Trận Nhãn Nứt Vỡ - Hiểm Họa Dưới Đáy Giếng
Tiếng nổ trầm đục dưới lòng đất dội lên quảng trường U Minh Thôn như một cơn địa chấn kinh hoàng. Làn sương mù u ám vốn đang dần tan đi sau phiên tòa bỗng chốc bị xé toạc bởi những cột khói đen đỏ ngòm, cuồn cuộn phun trào từ miệng Giếng Nước Cổ.
Mùi tanh nồng của máu chiến trường cổ đại pha lẫn mùi lửa sét khét lẹt lập tức bao trùm không gian. Nước giếng đen kịt sủi bọt điên cuồng, trào qua thành giếng đá rêu phong, loang lổ khắp mặt đất như những xúc tu hắc ám. Những thôn dân phàm nhân và ma tộc cấp thấp đứng gần đó chưa kịp di tản đã lập tức ôm đầu gào thét.
"Đau... đầu tôi sắp nổ tung rồi! Giết... phải giết sạch bọn chúng!" Một gã Dạ Ma tộc cấp thấp đôi mắt bỗng chốc trắng dã, gân đen chằng chịt nổi lên khắp cổ, gã điên cuồng vung chiếc cuốc bổ thẳng vào người bạn phàm nhân bên cạnh.
Cảnh tượng hỗn loạn bùng phát chỉ trong tích tắc. Oán khí từ lòng đất phun trào đậm đặc đến mức mắt thường cũng có thể nhìn thấy những sợi tơ năng lượng màu đỏ ngòm bay lượn trong không khí, điên cuồng bám chặt vào thái dương của chúng sinh, kích hoạt mọi cơn ác mộng hoang tưởng sâu kín nhất trong linh hồn họ. Dịch bệnh tâm ma bạo tẩu tập thể đã hoàn toàn mất kiểm soát.
"A Man! A Ngưu! Bảo vệ thôn dân tị nạn lui về phòng khám!" Trần Y Sinh lớn tiếng ra lệnh. Giọng nói phàm nhân của anh tuy không mang nửa điểm ma lực nhưng điềm tĩnh và rõ ràng lạ thường, như một dòng nước mát lạnh tạm thời rạch đôi bầu không khí điên loạn.
Bả vai phải của anh nhói lên một cơn đau buốt xương. Vết bầm rộp rỉ máu tươi do sợi Xích Khóa Hồn ma pháp để lại dưới lớp áo y sĩ trắng dã đang liên tục biểu tình. Thể chất phàm nhân yếu ớt của anh đã mệt mỏi đến cực hạn sau cuộc đấu trí pháp lý kéo dài, đầu óc ong ong đau nhức, nhưng anh không cho phép mình gục ngã lúc này. Anh khẽ đẩy gọng kính tròn nứt rạn trên sống mũi, tập trung nhãn quang tinh thần vào mu bàn tay phải. Ở đó, ấn ký "Đồng Sinh Tử" hình phượng hoàng bóng tối đang nhấp nháy luồng sáng tím nhạt ấm áp, liên tục truyền dẫn sinh khí từ Dạ Tuyết Cơ để giữ cho nhịp tim anh không bị đứng bóng trước áp lực oán khí.
"Y Sinh! Chàng đang bị thương, không được tiến lại gần đó!" Dạ Tuyết Cơ lướt đến bên cạnh anh, mái tóc bạc dài như tuyết bay múa giữa làn khói đỏ, đôi mắt đỏ rực như ruby tràn ngập sự lo lắng và lòng chiếm hữu cực đoan. Hoàng bào thêu hoa văn bóng tối của nàng tỏa ra một luồng ma khí lạnh buốt, cưỡng chế đóng băng những làn khói oán niệm đang định tiếp cận phu quân của nàng.
