Nhạc nềnTaohua

Thần Thức Trống Rỗng - Liệu Pháp Đánh Thức Ký Ức

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương đêm biên cảnh lạnh buốt như những lưỡi dao vô hình cắt vào da thịt, nhưng trong vòng tay của Dạ Tuyết Cơ, Trần Y Sinh chỉ cảm thấy một luồng hắc khí ấm áp bao bọc lấy cơ thể phàm nhân yếu ớt của mình. Nàng bế thốc anh lướt đi trong đêm tối, mái tóc bạc dài tung bay tựa một dải ngân hà tịch mịch giữa bầu trời U Minh hoang vu.


Trần Y Sinh khẽ động đậy mi mắt, nhìn gương mặt tuyệt mỹ của người nữ tử đang ôm chặt lấy mình. Đôi mắt nàng đỏ rực như đá ruby, đong đầy sự hoảng loạn, lo lắng và một lòng chiếm hữu cực đoan đến nghẹt thở. Trên mu bàn tay phải của anh, ấn ký "Đồng Sinh Tử" hình phượng hoàng bóng tối vẫn phát ra những luồng sáng tím nhạt nhịp nhàng, liên kết trực tiếp nhịp tim của anh với ma mạch hoàng gia của nàng.


Thế nhưng, khi anh cố gắng lục tìm trong trí não một cái tên, một gương mặt, hay thậm chí là một mảnh ký ức nhỏ nhất về người nữ tử này, tất cả những gì anh nhận được chỉ là một khoảng không trống rỗng, lạnh ngắt như tờ giấy trắng.


"Cô... thực sự là ai?" Trần Y Sinh khẽ mấp máy đôi môi khô khốc, giọng nói khàn khàn phàm nhân vang lên, mang theo sự cảnh giác và xa lạ rõ rệt.


Dạ Tuyết Cơ khựng lại một nhịp giữa không trung, lồng ngực nàng phập phồng dữ dội. Câu hỏi của anh như một nhát dao găm thẳng vào thần thức vừa được tịnh hóa của nàng. Nàng cắn chặt bờ môi anh đào đến rỉ ra một vệt máu ma tộc đỏ thẫm, cố gắng nuốt ngược dòng lệ u uất vào trong. Nàng không trả lời, chỉ siết chặt vòng tay hơn, thu liễm hoàn toàn ma khí vương quyền bá đạo của mình để tránh làm tổn thương đến cơ thể phàm nhân đang suy kiệt của anh.


"Chúng ta về nhà, Y Sinh. Về nơi an toàn của chàng."


Nàng đáp xuống thềm đá của Phòng Khám Tâm Lý 'An Nhiên Đường'. Cánh cửa gỗ dày vốn bị chấn vỡ trong cuộc chiến trước đó đã được A Man tạm thời dựng lại bằng những thanh gỗ thô.


"Anh Y Sinh!"


Cửa gỗ vừa đẩy ra, một bóng người nhỏ nhắn đã lao thẳng vào lòng Trần Y Sinh. Trần Diệu Linh (Linh Nhi) khóc nức nở, hai chiếc sừng nhỏ màu tím nhạt trên đầu run rẩy vì sợ hãi. Cô bé bám chặt lấy vạt áo choàng y sĩ rách nát của anh, đôi mắt to tròn lanh lợi giờ đây sưng mọng nước mắt: "Anh tỉnh lại rồi! Linh Nhi sợ lắm... Linh Nhi cứ nghĩ anh sẽ bỏ em đi như cha mẹ..."


Trần Y Sinh vô thức lùi lại một bước, bàn tay mang ấn ký Đồng Sinh Tử khẽ giơ lên giữa không trung, né tránh sự tiếp xúc thân mật của cô bé. Anh nhìn Linh Nhi, rồi nhìn quanh gian phòng trị liệu ấm áp với chiếc ghế bành da lớn, lò sưởi củi đang cháy âm ỉ tỏa ra nhiệt lượng từ Ma Linh Sa, và mùi hương thảo dược U Minh Thảo thoang thoảng dịu nhẹ.


"Bé con... em là ai? Đây... là nơi nào?" Trần Y Sinh khẽ đẩy gọng kính tròn xô lệch trên sống mũi, giọng nói tràn đầy vẻ hoang mang.


Tiếng khóc của Linh Nhi đột ngột nghẹn lại. Cô bé ngơ ngác ngước nhìn anh trai, rồi quay sang nhìn Dạ Tuyết Cơ với vẻ mặt không tin nổi: "Nữ hoàng tỷ tỷ... Anh Y Sinh... anh ấy bị làm sao thế này? Anh ấy không nhận ra Linh Nhi nữa sao?"


