Nhạc nềnTaohua

Vạch Trần Phản Loạn - Sự Sụp Đổ Của Dạ Kiệt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bức mật thư rực lửa ma khí hắc ám trên tay Trần Y Sinh tỏa sáng rực rỡ, phơi bày chân tướng phản quốc kinh hoàng trước mắt hàng vạn chúng sinh biên cảnh. Luồng sáng đỏ ngòm phát ra từ ấn ký vương quyền của hoàng thúc Dạ Vô Song như một vết dao rạch nát màn sương u ám của Quảng Trường U Minh Thôn, khiến mọi tiếng xầm xì, bàn tán lập tức câm bặt. Cả quảng trường chìm vào một sự im lặng tĩnh mịch đến đáng sợ. Hàng ngàn cặp mắt của phàm nhân lẫn ma tộc đều đổ dồn vào bức thư, rồi lại nhìn về phía bục phán quyết, nơi vị y sĩ phàm nhân đang đứng sừng sững dù bả vai đẫm máu.


Trên đài cao, Thẩm Phán Trưởng U Minh khẽ nheo mắt dưới chiếc mũ trùm màu đỏ máu. Cuốn sách luật bằng sắt đen 'U Minh Thiết Thư' trên tay lão ngừng lật, luồng ma pháp chấp pháp đang vận hành bỗng khựng lại. Lão vẫy tay một cái, một dải sương xám u minh lập tức cuốn lấy bức mật thư từ tay Trần Y Sinh, bay thẳng lên đài đá.


Khi Thẩm Phán Trưởng khẽ chạm ngón tay gầy guộc vào mặt giấy, luồng ma khí phản nghịch của Dạ Vô Song lập tức nhận diện và bùng phát một ảo ảnh hắc điệp khổng lồ, mang theo giọng nói thâm trầm, xảo quyệt của hoàng thúc: *"Lôi Ba tướng quân, biên cảnh Dạ Tộc lỏng lẻo, chỉ cần quân đội sấm sét của ngươi càn quét U Minh Thôn, kích động tâm ma của Dạ Tuyết Cơ bạo tẩu, ta sẽ lập tức dâng tấu lên Trưởng Lão Hội ép nàng thoái vị..."*


Giọng nói ấy vang vọng khắp quảng trường, rõ ràng đến mức không một ai có thể ngụy tạo.


"Chuyện này... chuyện này là thật sao? Hoàng thúc bệ hạ cấu kết với ngoại bang để hại Nữ hoàng?" Một vị học giả Dạ Tộc run rẩy thốt lên, chiếc mũ nho sĩ trên đầu suýt rơi xuống.


"Lũ khốn phản loạn! Chúng coi mạng sống của phàm nhân và ma tộc biên cảnh chúng ta như cỏ rác để tranh giành quyền lực!" Thôn dân phàm nhân bắt đầu phẫn nộ gào thét. Sự tức giận tích tụ từ hàng trăm năm bị áp bức nay tìm được điểm bùng phát, biến thành một làn sóng dư luận dữ dội bao vây lấy bục phán quyết.


Dạ Kiệt đứng chôn chân tại chỗ, khuôn mặt gã dưới ánh sáng đỏ ngòm của mật thư trở nên nhợt nhạt, cắt không còn giọt máu. Gã cảm nhận được hàng vạn ánh mắt căm phẫn đang găm chặt vào lưng mình. Gã biết, một khi Thẩm Phán Trưởng xác nhận bức mật thư này là thật, không chỉ hoàng thúc Dạ Vô Song tiêu tùng, mà cả gia tộc và mạng sống của gã cũng sẽ bị nghiền nát dưới cơn thịnh nộ của Nữ hoàng.


Trần Y Sinh khẽ đẩy gọng kính tròn nứt rạn trên sống mũi, bả vai anh nhói lên từng cơn đau buốt xương do xích khóa hồn ma pháp để lại. Máu tươi vẫn thấm đẫm vai áo y sĩ trắng dã, nhưng ánh mắt anh lại thâm trầm, thấu suốt như một mặt hồ không đáy. Anh áp dụng kỹ thuật Đọc Vị Hành Vi Vi Mô, quan sát từng chuyển động nhỏ trên cơ mặt của Dạ Kiệt: đồng tử co rụt cực hạn, cơ hàm run rẩy, hai tay siết chặt đến mức móng tay găm vào da thịt.


Đó là biểu hiện của một kẻ đã bị dồn vào đường cùng vĩnh viễn. Và kẻ bị dồn vào đường cùng thì luôn đưa ra quyết định điên cuồng nhất.


"Dạ Kiệt," Trần Y Sinh điềm tĩnh lên tiếng, giọng nói phàm nhân của anh tuy nhỏ nhưng mang theo một uy áp tinh thần vô hình. "Trước chứng cứ phản quốc đanh thép này, ông còn gì để biện minh không? Hay ông muốn nói rằng sát thủ Dạ Hắc Phong tự mình ngụy tạo mật thư của hoàng thúc?"


