Nhạc nềnTaohua

Phán Quyết Biên Cảnh - Thiết Lập Trật Tự Mới

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lôi Thần Búa rực lửa sấm sét chém rách đôi bầu trời đêm biên giới, mang theo luồng sát khí cuồng bạo của Ma tướng Lôi Ba.


Những tia sét màu xanh tím khổng lồ như những con mãng xà điên cuồng quất xuống mặt đất, để lại những vệt cháy xém đen kịt trên quảng trường U Minh Thôn. Tiếng sấm rền vang rạch nát màn đêm tĩnh mịch, khiến toàn bộ chúng sinh biên cảnh run rẩy trong sợ hãi tột độ. Kỵ binh sấm sét của Lôi Tộc đã vây kín mọi ngả đường, giáp sắt rít lên những tiếng kim loại lạnh lẽo dưới ánh chớp.


Trên lưng Ma Thú Tâm Ma khổng lồ đang phục rạp bên miệng giếng cổ, Trần Y Sinh khẽ ho khan một tiếng, lồng ngực phập phồng gào thét đòi dưỡng khí. Thể chất phàm nhân của anh lúc này đã suy kiệt đến cực hạn sau ca dệt trận dệt hồn dưới hang ngầm. Đôi bàn tay phàm nhân rộp đỏ, run rẩy dữ dội do dòng điện rò rỉ từ bộ kim châm Lôi Thạch dội lại. Vết thương bầm rộp rỉ máu tươi trên hai bả vai do sợi Xích Khóa Hồn của Dạ Kiệt để lại trước đó vẫn đang nhói lên từng cơn buốt xương dưới lớp áo choàng y sĩ màu trắng rách nát.


Thế nhưng, ánh mắt sau gọng kính tròn nứt rạn của anh vẫn điềm tĩnh đến lạ lùng. Anh nhìn dòng nước giếng cổ dưới chân mình — dòng nước đã hoàn toàn khôi phục vẻ trong vắt, mát lạnh và thanh khiết sau khi Trận Nhãn Cổ Đại được sửa chữa hoàn hảo. Sự tịnh hóa đã thành công, nhưng hiểm họa diệt thôn từ Ma tướng Lôi Ba vẫn đang cận kề.


"Y Sinh! Chàng hãy lui lại phía sau!" Dạ Tuyết Cơ đứng chắn trước mặt anh, mái tóc bạc dài bay múa điên cuồng trong gió bão. Đôi mắt ruby đỏ rực của nàng bùng cháy ngọn lửa giận dữ diệt thế, ma lực bóng tối cuồn cuộn tuôn ra từ hoàng bào thêu hoa văn bóng tối, sẵn sàng kích hoạt Dạ Vực Thiên Tang để đồ sát toàn bộ quân đội Lôi Tộc trước mặt. Nàng áp mu bàn tay trái phát sáng ấn ký "Đồng Sinh Tử" lên phiến đá, liên kết nhịp tim với anh, sẵn sàng gánh chịu mọi phản phệ để bảo vệ phu quân phàm nhân.


"Đừng vội ra tay, Tuyết Cơ." Trần Y Sinh khẽ nắm lấy bờ vai run rẩy vì giận dữ của nàng, giọng nói trầm ấm phàm nhân vang lên nhịp nhàng, mang theo một sức mạnh định thần kỳ lạ. "Lôi Ba đang bộc phát tâm ma cấp Cuồng Loạn. Nếu nàng dùng bạo lực áp chế lúc này, sấm sét của hắn sẽ tự phát nổ, san bằng cả U Minh Thôn. Hãy để tôi xử lý."


"Nhưng chàng..." Dạ Tuyết Cơ ngoảnh lại, đôi mắt đầy vẻ lo lắng hoảng loạn cực đoan. Nàng thà hủy diệt cả biên giới này cũng không muốn anh chịu thêm một vết xước.


"Tin tôi." Trần Y Sinh mỉm cười ôn hòa, ánh mắt thâm trầm đầy tự tin khiến nàng vô thức thu liễm ma khí.


Trần Y Sinh vỗ nhẹ vào đầu Ma Thú Tâm Ma, con hộ vệ khổng lồ cúi đầu cung kính, nhẹ nhàng đặt anh xuống nền đất đá quảng trường. Anh khẽ đẩy gọng kính tròn, bước từng bước điềm tĩnh hướng về phía chiếc chiến xa sấm sét của Lôi Ba. Một phàm nhân không có nửa điểm ma lực chiến đấu, mặc áo choàng y sĩ rách nát nhuốm máu, đối mặt với một Ma tướng khổng lồ mặc giáp nặng sấm sét gai góc đầy sát khí.


