Sóng Gió Thẩm Phán - Tối Hậu Thư Từ Hoàng Đô
Tiếng sấm sét từ phía dãy núi Vạn Lôi vẫn không ngừng rạch nát bầu trời đêm ngoài cửa sổ, mang theo luồng sát khí cuồng bạo của vương thất sấm sét đang áp sát biên cảnh, chính thức báo hiệu một cơn bão chính trị và sóng gió hậu cung mới sắp ập xuống phòng khám nhỏ. Trong gian phòng trị liệu ấm áp của An Nhiên Đường, ánh lửa từ lò sưởi củi đốt Ma Linh Sa vẫn nhảy múa âm ỉ, tỏa ra nhiệt lượng dễ chịu và mùi hương thảo dược U Minh Thảo thoang thoảng dịu nhẹ. Thế nhưng, bầu không khí ấm áp, có chút ngượng ngùng lãng mạn vừa mới nhen nhóm giữa Trần Y Sinh và Dạ Tuyết Cơ lập tức bị bóp nghẹt bởi áp lực vô hình từ bên ngoài dội vào.
Trần Y Sinh lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế bành da, cuốn sổ tay 'Ma Giới Tâm Lý Học Bút Ký' trên đùi anh vẫn đang phát ra những luồng ánh sáng vàng ấm áp rực rỡ, trang sách mở ra hiển thị chi tiết về 'Căn Bệnh Áp Lực Của Lôi Phượng Nhi'. Trên cổ anh, vết bầm tím nhạt — dấu vết từ bàn tay siết cổ của Dạ Tuyết Cơ trong đêm đầu tiên ngã gục trước cửa phòng khám — khẽ nhói lên một cơn đau âm ỉ. Là một phàm nhân hoàn toàn không có nửa điểm ma lực chiến đấu, cơ thể anh cực kỳ nhạy cảm với những biến động năng lượng hắc ám xung quanh.
"Anh Y Sinh, nước tịnh hóa ấm của anh đây ạ..." Linh Nhi lóng ngóng bê bát nước ấm bước ra từ gian trong, hai chiếc sừng nhỏ màu tím nhạt trên đầu cô bé khẽ rụt lại vì sợ hãi khi nghe tiếng sấm sét gầm rú bên ngoài.
Trần Y Sinh khẽ đón lấy bát nước, nhấp một ngụm nhỏ để xoa dịu cổ họng khô khốc. Anh nhìn Dạ Tuyết Cơ. Vị Ma hoàng tối cao của Dạ Tộc lúc này đã thu hồi hoàn toàn vẻ ngượng ngùng đỏ mặt vừa rồi. Đôi mắt ruby đỏ rực của nàng khẽ híp lại, hoàng bào thêu hoa văn bóng tối không gió tự bay, tỏa ra một luồng ma khí lạnh lẽo, cảnh giác hướng thẳng ra phía cửa chính của phòng khám.
"Chúng đến rồi," Dạ Tuyết Cơ lạnh lùng lên tiếng, giọng nói mang theo uy áp vương quyền băng giá vây phủ. "Không phải quân đội Lôi Tộc của Lôi Ba... mà là những con chó săn từ hoàng đô Dạ Tộc."
Lời nàng vừa dứt, một tiếng rống giận dữ của hùng ma tộc vang lên ngoài cửa. Đó là A Man, bảo an giữ cửa của phòng khám.
"Các ngươi là ai? Đây là An Nhiên Đường! Mọi ma pháp chiến đấu và bạo lực đều bị cấm ở đây! Muốn khám bệnh thì phải xếp hàng ôn hòa!"
"Cút khai, tên hùng ma ngu xuẩn!" Một giọng nói khinh miệt, hách dịch vang lên đáp trả, theo sau đó là một tiếng nổ vật lý kinh hoàng.