"Câm miệng! Tên phàm nhân hèn hạ! Ngươi dám ngậm máu phun người!" Dạ Kiệt gầm lên một tiếng điên cuồng. Sự kiêu ngạo của một quan viên hoàng thất và nỗi sợ hãi cái chết tột cùng đã hoàn toàn thiêu rụi lý trí của gã. Gã biết mình không thể tranh biện pháp lý được nữa. Cách duy nhất để sống sót là giết chết Trần Y Sinh, tiêu hủy bức mật thư, và đổ tội cho Dạ Tuyết Cơ bạo tẩu tâm ma giết người diệt khẩu.


"Chết đi!!!"


Dạ Kiệt bộc phát ma lực đỉnh phong của Ma Binh cảnh đỉnh phong. Một luồng ma khí màu tím sẫm cuồn cuộn bùng phát quanh người gã, hóa thành một trảo thủ khổng lồ mang theo sát ý ngút trời, lao thẳng vào lồng ngực yếu ớt của Trần Y Sinh. Khoảng cách giữa hai người chưa đầy ba mét, và với thể chất phàm nhân hoàn toàn không có ma lực phòng ngự của anh, đòn đánh này đủ để bóp nát tim anh trong một tích tắc.


"Y Sinh bệ hạ!" Linh Nhi khóc thét lên ở phía dưới thềm đá.


Trong đám đông, Độc Cô Kiếm — vị kiếm ma sa cơ đang ngồi co rúm ôm thanh sắt rỉ sét — đôi mắt u uất đột ngột lóe lên một tia kiếm ý vô ngã lạnh ngắt. Ông ta định vung thanh sắt rỉ sét để chặn đứng đòn đánh lén phạm pháp này. Thế nhưng, có một người còn nhanh hơn ông ta gấp vạn lần.


"Ngươi dám chạm vào phu quân ta?"


Một giọng nói lạnh lùng, vô tình và mang theo uy áp vương quyền tối cao đột ngột rạch nát bầu trời đêm.


Ngay khi trảo thủ ma pháp của Dạ Kiệt chỉ còn cách ngực Trần Y Sinh nửa gang tay, không gian xung quanh bỗng chốc đông cứng lại. Ánh sáng của quảng trường lập tức bị nuốt chửng bởi một màn đêm vĩnh cửu. Kết giới Dạ Vực Thiên Tang của Dạ Tuyết Cơ bùng phát rực rỡ, biến cả quảng trường thành một thế giới bóng tối tuyệt đối chịu sự chi phối của nàng.


Dạ Kiệt kinh hoàng phát hiện thân thể mình bị khóa chặt giữa không trung, luồng ma lực tím sẫm bạo liệt của gã bị một lực lượng hắc ám khổng lồ bóp nát vụn như thủy tinh dễ vỡ. Gã không thể nhúc nhích dù chỉ một ngón tay, sát ý hung hãn lập tức biến thành sự sợ hãi tột độ.


Dạ Tuyết Cơ từ trong màn sương bóng tối từ từ bước ra. Mái tóc bạc dài của nàng bay múa giữa hư không, đôi mắt ruby đỏ rực tỏa ra sát khí ngút trời khiến cả quảng trường phải run rẩy. Nàng lướt đi nhẹ nhàng như một bóng ma vương quyền, bước thẳng đến trước mặt Dạ Kiệt đang bị treo lơ lửng.


"Nữ... Nữ hoàng bệ hạ... Tha... tha mạng..." Dạ Kiệt lắp bắp, nước dãi lẫn máu tươi chảy ra từ khóe miệng.


"Tha mạng?" Dạ Tuyết Cơ lạnh lùng lặp lại, giọng nói của nàng như tiếng băng tuyết nứt vỡ. "Ngươi cấu kết với phản tặc Dạ Vô Song để hại ta, ta có thể nhẫn nhịn. Nhưng ngươi dám dùng đôi bàn tay bẩn thỉu của ngươi để ám hại phu quân ta ngay trước mặt ta? Ngươi nghĩ Trưởng Lão Hội có thể bảo vệ được cái đầu của ngươi sao?"


Nàng vung tay lên. Một cái tát bằng ma lực bóng tối thuần khiết, mang theo uy áp nặng nề của Ma Hoàng sơ kỳ giáng thẳng vào mặt Dạ Kiệt.


"Chát!!!"


Một tiếng nổ giòn giã vang lên. Cái tát dứt khoát và tàn nhẫn ấy lập tức đánh nát toàn bộ các bảo vật phòng ngự vương thất ẩn dưới lớp vương bào của Dạ Kiệt. Thân thể gã bị hất văng xa hàng chục mét, đập mạnh vào cột đá phán quyết của quảng trường. Toàn bộ hàm răng của Dạ Kiệt bị đánh nát vụn, máu tươi kèm theo những chiếc răng gãy bay tứ tung trên nền đá lạnh giá. Gã nằm co giật dưới đất, hơi thở thoi thóp, không còn ra hình người.


"Dạ Sát! Ngươi cũng muốn thử một cái tát của ta sao?" Dạ Tuyết Cơ quay ngoắt lại, ánh mắt đỏ rực sát khí khóa chặt lấy lão giả Dạ Sát đang đứng run rẩy bên cạnh.