"Tuyết Cơ, trận nhãn phong ấn cổ đại dưới đáy giếng cổ bị nứt vỡ rồi." Trần Y Sinh chỉ tay về phía miệng giếng đang phun trào oán khí dữ dội. Anh tập trung tinh thần lực, kích hoạt Thần Thức Nhãn - Sơ Thị. Trong tầm mắt phát ra ánh sáng lam nhạt dịu mát của anh, sâu bên dưới mạch nước ngầm đen kịt kia là một mạng lưới trận pháp khổng lồ phát sáng màu vàng kim nhạt, nhưng lúc này, trung tâm của trận pháp đang bị rạn nứt nghiêm trọng, liên tục phun ra những luồng oán khí đỏ ngòm như máu. "Lôi Ba biết âm mưu phản quốc bại lộ, hắn muốn hủy diệt toàn bộ vùng biên giới này để kéo chúng ta chết chung. Nếu không sửa chữa trận nhãn ngay lập tức, oán khí chiến trường cổ đại rò rỉ ra ngoài sẽ biến toàn bộ U Minh Biên Cảnh thành vùng đất chết."
Thẩm Phán Trưởng U Minh đứng trên đài cao phán quyết, sắc mặt nghiêm nghị nhìn cảnh tượng hỗn loạn dưới quảng trường. Lão vung cuốn sách luật 'U Minh Thiết Thư' lên, cố gắng điều động xích sắt khóa hồn để phong tỏa miệng giếng, nhưng luồng oán khí quá mạnh mẽ lập tức ăn mòn và bẻ gãy các xích sắt ma pháp.
"Thần y Trần!" Thẩm Phán Trưởng gầm lên khàn khàn: "Trận nhãn cổ đại này được thiết lập từ ngàn năm trước, ma lực thông thường không thể bít lại vết nứt! Lực lượng oán niệm tích tụ từ chiến tranh cổ đại đang nuốt chửng linh hồn binh lính chấp pháp của ta rồi!"
"Sư phụ! Người có cách nào không?" Tần Vô Song — lúc này đã hoàn toàn kính phục và bái Trần Y Sinh làm thầy — chật vật vung cây quạt giấy bích ngọc châm cứu giải tỏa khí cho một ma binh đang bạo tẩu bên cạnh, mồ hôi nhễ nhại lớn tiếng hỏi.
Trần Y Sinh không trả lời ngay. Anh thò tay vào túi áo choàng y sĩ, khẽ chạm vào cuốn sổ tay da bò sờn góc 'Ma Giới Tâm Lý Học Bút Ký' do người cha Trần Kiến Quốc để lại. Cuốn sổ tay bỗng chốc phát ra một luồng ánh sáng vàng ấm áp xuyên qua lớp vải. Trần Y Sinh lật nhanh các trang giấy ố vàng, thần thức của anh lập tức cảm nhận được một trang sách mới tự động mở ra, hiển thị những ký tự phát sáng lấp lánh: *"Trận Nhãn Cổ Đại U Minh - Cấu trúc điều hòa sinh khí biên giới. Khi rạn nứt do tác động vật lý bạo lực, không được dùng ma lực cưỡng ép bít chặn, mà phải dùng phương pháp dệt hồn bằng Thần Thức Kính kết hợp với máu tịnh hóa để điều hòa lại dòng chảy sinh khí."*
Anh khẽ khép cuốn sổ lại, ánh mắt thâm trầm đầy quyết đoán nhìn Dạ Tuyết Cơ: "Tuyết Cơ, tôi phải xuống đáy giếng sâu để sửa chữa trận nhãn. Tôi cần ma lực bóng tối của nàng để bảo hộ và dẫn đường."
"Không được!" Dạ Tuyết Cơ lập tức từ chối, giọng nói vương quyền mang theo sự độc đoán cực đoan. Nàng siết chặt lấy bả vai lành lặn của anh, kéo sát cơ thể phàm nhân của anh vào lồng ngực ấm áp của mình, như thể sợ chỉ cần buông tay là anh sẽ tan biến: "Dưới đáy giếng sâu đầy rẫy oán khí ăn mòn linh hồn. Chàng chỉ là một phàm nhân, thể chất không có nửa điểm ma lực phòng ngự, đi xuống đó chẳng khác nào tự sát! Nếu chàng có mệnh hệ gì... ta sẽ san bằng cả Ma giới này để chôn cùng chàng!"