Cánh cửa gỗ thô sơ của phòng khám bị chấn động mạnh, bụi đất và vụn gỗ rơi lả tả. A Man khổng lồ bị một luồng ma lực mạnh mẽ đánh văng vào trong, ngã rầm xuống thềm đá phòng trị liệu, lồng ngực rỉ ra một vệt máu đen. Dạ Thương, thống lĩnh hộ vệ Dạ Tộc đang canh giữ vòng ngoài, lập tức dẫn theo đội ám vệ rút trường thương hắc lân, dàn trận che chắn trước thềm cửa, đối đầu gay gắt với nhóm người mới đến.
Từ trong làn sương đêm u tối của U Minh Thôn, một đội ngũ chấp pháp binh mặc giáp sắt đen gai góc, tay cầm xích khóa hồn tỏa ra ma khí xám xịt từ từ tiến vào khuôn viên phòng khám. Đi đầu là hai bóng người tỏa ra khí thế áp đảo.
Kẻ bên trái là một quan viên mặc vương bào màu tím nhạt, khuôn mặt kiêu ngạo, lạnh lùng, tay cầm một cuộn giấy niêm phong bằng sắt đen tỏa ra ánh sáng đỏ máu. Đó chính là Dạ Kiệt, Trưởng đoàn thanh tra của Trưởng Lão Hội Dạ Tộc. Kẻ bên phải là một lão giả mặc quan phục vương triều màu tím sẫm, râu dài bạc trắng, khuôn mặt nghiêm nghị tàn nhẫn, đôi mắt đầy định kiến khinh miệt phàm nhân. Đó là Dạ Sát, Trưởng lão bảo thủ của Dạ Tộc, đồng minh chính trị đắc lực của hoàng thúc Dạ Vô Song.
"Dạ Kiệt? Dạ Sát?" Dạ Thương cắn răng, trường thương trong tay run rẩy dưới áp lực uy áp Ma Vương của Dạ Sát: "Các ngươi dám tự ý dẫn quân chấp pháp đến niêm phong phòng khám của Ma hoàng bệ hạ bảo hộ sao?"
Dạ Kiệt cười lạnh, khinh bỉ liếc nhìn ngôi nhà gỗ hai tầng nhỏ nhắn: "Bảo hộ? Trưởng Lão Hội nhận được tấu chương tố cáo từ Ma tướng Lôi Tộc Lôi Ba. Dạ Tuyết Cơ bệ hạ bị phàm nhân mê hoặc, vi phạm luật cấm của Ma giới, tự ý dung túng cho một tên phàm nhân hèn mọn hành y không phép, làm suy yếu ma tính hoàng gia. Chúng ta đến đây để thi hành luật pháp tối cao của Ma giới!"
Dạ Sát tiến lên một bước, gậy trúc đen trong tay gõ mạnh xuống đất. Một luồng uy áp Ma Vương cảnh sơ kỳ khổng lồ bùng phát, ngưng tụ thành những vòng xích sắt vô hình đè nặng lên vai Dạ Thương và đội ám vệ Dạ Ảnh, cưỡng ép họ phải quỳ sụp xuống đất, ma mạch hắc ám bị ức chế hoàn toàn.
"Ma hoàng bệ hạ, hãy tỉnh ngộ," Dạ Sát lạnh lùng hướng giọng nói khàn khàn vào trong phòng trị liệu: "Trưởng Lão Hội đã ban ra tối hậu thư niêm phong phòng khám này, bắt giữ tên phàm nhân Trần Y Sinh về hoàng đô xét xử tội danh 'mê hoặc hoàng thất'. Người định vì một tên phàm nhân sâu kiến mà phản nghịch lại toàn bộ luật lệ cổ đại của tổ tiên sao?"
Sức mạnh uy áp của Dạ Sát rò rỉ vào trong phòng trị liệu khiến Trần Y Sinh phàm nhân cảm thấy lồng ngực thắt chặt, hơi thở trở nên khó nhọc. Anh khẽ đỡ lấy kính gọng tròn, sắc mặt hơi nhợt nhạt, nhưng đôi mắt đen sâu thẳm vẫn duy trì sự điềm tĩnh đến kinh ngạc. Anh khẽ quan sát vi biểu cảm kiêu ngạo của Dạ Kiệt và sự tàn nhẫn giáo điều của Dạ Sát thông qua khe cửa nứt vỡ.
