Phiên Tòa Biên Cảnh - Đấu Trí Với Luật Lệ Cổ
Sương mù xám ngoét của U Minh Biên Cảnh cuồn cuộn chảy qua những kẽ đá nứt nẻ, bao phủ lấy Quảng Trường U Minh Thôn trong một bầu không khí lạnh lẽo và nghẹt thở. Quảng trường đá cổ xưa, nơi vốn dĩ chỉ dành cho những buổi phát dược hương miễn phí của phòng y quán nhỏ, giờ đây đã bị biến thành một pháp trường nghiêm trang và tàn khốc. Hàng ngàn thôn dân phàm nhân gầy gò đứng khép nép bên rìa đá, ánh mắt họ đong đầy sự lo sợ và kính trọng hướng về phía bục xét xử. Xen lẫn trong đám đông là những ma tộc cấp thấp, giới học giả bảo thủ hoàng gia mới đến, và cả những chiến binh Dạ Tộc đang lặng lẽ siết chặt vũ khí trong tay.
Ở trung tâm quảng trường, trên một đài đá cao được dựng tạm từ những khối hắc thạch, Thẩm Phán Trưởng U Minh ngồi sừng sững như một pho tượng cổ đại. Lão khoác trên mình chiếc áo choàng phán quan màu đỏ máu che kín khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt già nua, sắc lạnh và tàn nhẫn dưới mũ trùm. Trên tay lão, cuốn sách luật bằng sắt đen nặng nề mang tên 'U Minh Thiết Thư' tỏa ra những luồng ma khí xám xịt, u uất. Bên cạnh lão, Dạ Kiệt và Dạ Sát đứng thẳng lưng, khuôn mặt lộ rõ vẻ đắc ý và khinh miệt phàm nhân tột độ.
Phía dưới đài đá, Dạ Tuyết Cơ ngồi trong cỗ xe ngựa hoàng gia sang trọng thêu hoa văn bóng tối. Mái tóc bạc dài của nàng chảy tràn trên vai áo, đôi mắt ruby đỏ rực chăm chú khóa chặt vào bóng dáng mảnh khảnh của Trần Y Sinh đang đứng cô độc giữa quảng trường. Bàn tay nàng siết chặt đến mức móng tay ngập vào lòng bàn tay rỉ máu, ấn ký 'Đồng Sinh Tử' trên mu bàn tay trái của nàng liên tục nhấp nháy luồng sáng tím nhạt ấm áp, liên kết chặt chẽ với nhịp tim đang đập dồn dập của phu quân phàm nhân.
"Trần Y Sinh!" Giọng nói khàn khàn, lạnh lẽo của Thẩm Phán Trưởng U Minh vang lên, giống như tiếng hai tảng đá lớn nghiền nát vào nhau, chấn động cả quảng trường. "Ngươi là một phàm nhân hèn mọn, không có nửa điểm ma lực chiến đấu, lại dám dùng tà thuyết ngôn từ để can thiệp vào thần trí của Ma hoàng Dạ Tuyết Cơ, làm suy yếu ma tính hoàng gia, vi phạm luật cấm ngàn năm của Ma giới. Ngươi có biết tội của mình không?"
Trần Y Sinh khẽ đẩy gọng kính tròn xô lệch trên sống mũi. Gương mặt anh nhợt nhạt dưới áp lực tinh thần khổng lồ của vị Ma Vương cảnh sơ kỳ trước mặt, nhưng ánh mắt đen sâu thẳm vẫn duy trì một sự điềm tĩnh kỳ lạ. Anh không hề sợ hãi, cũng không có ý định quỳ sụp xuống đất.
"Thẩm Phán Trưởng bệ hạ," Trần Y Sinh điềm tĩnh lên tiếng, giọng nói phàm nhân của anh tuy nhỏ nhưng rõ ràng, truyền khắp quảng trường. "Tôi là một y sĩ phàm nhân. Nhiệm vụ của tôi là cứu chữa cho những linh hồn bị tổn thương, bất kể họ là người hay ma. Việc tôi làm là y khoa hành vi, không phải tà thuyết."
"Câm miệng!" Dạ Kiệt bước lên một bước, lớn tiếng quát mắng. "Ngươi chỉ là một con sâu kiến xảo quyệt! Ngươi đã dùng lời lẽ mị dân để làm suy yếu ý chí chiến đấu của Nữ hoàng bệ hạ, khiến người không chịu phát động chiến tranh biên giới! Đó là tội phản quốc!"
Thẩm Phán Trưởng U Minh không thèm nghe thêm lời giải thích. Lão vung tay lên, cuốn 'U Minh Thiết Thư' lập tức tự động mở ra các trang sắt đen nặng nề. Lão lẩm nhẩm khẩu quyết, ma pháp chấp pháp trong sách luật bùng phát.
