Nhạc nềnTaohua

Tiêu Diệt Trùng Vương - Sức Mạnh Của Sự Tịnh Hóa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng sương kịch độc màu xanh lục lam mang theo mùi hôi thối của xác phân hủy gào thét lao đến, tựa như một con mãng xà khổng lồ muốn nuốt chửng lấy Trần Y Sinh. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một tiếng gầm phẫn nộ xé toạc màn đêm dưới lòng đất.


"Nghiệt súc hèn hạ! Ngươi dám tước đoạt sinh mệnh của phu quân ta?"


Dạ Tuyết Cơ gầm lên, đôi mắt ruby đỏ rực như bùng cháy lửa giận diệt thế. Mái tóc bạc dài như tuyết của nàng bay múa điên cuồng, ma khí bóng tối cuồn cuộn tuôn ra từ cơ thể hoàng tộc như những dải lụa đen khổng lồ, ngay lập tức đan chéo thành một tấm khiên hắc ám kiên cố trước mặt Trần Y Sinh. Luồng sương độc va chạm dữ dội vào tấm khiên hắc ám, phát ra những tiếng xèo xèo ăn mòn ghê rợn, nhưng không thể tiến thêm một phân nào để chạm đến cơ thể phàm nhân đang kiệt sức của anh.


Từ sâu trong khe nứt đá vỡ của trận nhãn, kẻ gieo rắc ký sinh trùng — Ma Trùng Vương — từ từ bò ra. Hình dáng của hắn tột cùng tởm lợm: một gã ma tộc lùn tịt gù lưng, da dẻ sần sùi đầy những mụn nước rỉ dịch xanh nhầy nhụa, khoác trên mình chiếc áo choàng rách rưới bốc mùi hôi thối của bùn lầy đầm lầy u tối. Hắn rít lên những tiếng khàn khàn đầy oán hận, hàng vạn con ma trùng nhỏ li ti bò lổm ngổm trên những chiếc chân rết sắc nhọn quanh người hắn.


"Dạ Tuyết Cơ... ngươi đã suy kiệt thần thức, lại còn cố bảo vệ tên phàm nhân hèn mọn này! Hôm nay, cả hai ngươi đều phải làm chất dinh dưỡng cho lũ vạn trùng của ta!" Ma Trùng Vương gầm rú, vung vẩy chiếc hũ gốm chứa oán niệm đen tối, định phát tán thêm hàng vạn trùng độc.


Thế nhưng, hắn đã hoàn toàn đánh giá thấp cơn thịnh nộ của một vị Ma Hoàng khi người đàn ông của nàng bị đe dọa. Dạ Tuyết Cơ không hề cho hắn cơ hội ra tay lần thứ hai.


"Dạ Vực Thiên Tang!"


Dạ Tuyết Cơ lạnh lùng thốt ra bốn chữ. Không gian hang ngầm ngập nước đen đột ngột sụp đổ vào bóng tối vĩnh cửu. Một kết giới hắc ám tuyệt đối bao phủ lấy Ma Trùng Vương, cắt đứt hoàn toàn mọi sợi dây liên kết ma lực của hắn với thế giới bên ngoài. Trong bóng tối vô tận ấy, những dải lụa bóng tối rực rỡ như những lưỡi hái tử thần liên tục chém xuống dữ dội.


"Á!!!"


Tiếng hét thảm khốc của Ma Trùng Vương vang lên xé lòng. Thân thể lùn tịt của hắn bị ma lực bóng tối bá đạo của Dạ Tuyết Cơ nghiền nát thành từng mảnh vụn, chiếc hũ gốm chứa trùng độc nổ tung, dịch xanh rỉ ra chưa kịp phát tán đã bị ngọn lửa hắc ám thiêu rụi hoàn toàn. Thực thể tà ác gieo rắc nỗi kinh hoàng cho U Minh Thôn suốt bấy lâu nay đã bị tiêu diệt gọn gàng trong chớp mắt dưới sát chiêu tối thượng của Ma Hoàng.