"Hahaha! Tên phàm nhân hèn mọn kia!" Lôi Ba cười lớn đầy cuồng vọng, giọng nói tàn bạo vang vọng rền trời đất. "Ngươi nghĩ mình là ai? Một con kiến hôi không có tu vi, dám đứng trước Lôi Thần Búa của ta để nói lý lẽ sao? Hôm nay, ta sẽ nghiền nát ngươi cùng toàn bộ lũ phàm nhân tị nạn này thành tro bụi!"


Trần Y Sinh dừng bước cách chiến xa của Lôi Ba mười trượng. Anh tập trung tinh thần lực phàm nhân còn sót lại vào đôi mắt, kích hoạt Thần Thức Nhãn - Thấu Thị.


Trong tầm nhìn phát ra ánh sáng lam nhạt dịu mát của anh, cấu trúc linh hồn của Lôi Ba hiện lên rõ rệt. Bao phủ quanh đại não của gã Ma tướng khổng lồ không phải là lôi điện thuần khiết, mà là một mạng lưới những sợi tơ oán niệm màu đỏ ngòm chằng chịt, điên cuồng quấn chặt lấy thái dương, đẩy gã vào trạng thái hoang tưởng bạo lực cực đoan. Đó là tâm ma cấp Cuồng Loạn bộc phát do áp lực nặng nề tích tụ từ vương thất Lôi Tộc.


Anh khẽ mỉm cười, bắt đầu áp dụng kỹ năng Phản Chấn Tâm Lý Logic, đánh thẳng vào điểm yếu tinh thần chí mạng của đối thủ.


"Lôi Ba tướng quân," Trần Y Sinh lên tiếng, giọng nói của anh tuy không lớn nhưng điềm tĩnh và rõ ràng lạ thường, xuyên qua tiếng sấm sét gào rú lọt thẳng vào tai Lôi Ba. "Ngươi vung búa sấm sét, mang theo vạn quân càn quét biên giới, thật sự là vì vinh quang của Lôi Tộc sao? Hay... ngươi chỉ đang cố che giấu nỗi sợ hãi tột cùng bên trong linh hồn mình?"


Lôi Ba khựng lại một nhịp, đôi mắt nổ tia chớp tím hung hãn híp lại: "Ngươi nói nhảm cái gì đó? Ta là Ma tướng Lôi Tộc kiêu hãnh, không biết sợ hãi là gì!"


"Ngươi biết rõ hơn ai hết, Lôi Ba." Trần Y Sinh tiến thêm một bước, nhãn quang thấu thị sắc bén như dao mổ tâm lý vạch trần lớp mặt nạ tự vệ của hắn. "Dưới nhãn quang của tôi, tôi nhìn thấy sự cô độc và hoảng loạn trong thần thức của ngươi. Từ năm mười tuổi, ngươi đã phải sống dưới cái bóng khổng lồ và áp lực tàn bạo của Lôi Đình Trưởng Lão. Mỗi lần ngươi không đạt vị trí đứng đầu trong các cuộc huấn luyện vương thất, ngươi liền bị giam cầm và hành hạ trong ngục tối sấm sét."


Khuôn mặt đầy sẹo rỗ của Lôi Ba đột ngột vặn vẹo, bàn tay lực lưỡng cầm Lôi Thần Búa khẽ run rẩy: "Câm miệng! Làm sao một tên phàm nhân hèn mọn như ngươi biết được chuyện đó?"


"Ngươi luyện công bằng oán niệm, biến bạo lực thành chiếc khiên bảo vệ lòng tự trọng mỏng manh của mình." Trần Y Sinh điềm tĩnh phân tích, giọng nói trầm ấm nhịp nhàng của anh như một dòng nước lạnh dội thẳng vào đại não đang bốc hỏa của Ma tướng. "Ngươi cấu kết với hoàng thúc Dạ Vô Song phát động cuộc vây quét này, thực chất không phải vì chiến công. Ngươi chỉ đang sợ hãi... Ngươi sợ hãi rằng nếu lần này ngươi thất bại, vương thất Lôi Tộc sẽ hoàn toàn đào thải ngươi, biến ngươi thành một phế vật vô dụng trong mắt Lôi Đình Trưởng Lão! Ngươi đang dùng mạng sống của hàng vạn thôn dân biên giới để tế lễ cho nỗi sợ hãi hèn nhát của chính mình!"