Trần Y Sinh khẽ mỉm cười ôn hòa, bàn tay phàm nhân hơi run rẩy của anh nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay đang siết chặt của nàng. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt ruby đang dao động kịch liệt của vị Ma hoàng hoang tưởng, giọng nói dịu dàng nhưng kiên định:
"Tuyết Cơ, hãy nhìn tôi. Ấn ký Đồng Sinh Tử của chúng ta đang liên kết nhịp tim hai bên. Nếu tôi chết, nàng cũng sẽ bị tổn thương thần thức nghiêm trọng. Nàng tin tôi chứ? Tôi không đi tự sát, tôi đi cứu ngôi nhà của chúng ta — phòng khám An Nhiên Đường, và cứu cả những chúng sinh biên cảnh đang trông chờ vào chúng ta. Tri thức phàm nhân của cha tôi để lại có phương pháp sửa chữa trận pháp này mà không cần ma lực chiến đấu."
Ánh mắt dịu dàng, thấu suốt của anh như một liều thuốc an thần cực mạnh găm thẳng vào thần trí đang hoảng loạn của Dạ Tuyết Cơ. Sát khí bạo lực quanh người nàng bỗng chốc thu liễm lại, má nàng hơi ửng hồng dưới làn khói đỏ, nàng cắn chặt bờ môi anh đào, u uất nói: "Chàng luôn dùng cái lý lẽ y sĩ này để ép buộc ta... Được! Ta đi cùng chàng! Nhưng nếu có bất kỳ hiểm họa nào, ta sẽ cưỡng ép mang chàng lên ngay lập tức!"
"Cảm ơn nàng, Tuyết Cơ."
Trần Y Sinh quay sang dặn dò Tần Vô Song và Linh Nhi: "Vô Song, con cùng Linh Nhi và A Man canh giữ nghiêm ngặt vòng ngoài phòng khám. Đốt toàn bộ số Hương An Thần còn lại trong lò sưởi để giữ kết giới phi vũ lực. Bạch Hổ Vương, canh gác miệng giếng cổ trên mặt đất, không cho bất kỳ kẻ điên loạn nào nhảy xuống phá hoại!"
Con hổ khổng lồ lông trắng muốt Bạch Hổ Vương đứng bên cạnh gầm lên một tiếng uy nghiêm chấn động tinh thần, cúi đầu liếm nhẹ vào tay Trần Y Sinh như một lời cam kết trung thành tuyệt đối.
"Chúng ta đi!"
Dạ Tuyết Cơ vung tay lên, một dải lụa hắc ám khổng lồ lập tức bao bọc lấy cơ thể của nàng và Trần Y Sinh. Cả hai nhảy thẳng vào miệng Giếng Nước Cổ đen kịt, biến mất sau làn khói oán niệm đỏ ngòm trước những ánh mắt kinh hoàng và tôn kính của thôn dân biên cảnh.
***
Không gian bên trong lòng giếng cổ ẩm ướt, tăm tối và lạnh lẽo đến thấu xương.
Dòng nước giếng bị nhuốm đen kịt liên tục chảy xiết dọc theo những vách đá rêu phong dựng đứng. Càng đi xuống sâu, không khí càng trở nên nghẹt thở. Luồng oán khí đỏ ngòm phun trào ngược lên như những nhát dao vô hình, điên cuồng chém vào dải lụa hắc ám bảo vệ xung quanh hai người.
"Khụ... khụ..." Trần Y Sinh khẽ ho khan rát cổ, lồng ngực phập phồng gào thét đòi dưỡng khí. Dù đã đeo khẩu trang tẩm dược hương đặc chế, nhưng một lượng nhỏ oán khí chiến trường cổ đại rò rỉ qua kẽ hở vẫn khiến đại não phàm nhân của anh nhói lên từng cơn đau dữ dội, như có hàng vạn chiếc kim châm đang đâm vào dây thần kinh.
"Y Sinh!" Dạ Tuyết Cơ hoảng hốt. Nàng lập tức áp sát cơ thể mềm mại của mình vào người anh, hai tay ôm chặt lấy eo anh.
"Dạ Vực — Bảo Hộ!"
Nàng gầm lên một tiếng nhỏ, ma lực bóng tối của Ma Hoàng sơ kỳ bùng phát dữ dội, ngưng tụ thành một quả cầu kết giới màu đen tuyền bao bọc kín kẽ xung quanh Trần Y Sinh, hoàn toàn cách ly anh khỏi luồng sương độc ăn mòn bên ngoài. Sự ấm áp từ cơ thể nàng và luồng ma lực bảo hộ dịu nhẹ truyền qua ấn ký Đồng Sinh Tử trên mu bàn tay phải giúp nhịp thở của anh dần ổn định trở lại.