Dạ Tuyết Cơ đặt Trần Y Sinh ngồi xuống chiếc ghế bành da quen thuộc. Nàng đứng sừng sững bên cạnh anh, hoàng bào thêu hoa văn bóng tối khẽ rung động. Thần sắc nàng lạnh lùng, nhưng sâu trong đôi mắt ruby là một sự bất lực tột cùng: "Linh hồn phàm nhân của chàng bị rạn nứt nghiêm trọng sau khi hiến máu tịnh hóa và gánh chịu phản phệ dệt hồn trong mộng cảnh của ta. Độc tố Ma Huyết đã giải, nhưng thần trí của chàng... tạm thời bị trống rỗng."


"Không... không thể như thế được!" Linh Nhi lắc đầu quầy quậy, nước mắt lại rơi lã chã: "Anh Y Sinh là thần y mà! Anh ấy tự chữa trị cho bao nhiêu người điên loạn, làm sao anh ấy lại quên hết mọi thứ được chứ?"


Trần Y Sinh lặng lẽ ngồi trên ghế bành, cảm nhận cái lạnh buốt từ cơn đau đầu kinh niên đang nhói lên từng vệt dài sau thái dương. Anh quan sát hai cô gái trước mặt. Bằng bản năng phàm y thầm lặng chưa bị dập tắt, anh nhận ra sự lo lắng tột độ và tình yêu thương chân thành phát ra từ biểu cảm của họ. Họ không có ý hại anh. Nơi này, căn phòng gỗ ấm áp này, mang lại cho anh một cảm giác an toàn kỳ lạ, đối lập hoàn toàn với sự tàn khốc của thế giới hắc ám ngoài kia.


"Ta sẽ cứu chàng," Dạ Tuyết Cơ đột ngột bước tới, đôi mắt đỏ rực khóa chặt lấy Trần Y Sinh. Lòng chiếm hữu cực đoan của vị Ma hoàng trỗi dậy mãnh liệt hơn bao giờ hết. Nàng không chấp nhận việc người đàn ông duy nhất bước vào tâm môn của nàng lại nhìn nàng bằng ánh mắt xa lạ lạnh ngắt như thế này. "Nếu chàng dùng ngôn từ và sự thấu cảm để chữa lành tâm ma cho ta, thì hôm nay, ta sẽ dùng chính những phương pháp của chàng để đòi lại ký ức cho chàng."


Nàng nhớ lại những buổi trị liệu đầy căng thẳng nhưng ấm áp tại phòng khám này. Nàng nhớ cách anh nhẹ nhàng yêu cầu nàng nhắm mắt, cách anh dùng đôi bàn tay phàm nhân ấm áp xoa bóp các huyệt đạo trán cổ để xoa dịu thần kinh bạo tẩu của nàng.


Dạ Tuyết Cơ đỏ mặt ngượng ngùng, nhưng sự kiên định bảo vệ phu quân đã lấn át tất cả. Nàng vụng về vươn những ngón tay thon dài, móng tay nhọn hoắt hắc ám phát ra luồng ma lực bóng tối nhạt, đặt lên hai bên thái dương của Trần Y Sinh. Nàng cố gắng bắt chước Kỹ Thuật Xoa Bóp Huyệt Đạo Thần Thức mà anh từng làm.


"Ấn vào đây... rồi xoay nhẹ... đúng không?" Dạ Tuyết Cơ thì thầm, cố gắng dùng lực.


"A..."


Trần Y Sinh khẽ rên rỉ một tiếng đau đớn, gương mặt nhợt nhạt nhăn lại, đầu anh vội né tránh bàn tay của nàng. Thể chất phàm nhân của anh quá yếu ớt, trong khi lực tay của một Ma hoàng tối cao, dù đã cố gắng kiềm chế đến mức tối đa, vẫn giống như một gọng kìm sắt kẹp chặt lấy huyệt đạo nhạy cảm của anh, khiến cơn đau đầu càng bùng phát dữ dội.


"Nữ hoàng tỷ tỷ, dừng lại!" Linh Nhi hốt hoảng lao tới, gạt tay Dạ Tuyết Cơ ra: "Tỷ tỷ dùng lực mạnh như thế sẽ làm vỡ đầu phàm nhân của anh ấy mất! Để em hướng dẫn tỷ!"


Linh Nhi nhanh chóng chạy đến tủ thuốc gỗ, mang ra một hũ dầu thảo dược an thần ấm áp dệt từ U Minh Thảo ngàn năm và rễ cây dại biên giới. Cô bé mở nắp hũ, mùi hương thảo dược thanh khiết, dịu mát lập tức lan tỏa khắp phòng trị liệu, trung hòa bớt không khí lạnh lẽo của sương đêm.