"Câm miệng! Ta bảo ngươi câm miệng ngay lập tức!" Lôi Ba gầm lên điên cuồng, tâm ma bạo tẩu dữ dội hơn.


Thế nhưng, những lời lập luận logic và thấu suốt của Trần Y Sinh đã đâm trúng tim đen của hắn. Dưới nhãn quang Thần Thức Nhãn, anh nhìn thấy mạng lưới tơ đỏ oán niệm quanh thái dương Lôi Ba bắt đầu hỗn loạn, dòng năng lượng sấm sét rực lửa trên Lôi Thần Búa không thể liên kết mạch lạc với kinh mạch thần kinh của hắn nữa.


"Ngươi không phải là một chiến sĩ kiêu hãnh, Lôi Ba. Ngươi chỉ là một đứa trẻ cô độc, đáng thương, đang run rẩy khóc lóc trong ngục tối sấm sét năm mười tuổi mà thôi!" Trần Y Sinh giáng đòn phán quyết tâm lý cuối cùng.


"Á!!!"


Lôi Ba ôm đầu hét lên một tiếng thảm khốc. Sát ý cuồng bạo và chiến ý sấm sét của hắn hoàn toàn sụp đổ từ bên trong não bộ. Sự hỗn loạn tinh thần cực độ khiến dòng năng lượng sấm sét khổng lồ trên Lôi Thần Búa mất kiểm soát, quay ngược trở lại phản phệ kinh mạch của chính hắn.


"Phốc!"


Lôi Ba phun ra một ngụm máu đen ma tộc, ngã quỵ xuống sàn chiến xa, sấm sét vĩnh cửu bao quanh hắn tắt ngúm trong nháy mắt.


"Cơ hội đến rồi, Tuyết Cơ!" Trần Y Sinh lớn tiếng hô.


Dạ Tuyết Cơ đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu. Không để mất một giây, nàng bộc phát toàn bộ ma lực bóng tối hoàng gia tối cao.


"Dạ Vực Thiên Tang!"


Màn đêm vĩnh cửu đổ sập xuống quảng trường, nuốt chửng toàn bộ kỵ binh Lôi Tộc vào bóng tối tuyệt đối. Những dải lụa bóng tối rực rỡ như những lưỡi hái tử thần từ trên trời giáng xuống, nghiền nát hoàn toàn chiến xe sấm sét của Lôi Ba. Dạ Tuyết Cơ lướt đi như một bóng ma tuyết trắng tuyệt mỹ, xuất hiện ngay trước mặt Lôi Ba, tự tay tước đoạt thanh thần binh Lôi Thần Búa của hắn và bóp nát hoàn toàn ma mạch sấm sét của gã Ma tướng khổng lồ.


"Ầm!!!"


Dạ Vực tan biến, trả lại bầu trời đêm tĩnh lặng. Lôi Ba — vị Ma tướng hung hãn đứng đầu quân khu biên giới Lôi Tộc — lúc này đã nằm thoi thóp dưới đất, toàn bộ tu vi bị phế bỏ, đôi mắt rỗng tuếch mất đi hoàn toàn chiến ý bạo lực.


Hàng vạn chiến binh Lôi Tộc chứng kiến cảnh tượng thủ lĩnh bị đè bẹp trong chớp mắt, hoảng sợ rụng rời tay chân, đồng loạt buông vũ khí đầu hàng trước uy quyền tuyệt đối của Ma hoàng Dạ Tuyết Cơ.


Từ trong bóng tối của quảng trường, Thẩm Phán Trưởng U Minh — người đứng đầu Trưởng lão hội biên giới — từ từ bước ra. Lão già gầy gò mặc áo choàng đỏ máu nhìn chằm chằm vào Trần Y Sinh bằng ánh mắt kinh ngạc, chấn động tinh thần tột cùng trước mưu lược tâm lý chiến đỉnh cao của vị y sĩ phàm nhân.


"Y thuật phàm trần... thấu cảm tâm lý... thực sự có thể bẻ gãy chiến ý của một Ma tướng hậu kỳ sao?" Thẩm Phán Trưởng lẩm bẩm, bàn tay gầy guộc run rẩy lật mở cuốn sách luật bằng sắt đen 'U Minh Thiết Thư'.


