Nhạc nềnTaohua

Linh Hồn Rạn Nứt - Lòng Chiếm Hữu Trỗi Dậy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm tối tĩnh mịch sau cơn bão lôi đình. Gió buốt đã ngớt gào thét, nhưng mùi khét lẹt của lôi hỏa vẫn phảng phất, quyện chặt lấy hương thảo dược cháy dở trong không khí u ám của U Minh Thôn. Phòng khám tâm lý "An Nhiên Đường" giờ đây chỉ còn là một phế tích hoang tàn sau cuộc càn quét tàn khốc của phó tướng Lôi Hoành. Cánh cửa gỗ dày bị đánh nát thành trăm mảnh vụn, mái che sụp đổ một nửa, để lộ bầu trời đêm đen kịt không một ngôi sao. Ở góc phía Tây, khu vườn thảo dược An Nhiên vốn là tâm huyết của Trần Y Sinh giờ đây đã bị thiêu rụi hoàn toàn, những khóm U Minh Thảo thô quý hiếm chỉ còn là những đống tro tàn xám xịt, bốc lên làn khói mỏng u uất.


Giữa đống đổ nát ấy, Dạ Tuyết Cơ quỳ trên nền đất lạnh, hai tay ôm chặt lấy thân thể không còn tri giác của Trần Y Sinh. Mái tóc dài màu bạc như tuyết của nàng xõa tung, che phủ lấy khuôn mặt nhợt nhạt, không còn một giọt máu của vị y sĩ phàm nhân. Đôi mắt ruby đỏ rực của nàng vốn dĩ u buồn, nay lại đong đầy một sự điên cuồng, hoảng loạn và hối hận tột độ.


Sát khí bóng tối cuồn cuộn tỏa ra từ cơ thể nàng, ngưng tụ thành những dải lụa đen kịt, vây phủ xung quanh phòng khám thành một kết giới Dạ Vực cô lập hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Luồng ma khí ấy lạnh buốt đến mức khiến những giọt sương đêm đọng trên lá cỏ xung quanh lập tức đóng băng.


"Y Sinh... ngươi không được chết..." Dạ Tuyết Cơ thì thầm, giọng nói khàn khàn run rẩy. Nàng áp má mình vào vầng trán lạnh ngắt của anh, cảm nhận hơi thở mỏng manh như sợi tơ rách của phàm nhân. "Ta vừa mới tìm thấy ngươi... Ta vừa mới có được giấc ngủ yên bình... Ngươi dám bỏ rơi ta sao?"


Trên mu bàn tay phải của Trần Y Sinh, ấn ký "Đồng Sinh Tử" hình phượng hoàng bóng tối đang phát ra những luồng sáng tím nhạt nhấp nháy yếu ớt. Luồng ma lực hoàng gia từ người Dạ Tuyết Cơ liên tục truyền qua ấn ký, cố gắng níu giữ nhịp tim đang chậm dần của anh. Thế nhưng, cơ thể phàm nhân của Trần Y Sinh quá đỗi mỏng manh. Việc bộc phát toàn bộ nguồn máu "Tịnh Hóa Chi Thể - Thức Tỉnh" để cứu nàng khỏi cơn bạo tẩu diệt thế trước đó đã vắt kiệt sinh mệnh lực của anh, khiến linh hồn phàm nhân rạn nứt nghiêm trọng, rơi vào trạng thái chết lâm sàng nhẹ.


Vết bầm tím trên cổ anh — dấu vết từ bàn tay siết chặt của nàng trong đêm đầu tiên gặp gỡ — nay lại hằn lên rõ rệt trên làn da nhợt nhạt, phát ra ánh sáng tím sậm nhạt nhẽo dưới sự cộng hưởng của ma lực. Mỗi nhịp thở đứt quãng của anh đều khiến trái tim của vị Ma hoàng tối cao thắt lại đau đớn.


"Nữ hoàng... xin hãy để lão thần bắt mạch cho y sĩ Trần..."


