Thấu Cảm Ma Thú - Giải Cứu Hộ Thần Biên Cảnh
Đôi nanh khổng lồ rỉ máu đen của Ma Thú Tâm Ma chỉ còn cách kết giới Dạ Vực chưa đầy nửa thước, mang theo luồng sát khí cuồng bạo cuộn trào như bão táp. Áp lực từ cú húc của dã thú khổng lồ mạnh đến mức khiến dòng nước giếng đen kịt dưới chân hang ngầm bị rẽ đôi, bắn tung tóe thành những vệt nước rỉ sét bốc mùi hôi thối dữ dội.
"Nghiệt súc! Dám làm tổn thương phu quân ta?"
Dạ Tuyết Cơ hét lên một tiếng đầy giận dữ. Gương mặt tuyệt mỹ của nàng lúc này ngập tràn sát ý lạnh lùng, mái tóc bạc dài như tuyết bay múa điên cuồng giữa màn sương đỏ oán niệm. Nàng không chút do dự vung tay lên, ma lực bóng tối của Ma Hoàng sơ kỳ bùng phát hóa thành hàng vạn sợi xích hắc ám khổng lồ, lao vun vút xé rách màn đêm để trói chặt tứ chi của Ma Thú Tâm Ma. Nàng muốn dùng bạo lực tuyệt đối để nghiền nát con dã thú này ngay lập tức, bảo vệ an toàn cho Trần Y Sinh phàm nhân phía sau.
Thế nhưng, ngay khi những sợi xích ma pháp bóng tối vừa chạm vào lớp da gai cứng như thép của con lợn lòi khổng lồ, một dị biến kinh hoàng đã xảy ra.
"Gào!!!"
Tiếng gầm rú của Ma Thú Tâm Ma vang lên đau đớn và cuồng bạo hơn gấp bội. Những sợi xích hắc ám không những không thể khống chế được nó, mà ngược lại, ma lực hoàng gia mạnh mẽ của Dạ Tuyết Cơ khi va chạm với luồng oán niệm cổ đại đang rò rỉ từ Trận Nhãn dưới đáy giếng đã tạo ra một phản ứng kích ứng tinh thần cực kỳ tàn khốc. Những con ma trùng nhỏ li ti màu xanh lục lam đang ký sinh sau gáy nó bị kích thích bởi ma hỏa, điên cuồng cắn xé dây thần kinh trung ương của dã thú. Con ma thú hoàn toàn mất đi chút lý trí cuối cùng, nó giãy giụa điên cuồng, quất mạnh chiếc đuôi gai vào vách hang khiến đất đá đổ sụp ầm ầm, dòng nước đen dưới chân cuộn sóng dữ dội.
"Tuyết Cơ, dừng tay lại! Đừng dùng ma pháp cưỡng ép khóa hồn!"
Trần Y Sinh lớn tiếng hét lên, giọng nói phàm nhân của anh tuy không mang nửa điểm ma lực nhưng điềm tĩnh và rõ ràng lạ thường giữa tiếng gầm rú kinh hoàng của dã thú.
Anh khẽ đẩy gọng kính tròn nứt rạn trên sống mũi, cố chịu đựng cơn đau đầu dữ dội đang giật liên hồi bên thái dương do oán khí rò rỉ ăn mòn thần trí phàm nhân. Bả vai phải của anh — nơi vết bầm rộp rỉ máu tươi do sợi Xích Khóa Hồn ma pháp của Dạ Kiệt để lại dưới lớp áo y sĩ trắng dã — lại nhói lên một cơn đau buốt xương khi anh cố vận động cơ thể.
"Y Sinh! Chàng đang bị thương nặng, lùi lại sau ta!" Dạ Tuyết Cơ lo lắng tột độ, bàn tay trái rỉ máu của nàng siết chặt lấy tay anh, ấn ký "Đồng Sinh Tử" trên mu bàn tay phải của Trần Y Sinh lập tức nhấp nháy luồng sáng tím nhạt ấm áp, liên tục truyền dẫn sinh khí hoàng gia để xoa dịu vết thương rách vai cho anh.