"Phản nghịch?"
Một tiếng cười lạnh băng giá, mang theo sát khí bóng tối ngút trời đột ngột bùng phát từ phía sau Trần Y Sinh. Dạ Tuyết Cơ bước lên trước, mái tóc bạc dài tung bay cuồng loạn, đôi mắt đỏ rực như ruby khóa chặt lấy Dạ Kiệt và Dạ Sát. Nàng không chấp nhận bất kỳ kẻ nào dám đe dọa tính mạng của người đàn ông duy nhất cứu rỗi thần trí của nàng, người mà nàng đã khắc họa ấn ký Đồng Sinh Tử liên kết mạng sống.
"Dạ Vực Thiên Tang!"
Dạ Tuyết Cơ rống giận, ma lực hoàng gia tối cao bộc phát diện rộng. Toàn bộ khuôn viên phòng khám An Nhiên Đường lập tức bị nuốt chửng bởi một màn đêm vĩnh cửu đen kịt. Những dải lụa hắc ám khổng lồ như những xúc tu bóng tối từ mặt đất trồi lên, ngưng tụ thành hàng vạn mũi gai nhọn hoắt, sắc bén chỉ thẳng vào cổ họng của Dạ Kiệt, Dạ Sát và toàn bộ đội chấp pháp binh.
Nhiệt độ xung quanh lập tức giảm xuống độ âm, sương muối đóng băng bám đầy chiến giáp sắt đen của quân thanh tra. Dạ Kiệt hoảng sợ tột độ, mặt cắt không còn giọt máu, vội vàng giơ cuộn sách luật U Minh Thiết Thư lên che chắn trước ngực: "Bệ hạ! Người định làm phản sao? Nếu người giết chúng ta ở đây, Trưởng Lão Hội sẽ lập tức phế truất vương vị của người! Dạ Tộc sẽ chìm trong nội chiến tàn khốc!"
Dạ Sát cắn răng, vận toàn bộ ma lực Ma Vương cảnh để chống chọi lại kết giới bóng tối đang ép chặt kinh mạch của mình, lão gầm lên: "Dạ Tuyết Cơ! Người điên rồi! Vì một tên phàm nhân hèn mọn mà người sẵn sàng hủy hoại cả vương triều sao?"
Sát khí của Dạ Tuyết Cơ đã đạt đến đỉnh điểm. Nàng không màng đến vương vị, không màng đến Trưởng Lão Hội. Trong đầu nàng lúc này chỉ có một ý niệm duy nhất: giết sạch những kẻ dám chạm vào Trần Y Sinh. Nàng nâng bàn tay trái mang ấn ký Đồng Sinh Tử lên, chuẩn bị giáng đòn đồ sát chí mạng.
"Tuyết Cơ, dừng tay."
Một giọng nói phàm nhân trầm ấm, điềm tĩnh đột ngột vang lên giữa màn đêm hắc ám vây phủ.
Một bàn tay phàm nhân thanh mảnh, ấm áp nhẹ nhàng vươn ra, nắm chặt lấy cổ tay trái đang run rẩy vì phẫn nộ của Dạ Tuyết Cơ.
Khoảnh khắc bàn tay của Trần Y Sinh chạm vào da thịt nàng, luồng hắc khí cuồng bạo xung quanh Dạ Tuyết Cơ bỗng khựng lại một nhịp. Sợi dây liên kết linh hồn từ ấn ký Đồng Sinh Tử truyền dẫn hơi ấm tịnh hóa dịu nhẹ vào ma mạch thần kinh của nàng, cưỡng chế làm dịu cơn hoang tưởng bạo lực đang bùng phát. Màn đêm vĩnh cửu Dạ Vực Thiên Tang lờ mờ dao động rồi thu liễm bớt sát khí.