Từ phía sau phế tích, lão bộc trung thành Tần Phúc run rẩy bước tới. Gương mặt già nua đầy nếp nhăn của lão lộ rõ vẻ lo lắng tột cùng. Lão giơ đôi bàn tay gầy trơ xương ra, cố gắng tiến lại gần để kiểm tra tình trạng của Trần Y Sinh. Thế nhưng, lão vừa mới bước lên một bước, luồng ma khí bóng tối xung quanh Dạ Tuyết Cơ lập tức bùng phát dữ dội.


"Cút ra ngoài!" Dạ Tuyết Cơ đột ngột ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngòm sát khí khóa chặt lấy Tần Phúc. Một dải lụa hắc ám rít lên trong không khí, quất mạnh xuống mặt đất ngay trước mũi chân lão bộc, chấn vỡ nát vụn những viên đá vụn. "Không một ai được chạm vào chàng! Ai dám cướp chàng đi... ta sẽ giết sạch!"


Sự hoang tưởng cực đoan và lòng chiếm hữu bệnh hoạn của Dạ Tuyết Cơ đã trỗi dậy đến mức điên cuồng. Sự kiện Trần Y Sinh dùng máu cứu mạng nàng đã vô tình kích hoạt nhân quả của việc dùng máu cứu người, tạo ra một sợi dây liên kết linh hồn vĩnh cửu, khiến nàng coi anh là điểm tựa duy nhất, là tài sản độc quyền bất khả xâm phạm. Trong tâm trí rạn nứt của nàng lúc này, bất kỳ ai tiến lại gần Trần Y Sinh đều là những kẻ phản bội muốn ám hại anh, muốn cướp đi nguồn sưởi ấm duy nhất của cuộc đời nàng.


"Nữ hoàng! Ngài điên rồi sao?!" Dạ Thương đứng phía sau, tay nắm chặt chuôi thương, lớn tiếng can ngăn. "Y sĩ Trần là phàm nhân! Ngài dùng Dạ Vực áp chế như vậy, ma khí lạnh buốt của ngài sẽ đóng băng hoàn toàn kinh mạch phàm trần của chàng trước khi chàng kịp tỉnh lại!"


"Ta bảo cút!" Dạ Tuyết Cơ gầm lên, ma khí hắc ám bùng lên hóa thành kết giới Dạ Vực Thiên Tang khổng lồ, ép Dạ Thương và đội ám vệ Dạ Ảnh phải lùi lại mấy bước. Sự bướng bỉnh và độc đoán của vị Ma hoàng sơ kỳ khiến không một ai dám dùng vũ lực để cưỡng chế.


"Chị Tuyết Cơ... xin chị... xin chị hãy dừng lại đi!"


Giữa bầu không khí căng thẳng nghẹt thở ấy, một tiếng khóc non nớt, xót xa vang lên. Trần Diệu Linh (Linh Nhi) từ trong thềm cửa đổ nát chạy ra. Cô bé nhỏ nhắn với hai chiếc sừng tím nhạt trên đầu quỳ sụp xuống đất, nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt lấm lem bùn đất. Cô bé không hề sợ hãi luồng sát khí bóng tối đang cuộn trào, dùng hai bàn tay nhỏ bé ôm lấy chân Dạ Tuyết Cơ.


"Linh Nhi... tránh ra..." Dạ Tuyết Cơ khẽ nấc lên, dải lụa hắc ám quanh người nàng khựng lại giữa không trung khi nhìn thấy cô bé mồ côi mà Trần Y Sinh hằng yêu quý.


"Chị Tuyết Cơ! Anh Y Sinh sắp không thở được nữa rồi! Chị nhìn anh ấy xem!" Linh Nhi vừa khóc vừa chỉ vào lồng ngực hầu như không còn phập phồng của Trần Y Sinh. "Anh ấy đã dùng cả tính mạng, dùng cả dòng máu phàm nhân của mình để cứu chị, cứu cả thôn dân chúng em! Anh ấy muốn chị sống tốt, muốn phòng An Nhiên Đường này được bình yên! Nếu chị cứ giữ chặt anh ấy thế này, anh ấy sẽ chết thật đấy! Chị muốn anh ấy ghét chị sao?!"