"Nghe tôi, Tuyết Cơ! Ma thú bị ký sinh bởi Ma Trùng Vương của Dạ Độc. Nếu nàng dùng ma lực bá đạo để tấn công, lũ ma trùng sẽ ăn mòn hoàn toàn não bộ của nó, khiến nó tự phát nổ ma mạch thần kinh. Khi đó, hang ngầm này sẽ sụp đổ, và trận nhãn cổ đại dưới đáy giếng sẽ vỡ nát vĩnh viễn!"
Trần Y Sinh điềm tĩnh giải thích nhanh chóng, đôi mắt sau gọng kính phát ra ánh sáng lam nhạt dịu mát của Thần Thức Nhãn - Thấu Thị. Dưới nhãn quang thấu thị của anh, cấu trúc mạng lưới thần kinh ma pháp phát sáng bên trong não bộ của Ma Thú hiện lên rõ mồn một. Anh nhìn thấy rõ ràng một điểm tắc nghẽn năng lượng đen tối khổng lồ ngay phía sau tai phải của nó, nơi hàng vạn con ma trùng nhỏ li ti phát sáng màu xanh lục lam đang bám chặt, điên cuồng bơm độc tố oán niệm vào đại não dã thú.
"Tôi không thể dùng bạo lực để giải quyết ca bệnh này. Hãy tin tôi, Tuyết Cơ. Hãy thu hồi ma lực bóng tối, tôi sẽ khống chế nó ôn hòa."
Nhìn ánh mắt thâm trầm, kiên định không một chút sợ hãi của phu quân phàm nhân, Dạ Tuyết Cơ cắn chặt bờ môi anh đào đến rỉ máu ma tộc đỏ thẫm. Lòng chiếm hữu cực đoan và nỗi sợ mất anh gào thét trong lòng nàng, nhưng lòng tin tuyệt đối dành cho y lý của anh đã chiến thắng. Nàng hít sâu một hơi, vẫy tay thu hồi hoàn toàn những sợi xích hắc ám, chỉ duy trì một kết giới Dạ Vực mỏng xung quanh hai người để cản đất đá đang rơi rụng.
"Nếu chàng có mệnh hệ gì, ta sẽ bắt toàn bộ chúng sinh biên giới này phải bồi táng cùng chàng!" Nàng thì thầm đầy u uất, nhưng đôi mắt ruby vẫn không rời khỏi anh một tấc.
Trần Y Sinh khẽ gật đầu, anh tiến lên một bước, ra khỏi kết giới bảo vệ của Dạ Tuyết Cơ, đứng đối diện trực diện với con ma thú khổng lồ đang thở phì phò rỉ máu đen.
"Nào... bình tĩnh lại..."
Trần Y Sinh bắt đầu áp dụng kỹ thuật Khống Chế Nhịp Thở Trị Liệu. Giọng nói của anh trầm ấm, nhịp điệu chậm rãi và đều đặn lạ thường, phát ra một tần số âm thanh dịu nhẹ cộng hưởng với thần kinh ma pháp đang bạo tẩu của dã thú. Anh không mang theo bất kỳ vũ khí nào, hai tay buông thõng, cơ thể phàm nhân gầy gò khoác chiếc áo y sĩ trắng dã hoàn toàn không có thế phòng thủ.
Con ma thú khổng lồ khựng lại một nhịp. Đôi mắt đỏ ngầu mất trí của nó nhìn chằm chằm vào thanh niên phàm nhân nhỏ bé trước mặt. Bản năng dã thú của nó cảm nhận được một sự tịnh khiết kỳ lạ tỏa ra từ dòng máu "Tịnh Hóa Chi Thể" đang chảy trong huyết quản của anh, một mùi hương thảo dược ấm áp hoàn toàn đối lập với mùi máu tanh hôi thối dưới lòng đất.
Trần Y Sinh dũng cảm tiến sát hơn, khoảng cách giữa anh và đôi nanh khổng lồ rỉ máu chỉ còn chưa đầy một thước. Anh vươn bàn tay phàm nhân hơi run rẩy của mình ra, chạm nhẹ tay trần vào vết thương rỉ máu đen ngay sát chiếc gai độc oán niệm trên trán con ma thú.