Tuy nhiên, cái chết của Ma Trùng Vương lại kích hoạt một tai biến kinh hoàng ngoài dự tính. Khi thân thể hắn tan biến, luồng oán niệm tích tụ từ vạn trùng độc đột ngột bùng phát dữ dội, dội thẳng vào vết nứt chữ thập vốn đã rạn rứt của Trận Nhãn Cổ Đại U Minh dưới đáy giếng.


"Ầm!!! Rắc! Rắc!"


Tiếng nổ trầm đục vang lên từ lòng đất sâu. Mặt đất dưới chân họ rung chuyển dữ dội, những cột đá thạch nhũ khổng lồ trên trần hang bắt đầu nứt vỡ, đổ sập xuống dòng nước đen ầm ầm. Trận nhãn cổ đại — phong ấn điều hòa sinh khí toàn vùng biên giới — đã bị chấn động đến ngưỡng sụp đổ hoàn toàn. Luồng oán khí đỏ ngòm như máu từ chiến trường cổ xưa phun trào lên cuồn cuộn như vòi rồng, dìm ngập hang ngầm trong một bầu không khí nghẹt thở, sẵn sàng chôn vùi toàn bộ sinh mệnh của U Minh Biên Cảnh vào hư vô.


"Y Sinh! Hang ngầm sắp sập rồi, chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức!" Dạ Tuyết Cơ hốt hoảng lướt đến, định ôm lấy Trần Y Sinh để bay vút lên miệng giếng cổ.


Thế nhưng, Trần Y Sinh khẽ lắc đầu. Sắc mặt anh lúc này nhợt nhạt cắt không ra giọt máu, mồ hôi lạnh thấm đẫm chiếc áo choàng y sĩ màu trắng giản dị. Hai bả vai anh bị bầm rộp rách miệng rỉ máu tươi do sợi Xích Khóa Hồn ma pháp của Dạ Kiệt để lại trước đó, đau nhói lên từng cơn buốt xương. Đôi bàn tay phàm nhân của anh, đặc biệt là các đầu ngón tay, rộp đỏ và run rẩy dữ dội do dòng điện rò rỉ từ bộ kim châm Lôi Thạch dội lại sau ca trị liệu cho ma thú. Cơn đau đầu dữ dội như búa bổ giật liên hồi bên thái dương khi oán khí rò rỉ ăn mòn thần trí phàm nhân của anh.


"Không được, Tuyết Cơ..." Trần Y Sinh khẽ đẩy gọng kính tròn nứt rạn trên sống mũi, giọng nói phàm nhân tuy yếu ớt nhưng điềm tĩnh và kiên định đến lạ lùng. "Nếu chúng ta bỏ đi lúc này, trận nhãn sẽ vỡ nát hoàn toàn. Toàn bộ sinh khí của biên giới sẽ bị triệt tiêu, hàng vạn thôn dân trên mặt đất sẽ hóa điên loạn và chết trong vòng vài canh giờ. Tôi không thể bỏ mặc họ."


"Nhưng chàng sẽ chết mất! Thể chất phàm nhân của chàng không chịu nổi áp lực oán khí này đâu!" Dạ Tuyết Cơ hét lên, nước mắt u uất rơm rớm nơi khóe mắt ruby. Lòng chiếm hữu cực đoan của nàng trỗi dậy mạnh mẽ, nàng thà để cả thế giới này diệt vong cũng không muốn phu quân của mình chịu một sợi tóc tổn thương.


"Hãy tin tôi, Tuyết Cơ. Chúng ta có thể dệt lại trận pháp này. Tôi cần sự giúp đỡ của nàng."