"Tỷ tỷ, hãy thoa một ít dầu này lên lòng bàn tay," Linh Nhi tỉ mỉ chỉ dẫn, đôi mắt vẫn còn vương lệ: "Dùng hơi ấm từ lòng bàn tay để làm tan dầu, sau đó chỉ dùng phần đệm thịt của hai ngón tay cái, xoa thật nhẹ nhàng theo vòng tròn lên huyệt Thái Dương của anh ấy. Tuyệt đối không được vận một chút ma lực nào, anh ấy bây giờ không chịu nổi bất kỳ dao động năng lượng nào đâu."


Dạ Tuyết Cơ nhìn hũ dầu thảo dược, rồi nhìn đôi bàn tay mang đầy sát khí vương quyền của mình. Nàng hít một hơi sâu, thoa dầu thảo dược ấm áp lên lòng bàn tay, khẽ xoa hai tay vào nhau cho đến khi nhiệt lượng phả ra mùi hương dịu nhẹ. Nàng tiến sát lại gần Trần Y Sinh, khoảng cách gần đến mức anh có thể ngửi thấy mùi hoa bỉ ngạn lạnh lẽo đặc trưng trên cơ thể nàng.


Lần này, Dạ Tuyết Cơ vô cùng cẩn trọng. Đệm thịt ngón tay mềm mại của nàng chạm nhẹ lên thái dương anh. Sự tiếp xúc thể xác ấm áp, nhẹ nhàng bắt đầu diễn ra. Nàng từ từ xoay ngón tay theo vòng tròn, đều đặn và nhịp nhàng.


Mùi hương thảo dược quen thuộc thấm sâu vào làn da phàm nhân, kết hợp với hơi ấm từ tay nàng bắt đầu làm giãn nở các mạch máu thần kinh đang co thắt dữ dội của Trần Y Sinh. Cơn đau đầu nhức nhối dần dịu đi, nhịp thở phàm nhân của anh từ dồn dập bắt đầu chậm lại, sâu hơn và ổn định hơn. Anh khẽ nhắm mắt, không còn né tránh hay cảnh giác trước sự chăm sóc của vị Ma hoàng kiêu ngạo nữa.


"Y Sinh... chàng có nhớ câu này không?" Dạ Tuyết Cơ cúi đầu, giọng nói khàn khàn của nàng run rẩy, cố gắng áp dụng Kỹ Thuật Lắng Nghe Tích Cực một cách vụng về mà nàng từng ghi nhớ từ anh: "'Dù là ma hay người, bất kỳ linh hồn nào bị tổn thương cũng đều khao khát một nơi an toàn để rũ bỏ lớp mặt nạ phòng bị...' Chàng đã nói với ta như thế. Chàng nói ta không cần phải luôn tỏ ra mạnh mẽ, không cần phải luôn nghi kỵ cả thế giới..."


Trần Y Sinh khẽ mở mắt, nhìn khuôn mặt tuyệt mỹ đang ở cự ly gần của nàng. Một mảnh vỡ ký ức mơ hồ như làn sương mỏng lướt qua trí não anh. Anh nhớ mang máng một giọng nói trầm ấm của chính mình, một chiếc ghế bành da dưới ánh lửa lò sưởi, và một nữ hoàng kiêu ngạo đang khóc nức nở trong lòng mình.


"Tôi... tôi dường như đã từng nói những lời đó..." Trần Y Sinh lẩm bẩm, bàn tay mang ấn ký Đồng Sinh Tử khẽ động đậy.


"Anh Y Sinh! Anh nhớ lại một chút rồi phải không?" Linh Nhi reo lên mừng rỡ. Cô bé vội vàng chạy vào phòng sách bên cạnh, ôm ra một cuốn sổ tay bìa da bò sờn cũ, các góc trang giấy đã ố vàng và sờn rách.


Đó chính là Ma Giới Tâm Lý Học Bút Ký - di vật vô giá của cha anh để lại, người thầy thầm lặng đã định hình toàn bộ lộ trình trị liệu phàm y của anh tại Ma giới.


"Anh nhìn xem! Đây là cuốn sổ tay anh luôn mang theo bên mình! Anh luôn ghi chép bệnh án của mọi người vào đây!" Linh Nhi đặt cuốn sổ lên đùi Trần Y Sinh.