"Y Sinh? Chàng... chàng làm gì thế?" Dạ Tuyết Cơ quay đầu nhìn anh, đôi mắt đỏ rực đầy vẻ bất an và lo lắng: "Để ta giết sạch chúng! Chúng muốn bắt chàng đi! Ta không cho phép bất kỳ ai mang chàng rời xa ta!"
Trần Y Sinh khẽ lắc đầu, ánh mắt anh dịu dàng nhưng kiên định nhìn thẳng vào đôi mắt ruby của nàng: "Nếu cô giết họ ở đây, cô sẽ hoàn toàn trúng kế ly gián của hoàng thúc Dạ Vô Song. Ông ta chỉ chờ cô bộc phát bạo lực để có cớ lật đổ cô một cách hợp pháp. Hãy tin tôi, dùng bạo lực chống lại luật pháp lúc này là tự hủy hoại bản thân."
"Nhưng..." Dạ Tuyết Cơ cắn chặt môi anh đào đến rỉ máu, lòng chiếm hữu cực đoan khiến nàng không muốn thỏa hiệp.
"Không có nhưng cả. Tôi là y sĩ riêng của cô, tôi sẽ tự mình giải quyết cuộc khủng hoảng này bằng phương pháp của tôi," Trần Y Sinh ôn hòa mỉm cười, vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng để trấn an.
Anh từ từ buông tay nàng ra, điềm tĩnh bước qua thềm cửa nứt vỡ, đứng chắn trước mặt Dạ Tuyết Cơ, đối diện trực diện với Dạ Kiệt và Dạ Sát đang thở dốc vì thoát chết trong gang tấc. Dù dáng người anh thanh mảnh, mặc chiếc áo choàng y sĩ màu trắng giản dị vá víu, đeo kính gọng tròn phàm nhân, hoàn toàn không có nửa điểm ma lực chiến đấu, nhưng phong thái điềm tĩnh, tự tin của anh lúc này lại tỏa ra một uy áp tinh thần phàm nhân vô hình khiến cả Dạ Sát cũng phải kiêng dè.
Trần Y Sinh khẽ đẩy gọng kính tròn, tay thò vào túi áo choàng, từ từ lấy ra chiếc Lệnh Bài Ma Hoàng Dạ Tộc bằng hắc ngọc phát sáng nhạt, giơ cao trước mặt đoàn thanh tra.
"Dạ Kiệt trưởng đoàn, Dạ Sát trưởng lão, các vị nhận lệnh chấp pháp từ Trưởng Lão Hội, nhưng có biết luật lệ vương thất tối cao của Dạ Tộc quy định thế nào không?" Giọng nói của Trần Y Sinh điềm tĩnh, rõ ràng vang vọng khắp khoảng sân phòng khám.
Dạ Kiệt nhìn thấy hắc ngọc bài khắc ấn ký phượng hoàng bóng tối, đồng tử khẽ co rụt lại, nhưng vẫn cố giữ vẻ hách dịch: "Tên phàm nhân hèn mọn kia! Ngươi cầm tín vật của Ma hoàng thì đã sao? Cuộn U Minh Thiết Thư này là luật pháp tối cao của toàn Ma giới, có quyền lực tài phán cao hơn cả quyết định cá nhân của Ma hoàng bệ hạ!"
Trần Y Sinh khẽ mỉm cười, ánh mắt thâm trầm nhìn thẳng vào cuộn sách luật bằng sắt đen trên tay Dạ Kiệt. Bằng Thần Thức Nhãn - Sơ Thị, anh nhìn thấy các dòng chảy năng lượng ma pháp luật lệ phát sáng nhạt quanh cuộn sách, đồng thời kích hoạt tri thức y lý hành vi và luật lệ cổ đại mà anh đã nghiên cứu từ cuốn sổ tay của cha.