"Ầm!!!"
Ngay khi lòng bàn tay anh chạm vào da thịt thô ráp của dã thú, kỹ năng Cảm Nhận Đồng Điệu Thần Thức lập tức được kích hoạt.
Một luồng oán niệm cuồng bạo, đau đớn tột cùng và những ảo ảnh tàn sát của chiến trường cổ đại dội thẳng vào thần thức phàm nhân của Trần Y Sinh. Anh phải gánh chịu trực tiếp 30% nỗi đau đớn thể xác và u uất tinh thần của con ma thú đang bị ma trùng gặm nhấm não bộ.
Cơ thể phàm nhân của Trần Y Sinh chấn động dữ dội, máu tươi từ khóe môi anh rỉ ra, nhuộm đỏ một mảng áo y sĩ trắng dã. Đầu óc anh ong lên như muốn nổ tung, hai bả vai bị thương do xích khóa hồn rách miệng rỉ máu tươi ướt sẫm. Thế nhưng, đôi mắt anh vẫn giữ vững sự điềm tĩnh tuyệt đối dưới Nhẫn Nại Tuyệt Đối. Anh không rụt tay lại, ánh mắt dịu dàng nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của con thú, nhịp thở của anh vẫn đều đặn, sâu lắng, dẫn dắt nhịp tim đang đập điên cuồng của dã thú chậm lại.
Sự sẻ chia nỗi đau vô tư và lòng bao dung không vụ lợi của phàm nhân y sĩ đã làm chấn động tâm can của hộ thần biên cảnh. Con Ma Thú Tâm Ma gầm lên một tiếng nhỏ u uất, nhưng đôi mắt đỏ ngầu của nó bắt đầu dịu lại, cơ thể khổng lồ run rẩy ngừng húc vào trận nhãn, nó tình nguyện cúi thấp chiếc đầu nặng nề xuống lòng đất, rên rỉ ư ử dễ thương như một chú cún nhỏ trước bàn tay ấm áp của anh.
"Tốt lắm... ngoan lắm... cơn đau sẽ qua nhanh thôi..."
Trần Y Sinh khẽ thì thầm cổ vũ. Anh không lãng phí một giây phút quý giá nào. Bàn tay trái của anh nhanh chóng thò vào gùi thuốc, rút ra Bộ Kim Châm Lôi Thạch tinh khiết do thợ rèn Hắc Thiết đặc chế.
Dưới sự hỗ trợ của Thần Thức Nhãn - Thấu Thị, anh nhìn thấu điểm huyệt đạo thần kinh ma pháp nhạy cảm nhất nằm ngay sau tai phải của dã thú — nơi luồng dịch độc ma trùng đang tụ hội đậm đặc nhất.
Anh tập trung toàn bộ tinh thần lực phàm nhân còn sót lại vào đôi tay đang run rẩy.
"Trích Xuất Oán Niệm Bằng Kim Châm!"
Trần Y Sinh vung tay châm chính xác cây kim Lôi Thạch đầu tiên vào huyệt đạo tắc nghẽn sau tai ma thú.
"Tách! Tách!"
Dòng sấm sét tự nhiên cực nhỏ tích tụ trong quặng Lôi Hồn Thạch thô lập tức phát ra những tiếng nổ lách tách dịu nhẹ, dẫn truyền dòng điện siêu tần kích thích trực tiếp vào vùng thần kinh bị ký sinh.
Sự xuất hiện của điện tích lôi đình dịu nhẹ lập tức khắc chế hoàn toàn thuộc tính hắc ám tà ác của lũ ma trùng. Hàng vạn con ma trùng nhỏ li ti màu xanh lục lam đang bám chặt sau gáy ma thú bị dòng điện giật mạnh, hoảng loạn buông lỏng xúc tu, điên cuồng bò toán loạn ra ngoài da thịt rỉ máu đen.