"U Minh Thẩm Phán! Xích Khóa Hồn, áp chế nghịch tặc!"
Từ dưới mặt đất quảng trường, ba sợi xích sắt đen khổng lồ, tỏa ra luồng ma khí xám xịt lạnh lẽo đột ngột trồi lên, điên cuồng quấn chặt lấy bả vai và cánh tay của Trần Y Sinh. Sức nặng ngàn cân của xích ma pháp đè nặng lên cơ thể phàm nhân yếu ớt của anh.
"Khục..."
Trần Y Sinh khựng lại, đầu gối anh run rẩy dữ dội suýt chút nữa quỳ sụp xuống đá lạnh. Cái lạnh buốt xương của xích khóa hồn ăn mòn da thịt phàm nhân, khiến hai bả vai anh lập tức bị bầm rộp, da thịt phồng rộp rỉ máu tươi đỏ thẫm nhuộm đỏ lớp áo choàng y sĩ màu trắng giản dị. Cơn đau nhói từ thần kinh truyền thẳng lên đại não, khiến hai bên thái dương anh nhói lên từng cơn đau đầu kinh niên dữ dội.
"Y Sinh!" Dạ Tuyết Cơ hoảng loạn gầm lên một tiếng lạnh buốt. Nàng lập tức đứng bật dậy, ma lực hắc ám Dạ Vực Thiên Tang cuồn cuộn tỏa ra quanh người, định bộc phát sát chiêu giết sạch đoàn chấp pháp để giải cứu phu quân.
"Tuyết Cơ... đừng động thủ..." Trần Y Sinh nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt xương, khẽ ngước mắt nhìn nàng qua gọng kính nứt rạn, lắc đầu ra hiệu. Ánh mắt điềm tĩnh, kiên định của anh giống như một dòng suối mát lành, cưỡng chế làm dịu đi ngọn lửa phẫn nộ hoang tưởng trong lòng vị Ma hoàng.
Dạ Tuyết Cơ cắn chặt môi đến rỉ máu, nàng buộc phải ngồi xuống, nhưng đôi mắt ruby đỏ rực vẫn tỏa ra sát khí ngút trời khóa chặt lấy Thẩm Phán Trưởng.
Trần Y Sinh hít một hơi sâu, vận dụng tâm pháp dưỡng sinh 'Bình Tâm Quyết' để ổn định nhịp thở phàm nhân. Anh dùng Thần Thức Nhãn - Sơ Thị tập trung quan sát Thẩm Phán Trưởng U Minh. Trong tầm nhìn phát sáng lam nhạt của anh, luồng năng lượng ma pháp luật lệ xung quanh lão già phán quan hiện lên rõ rệt dưới dạng những sợi tơ xám xịt nhưng cứng cáp. Tuy nhiên, anh cũng sử dụng kỹ thuật Đọc Vị Hành Vi Vi Mô, phát hiện ra sự căng thẳng cơ học nhẹ ở cơ mặt ẩn sau chiếc mặt nạ đỏ máu của lão, cùng nhịp thở có chút dồn dập bất thường. Lão già này rất coi trọng trật tự vương triều, nhưng lão cũng đang lo sợ sự rạn nứt chính trị nội bộ của Dạ Tộc.
"Thẩm Phán Trưởng bệ hạ," Trần Y Sinh chịu đựng sức nặng của xích khóa hồn, từ từ đứng thẳng lưng dậy trước sự kinh ngạc của hàng ngàn học giả ma tộc. "Tôi muốn hỏi ông một câu: Mục đích tối cao của luật pháp U Minh Thiết Thư là gì?"
Thẩm Phán Trưởng U Minh khẽ híp mắt: "Là duy trì trật tự vương triều, bảo vệ sự tồn vong và sức mạnh của Dạ Tộc vĩnh cửu."
"Tốt lắm!" Trần Y Sinh lớn tiếng lập luận, áp dụng Liệu Pháp Nhận Thức Hành Vi CBT Ma Giới để bẻ gãy tư duy giáo điều của đối phương. "Vậy tôi xin hỏi: Một vị Ma hoàng bộc phát tâm ma hoang tưởng cực đoan, mất ngủ trăm năm, thần trí rạn nứt bên bờ vực hóa điên và tàn sát chính thuộc hạ của mình... liệu một vị Ma hoàng như vậy có thể bảo vệ được sự tồn vong của vương triều không? Hay nàng sẽ tự tay hủy hoại cả Dạ Tộc trước khi kẻ thù tấn công?"
