Nhạc nềnTaohua

Sứ Giả Hoàng Gia - Sóng Gió Học Thuật

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bình minh ở U Minh Biên Cảnh luôn mang một sắc xám u ám đặc trưng của sương mù ôn hòa, nhưng sáng nay, bầu không khí bên trong phòng khám tâm lý An Nhiên Đường lại ấm áp và dễ chịu vô cùng. Lò sưởi củi đặt ở góc phòng trị liệu đang cháy tí tách, tỏa ra nhiệt lượng ổn định từ những thanh củi Ma Linh Sa đặc chế. Mùi hương thảo dược U Minh Thảo thoang thoảng bay lơ lửng, hòa quyện cùng mùi trà ấm tạo nên một không gian thư thái tuyệt đối, tách biệt hoàn toàn với những bão tố sấm sét vừa quét qua biên giới vào đêm hôm trước.


Trần Y Sinh ngồi tĩnh lặng sau chiếc bàn gỗ sờn cũ, hai ngón tay khẽ xoay nhẹ chén trà gốm nóng hổi mà tiểu ma nữ Linh Nhi vừa chu đáo sắc cho. Đôi bàn tay phàm nhân của anh vẫn còn run rẩy nhẹ, các đầu ngón tay hơi rộp đỏ — vết tích của việc dẫn truyền dòng điện rò rỉ từ bộ kim châm Lôi Thạch khi anh cưỡng chế tịnh hóa và dập tắt cơn bạo tẩu của Ma tướng Lôi Ba. Ở bả vai phải, vết bầm rộp rách miệng do sợi Xích Khóa Hồn ma pháp của Dạ Kiệt để lại tuy đã được tịnh hóa huyết xoa dịu và ngừng chảy máu hoàn toàn, nhưng mỗi khi anh cử động mạnh, một cơn đau buốt âm ỉ vẫn chạy dọc theo sống lưng phàm nhân yếu ớt.


Anh khẽ thở dài, đưa chén trà lên nhấp một ngụm nhỏ để xoa dịu cổ họng khô khốc. Trong túi áo choàng y sĩ màu trắng giản dị của anh, bức thư mật đóng dấu ấn ký sấm sét đỏ rực của Ma hoàng Lôi Tộc Lôi Phượng Nhi vẫn đang nằm yên lặng, thỉnh thoảng rò rỉ ra những tia điện cực nhỏ làm tê rần cả lồng ngực. Anh biết, sự bình yên này chỉ là tạm thời. Sứ mệnh y khoa cứu chữa cho vị nữ ma hoàng thứ hai đang vẫy gọi anh ở Vạn Lôi Ma Điện xa xôi, nhưng trước khi khởi hành, anh phải giải quyết những tàn dư quyền lực còn sót lại tại biên cảnh này.


"Bác sĩ Trần! Có... có một cỗ xe ngựa khổng lồ từ hoàng đô đang tiến thẳng về phía y quán của chúng ta!"


Tiếng hô trầm đục đầy lo lắng của A Man vang lên từ phía cửa chính. Gã khổng lồ thuộc tộc Hùng Ma vốn dĩ hung hãn, nay sau khi được Trần Y Sinh chữa khỏi chứng cuồng bạo bẩm sinh đã tình nguyện làm bảo vệ giữ trật tự cho phòng khám. Lúc này, khuôn mặt đầy lông lá của y đang áp sát vào khe cửa gỗ nứt vỡ, đôi mắt to tròn lộ rõ vẻ kiêng dè.


Trần Y Sinh đặt chén trà xuống, thần thái vẫn điềm tĩnh như nước hồ thu. Anh khẽ đẩy gọng kính tròn xô lệch trên sống mũi, đứng dậy bước ra phía cửa.


