Nhạc nềnTaohua

Nữ Hoàng Sa Cơ Đêm Bão Tuyết

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió tuyết u minh gào thét ngoài cửa như tiếng gầm rú của vạn quỷ sa đọa. Hơi lạnh buốt giá tràn vào qua khoảng trống hoác trên mái nhà vừa bị thổi bay, nhanh chóng dập tắt chút tàn lửa cuối cùng trong lò sưởi đá. Phòng trị liệu của An Nhiên Đường trong nháy mắt rơi vào bóng tối u ám, chỉ còn lại ánh sáng tím nhạt từ sương độc biên cảnh hắt qua ô cửa sổ vỡ nứt.


Giữa làn tuyết trắng xóa cuồn cuộn ấy, một bóng người lảo đảo bước qua bậc cửa đổ nát.


Đó là một nữ tử. Mái tóc dài màu bạc như tuyết của nàng xõa tung trong gió, vài lọn tóc dính bết máu ma tộc sẫm màu. Nàng khoác trên mình bộ hoàng bào thêu hoa văn bóng tối bằng chỉ vàng, nhưng chiếc áo vương giả ấy giờ đây đã rách rưới, loang lổ những vết chém sâu hoắm. Gương mặt nàng tái nhợt không một giọt máu, nhưng nhan sắc ấy vẫn khuynh quốc khuynh thành, mang một vẻ kiêu sa, lạnh lùng tột đỉnh của kẻ ngự trị trên vạn chúng sinh.


Nàng ngã gục ngay trước cửa phòng khám, hơi thở thoi thóp, nhưng bàn tay vẫn nắm chặt chiếc trâm cài tóc bằng hắc dạ lưu ly sắc nhọn.


"Linh Nhi, mang chăn ấm và nước tịnh hóa ra đây!" Trần Y Sinh không hề do dự, lập tức ra lệnh. Anh khẽ đẩy gọng kính tròn, bước nhanh về phía bóng người đang nằm trên nền đất lạnh giá.


"Bác sĩ Trần! Đừng qua đó!" A Man ôm lồng ngực đang rỉ máu đen, gầm lên một tiếng đầy kinh hoàng: "Luồng ma khí này... đó là Dạ Vực! Nàng ta là Ma hoàng tối cao của Dạ Tộc! Chỉ cần một ý niệm của nàng ta cũng đủ nghiền nát phàm nhân như ngài thành tro bụi!"


Trần Y Sinh khẽ giơ tay hiệu bảo A Man im lặng. Là một bác sĩ tâm lý phàm nhân, anh không có ma lực, nhưng anh có nhãn quang thấu suốt mọi vết thương lòng. Anh tập trung tinh thần lực phàm nhân vào đôi mắt, kích hoạt Thần Thức Nhãn - Sơ Thị.


Trong tầm mắt phát sáng lam nhạt của anh, cấu trúc linh hồn của nữ tử kia hiện lên rõ mồn một. Đó là một khối kim cương khổng lồ tuyệt mỹ nhưng đã rạn nứt chằng chịt, bị bao bọc bởi một lớp sương mù oán niệm đen kịt, dày đặc như gai nhọn bọc quanh thái dương. Những sợi tơ đen hoang tưởng quấn chặt lấy thần thức nàng, co thắt điên cuồng theo từng nhịp thở đứt quãng.


"Tâm ma cấp bách... Thần thức rạn nứt nghiêm trọng do chấn thương tâm lý cực hạn kết hợp phản phệ ma lực." Trần Y Sinh lầm bầm tự chẩn đoán.


Anh quỳ xuống bên cạnh nàng, nhẹ nhàng vươn đôi tay phàm nhân không hề có chút phòng bị nào định đỡ nàng lên ghế bành trị liệu.


Nhưng ngay khi ngón tay anh vừa chạm vào bả vai lạnh buốt của Dạ Tuyết Cơ, đôi mắt nhắm nghiền của nàng đột ngột mở ra.


Đó là một đôi mắt đỏ rực như ruby, nhưng bên trong không có chút ấm áp nào, chỉ có sự tàn sát, điên cuồng và hoang tưởng cực đoan đến tột cùng.


"Kẻ phản nghịch... chết đi!"


Dạ Tuyết Cơ rống lên một tiếng khàn đục. Bản năng sinh tồn và chứng hoang tưởng cực hạn khiến nàng lầm tưởng Trần Y Sinh là sát thủ do hoàng thúc Dạ Vô Song phái tới để kết liễu mình.


"UỲNH!!!"


Một luồng ma khí bóng tối khổng lồ — Dạ Vực — đột ngột bùng phát từ cơ thể Dạ Tuyết Cơ, bao phủ toàn bộ không gian phòng khám nhỏ. Bóng tối vĩnh cửu nuốt chửng mọi ánh sáng. Nhiệt độ trong phòng giảm xuống mức đóng băng trong tích tắc. Những bức tường gỗ của An Nhiên Đường bắt đầu rạn nứt, phủ đầy một lớp băng đen quỷ dị.


Trước khi Trần Y Sinh kịp phản ứng, bàn tay lạnh buốt như băng sắt của Dạ Tuyết Cơ đã lao ra như chớp, siết chặt lấy cổ họng anh, nhấc bổng cơ thể phàm nhân yếu ớt của anh lên không trung.


"Anh Y Sinh!" Linh Nhi hét lên một tiếng đau đớn. Tiểu ma nữ không màng nguy hiểm, vội vã vận dụng chút ma hỏa tím nhạt yếu ớt trên đầu ngón tay lao vào định cứu anh.