"Tôi không sao, Tuyết Cơ. Hãy tập trung dẫn đường xuống đáy," Trần Y Sinh khẽ đẩy gọng kính gọng tròn, giọng nói phàm nhân của anh vẫn điềm tĩnh giữa bóng tối vô tận.
Anh tập trung tinh thần lực, kích hoạt Thần Thức Nhãn - Thấu Thị. Đôi mắt anh phát ra ánh sáng lam nhạt dịu mát xuyên qua lớp kết giới đen sẫm. Dưới nhãn quang thấu thị, anh nhìn thấy cấu trúc của lòng giếng không phải là một đường ống thẳng đứng thông thường, mà là một hệ thống mật đạo chằng chịt ăn sâu vào lòng núi đá biên giới. Những sợi tơ oán niệm đen đỏ đang cuồn cuộn phun ra từ một hang ngầm khổng lồ nằm ở độ sâu gần trăm mét dưới đáy giếng.
"Bên dưới kia có dòng chảy năng lượng hỗn loạn cực mạnh, có thể nghiền nát mọi sinh vật phàm trần nếu kết giới bị vỡ," Trần Y Sinh chỉ tay về phía hang ngầm phát sáng đỏ ngòm bên dưới vách đá dựng đứng. "Tuyết Cơ, điều chỉnh hướng bay lệch sang bên trái mười độ để tránh dòng chảy áp lực chính."
Dạ Tuyết Cơ kinh ngạc nhìn phu quân phàm nhân của mình. Dù không có nửa điểm tu vi, nhưng sự nhạy bén và khả năng định vị điểm yếu năng lượng của anh thông qua Thần Thức Nhãn còn chính xác hơn cả bản năng chiến đấu của một Ma hoàng như nàng. Nàng lập tức làm theo chỉ dẫn của anh, điều khiển kết giới hắc ám lách qua những khe hở năng lượng hỗn loạn một cách nhịp nhàng.
"Ầm!"
Cả hai đáp xuống đáy hang ngầm dưới lòng đất.
Nơi đây là một hang động ngầm khổng lồ, ngập tràn nước giếng đen ngòm dâng cao đến đầu gối. Không gian ẩm ướt, lạnh lẽo được chiếu sáng bởi những tia chớp màu xanh tím rò rỉ từ vách đá nứt nẻ và ánh sáng đỏ rực phát ra từ trung tâm hang động.
Trần Y Sinh khẽ đẩy gọng kính, quan sát xung quanh. Ở giữa hang ngầm, một khối thạch trận khổng lồ hình tròn đúc từ hắc ma thạch cổ đại đang ngự trị — đó chính là Trận Nhãn Cổ Đại U Minh. Trận nhãn vốn dĩ có chức năng điều hòa sinh khí toàn vùng, nay đã bị rạn nứt thành một vết thương khổng lồ hình chữ thập, liên tục rỉ ra dòng dịch oán niệm đỏ ngòm và phát ra những tiếng rít gào u uất của hàng vạn vong hồn chiến binh cổ đại tử trận.
Thế nhưng, điều khiến Trần Y Sinh chấn động nhất không phải là vết nứt trận nhãn, mà là bóng đen khổng lồ đang điên cuồng gầm rú ngay sát bên cạnh phong ấn.
"Gào!!!"
Một tiếng gầm rú kinh hoàng chấn động cả hang ngầm, làm rơi rụng hàng loạt nhũ đá nhọn hoắt từ trần hang xuống dòng nước đen rỉ sét.
Từ trong bóng tối của hang ngầm ngập nước, một con quái thú khổng lồ cao bằng mái nhà từ từ bước ra. Đó là một con lợn lòi khổng lồ với lớp da bọc gai nhọn rỉ máu đen kịt, hai chiếc răng nanh khổng lồ dài cả mét phát ra luồng khí oán niệm xám xịt. Đôi mắt của nó không còn tròng tử, hoàn toàn nhuốm một màu đỏ ngầu điên loạn, mất sạch lý trí.