Qua ô cửa kính nứt rạn, một cỗ xe ngựa hoàng gia sang trọng được kéo bởi bốn con ma thú Dạ Mã đen tuyền đang từ từ dừng lại trước thềm đá của An Nhiên Đường. Trên mui xe, gia huy hình phượng hoàng bóng tối dệt bằng chỉ vàng rực rỡ lấp lánh dưới ánh bình minh nhợt nhạt — đó là biểu tượng tối cao của Học Viện Y Thuật Dạ Tộc, tổ chức y khoa hoàng gia bảo thủ và quyền lực nhất hoàng đô Dạ Tộc.


Cửa xe mở ra. Một nam tử ma tộc trẻ tuổi bước xuống. Hắn có dáng người thanh mảnh nhưng thẳng tắp như một ngọn thương, khoác trên mình bộ y phục y sĩ hoàng gia màu tím sẫm thêu chỉ vàng tinh xảo, hông đeo một cây trượng y tế bằng hắc tinh thạch tỏa ra ánh sáng tím nhạt dịu mát. Khuôn mặt hắn được che giấu sau một chiếc mặt nạ bạc chạm khắc hoa văn tinh tế, chỉ để lộ đôi mắt đen dài sắc lạnh và đầy vẻ kiêu ngạo tột cùng.


Đi theo sau hắn là bốn hộ vệ vương thất mặc giáp đen toàn thân, khí tức tỏa ra đều đạt đến Ma Binh cảnh đỉnh phong, mang theo uy áp tinh thần nặng nề khiến sương mù xung quanh phải dạt ra tránh lối.


"Ai là Trần Y Sinh?"


Giọng nói của nam tử trẻ tuổi vang lên, lạnh lùng, sắc bén và mang theo sự bề trên không hề che giấu. Hắn đứng trước thềm cửa phòng khám, khinh bỉ nhìn lướt qua tấm biển gỗ viết chữ "An Nhiên Đường" mộc mạc.


A Man gầm gừ một tiếng trong cổ họng, bàn tay hộ pháp siết chặt lấy chiếc rìu đá khổng lồ gác bên hông cửa, định xông ra đuổi khách. Thế nhưng, một bàn tay phàm nhân thanh mảnh đã nhẹ nhàng đặt lên vai y, giữ y lại.


"Tôi là Trần Y Sinh, chủ phòng khám này." Trần Y Sinh điềm tĩnh bước ra khỏi thềm cửa, đối diện với ánh mắt kiêu ngạo của vị y sĩ hoàng gia. Giọng nói của anh trầm ấm, nhịp nhàng, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi uy áp tinh thần mà đối phương cố ý tỏa ra. "Không biết sứ giả của Học Viện Y Thuật hoàng gia đến y quán nhỏ bé của tôi có chỉ thị gì?"


Nam tử đeo mặt nạ bạc khẽ hừ lạnh một tiếng. Hắn vung tay, xuất trình một cuộn da thú đóng dấu ấn ký hắc diệu thạch tối cao — sắc lệnh thanh tra của Học Viện Y Thuật Dạ Tộc.


"Ta là Lăng Tiêu, Trưởng lão y học trẻ tuổi nhất của Học Viện Y Thuật hoàng gia." Hắn cao ngạo tuyên bố. "Nhận được báo cáo từ Trưởng đoàn thanh tra Dạ Kiệt về việc có một phàm nhân hèn mọn, không có nửa điểm ma lực chiến đấu, dám dùng ngôn từ tà thuyết để can thiệp vào thần thức của Nữ hoàng bệ hạ và chúng sinh biên cảnh. Học viện chúng ta coi đây là hành vi dị giáo tà thuật, làm suy yếu ma tính của Ma tộc. Hôm nay, ta đích thân đến đây để thanh tra toàn diện phòng khám này, tịch thu toàn bộ bệnh án mật và đóng cửa y quán vĩnh viễn!"


Nghe đến đây, Linh Nhi ở gian trong sợ hãi đánh rơi chiếc thìa sắc thuốc bằng đồng, tiếng lách cách vang lên rụt rè. A Man nổi giận lôi đình, vung rìu đá lên quát lớn:


"Lũ khốn hoàng đô các ngươi! Bác sĩ Trần vừa mới cứu sống cả cái thôn này khỏi dịch bệnh hoang tưởng và sự tàn sát của Lôi Ba! Các ngươi dựa vào cái gì mà đòi đóng cửa phòng khám?"


