Thác Nước Tịnh Hóa - Đối Diện Ác Mộng Quá Khứ
Dòng nước ấm áp của Thác Nước Tịnh Hóa vốn dĩ mang sắc xanh lục lam dịu mát, tỏa ra làn sương mờ thanh khiết bao phủ lấy toàn bộ hồ nước ngầm dưới chân núi đá biên giới. Thế nhưng lúc này, sự yên bình tự nhiên ấy đang bị xé rách bởi một luồng tà khí kinh hoàng. Từ bả vai phải của Trần Y Sinh, dòng dịch độc màu xanh tím đậm — thứ kịch độc Ma Huyết từ đoản đao của sát thủ Dạ Hắc Phong — đang không ngừng rỉ ra, loang rộng dưới làn nước trong suốt, biến một vùng hồ ngầm thành một vũng đen tím tanh nồng nặc.
Dạ Tuyết Cơ quỳ bên phiến đá mài nhẵn dưới nước hồ, hai tay nàng run rẩy ôm chặt lấy bả vai của anh. Đôi mắt ruby đỏ rực của vị Ma hoàng tối cao tràn ngập sự hoảng loạn tột cùng mà trăm năm qua nàng chưa từng trải qua. Trên mu bàn tay phải của Trần Y Sinh, ấn ký "Đồng Sinh Tử" hình phượng hoàng bóng tối đang nhấp nháy liên tục những luồng sáng tím nhạt yếu ớt. Mỗi nhịp sáng của ấn ký là một lần ma lực hoàng gia của nàng cố gắng kéo giật nhịp tim phàm nhân đang lịm dần của anh lại. Nhưng vô ích. Độc tố Ma Huyết đang lợi dụng lúc linh hồn anh bị rạn nứt nghiêm trọng sau khi hiến máu tịnh hóa để điên cuồng ăn mòn ma mạch thần kinh, hướng thẳng về phía thần não phàm nhân.
"Y Sinh... ngươi không được chết..." Giọng nói của Dạ Tuyết Cơ khàn đặc, nghẹn ngào giữa tiếng nước thác đổ ầm ầm bên tai. Nàng muốn truyền ma lực hắc ám của mình vào cơ thể anh để cưỡng ép trục xuất độc tố, nhưng lời răn đe của lão bộc Tần Phúc lập tức vang lên trong trí óc: ma lực của nàng quá bá đạo, thể chất phàm nhân của anh lúc này giống như chiếc bình gốm rạn nứt, truyền vào chỉ khiến anh nổ tung vỡ vụn.
Đúng lúc này, từ trong chiếc gùi thuốc phàm nhân rơi bên bờ hồ đá, chiếc Ngọc Bội Truyền Thừa Họ Trần đột ngột phát ra những luồng hào quang màu trắng ấm áp, dịu nhẹ. Luồng sáng trắng ấy tự động cộng hưởng với năng lượng tịnh hóa tự nhiên của dòng nước thác, bao bọc lấy cơ thể Trần Y Sinh, làm chậm lại tốc độ ăn mòn của dịch độc xanh tím trong gang tấc. Dạ Tuyết Cơ nhận ra, đây là cơ hội duy nhất. Nàng phải dệt hồn — áp dụng "Phương Pháp Dệt Hồn Bằng Thần Thức Kính" để kết nối trực tiếp thần thức của hai người, dùng dòng nước tịnh hóa làm bộ lọc để gột rửa độc tố ngay trong linh hồn anh.
Dạ Tuyết Cơ hít sâu một hơi lạnh buốt, nàng áp sát trán mình vào vầng trán lạnh ngắt của Trần Y Sinh, hai tay nắm chặt lấy bàn tay có ấn ký Đồng Sinh Tử của anh. Nàng nhắm mắt, tập trung toàn bộ tinh thần lực khổng lồ để kích hoạt Thần Thức Ma Nhãn, thâm nhập vào thần não anh. Thế nhưng, dòng nước tịnh hóa dưới thác nước lúc này đang kích thích cực hạn năng lượng tịnh hóa của cơ thể anh, đồng thời vô tình chấn động đến phong ấn ký ức sâu kín nhất trong linh hồn Dạ Tuyết Cơ. Sự cộng hưởng năng lượng quá mạnh khiến thần trí nàng chao đảo, một lực hút vô hình, lạnh lẽo kéo tuột linh hồn nàng rơi thẳng vào một vực thẳm mộng cảnh đen tối.