Dạ Sát hoảng sợ tột độ, lập tức quỳ sụp xuống đất, dập đầu lia lịa: "Nữ hoàng bệ hạ bớt giận! Thần hoàn toàn không biết gì về mưu đồ phản quốc của Dạ Kiệt và hoàng thúc! Thần bị gạt! Xin bệ hạ minh xét!"


Thẩm Phán Trưởng U Minh đứng trên đài cao, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng bạo lực hoàng gia này nhưng không hề ngăn cản. Lão già phán quan hiểu rõ, Dạ Kiệt ra tay ám sát diệt khẩu ngay tại phiên tòa công khai là hành vi chà đạp nghiêm trọng lên luật pháp của U Minh Thiết Thư. Lão vung cây búa phán quyết bằng xương cốt giáng mạnh xuống bàn đá.


"Ầm!"


"Phiên tòa biên cảnh phán quyết!" Giọng nói khàn khàn của Thẩm Phán Trưởng vang lên đầy uy nghiêm. "Trần Y Sinh vô tội! Lập tức gỡ bỏ Xích Khóa Hồn!"


Ba sợi xích sắt đen khổng lồ đang quấn chặt lấy Trần Y Sinh lập tức hóa thành làn khói xám tan biến vào hư không. Cơ thể phàm nhân của anh lảo đảo một nhịp, nhưng anh vẫn giữ vững thăng bằng, khẽ vuốt ve bả vai bị bầm rộp rỉ máu tươi của mình.


Dạ Tuyết Cơ lập tức lướt đến bên cạnh anh, ma khí bóng tối lạnh lẽo thường ngày bỗng chốc biến thành sự ấm áp dịu dàng khi nàng khẽ đỡ lấy cánh tay anh. Đôi mắt đỏ rực của nàng đong đầy sự lo lắng, ngón tay nàng khẽ chạm vào vết thương trên vai anh, ấn ký 'Đồng Sinh Tử' phát sáng nhè nhẹ để truyền dẫn sinh khí xoa dịu cơn đau cho phu quân.


"Y Sinh... chàng có sao không? Ta xin lỗi vì đã để chàng chịu khổ..." Dạ Tuyết Cơ thì thầm, giọng nói có chút ngượng ngùng và xót xa.


"Tôi không sao, Tuyết Cơ. Cảm ơn nàng đã ra tay kịp thời," Trần Y Sinh mỉm cười ôn hòa, ánh mắt anh nhìn nàng đầy sự tin tưởng. Sự đồng điệu linh hồn giữa hai người lúc này càng trở nên vững chắc hơn bao giờ hết.


Thẩm Phán Trưởng U Minh nhìn bức mật thư trên bàn, rồi nhìn Dạ Kiệt đang nằm bất động dưới đất, lạnh lùng tuyên bố: "Bắt giữ Dạ Kiệt! Tịch thu toàn bộ tài sản và áp giải về hoàng đô để điều tra nội bộ hoàng thất về tội phản quốc cấu kết ngoại bang! Phiên tòa kết thúc!"


"Thần y vô địch! Nữ hoàng bệ hạ vạn tuế!" Hàng ngàn thôn dân phàm nhân và tự vệ đội của U Minh Thôn đồng loạt reo hò vang dội. Danh tiếng của Trần Y Sinh từ một 'tên phàm nhân điên rồ' nay đã được suy tôn như một vị thần y trí tuệ, người đã dùng ngôn từ và chứng cứ đập tan luật lệ cổ đại và vạch trần kẻ phản quốc.


Thế nhưng, Trần Y Sinh không hề buông lỏng cảnh giác. Anh khẽ đẩy gọng kính, nhìn về phía chân trời biên giới xa xôi. Anh biết, sự sụp đổ của Dạ Kiệt chỉ là bước khởi đầu. Kẻ đứng sau cuộc chiến này — Ma tướng Lôi Ba — vẫn đang nắm giữ binh quyền hùng mạnh ngoài kia.


Đúng lúc này, mặt đất quảng trường đột ngột rung chuyển dữ dội.


Một tiếng nổ trầm đục, kinh hoàng vang lên từ phía sau U Minh Thôn, chấn động đến mức làm nứt vỡ nhiều phiến đá cổ của quảng trường. Khói đen cuồn cuộn kèm theo những tia chớp màu xanh tím bộc phát dữ dội trên bầu trời đêm, nhuộm đỏ cả một góc trời biên giới.


"Báo!!!"


Một chiến binh Dạ Tộc hớt hải chạy vào quảng trường, quỳ sụp xuống đất, giọng nói đầy vẻ kinh hoàng: "Nữ hoàng bệ hạ! Thần y! Ma tướng Lôi Ba dẫn theo kỵ binh sấm sét đã điên cuồng tấn công trực diện vào Giếng Nước Cổ U Minh Thôn! Hắn biết âm mưu bại lộ, đang dùng Lôi Thần Búa điên cuồng phá hủy Trận Nhãn Cổ Đại U Minh dưới lòng đất hòng giải phóng oán niệm cổ đại, hủy diệt toàn bộ sinh mệnh của biên cảnh này!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!