"A Man, lui lại." Trần Y Sinh ôn hòa ra lệnh, ánh mắt sau gọng kính tròn khẽ nhấp nháy một tia sáng thâm trầm. Anh nhìn thẳng vào Lăng Tiêu, không hề có nửa điểm sợ hãi trước sắc lệnh hoàng gia. "Lăng Tiêu trưởng lão, An Nhiên Đường là cơ sở y tế đã được Thẩm Phán Trưởng U Minh ký quyết định công nhận sự trung lập tuyệt đối và quyền bất khả xâm phạm dưới sự bảo chứng của vương quyền Dạ Tuyết Cơ. Sắc lệnh của Học viện các ngươi, liệu có lớn hơn luật pháp vương thất và ý chí của Nữ hoàng?"


Lăng Tiêu khựng lại một nhịp dưới chiếc mặt nạ bạc. Hắn biết Trần Y Sinh nói đúng. Uy quyền của Dạ Tuyết Cơ tại biên giới lúc này đang ở đỉnh cao sau khi dẹp loạn phản tặc Dạ Vô Song và Lôi Ba. Nhưng sự kiêu ngạo của một thiên tài y thuật hoàng gia không cho phép hắn cúi đầu trước một phàm nhân.


"Hừ, luật pháp vương thất bảo vệ y quán, nhưng không bảo vệ những kẻ lừa đảo giả danh hành y!" Lăng Tiêu cười lạnh, bước thẳng qua người A Man để đi vào phòng trị liệu ấm áp. "Ta sẽ dùng y học ma pháp chính thống để vạch trần trò bịp bợm của ngươi. Nếu ngươi không thể chứng minh thực lực y khoa của mình trước mặt ta, dù có Nữ hoàng bảo hộ, Học viện chúng ta cũng sẽ dâng tấu lên Trưởng Lão Hội tối cao để phế truất quyền hành y của ngươi!"


Trần Y Sinh khẽ mỉm cười, nghiêng người mời khách:


"Đã vậy, mời Lăng Tiêu trưởng lão vào trong dùng trà. Phòng khám của tôi luôn mở cửa đón tiếp mọi bệnh nhân và học giả."


Lăng Tiêu bước vào phòng trị liệu của An Nhiên Đường. Hắn đảo mắt nhìn quanh căn phòng gỗ hai tầng nhỏ nhắn. Ánh mắt hắn lướt qua chiếc ghế bành da trị liệu lớn, lò sưởi ấm áp tỏa khói hương lam nhạt, và dừng lại trên chiếc ống nghe y tế bằng gỗ cổ đạo đặt trên bàn — chiếc Thính Chẩn Khí phàm trần mà anh thừa kế từ sư phụ Tần Kính Chi.


Hắn vươn ngón tay thon dài thêu chỉ vàng khẽ chạm vào ống nghe bằng gỗ, vận ma lực quét qua một lượt rồi khinh bỉ ném trả lại bàn:


"Chỉ là một khúc gỗ nhạy cảm với năng lượng thô sơ, hoàn toàn không có trận pháp dệt hồn hay ma lực dẫn truyền cấp cao. Ngươi dùng thứ đồ chơi phàm trần thô lậu này để bắt mạch thần thức cho Ma hoàng sao? Thật là một sự sỉ nhục đối với nền y khoa hắc ám vĩ đại! Phương pháp Hắc Diệu Trị Liệu Quyết của Học viện chúng ta chỉ cần một sợi tơ ma lực cũng có thể khơi thông vạn dặm kinh mạch, thanh lọc ma khí trong chớp mắt. Loại 'y học hành vi' bằng lời nói nhảm nhí của ngươi, ngoài việc mị dân thì có tác dụng gì?"