Trần Y Sinh nhìn thẳng vào mắt nàng bằng ánh mắt thâm trầm, dịu dàng nhưng đầy uy nghiêm của một bậc đại y sĩ. Sợi dây liên kết từ ấn ký "Đồng Sinh Tử" trên mu bàn tay phải của anh phát sáng tím nhạt ấm áp, truyền dẫn một luồng sinh khí xoa dịu nỗi hoảng loạn trong lòng Dạ Tuyết Cơ, khiến nàng vô thức gật đầu phụng sự ý chí của anh.


Đúng lúc này, Ma Thú Tâm Ma vừa được cứu chữa khôi phục lý trí gầm lên một tiếng đầy kiêu hãnh. Nó bước tới, dùng thân hình khổng lồ cứng như thép của mình đứng chắn phía trên Trần Y Sinh và Dạ Tuyết Cơ, lấy lưng cản phá những tảng đá khổng lồ đang rơi rụng từ trần hang, tạo ra một vùng không gian an toàn tạm thời cho hai người.


Trần Y Sinh nhanh chóng hành động. Anh lấy từ trong túi áo choàng ra cuốn sổ tay rách nát 'Ma Giới Tâm Lý Học Bút Ký' do người cha Trần Kiến Quốc để lại. Cuốn sổ tay tự động phát ra những luồng hào quang màu vàng ấm áp rực rỡ, trang sách tự động lật mở đến phần cổ thư ghi chép về cấu trúc trận pháp dệt hồn cổ đại.


Anh đeo chiếc Kính Gọng Tròn Phàm Nhân lên mắt, kích hoạt Thần Thức Nhãn - Thấu Thị. Dưới nhãn quang thấu thị phát ra ánh sáng lam nhạt dịu mát, Trần Y Sinh nhìn thấu toàn bộ mạng lưới cấu trúc của Trận Nhãn Cổ Đại U Minh đang phát sáng yếu ớt dưới làn nước đen. Trận nhãn được cấu tạo từ năm mắt xích năng lượng chính, hiện tại vết nứt chữ thập đang cắt đứt dòng chảy sinh khí giữa các mắt xích, khiến oán khí đỏ ngòm phun trào dữ dội.


"Tuyết Cơ, hãy nghe kỹ hướng dẫn của tôi." Trần Y Sinh điềm tĩnh ra lệnh, giọng nói trầm ấm nhịp nhàng như đưa nàng vào trạng thái thôi miên sâu. "Trận pháp cổ đại này cần sự điều hòa sinh khí nhịp nhàng, nếu dùng ma lực quá mạnh để bít chặn sẽ khiến oán khí dồn nén tự nổ tung. Nàng hãy lấy ra Thần Thức Kính — chiếc gương đồng cổ đạo nhỏ trong gùi thuốc của tôi."


Dạ Tuyết Cơ nhanh chóng lấy ra chiếc gương đồng cổ từ gùi thuốc phàm nhân của anh. Chiếc gương phát ra ánh sáng trắng ấm áp dịu nhẹ dưới tay nàng.


"Hãy dùng Thần Thức Kính phản chiếu ánh sáng hắc ám từ ma lực của nàng, thu nhỏ luồng năng lượng bóng tối lại thành những sợi tơ mỏng như tơ tằm. Tôi sẽ dùng Thần Thức Nhãn định vị, hướng dẫn nàng dệt các sợi tơ hắc ám kết nối lại các vết nứt cấu trúc theo sơ đồ ngũ hành dệt hồn. Hãy truyền lực thật nhẹ nhàng, thật chậm rãi, đồng điệu với nhịp thở của tôi."


Dạ Tuyết Cơ hít một hơi sâu, nàng nhắm mắt lại, hoàn toàn buông bỏ sát khí vương quyền bạo lực thường ngày. Nàng vận hành ma lực bóng tối hoàng gia, đi qua Thần Thức Kính để lọc bỏ tạp chất bạo lực, biến đổi năng lượng thành những sợi tơ hắc ám rực rỡ, mềm mại phát sáng màu tím ấm áp.


"Bắt đầu dệt mắt xích thứ nhất ở góc Đông Nam, châm nhẹ vào tâm đá hắc ma..." Trần Y Sinh tập trung cao độ, hướng dẫn chi tiết từng vị trí nhỏ nhất.