Đó chính là Ma Thú Tâm Ma — vị hộ thần cổ đại điều hòa sinh khí của U Minh Thôn, vốn dĩ hiền lành ẩn dật dưới đáy giếng sâu, nay đã hoàn toàn bị tâm ma bạo tẩu khống chế.
"Nó đang tự hủy!" Trần Y Sinh khẽ thốt lên.
Con ma thú khổng lồ đang điên cuồng dùng chiếc đầu đầy gai nhọn của mình húc mạnh vào vết nứt của Trận Nhãn Cổ Đại U Minh. Mỗi cú húc sấm sét của nó làm chấn vỡ thêm các khối hắc ma thạch phong ấn, khiến oán khí phun trào dữ dội hơn, đồng thời lớp da gai cứng như thép của nó cũng bị rách nát, máu đen rỉ ra nhuộm đẫm dòng nước ngầm.
"Lũ súc sinh bạo lực! Ta sẽ bóp nát đầu ngươi!" Dạ Tuyết Cơ nổi giận đùng đùng. Mái tóc bạc của nàng bay múa, hoàng bào bùng phát ma lực bóng tối cực hạn, ngưng tụ thành một bàn tay hắc ám khổng lồ định giáng đòn chí mạng nghiền nát đầu con ma thú bạo tẩu để bảo vệ phu quân.
"Tuyết Cơ, dừng tay! Không được giết nó!" Trần Y Sinh lập tức nắm lấy cổ tay nàng, lớn tiếng ngăn cản.
"Y Sinh! Nó sắp húc sập hang ngầm này rồi! Chàng muốn chết chung với nó sao?" Dạ Tuyết Cơ hoảng loạn hét lên, ma lực hắc ám khựng lại giữa không trung.
Trần Y Sinh khẽ lắc đầu, đôi mắt sau gọng kính tròn phát ra ánh sáng lam nhạt sắc bén của Thần Thức Nhãn - Thấu Thị. Anh chỉ tay về phía vùng thần kinh trung ương sau gáy của con ma thú khổng lồ:
"Nhìn vào đó đi, Tuyết Cơ. Nó không tự ý bạo tẩu. Nó đang bị ký sinh trùng điều khiển!"
Dưới nhãn quang thấu thị của Trần Y Sinh, trên vùng não bộ phát sáng của Ma Thú Tâm Ma đang bị bám chặt bởi hàng vạn con ma trùng nhỏ li ti màu xanh lục lam, đang liên tục rỉ dịch độc ăn mòn dây thần kinh trung ương của nó. Và ngự trị ngay trên đỉnh đầu của nó là một con rết khổng lồ bốc mùi hôi thối rách rưới — chính là Ma Trùng Vương do độc sư Dạ Độc gieo rắc để khống chế hộ thần phá hoại trận nhãn.
"Ma Thú Tâm Ma là hộ thần duy nhất điều hòa sinh khí của thôn. Nếu nàng giết chết nó, trận nhãn sẽ hoàn toàn mất đi nguồn sinh lực nuôi dưỡng và sụp đổ vĩnh viễn, U Minh Thôn sẽ bị hủy diệt hoàn toàn!" Trần Y Sinh phân tích nhanh chóng, giọng nói đầy sự chuyên nghiệp và nhạy bén của một bác sĩ tâm lý lâm sàng. "Chúng ta phải khống chế nó ôn hòa và trích xuất lũ ma trùng ký sinh ra ngoài!"
"Gào!!!"
Nhìn thấy sự xuất hiện của hai kẻ lạ mặt, Ma Thú Tâm Ma dưới sự điều khiển điên cuồng của Ma Trùng Vương bỗng quay ngoắt đầu lại. Đôi mắt đỏ ngầu mất trí khóa chặt vào cơ thể phàm nhân yếu ớt của Trần Y Sinh, nó gầm rú điên cuồng, dẫm đạp nước giếng đen bắn tung tóe, vung đôi nanh khổng lồ lao thẳng vào hai người với tốc độ kinh hoàng của một cỗ xe tăng sấm sét.
Trận chiến sinh tử dưới đáy giếng sâu chính thức bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!