Trần Y Sinh điềm tĩnh bước đến đối diện với hắn, nhẹ nhàng cầm chiếc ống nghe gỗ lên, lau sạch bụi bẩn vô hình rồi đeo lại lên cổ. Anh tập trung tinh thần lực phàm nhân vào đôi mắt, kích hoạt Thần Thức Nhãn - Sơ Thị.


Trong tầm nhìn phát ra ánh sáng lam nhạt dịu mát của anh, cấu trúc linh hồn và dòng chảy ma lực của Lăng Tiêu hiện lên rõ rệt. Trần Y Sinh không nhìn vào sự rực rỡ của ma lực Dạ Nhân cảnh đỉnh phong tỏa ra từ cơ thể đối phương, mà tập trung quan sát vùng thái dương và thần kinh trung ương sau chiếc mặt nạ bạc.


Ở đó, anh nhìn thấy những sợi tơ năng lượng màu xám nhạt đang cuộn xoắn lại một cách hỗn loạn, bám chặt lấy các đầu dây thần kinh ma pháp. Đó là biểu hiện lâm sàng của sự tắc nghẽn thần kinh nhẹ do áp lực tâm lý kéo dài, lo âu cực đoan và chứng mất ngủ kinh niên.


Anh khẽ đẩy gọng kính tròn, giọng nói trầm ấm nhịp nhàng vang lên, bắt đầu thực hiện liệu pháp đọc vị hành vi lâm sàng:


"Lăng Tiêu trưởng lão, trước khi chê bai phương pháp phàm y của tôi, liệu ông có muốn tự chẩn đoán cho chính mình?"


Lăng Tiêu khựng lại, đôi mắt dưới mặt nạ bạc nheo lại đầy cảnh giác: "Ngươi nói cái gì? Bản trưởng lão tu vi dồi dào, thần thức tinh khiết, cần gì phải chẩn đoán?"


"Dưới nhãn quang của tôi, tôi nhìn thấy sự mệt mỏi và rạn nứt nhẹ trong ma mạch thần kinh của ông." Trần Y Sinh điềm tĩnh chỉ ngón tay phàm nhân vào vùng trán của Lăng Tiêu. "Ông đang chịu đựng chứng đau đầu kinh niên mỗi khi vận chuyển ma lực hắc ám vào ban đêm. Đôi tay ông, đặc biệt là ngón trỏ và ngón cái bên phải, thỉnh thoảng sẽ bị run rẩy nhẹ khi khống chế hắc tinh thạch trượng. Ông bị mất ngủ kéo dài, lo âu cực đoan trước áp lực duy trì vị thế 'thiên tài trẻ tuổi nhất' của Học viện để làm hài lòng các trưởng lão bảo thủ. Sự ghen tị và sợ hãi bị đào thải đang dần ăn mòn lý trí tự nhiên của ông, biến ma lực trị liệu của ông thành một loại độc tố ứ đọng cắn trả chính cơ thể ông."


Từng lời phân tích của Trần Y Sinh sắc bén như một nhát dao mổ tâm lý, đâm thẳng qua lớp mặt nạ bạc bảo vệ, phơi bày trần trụi nỗi sợ hãi sâu kín nhất bên trong linh hồn Lăng Tiêu.


Lăng Tiêu chấn động tâm can, lùi lại một bước dài, chiếc hắc tinh thạch trượng trên tay khẽ run rẩy phát ra tiếng kêu ong ong hỗn loạn. Hắn trợn tròn mắt nhìn vị y sĩ phàm nhân trước mặt, trong lòng dâng lên một nỗi kinh hoàng tột độ.


Làm sao có thể? Làm sao một tên phàm nhân yếu ớt, không có nửa điểm ma lực chiến đấu, lại có thể nhìn thấu hoàn toàn tình trạng tắc nghẽn thần kinh và chấn thương tâm lý mà hắn đã cố gắng che giấu suốt nhiều năm qua bằng ma pháp ngụy trang hoàng gia?