Mỗi lần Dạ Tuyết Cơ truyền dẫn một sợi tơ năng lượng, linh hồn phàm nhân của Trần Y Sinh lại bị chấn động dữ dội do áp lực từ dòng chảy sinh khí cổ đại dội ngược lại qua Thần Thức Kính. Đôi bàn tay bỏng rộp của anh run rẩy dữ dội hơn, máu tươi từ bả vai phải rách miệng rỉ ra ướt đẫm cả mảng áo y sĩ trắng dã. Cơn đau đầu nhói lên như muốn nứt đôi đại não, khiến anh phải cắn chặt răng đến mức khóe môi rỉ thêm những vệt máu tươi đỏ thẫm.


"Y Sinh! Chàng đang kiệt sức rồi! Thể xác phàm nhân của chàng sẽ vỡ vụn mất!" Dạ Tuyết Cơ cảm nhận rõ rệt nỗi đau đớn tột cùng của anh qua ấn ký Đồng Sinh Tử liên kết nhịp tim hai bên. Nàng đau xót tột cùng, định thu hồi ma lực.


"Đừng dừng lại, Tuyết Cơ! Chỉ còn hai mắt xích cuối cùng thôi! Hãy tin tôi!" Trần Y Sinh gầm lên khàn khàn, ánh mắt sau gọng kính vẫn thâm trầm, kiên định nghịch thiên không một chút lung lay. Sự nhẫn nại tuyệt đối của anh đã truyền cảm hứng bất khuất cho vị Ma Hoàng, khiến nàng cắn răng tiếp tục dệt trận.


Sợi tơ hắc ám thứ tư rồi thứ năm được kết nối hoàn hảo. Các vết nứt chữ thập trên trận nhãn cổ đại dần được dệt lại bằng những sợi chỉ năng lượng tím ấm áp rực rỡ. Dòng chảy oán khí đỏ ngòm bắt đầu thu liễm lại, tiếng sụt lún của hang đá dần lắng xuống.


Thế nhưng, tại điểm tâm trận nhãn — nơi giao nhau của vết nứt — vẫn còn một lỗ hổng nhỏ liên tục rò rỉ oán niệm đen tối cuối cùng, ma lực bóng tối của Dạ Tuyết Cơ không thể trung hòa được thuộc tính hắc ám nguyên thủy này.


"Điểm tâm trận cần một chất dẫn tịnh hóa thuần khiết để khóa chặt hoàn toàn phong ấn vĩnh viễn..." Trần Y Sinh khẽ thì thầm.


Không một chút do dự, anh đưa ngón tay trỏ phàm nhân đang bị bỏng rộp lên miệng, cắn mạnh một nhát xé rách da thịt. Dòng máu tươi phát ra ánh sáng trắng ấm áp thanh khiết của huyết mạch "Tịnh Hóa Chi Thể" rỉ ra dồi dào.


Trần Y Sinh vươn tay, nhỏ trực tiếp ba giọt máu tịnh hóa của bản thân vào chính tâm lỗ hổng trận nhãn cổ đại.


"Ầm!!!"


Một luồng hào quang màu trắng tinh khiết bùng phát rực rỡ từ tâm trận nhãn, ngay lập tức bao phủ và gột rửa hoàn toàn mọi ma khí đen xám bám bẩn sâu trong lòng phong ấn cổ đại. Luồng sáng trắng ấy kết hợp hoàn hảo với mạng lưới tơ tím hắc ám của Dạ Tuyết Cơ, tạo ra một kết giới tịnh hóa tâm ma tối thượng, khóa chặt hoàn toàn vết nứt vĩnh viễn dưới lòng đất.


Dòng nước đen kịt, hôi thối của Giếng Nước Cổ U Minh dưới chân họ bỗng chốc sủi bọt mạnh, rồi nhanh chóng thanh lọc, chuyển hóa trở lại thành dòng nước giếng trong suốt vắt, mát lạnh và tinh khiết hoàn toàn không còn một chút tạp chất độc hại.