Trần Y Sinh khẽ đẩy gọng kính tròn nứt rạn, điềm tĩnh nhìn lão:


"Thẩm Phán Trưởng bệ hạ, chiến tranh chỉ là biểu hiện của một tâm hồn bị tổn thương và hoang tưởng cực đoan. Nếu ông muốn duy trì trật tự biên giới, bạo lực không phải là câu trả lời. Phòng khám 'An Nhiên Đường' của tôi sẽ là nơi chữa lành cho những tâm hồn điên loạn đó. Tôi cần sự công nhận pháp lý hợp pháp từ ông."


Trước chứng cứ phản quốc rõ ràng của Dạ Vô Song và Lôi Ba đã bị vạch trần, cùng sự bảo hộ cực đoan của Dạ Tuyết Cơ đứng bên cạnh, Thẩm Phán Trưởng U Minh biết mình không còn lựa chọn nào khác. Lão hít một hơi sâu, dùng búa phán quyết gõ mạnh xuống sách luật, giọng nói khàn khàn vang lên tuyên bố:


"Nhân danh Trưởng lão hội biên giới... Ta ký quyết định công nhận sự trung lập tuyệt đối và quyền bất khả xâm phạm của Phòng Khám Tâm Lý 'An Nhiên Đường' tại U Minh Biên Cảnh. Mọi hành vi sử dụng bạo lực đối với y quán và y sĩ Trần Y Sinh đều bị khép vào tội chết!"


Hàng trăm thôn dân phàm nhân và ma tộc cấp thấp chứng kiến phán quyết biên cảnh được thiết lập, đồng loạt reo hò vang trời. Họ quỳ sụp xuống đất, hướng về phía Trần Y Sinh tôn sùng anh như vị "Thần Y Hòa Bình", người kết thúc kỷ nguyên tàn sát tàn bạo tại biên giới.


Lôi Ba bị áp giải đi giam giữ vĩnh viễn trong ngục tối biên cảnh, chấm dứt hoàn toàn hiểm họa quân sự của Cấp 1.


Giữa đống đổ nát của quảng trường đang được thôn dân dọn dẹp, Trần Y Sinh khẽ tựa lưng vào phiến đá giếng cổ trong suốt, thở phào nhẹ nhõm. Đôi bàn tay phàm nhân rộp đỏ của anh khẽ run rẩy, thái dương nhói lên đau đớn do suy kiệt tinh thần lực nhẹ sau cuộc đấu trí căng thẳng.


Dạ Tuyết Cơ nhẹ nhàng bước đến bên cạnh anh, hoàng bào thêu hoa văn bóng tối khẽ lay động. Nàng đỏ mặt ngượng ngùng, ánh mắt ruby đầy vẻ dịu dàng, tự tay dệt một chiếc áo ấm bằng tơ tằm bóng tối khoác lên vai anh để thể hiện vai trò nữ chủ nhân thầm lặng.


"Y Sinh... chàng đã làm được." Nàng khẽ thì thầm sát tai anh.


Đúng lúc này, một luồng gió lạnh buốt từ phía dãy núi Vạn Lôi thổi về. Từ trên bầu trời đêm tĩnh mịch, một bóng xanh gió di chuyển để lại tàn ảnh lướt xuống với tốc độ cực nhanh.


Đó là Phong Vô Ảnh — người đưa thư mật của Tật Phong Ma Tộc.


Phong Vô Ảnh đáp xuống trước mặt Trần Y Sinh, cung kính quỳ một gối, hai tay dâng lên một bức thư mật đóng dấu ấn ký sấm sét đỏ rực đang tỏa ra những tia điện nhỏ lách tách.


"Y sĩ Trần! Đây là thư mật khẩn cấp từ Vạn Lôi Ma Điện gửi đích danh cho ngài!"


Trần Y Sinh khẽ đón lấy bức thư mật. Ngay khi ngón tay anh chạm vào phong bì, một dòng điện nhẹ rò rỉ làm tê rần các đầu ngón tay phàm nhân của anh. Anh khẽ đẩy gọng kính tròn nứt rạn, tập trung Thần Thức Nhãn nhìn thấu qua phong bì thư.


Bên trong bức thư mật, dòng chữ viết bằng ma lực sấm sét đỏ rực hiện lên rõ nét, mang theo nội dung cầu cứu khẩn cấp từ Ma hoàng Lôi Tộc - Lôi Phượng Nhi, chính thức hé lộ căn bệnh áp lực vương thất tàn khốc đang gặm nhấm linh hồn nàng, đồng thời mở ra lộ trình tiến vào Cấp 2: Vạn Lôi Ma Điện đầy sóng gió.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!