"Ngươi... ngươi dám dùng tà thuật mị hoặc để đọc tâm trí ta!" Lăng Tiêu gầm lên để che giấu sự hoảng loạn đang bùng phát trong lòng.


"Đây không phải tà thuật, Lăng Tiêu trưởng lão. Đây là khoa học hành vi và sự quan sát biểu cảm vi mô lâm sàng." Trần Y Sinh điềm tĩnh giải thích, giọng nói trầm ấm nhịp nhàng của anh mang theo một sức mạnh định thần kỳ lạ, cưỡng chế làm dịu đi sự dao động ma lực của đối phương. "Nếu y học ma pháp của ông là tối thượng, tại sao ông lại không thể tự chữa lành chứng lo âu và đau đầu của chính mình? Y học thực sự không nằm ở việc áp chế bạo lực, mà nằm ở sự thấu hiểu và giải tỏa những tổn thương ẩn sâu bên trong linh hồn."


Lăng Tiêu cắn chặt răng, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp vương bào tím sẫm. Hắn biết mình đã hoàn toàn thất bại trong cuộc đối chất học thuật đầu tiên này. Sự kiêu ngạo của hắn bị đè bẹp hoàn toàn trước nhãn quang thấu suốt của vị y sĩ phàm nhân.


Để lấy lại thể diện hoàng gia và dập tắt sự hoang mang tinh thần đang dâng cao, Lăng Tiêu siết chặt hắc tinh thạch trượng, đôi mắt lộ ra vẻ tàn nhẫn cực đoan:


"Được! Ngươi giỏi khua môi múa mép lắm, Trần Y Sinh! Nhưng y sĩ cứu người bằng thực tế chứ không bằng lời nói nhảm nhí! Học viện chúng ta mang đến đây một bệnh nhân đặc biệt bị phong tỏa thần thức hoàn toàn do bạo tẩu tâm ma cực đoan. Nếu trong vòng ba ngày, ngươi có thể dùng cái 'y học phàm trần' thô lậu của ngươi để khơi thông ma mạch, chữa lành cho hắn mà không dùng đến nửa điểm ma lực chiến đấu, ta sẽ cúi đầu nhận sai, công nhận danh tiếng của phòng khám này trước hoàng thất!"


Hắn vung tay ra hiệu cho bốn hộ vệ vương thất phía sau.


Hai chiến binh giáp đen lập tức bước ra xe, khiêng vào phòng trị liệu một chiếc cáng sắt nặng nề. Nằm trên cáng là một nam tử phàm nhân gầy gò gân guốc, khuôn mặt đầy vết sẹo chém tàn ác, đôi mắt đỏ ngầu vẩn đục mất hoàn toàn nhân đồng, đang bị quấn chặt bởi hàng vạn sợi xích ma pháp bóng tối phát ra tiếng rít oán hận kinh hoàng.


Sát khí bạo lực từ cơ thể bệnh nhân tỏa ra đậm đặc đến mức khiến lò sưởi Ma Linh Sa ấm áp trong phòng trị liệu lập tức bị lung lay, nhiệt độ phòng giảm xuống đột ngột.


"Đây là Diệp Phàm, một phàm nhân võ đạo đầy tâm ma đang ở trạng thái Tâm Ma Cấp Cuồng Loạn cực kỳ nguy hiểm." Lăng Tiêu cười lạnh đầy vẻ thách thức tàn nhẫn. "Hắn liên tục gào thét đòi sát hại toàn bộ ma tộc xung quanh. Ta thách thức ngươi khơi thông ma mạch thần trí cho hắn trong vòng ba ngày. Nếu thất bại, hãy tự tay đốt rụi An Nhiên Đường và cút khỏi Ma giới vĩnh viễn!"


Trần Y Sinh khẽ bước tới sát chiếc cáng sắt, đôi mắt sau gọng kính tròn nheo lại đầy suy tư khi nhìn thấy dòng oán khí đỏ ngầu đang cuộn xoắn điên cuồng quanh trán bệnh nhân phàm nhân...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!