Cả quảng trường lập tức chìm vào im lặng tĩnh mịch. Câu hỏi logic đanh thép của y sĩ phàm nhân đánh thẳng vào nhận thức của toàn thể chúng sinh.
"Dạ Tuyết Cơ bệ hạ từng chịu chấn thương tâm lý cực hạn từ quá khứ, dẫn đến chứng mất ngủ hoang tưởng nghiêm trọng," Trần Y Sinh tiếp tục phân tích hành vi logic. "Nếu không được tôi dùng liệu pháp tâm lý xoa dịu thần thức, nàng đã bạo tẩu tâm ma cấp Diệt Thế từ lâu. Việc tôi chữa lành cho Nữ hoàng là giúp nàng khôi phục lý trí tối cao, giữ vững sự ổn định cho vương triều. Nếu luật pháp của các ông trừng phạt một y sĩ cứu mạng Ma hoàng, bảo vệ vương triều... thì đó chẳng phải là một luật lệ tự mâu thuẫn, tự hủy hoại chính mình sao?"
"Thần y nói đúng!" Một giọng nói phàm nhân đột ngột vang lên từ đám đông. Đó là A Ngưu, anh dũng cảm đứng lên hô to.
"Đúng vậy! Thần y đã cứu mạng hàng trăm thôn dân chúng tôi! Người vô tội!" Thôn trưởng Lý Đại Hải và hàng ngàn dân nghèo cũng đồng loạt hô vang ủng hộ. Sự phẫn nộ của lòng dân phàm nhân biên cảnh bùng phát, tạo ra một làn sóng dư luận áp đảo đè nặng lên đài đá xét xử.
Tần Vô Song, học trò mới của Trần Y Sinh, cũng bước lên trước bục phán quyết, vung quạt giấy lập luận: "Học Viện Y Thuật Dạ Tộc chúng ta luôn coi trọng hiệu quả trị liệu thực tế. Thần y Trần Y Sinh đã dùng y lý phàm nhân cứu sống Nữ hoàng bệ hạ, khôi phục ma mạch cho Trương Đột tướng quân. Phương pháp của người là y học cứu người, không phải dị giáo!"
Giới học giả bảo thủ hoàng gia bắt đầu xôn xao, xầm xì bàn tán. Lập luận logic của Trần Y Sinh quá đanh thép, khiến họ không thể tìm ra kẽ hở để bác bỏ.
Dạ Kiệt mặt cắt không còn giọt máu, gã hoảng loạn định vung tay chấp pháp binh cưỡng chế: "Thẩm Phán Trưởng bệ hạ! Đừng nghe tên phàm nhân này mị dân! Hắn đang dùng ngôn từ để lung lay luật pháp cổ đại! Hãy lập tức thi hành xích khóa hồn giết chết hắn!"
"Dạ Kiệt trưởng đoàn, ông nôn nóng muốn diệt khẩu tôi như vậy... có phải vì sợ tôi công bố bí mật phản quốc của hoàng thúc Dạ Vô Song và Ma tướng Lôi Ba không?" Trần Y Sinh đột ngột quay sang, ánh mắt thâm trầm sắc lạnh nhìn thẳng vào Dạ Kiệt.
Dạ Kiệt khựng lại, đồng tử co rụt dữ dội, cơ mặt gã co giật mạnh mẽ dưới nhãn quang đọc vị hành vi vi mô của Trần Y Sinh. Gã lắp bắp: "Ngươi... ngươi nói bậy bạ gì đó? Ta là quan thanh tra hoàng thất!"
Trần Y Sinh khẽ mỉm cười lạnh lẽo. Anh chậm rãi đưa bàn tay trái đang bị xích khóa hồn ăn mòn rỉ máu vào túi áo choàng y sĩ, từ từ rút ra một bức thư mật đóng dấu ấn ký bóng tối hắc ám màu đỏ ngòm — thứ mà Dạ Thập Nhất đã thu giữ từ sát thủ bóng tối Dạ Hắc Phong trước khi gã bị bắt giữ.
"Thẩm Phán Trưởng bệ hạ! Đây là mật thư do chính hoàng thúc Dạ Vô Song gửi cho Ma tướng Lôi Tộc Lôi Ba, chi tiết kế hoạch cấu kết ngầm để Lôi Ba dẫn quân càn quét biên giới, kích động chứng hoang tưởng tâm ma của Dạ Tuyết Cơ bệ hạ bộc phát thoái vị, hòng soán đoạt vương quyền Dạ Tộc!" Trần Y Sinh giơ cao bức thư mật phát ra luồng ma khí phản nghịch trước sự kinh hoàng của toàn thể quảng trường.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!