chịu đựng của ma pháp trận phòng ngự. Hàng vạn sợi xích ma pháp bóng tối của Lăng Tiêu đồng loạt đứt phăng thành trăm mảnh vụn hắc ám. Diệp Phàm bứt đứt xiềng xích, vung đôi tay gân guốc đầy sẹo, bộc phát Sát Lục Quyền Pháp. Một luồng quyền phong đỏ ngầu, mang theo sát khí khát máu cuồng bạo quét qua phòng trị liệu, thổi bay những trang giấy bệnh án trên bàn bay tứ tung, làm rách toạc bức màn che ngăn cách.
"Chết đi! Lũ Ma tộc khinh miệt phàm nhân! Ta phải giết sạch các ngươi!"
Diệp Phàm gầm rú, đôi mắt đỏ ngầu khóa chặt vào bóng dáng mặc vương bào tím sẫm của Lăng Tiêu. Gã vung quyền, thân pháp nhanh như một tia chớp đỏ, lao thẳng về phía vị y sĩ hoàng gia.
"Bảo vệ ta! Mau bảo vệ ta!" Lăng Tiêu hoảng sợ tột độ, khuôn mặt sau chiếc mặt nạ bạc cắt không còn giọt máu. Hắn luống cuống lùi nhanh về phía sau, chiếc hắc tinh thạch trượng vung vẩy loạn xạ, định thi triển một ma pháp công kích hắc ám diện rộng để tiêu diệt bệnh nhân nhằm tự vệ.
"Dừng tay! Ông định giết bệnh nhân ngay tại y quán của tôi sao?"
Trần Y Sinh quát lớn. Dù không có nửa điểm ma lực, cơ thể phàm nhân gầy gò yếu ớt, nhưng anh lại là người duy nhất giữ được sự điềm tĩnh tuyệt đối trước cái chết cận kề. Anh sải bước dài, dùng thân mình chắn ngay trước mũi quyền phong đỏ ngầu của Diệp Phàm, đồng thời gạt mạnh tay Lăng Tiêu xuống, dập tắt luồng ma pháp công kích đang tích tụ trên đầu trượng.
"Trần Y Sinh! Ngươi điên rồi sao? Hắn sẽ đấm nát đầu ngươi!" Lăng Tiêu hét lên kinh hoàng, trốn sau lưng bốn hộ vệ vương thất đang vội vã rút kiếm phòng thủ.
Quyền phong đỏ ngầu mang theo sát khí buốt giá ập sát mặt Trần Y Sinh. Gió quyền cuồng bạo quét qua làm rách toạc một mảng lớn trên chiếc áo choàng y sĩ màu trắng giản dị của anh, thổi bay chiếc kính gọng tròn xô lệch trên sống mũi. Da mặt anh đau rát như bị hàng vạn lưỡi dao cắt qua, bả vai phải nhói lên đau đớn dữ dội khiến anh suýt chút nữa quỵ xuống. Nhưng đôi mắt đen thâm trầm của anh không hề né tránh. Anh đứng yên, không phòng bị, không vận chút phản kháng vật lý nào, chỉ dịu dàng và kiên định nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu đầy điên loạn của Diệp Phàm.
Anh biết, nếu anh lùi bước, Diệp Phàm sẽ bị quân hộ vệ vương thất chém thành muôn mảnh, và ca trị liệu này sẽ biến thành một cuộc tàn sát vấy bẩn sự trung lập của An Nhiên Đường.
Trần Y Sinh hít sâu một hơi, điều hòa nhịp thở điềm tĩnh của bản thân, rồi cất giọng nói. Giọng nói của anh trầm ấm, nhịp nhàng, mang theo tần số định thần đặc biệt của Thôi Miên Ngôn Từ, chậm rãi lan tỏa khắp căn phòng trị liệu đang bão bùng sát khí:
"Diệp Phàm. Nhìn tôi đi. Tôi cũng là một phàm nhân."
Từ khóa "phàm nhân" vừa thốt ra, quyền đầu khổng lồ, gân guốc của Diệp Phàm đột ngột khựng lại giữa không trung.
Nắm đấm đỏ ngầu sát khí chỉ còn cách giữa hai chân mày của Trần Y Sinh đúng ba milimet. Gió quyền làm mái tóc đen của anh bay ngược về phía sau, nhưng anh không hề chớp mắt.
"Tôi biết gánh nặng mà anh đang mang." Giọng Trần Y Sinh vẫn đều đặn, ấm áp như dòng nước mát lành chảy qua mạch nước ngầm đá vôi. Anh áp dụng liệu pháp nhận thức CBT, đánh thẳng vào nỗi sợ hãi sâu kín nhất trong linh hồn gã võ sĩ sa cơ. "Anh luyện sát đạo không phải vì anh muốn tàn sát. Anh tàn sát vì anh sợ hãi. Anh sợ hãi cái cảm giác yếu ớt của một phàm nhân bị triệu hồi đến Ma giới này. Anh sợ bị coi là rác rưởi, bị ma tộc giẫm đạp dưới chân, bị đào thải vào hư vô hắc ám. Anh dùng bạo lực để xây dựng một chiếc vỏ bọc kiêu ngạo, nhưng chiếc vỏ bọc ấy đang bóp nghẹt ma mạch và linh hồn của chính anh mỗi đêm."
Diệp Phàm run rẩy dữ dội. Luồng oán khí đỏ ngầu quanh trán gã bắt đầu dao động mạnh mẽ, co thắt liên hồi. Đôi mắt đỏ ngầu vẩn đục của gã nhìn sâu vào đôi mắt đen điềm tĩnh, bao dung không vụ lợi của Trần Y Sinh. Gã nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình — không phải là một kiếm ma tàn sát vô địch, mà là một đứa trẻ phàm nhân nhút nhát, đang khóc nấc lên trong bóng tối lạnh lẽo của Ma giới.
"Ta... ta không muốn yếu đuối... Ta phải mạnh hơn... để sống sót..." Diệp Phàm mấp máy đôi môi rỉ máu đen, giọng gã run rẩy, sát khí đỏ ngầu trên nắm đấm khẽ nhạt đi một tông.
"Anh đã sống sót, Diệp Phàm. Và anh không cô độc." Trần Y Sinh vươn bàn tay phàm nhân bám đầy vết bỏng điện đỏ rộp của mình ra, nhẹ nhàng đặt lên cổ tay đang gồng cứng của gã. "Hãy buông lỏng nhịp thở. Nghe theo nhịp đếm của tôi. Hít vào... thở ra..."
Lăng Tiêu và bốn hộ vệ vương thất đứng phía sau hoàn toàn câm lặng. Sự kinh ngạc chấn động tâm can khiến bọn họ không thể thốt lên lời. Một phàm nhân yếu ớt, chỉ bằng vài câu nói thấu cảm và một thái độ điềm tĩnh trước cái chết, lại có thể chặn đứng quyền phong sát lục của một kẻ điên cuồng bạo tẩu!
Thế nhưng, biến cố chưa dừng lại ở đó. Dù sát ý của Diệp Phàm đã giảm đi, nhưng luồng oán khí đỏ ngầu tích tụ ngàn năm trong thần kinh trung ương của gã sau khi bị ma lực của Lăng Tiêu kích ứng vẫn đang co thắt dữ dội, chuẩn bị bùng nổ một đợt bạo tẩu năng lượng thứ hai, đe dọa nổ tung toàn bộ ma mạch của gã trong vòng vài chục giây ngắn ngủi...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!