"Đúng vậy, U Minh Thiết Thư là tối cao," Trần Y Sinh lập luận một cách sắc bén, giọng nói không hề có một tia run rẩy: "Nhưng theo chương thứ ba, điều thứ mười hai của bộ luật cổ Dạ Tộc ghi rõ: 'Mọi lệnh bắt giữ khẩn cấp hoặc niêm phong tài sản nhắm vào người sở hữu Lệnh Bài Ma Hoàng tối cao, hoặc Y sĩ hoàng gia trực thuộc khuê phòng trị liệu của Ma hoàng, bắt buộc phải có chữ ký phê duyệt và đóng dấu ấn ký của chính Thẩm Phán Trưởng U Minh tối cao tại hoàng đô.'"
Anh dừng lại một nhịp, quan sát vi biểu cảm biến sắc, mồ hôi hột bắt đầu rịn ra trên trán của Dạ Kiệt, rồi tiếp tục dồn ép:
"Lệnh bắt giữ và niêm phong của các vị lúc này chỉ mang theo ấn ký của Trưởng Lão Hội biên cảnh và tấu chương tố cáo đơn phương của Ma tướng Lôi Ba vương thất Lôi Tộc. Thẩm Phán Trưởng U Minh tối cao vẫn chưa hề thông qua phiên tòa xét xử chính thức. Nói cách khác... đoàn thanh tra của các vị đang vi phạm quy trình chấp pháp vương thất nghiêm trọng! Các vị đang tự ý lạm quyền để ám hại y sĩ riêng của Ma hoàng bệ hạ!"
"Ngươi... ngươi nói nhảm!" Dạ Kiệt hoảng loạn, giọng nói run rẩy, gã không ngờ một tên phàm nhân yếu ớt lại có thể nắm rõ kẽ hở luật pháp cổ đại của Dạ Tộc đến từng chi tiết như vậy.
"Ta nói nhảm hay không, hãy để Thẩm Phán Trưởng U Minh phán quyết," Trần Y Sinh điềm tĩnh bước lên một bước, vai anh khẽ run lên do áp lực tinh thần đè nặng từ uy áp của Dạ Sát, nhưng anh vẫn giữ vững Nhẫn Nại Tuyệt Đối: "Tôi đồng ý tự nguyện đối mặt với phiên tòa xét xử công khai tại Quảng Trường U Minh Thôn dưới sự chủ trì của Thẩm Phán Trưởng. Nhưng hiện tại, lệnh niêm phong phòng khám của các vị hoàn toàn vô hiệu pháp lý. Nếu các vị cố tình dùng bạo lực cưỡng chế, chính các vị mới là kẻ phạm tội mưu phản vương thất Dạ Tộc!"
Dạ Sát nhìn Trần Y Sinh, đôi mắt già nua đầy tàn nhẫn khẽ híp lại. Lão nhận ra tên phàm nhân này cực kỳ nguy hiểm, không phải vì sức mạnh vật lý, mà vì trí tuệ phân tích tâm lý và luật pháp sắc bén của anh đã hoàn toàn bẻ gãy ưu thế pháp lý của đoàn thanh tra, dồn họ vào thế bí ngay trước mặt Dạ Tuyết Cơ đang sẵn sàng đồ sát.
"Được... tốt cho một tên phàm nhân y sĩ sắc bén," Dạ Sát cắn răng, thu hồi bớt uy áp Ma Vương đè nặng lên Dạ Thương, lão lạnh lùng nói: "Chúng ta sẽ tạm thời niêm phong vòng ngoài phòng khám này trong vòng ba ngày chờ Thẩm Phán Trưởng U Minh đến chủ trì phiên tòa công khai. Đến lúc đó, ta xem miệng lưỡi phàm nhân của ngươi có cứu nổi cái mạng hèn mọn này trước xích khóa hồn hay không!"
Lời đe dọa của Dạ Sát chưa kịp dứt thì Dạ Tuyết Cơ đã định bộc phát sát chiêu giết sạch đoàn thanh tra vì dám đe dọa phu quân nàng, nhưng Trần Y Sinh yếu ớt bước ra từ phòng trị liệu, cản tay nàng lại và tuyên bố sẽ tự mình đối mặt với phiên tòa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!