Nhưng nàng chưa kịp tiến sát ba bước, luồng ma khí thụ động từ Dạ Vực của Dạ Tuyết Cơ đã hóa thành một trận cuồng phong bóng tối, đánh văng Linh Nhi ra xa. Cô bé đập mạnh vào tủ thuốc gỗ, ngã gục xuống đất, bát thuốc an thần sắc dở đổ tràn ra nền nhà lạnh giá. A Man cố gắng gượng dậy vung rìu đá, nhưng uy áp vương quyền của Ma hoàng sơ kỳ đè nặng như vạn quả núi, khiến gã hùng ma khổng lồ bị ghim chặt trên nền đất, không thể nhúc nhích nổi một ngón tay.


Trần Y Sinh bị treo lơ lửng giữa không trung.


Bàn tay của Dạ Tuyết Cơ siết ngày càng chặt. Khí quản của anh bị ép nghẹt, phổi gào thét đòi dưỡng khí. Nhịp tim phàm nhân của anh vọt lên tới 150 nhịp mỗi phút, lồng ngực phập phồng đau đớn. Thị giác của anh bắt đầu xuất hiện những đốm đen quay cuồng, báo hiệu não bộ đang thiếu oxy nghiêm trọng. Chỉ cần Dạ Tuyết Cơ khẽ vận một phần mười ma lực, chiếc cổ phàm nhân của anh sẽ gãy rắc trong nháy mắt.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc ấy, Trần Y Sinh không hề giãy giụa. Anh hiểu rõ bản lý hành vi của ma tộc: bất kỳ phản kháng vật lý nào lúc này cũng sẽ bị hệ thống thần kinh hoang tưởng của nàng dịch thành hành vi tấn công, kích hoạt bản năng đồ sát vương quyền của một Ma hoàng.


Anh buông lỏng hai tay, để chúng buông thõng tự nhiên, thể hiện sự defenseless — hoàn toàn không phòng bị.


Anh cố gắng tập trung chút tinh thần lực phàm nhân cuối cùng vào đôi mắt, nhìn thẳng vào đồng tử đỏ rực đầy huyết lệ của Dạ Tuyết Cơ. Dưới nhãn quang Thần Thức Nhãn, anh nhìn thấu qua lớp sát khí điên cuồng kia, thấy được sự hoảng sợ, cô độc và bất an tột độ của một đứa trẻ bị dồn vào đường cùng.


Nàng không phải muốn tàn sát. Nàng chỉ đang sợ hãi bị phản bội.


Trần Y Sinh cố gắng mở miệng, giọng nói của anh khàn đặc do bị siết cổ, nhưng anh vẫn giữ vững tần số trầm ấm, nhịp điệu đều đặn của Thôi Miên Ngôn Từ:


"Ngươi... không ngủ được... bao lâu rồi?"


Câu hỏi kỳ lạ vang lên giữa không gian bóng tối lạnh lẽo.


Dạ Tuyết Cơ khựng lại một nhịp. Đôi mắt đỏ rực của nàng khẽ co rút.


Tại sao một sát thủ lại hỏi nàng về giấc ngủ? Tại sao kẻ phàm nhân yếu ớt này không hề có chút sát khí, sợ hãi hay oán hận nào trong ánh mắt? Trong suốt hàng trăm năm qua, bất kỳ ai đối mặt với Dạ Tuyết Cơ khi nàng bộc phát sát ý đều chỉ có hai trạng thái: hoặc là liều chết phản kháng, hoặc là quỳ lạy van xin. Sự điềm tĩnh thấu cảm của Trần Y Sinh là một sự bất thường cực độ, bẻ gãy hoàn toàn logic phòng vệ của nàng.


"Câm mồm! Kẻ lừa dối... Dạ Vô Song phái ngươi đến để chế nhạo ta sao?" Dạ Tuyết Cơ gầm lên, nhưng lực tay siết cổ vô thức lỏng đi một chút.


Trần Y Sinh hít vào một hơi thở khó nhọc, nhãn quang vẫn khóa chặt vào mắt nàng, giọng nói trầm ấm tiếp tục dẫn dắt:


"Mỗi khi nhắm mắt... ngươi đều thấy máu... thấy bóng tối... và sự phản bội của những kẻ ngươi tin tưởng nhất... Đúng không?"


Anh dùng Đọc Vị Hành Vi Vi Mô để quan sát sự run rẩy nhẹ nơi hàng mi của nàng, sự co thắt của các cơ mặt kiêu sa đang cố che giấu nỗi đau. Anh tiếp tục bồi thêm một đòn tâm lý chí mạng:


"Ngươi hoài nghi cả thế giới... vì ngươi tin rằng chỉ có bạo lực mới giữ được lòng tin. Nhưng thực chất... ngươi đang kiệt quệ tinh thần lực... Ngươi sắp phát điên vì chứng mất ngủ ngàn năm..."


"Ngươi... làm sao ngươi biết?!"


Dạ Tuyết Cơ chấn động thực sự. Những lời của Trần Y Sinh giống như một lưỡi dao mổ tâm lý sắc bén, lột trần toàn bộ bí mật đen tối nhất, vết thương lòng sâu kín nhất mà nàng luôn giấu kín dưới lớp hoàng bào vương giả. Sát khí bạo ngược trong Dạ Vực đột ngột dao động dữ dội, bóng tối bao phủ phòng khám lờ mờ tan đi một nửa.


Nàng nhìn phàm nhân trước mặt, người đang bị cổ họng bầm tím bởi chính tay nàng, nhưng ánh mắt anh vẫn tràn ngập sự bao dung ấm áp, không một chút oán hận.


Sự thấu cảm không phòng bị của một y sĩ phàm nhân đã hóa giải hoàn toàn sát khí hoàng gia tàn bạo của vị Ma hoàng sa cơ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!