Trần Y Sinh ngơ ngác nhìn cuốn sổ tay sờn cũ. Khi ngón tay anh chạm vào lớp da bò thô ráp của bìa sổ, mu bàn tay phải có ấn ký Đồng Sinh Tử đột ngột bùng phát một luồng sáng tím ấm áp. Trận pháp ghi nhớ tinh thần cao cấp do cha anh khắc trên bìa sổ nhận diện được huyết mạch "Tịnh Hóa Chi Thể" đang thức tỉnh của anh, tạo ra một sự cộng hưởng năng lượng mạnh mẽ.


Một luồng thông tin khổng lồ, những phác đồ điều trị CBT, những huyệt đạo châm cứu thần thức, và ký ức hành y suốt thời gian qua tại U Minh Thôn đột ngột dội ngược về đại não Trần Y Sinh như một cơn lốc tinh thần. Đầu anh nhói đau dữ dội, anh khẽ rên rỉ, tay ôm chặt lấy trán.


"Y Sinh!" Dạ Tuyết Cơ hốt hoảng định thu tay lại.


"Đừng dừng lại... cứ xoa bóp như thế... tôi... tôi đang nhớ ra..." Trần Y Sinh cắn răng nói.


Dạ Tuyết Cơ kiên nhẫn tiếp tục xoa bóp thái dương cho anh, dùng hơi ấm tinh thần để cố định linh hồn đang chao đảo của phu quân.


Sau vài phút đấu tranh tinh thần nghẹt thở, Trần Y Sinh từ từ mở mắt ra. Ánh mắt đen sau gọng kính tròn của anh dần lấy lại vẻ thâm trầm, sắc bén và thấu suốt quen thuộc. Anh nhìn Linh Nhi, mỉm cười yếu ớt: "Linh Nhi... sắc cho anh một bát nước tịnh hóa ấm nhé."


"Anh Y Sinh! Anh nhớ ra em rồi!" Linh Nhi khóc òa lên vì mừng rỡ, vội vàng chạy đi sắc thuốc.


Trần Y Sinh quay sang nhìn Dạ Tuyết Cơ, ánh mắt anh đong đầy sự bao dung và thấu cảm sâu sắc: "Tuyết Cơ... cảm ơn cô. Cô đã làm rất tốt. Cô đã cứu tôi một mạng."


Gương mặt kiêu sa của Dạ Tuyết Cơ lập tức đỏ ửng lên, nàng vội vàng rút tay lại, quay mặt đi chỗ khác để che giấu sự ngượng ngùng chưa từng có của một vị Ma hoàng tối cao: "Ta... ta chỉ là không muốn mất đi y sĩ riêng của mình thôi! Chàng đừng có hoang tưởng!"


Trần Y Sinh khẽ mỉm cười. Dù ký ức hành y và nhận diện xã hội của anh đã khôi phục được khoảng 50%, nhưng cơ thể phàm nhân của anh vẫn còn cực kỳ mệt mỏi và suy nhược nhẹ.


Anh cúi xuống nhìn cuốn sổ tay Ma Giới Tâm Lý Học Bút Ký đang đặt trên đùi. Dưới tác động của sự cộng hưởng lòng tin và huyết mạch tịnh hóa sau biến cố sinh tử dệt hồn, cuốn sổ tay rách nát tự động phát ra những luồng ánh sáng vàng ấm áp rực rỡ.


Các trang giấy tự động lật mở một cách nhanh chóng, lướt qua những bệnh án cũ, và dừng lại ở một trang mới tinh chưa từng xuất hiện trước đây.


Trần Y Sinh khẽ đẩy gọng kính, tập trung Thần Thức Nhãn nhìn vào trang sách phát sáng. Trên mặt giấy ố vàng, những dòng chữ cổ tự động hiện lên ghi chép chi tiết về Căn Bệnh Áp Lực Của Lôi Phượng Nhi - Ma hoàng tối cao của Lôi Tộc. Trang sách phân tích sâu sắc về sự bạo lực cuồng điên của nàng thực chất là cơ chế tự vệ tâm lý trước áp lực cô độc vương thất cực hạn từ năm mười tuổi, cùng với phác đồ điều trị châm cứu thần thức bằng kim Lôi Thạch.


"Lôi Phượng Nhi..." Trần Y Sinh lẩm bẩm cái tên xa lạ đầy uy áp.


Đúng lúc đó, một tiếng sét cực hạn từ dãy núi Vạn Lôi biên giới nổ vang rạch nát bầu trời đêm hoang vu ngoài cửa phòng khám. Sấm sét kinh hoàng làm rung chuyển dữ dội những cánh cửa kính nứt vỡ của An Nhiên Đường, mang theo luồng sát khí cuồng bạo của vương thất sấm sét đang áp sát biên cảnh, chính thức báo hiệu một cơn bão chính trị và sóng gió hậu cung mới sắp ập xuống phòng khám nhỏ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!