Trận Nhãn Cổ Đại U Minh đã được sửa chữa hoàn hảo. Sự bình yên và sinh khí vĩnh cửu đã được trả lại cho toàn bộ chúng sinh biên giới.


"Chúng ta làm được rồi..." Trần Y Sinh khẽ thở hắt ra một hơi, cơ thể phàm nhân yếu ớt hoàn toàn kiệt sức, lảo đảo ngã quỵ vào lòng ngực ấm áp của Dạ Tuyết Cơ. Linh hồn anh bị rạn nứt nhẹ do quá tải năng lượng dệt trận, nhưng lý trí anh vẫn điềm tĩnh giữ vững tỉnh táo.


Dạ Tuyết Cơ ôm chặt lấy anh vào lòng, nước mắt tuôn rơi ròng ròng trên đôi má tuyệt mỹ của nàng. Nàng không còn vẻ kiêu sa độc đoán của một vị Ma Hoàng, lúc này nàng chỉ là một người thê tử đang sợ hãi mất đi phu quân của mình. Nàng áp mu bàn tay trái phát sáng ấn ký Đồng Sinh Tử lên tim anh, liên tục truyền dẫn sinh khí dịu nhẹ để duy trì mạng sống phàm nhân cho anh.


Ma Thú Tâm Ma cúi thấp chiếc đầu khổng lồ, rên rỉ ư ử đầy trung thành sát bên hai người. Trần Y Sinh gượng dậy, vỗ nhẹ vào đầu nó ôn hòa:


"Ngoan lắm... hãy đưa chúng tôi lên mặt đất..."


Con ma thú khổng lồ tình nguyện nằm phục xuống, để Dạ Tuyết Cơ bế Trần Y Sinh bước lên lưng nó. Với tốc độ nhanh chóng và dẻo dai, Ma Thú Tâm Ma cõng cả hai vượt qua những khe đá nứt vỡ của hang ngầm, băng qua dòng nước giếng trong vắt vút thẳng lên phía miệng giếng cổ trên mặt đất.


Thế nhưng, khi móng vuốt khổng lồ của Ma Thú vừa chạm lên nền đất đá của Quảng Trường U Minh Thôn, một bầu không khí nghẹt thở lạnh buốt và khét lẹt mùi lửa sét bất ngờ ập thẳng vào mặt họ.


Trần Y Sinh khẽ nheo mắt nhìn qua gọng kính nứt rạn.


Trước mắt họ, toàn bộ quảng trường thôn đã bị bao vây chặt chẽ bởi hàng vạn chiến binh mặc thiết giáp lôi đình xanh đen của quân đội biên phòng Lôi Tộc. Những con thú cưỡi sấm sét khổng lồ thở ra những tia điện lách tách đỏ rực, vây kín mọi ngả đường của ngôi làng nghèo nàn.


Và ngay chính giữa miệng giếng cổ, đứng sừng sững trên một cỗ xe chiến xa khổng lồ dệt bằng sấm sét vĩnh cửu, chính là Ma tướng Lôi Ba — kẻ đứng đầu quân khu biên giới Lôi Tộc!


Gương mặt khổng lồ đầy sẹo rỗ của hắn ngập tràn sự tàn bạo, khát máu. Đôi mắt nổ ra những tia chớp tím hung hãn cực đoan khóa chặt vào Dạ Tuyết Cơ và Trần Y Sinh vừa xuất hiện.


Trên tay phải lực lưỡng của hắn, thanh thần binh Lôi Thần Búa đúc từ lõi lôi thạch ngàn năm rền vang những tiếng sấm sét nổ đinh tai nhức óc rạch nát bầu trời đêm, tỏa ra một luồng sát khí hủy diệt sẵn sàng san bằng toàn bộ U Minh Thôn thành tro bụi trong gang tấc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!