Khi Dạ Tuyết Cơ mở mắt ra một lần nữa, nàng phát hiện mình không còn ở Thác Nước Tịnh Hóa.
Trước mắt nàng là một cung điện khổng lồ đổ nát, u tối và lạnh lẽo của hoàng tộc Dạ Tộc trăm năm trước. Bầu trời mộng cảnh đỏ ngầu như máu, đổ xuống những cơn mưa hắc ám tanh nồng mùi tử khí. Dạ Tuyết Cơ bàng hoàng nhìn xuống cơ thể mình — nàng đã biến thành một cô bé mười tuổi gầy gò, mặc bộ y phục hoàng gia rách nát, đang run rẩy nép sát sau một cây cột đá đen khổng lồ thêu hoa văn bóng tối.
Đây chính là Ký Ức Đau Thương Của Dạ Tuyết Cơ, vết thương lòng chí mạng mà nàng luôn tìm cách phong ấn và trốn chạy suốt cả cuộc đời.
Từ phía sau cột đá, nàng nhìn thấy mẫu thân mình — cựu Ma hoàng Dạ Linh Hoàng — đang quỳ sụp trên nền điện lạnh buốt. Mái tóc bạc dài chạm đất của bà xơ xác, khuôn mặt tuyệt mỹ đong đầy vẻ u uất và huyết lệ đỏ tươi đang chảy dài từ đôi mắt dịu dàng. Bà đang run rẩy nâng một chiếc chén đồng chứa độc dược màu xanh tím đậm — thứ độc tố giống hệt như thứ đang tàn phá Trần Y Sinh lúc này.
Đứng sừng sững trước mặt mẫu thân nàng là phụ thân tàn bạo Dạ Huyền Thiên. Hắn hiện lên trong mộng cảnh như một ma đầu khổng lồ cao vạn trượng, mặc bộ chiến giáp đen gai góc tỏa ra ma khí đỏ ngòm che kín cả bầu trời. Hắn vung thanh đại đao Ma Long Đao gãy rỉ máu, giọng nói ầm ầm như sấm sét gầm thét, dội thẳng vào màng nhĩ cô bé Dạ Tuyết Cơ:
"Uống đi! Kẻ yếu không có tư cách sống trong vương triều Dạ Tộc! Ngay cả thê tử của ta cũng phải chết nếu không thể giúp ta đạt đến vương quyền tối cao!"
Dạ Tuyết Cơ lúc nhỏ khóc không thành tiếng, đôi bàn tay nhỏ bé bấu chặt vào đá lạnh đến rỉ máu, nhưng nỗi sợ hãi tột cùng trước uy áp vương quyền của phụ thân khiến nàng hoàn toàn bị đóng băng, không thể bước ra cản phá. Nàng chỉ có thể bất lực chứng kiến mẫu thân uống cạn chén độc dược, gục xuống trong vũng máu đen trước mắt mình.
"Không... dừng lại đi..." Dạ Tuyết Cơ của hiện tại gào thét trong mộng cảnh, nàng muốn vận ma lực bóng tối để tiêu diệt bóng ma của Dạ Huyền Thiên, nhưng nỗi sợ hãi bẩm sinh, nỗi hoang tưởng cực đoan về sự phản bội và tàn sát của phụ thân từ nhỏ đã khóa chặt ma mạch của nàng. Toàn bộ cơ thể nàng run rẩy, ma lực trong mộng cảnh hoàn toàn bị đóng băng cứng ngắc.
Bóng ma khổng lồ của Dạ Huyền Thiên đột ngột quay đầu lại. Khuôn mặt hắn không có ngũ quan, chỉ là một hố đen hư vô phát ra ánh sáng đỏ tà ác. Hắn khóa chặt lấy Dạ Tuyết Cơ đang quỳ sụp sau cột đá, vung thanh Ma Long Đao khổng lồ bổ thẳng xuống đầu nàng với sát ý ngút trời:
"Kẻ yếu đuối! Ngươi cũng là một phế vật! Phế vật thì phải bị tiêu diệt!"
Đao phong mang theo oán niệm chiến trường cổ đại ngàn năm đè nặng lên vai Dạ Tuyết Cơ, ép linh hồn nàng rạn nứt, thần trí nàng rơi vào trạng thái hoảng loạn cực hạn, chuẩn bị chấp nhận cái chết trong mộng cảnh vĩnh hằng.
Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một luồng ánh sáng trắng ấm áp, nho nhã đột ngột bùng lên từ hư không mộng cảnh.
Một lão giả gầy gò, lưng còng, mặc áo choàng y sĩ phàm trần vá chằng vá đụp xuất hiện. Gương mặt lão hiền từ đầy nếp nhăn, ánh mắt sáng suốt ấm áp, tay cầm chiếc thính chẩn khí bằng gỗ cổ đạo quen thuộc. Lão giả bước tới, đứng chắn ngay trước mũi đao khổng lồ của Dạ Huyền Thiên. Luồng ánh sáng trắng từ người lão tỏa ra, nhẹ nhàng hóa giải hoàn toàn sát ý đỏ ngòm của ma đầu.
Đó chính là ý niệm tàn dư của lão y sư tiền bối Tần Kính Chi, người dẫn đường y học phàm nhân, được lưu giữ và thức tỉnh thông qua sự cộng hưởng của dòng nước Thác Nước Tịnh Hóa với ngọc bội truyền thừa họ Trần.
"Nữ hoàng Dạ Tộc, xin hãy giữ vững tâm môn," giọng nói của Tần Kính Chi ôn hòa, vang vọng như tiếng chuông chùa thanh lọc tâm hồn. "Bóng ma trước mặt ngài chỉ là oán niệm của quá khứ, nó không có thực. Nó chỉ mạnh khi tâm ngài còn sợ hãi, còn trốn chạy. Hãy nhìn xem, người đang thực sự cần ngài cứu giúp đang ở ngay bên cạnh..."
Dạ Tuyết Cơ chấn động tâm can, nàng khẽ ngước mắt nhìn theo hướng chỉ tay của Tần Kính Chi.
Ngay bên cạnh phiến đá nơi nàng đang quỳ, linh thể mờ ảo của Trần Y Sinh đang nằm đó. Linh hồn phàm nhân của anh nhợt nhạt, trong suốt như một mảnh thủy tinh sắp vỡ, bị những sợi tơ độc tố Ma Huyết màu xanh tím quấn chặt lấy thái dương, điên cuồng kéo anh rơi xuống vực sâu không đáy của mộng cảnh. Thế nhưng, ngay cả trong cơn hôn mê sâu, linh thể phàm nhân yếu ớt của anh vẫn vô thức vươn bàn tay run rẩy ra, khẽ bấu chặt lấy vạt áo của nàng, như một điểm tựa thầm lặng, một lòng tin tuyệt đối không vụ lợi dành cho nàng.
"Y Sinh..." Dạ Tuyết Cơ nhìn bàn tay phàm nhân đang cố gắng níu giữ lấy mình, trái tim nàng đột ngột nhói lên một cơn đau đớn dữ dội, nhưng ngay sau đó là một luồng nhiệt lượng ấm áp chưa từng có bùng phát từ lòng ngực.
Chàng là người duy nhất không phản bội nàng. Chàng là phàm nhân duy nhất dùng cả tính mạng, dùng cả dòng máu tịnh hóa để cứu nàng khỏi cơn điên loạn bạo tẩu. Chàng là người duy nhất mang lại cho nàng giấc ngủ yên bình sau trăm năm cô độc.
"Chàng đã trao tính mạng cho ta... Ta làm sao có thể để chàng chết trước mặt ta được?!"
Dạ Tuyết Cơ gầm lên một tiếng xé lòng, mái tóc bạc dài tung bay dữ dội trong gió bão mộng cảnh. Lòng chiếm hữu cực đoan và tình yêu bảo hộ mãnh liệt dành cho phu quân phàm nhân đã hoàn toàn đập tan nỗi sợ hãi bẩm sinh trước phụ thân tàn bạo. Nàng đứng phắt dậy, đôi mắt đỏ rực như ruby bùng phát sát khí ngút trời.
"Dạ Huyền Thiên! Ngươi đã chết từ lâu rồi! Kẻ phản bội không có tư cách đứng ở đây đe dọa ta!"