Trần Y Sinh nhanh chóng châm tiếp cây kim thứ hai và thứ ba, xoay kim nhẹ nhàng một cách vô cùng tinh xảo để dệt lại luồng khí lưu thông thần thức. Dòng oán niệm màu đen kịt quấn chặt quanh đầu kim châm, phát ra những tiếng rít oán hận nhỏ xé lòng khi bị anh cưỡng chế trích xuất ra khỏi đại não dã thú.
Anh nhanh tay mở nắp chiếc Bình Gốm Phong Ấn Oán Khí đeo bên hông, hướng miệng bình vào đầu kim châm. Luồng oán khí đen ngòm cùng lũ ma trùng ký sinh lập tức bị hút trọn vào trong bình gốm. Trần Y Sinh dán nhanh lá bùa phong ấn ma pháp lên nắp bình, khóa chặt hoàn toàn nguồn độc tố tà ác.
Đồng thời, đôi bàn tay phàm nhân của Trần Y Sinh bị bỏng điện nhẹ, da thịt đầu ngón tay rộp đỏ và run rẩy dữ dội do dòng điện rò rỉ từ kim Lôi Thạch truyền qua thể chất phàm nhân yếu ớt của anh. Cơn đau đầu kinh niên dội lên dữ dội khiến anh suýt chút nữa ngã quỵ xuống dòng nước đen, nhưng anh vẫn kiên cường đứng vững.
"Gầm..."
Ma Thú Tâm Ma phát ra một tiếng kêu nhẹ nhõm, thanh thản chưa từng có. Đôi mắt đỏ ngầu của nó hoàn toàn khôi phục lại màu đen xám trong suốt tự nhiên của vị hộ thần biên cảnh, ma khí tàn sát quanh người tiêu biến sạch sẽ, thay thế bằng một luồng linh khí đất trời ấm áp, dịu nhẹ. Nó cúi đầu, dùng chiếc mũi khổng lồ của mình nhẹ nhàng hít hà mùi hương thảo dược trên áo y sĩ của Trần Y Sinh, liếm nhẹ vào bàn tay bỏng rộp của anh như một lời tạ ơn cứu mạng sâu sắc.
"Y Sinh! Chàng làm được rồi!" Dạ Tuyết Cơ mừng rỡ khôn xiết, nàng lướt nhanh đến đỡ lấy cơ thể đang lảo đảo sắp ngã của anh, đôi mắt đỏ rực ngập tràn sự kiêu hãnh và tình yêu sâu sắc dành cho phu quân.
Thế nhưng, niềm vui chưa kịp trọn vẹn thì một tiếng nổ kinh hoàng khác lại vang lên từ phía sau Trận Nhãn Cổ Đại.
"Rắc! Rắc!"
Vết nứt hình chữ thập trên hắc ma thạch phong ấn đột ngột mở rộng thêm vài phân do chấn động từ cuộc chiến trước đó. Từ sâu trong kẽ đá nứt nẻ, dòng nước giếng đen ngòm bỗng chốc sôi sục điên cuồng.
Một luồng sương độc màu xanh lục lam đậm đặc, mang theo mùi hôi thối tanh tưởi ăn mòn linh hồn kinh tởm đột ngột phun trào lên từ lòng đất.
Từ trong bóng tối u uất của kẽ nứt trận nhãn, một cái đầu rết khổng lồ rách rưới với hàng vạn chiếc chân sắc nhọn như đao ma pháp từ từ chui ra. Đôi mắt xanh lét đầy tà ác của nó khóa chặt vào Trần Y Sinh phàm nhân đang suy kiệt lực lượng.
Chính là Ma Trùng Vương khổng lồ — thực thể tà ác gieo rắc ký sinh trùng tâm ma của Dạ Độc!
Nó rít lên một tiếng chói tai xé rách màng nhĩ, há to chiếc miệng đầy răng nanh rỉ dịch độc, thổi ra một luồng sương kịch độc ăn mòn linh hồn nhắm thẳng vào Trần Y Sinh đang đứng kiệt sức bên bờ vực sinh tử!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!