Dạ Tuyết Cơ vung tay lên, ma lực hoàng gia bóng tối cuồn cuộn bùng phát rực rỡ, kết giới Dạ Vực Thiên Tang khổng lồ bao phủ toàn bộ cung điện đổ nát. Sức mạnh hắc ám tàn bạo ấy như một cơn sóng thần màu đen gầm thét, lập tức nghiền nát bóng ma khổng lồ của Dạ Huyền Thiên và cung điện quá khứ thành những mảnh vỡ tro bụi vỡ vụn.
Mộng cảnh ác mộng sụp đổ, nhường chỗ cho không gian tĩnh lặng của hồ nước ngầm Thác Nước Tịnh Hóa.
"Tốt lắm, Nữ hoàng," ý niệm của Tần Kính Chi mỉm cười gật đầu, bóng hình lão dần trở nên mờ ảo. "Bây giờ, hãy dùng ánh sáng phản chiếu của gương cổ đạo, vận hành trận pháp dệt hồn để kết nối ma mạch cho chàng. Lão thần xin gửi gắm chàng cho ngài..."
Ý niệm của Tần Kính Chi hoàn toàn tan biến vào làn sương mờ ấm áp. Dạ Tuyết Cơ bừng tỉnh thần trí, nàng lập tức vận dụng Phương Pháp Dệt Hồn Bằng Thần Thức Kính dưới sự chỉ dẫn cuối cùng của lão y sư. Nàng tập trung tinh thần lực, phản chiếu luồng ánh sáng tịnh hóa màu xanh lục lam của thác nước đổ xuống, dẫn đạo qua mu bàn tay có ấn ký Đồng Sinh Tử, truyền nhẹ nhàng vào thần não của Trần Y Sinh.
Những sợi tơ ánh sáng trắng ấm áp từ ngọc bội họ Trần và nước thác bắt đầu dệt lại từng vết rạn nứt phát sáng màu đen trên linh hồn phàm nhân của anh. Dòng dịch độc Ma Huyết màu xanh tím tàn ác bị luồng ánh sáng tịnh tịnh hóa gột rửa hoàn toàn, tan rã và hòa tan vào dòng nước hồ ấm áp trôi đi mất.
Sau gần một canh giờ thực hiện nghi thức dệt hồn đầy căng thẳng và mồ hôi, bả vai phải của Trần Y Sinh đã lành lặn hoàn toàn, làn da nhợt nhạt dần lấy lại một chút huyết sắc hồng hào tự nhiên. Nhịp thở phàm nhân của anh phập phồng đều đặn, mạnh mẽ trở lại dưới lớp áo lông choàng màu đen của Dạ Tuyết Cơ.
Dạ Tuyết Cơ kiệt quệ tinh thần lực nhẹ, nàng thở dốc, nhẹ nhàng bế Trần Y Sinh ra khỏi hồ nước tịnh hóa, đặt anh nằm lên phiến đá khô ráo bên bờ hồ. Nàng ôm chặt lấy anh vào lòng, áp má mình vào lồng ngực ấm áp của anh, lắng nghe nhịp tim đập đều đặn của phu quân, giọt nước mắt hối hận và mừng rỡ khẽ lăn dài trên gò má tuyệt mỹ.
"Y Sinh... tỉnh lại đi... chàng đã an toàn rồi..." Nàng thì thầm, ánh mắt đỏ rực đong đầy sự dịu dàng chưa từng có.
Trong không gian tĩnh mịch của hang đá dưới chân thác, Trần Y Sinh khẽ động đậy mi mắt. Anh từ từ mở mắt ra dưới ánh trăng mờ nhạt của biên cảnh.
Thế nhưng, ngay khi Dạ Tuyết Cơ nhìn vào đôi mắt anh, nụ cười mừng rỡ trên môi nàng lập tức đông cứng lại.
Đôi mắt đen sau gọng kính tròn hội tụ nhãn quang của anh không còn vẻ thâm trầm, sắc bén hay ấm áp dịu dàng thường ngày. Nó hoàn toàn trống rỗng, vô hồn và xa lạ, giống như một tờ giấy trắng không một gợn sóng hay ký ức. Anh nhìn thẳng vào khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng, khuôn mặt đầy lo lắng của người thê tử, nhưng ánh mắt anh lại hoàn toàn xa cách, không một chút quen thuộc.
Trần Y Sinh khẽ mấp máy đôi môi khô khốc, giọng nói phàm nhân khàn khàn, lạnh nhạt vang lên giữa tiếng thác đổ:
"Cô... là ai?"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!