Lời nói của Linh Nhi như một gáo nước lạnh dội thẳng vào thần trí đang hoảng loạn của Dạ Tuyết Cơ.


"Anh ấy muốn ta sống... Chàng muốn ta bình yên..." Dạ Tuyết Cơ lẩm bẩm, đôi mắt đỏ ngòm của nàng khẽ dao động. Nàng nhìn xuống Trần Y Sinh. Quả thực, dưới áp lực ma khí lạnh buốt của nàng, đôi môi của anh đã bắt đầu chuyển sang màu tím tái, cơ thể phàm nhân run rẩy vô thức vì lạnh.


Nàng giật mình, vội vàng thu hồi luồng ma khí bóng tối xung quanh người, Dạ Vực Thiên Tang biến mất, trả lại bầu không khí tĩnh mịch của đêm tối. Lòng chiếm hữu cực đoan của nàng bị bẻ gãy tạm thời bởi nỗi sợ hãi tột cùng rằng chính bàn tay mình sẽ giết chết anh.


Tần Phúc chớp thời cơ bước nhanh tới, lão quỳ xuống bên cạnh Trần Y Sinh, nhẹ nhàng đặt ba ngón tay gầy gò lên cổ tay lạnh ngắt của anh để bắt mạch thần thức. Lão nhắm mắt, tập trung tinh thần lực phàm nhân, khuôn mặt lão càng lúc càng trở nên nghiêm trọng.


"Thế nào rồi? Chàng có sao không?" Dạ Tuyết Cơ vội vã hỏi, bàn tay nàng siết chặt lấy tà áo đẫm máu của Trần Y Sinh, ánh mắt đầy vẻ khẩn cầu.


Tần Phúc thở dài, buông tay ra, lắc đầu bất lực: "Tình trạng của y sĩ Trần cực kỳ nguy kịch. Huyết mạch tịnh hóa bộc phát quá mức khiến khí huyết cạn kiệt, ma mạch thần thức bị oán niệm phản phệ rạn nứt nghiêm trọng. Cơ thể phàm nhân của chàng không có ma lực để tự bảo vệ, nhịp tim chỉ còn duy trì nhờ ấn ký Đồng Sinh Tử của Nữ hoàng. Nếu cứ để ở đây, trong vòng mười hai canh giờ, linh hồn chàng sẽ hoàn toàn tiêu tán."


"Không... không thể như thế được!" Dạ Tuyết Cơ ôm đầu đau đớn. "Ta có ma lực! Ta có thể truyền toàn bộ tu vi của ta cho chàng!"


"Không được!" Tần Phúc lập tức ngăn cản. "Ma lực của Nữ hoàng thuộc thuộc tính bóng tối cực hạn, quá đỗi bá đạo và tàn bạo. Thể chất phàm nhân của y sĩ Trần lúc này giống như một chiếc bình gốm rạn nứt, nếu ngài cưỡng ép truyền ma lực vào, chiếc bình ấy sẽ lập tức nổ tung vỡ vụn."


"Vậy phải làm sao?! Các ngươi là y sĩ phàm nhân, chẳng lẽ lại vô dụng đến thế sao?!" Dạ Tuyết Cơ nổi giận, sát khí lại có xu hướng bùng phát.


Tần Phúc không hề sợ hãi, lão điềm tĩnh đứng dậy, từ trong ngực áo lấy ra một cuốn sổ tay da thú cũ kỹ sờn góc — di thư ghi chép y thuật của lão y sư tiền bối Tần Kính Chi để lại.


"Nữ hoàng xin bớt giận. Trong ghi chép của sư phụ Tần Kính Chi có viết: phía sau núi đá biên giới U Minh Thôn có một địa điểm đặc biệt gọi là Thác Nước Tịnh Hóa. Dòng nước khoáng nơi đó chảy qua lõi thạch tịnh hóa sâu trong lòng núi, mang năng lượng trung hòa ma tính và xoa dịu thần thức bị tổn thương cực mạnh. Đối với thể chất phàm nhân bị rạn nứt linh hồn như y sĩ Trần, dòng nước ấm áp của thác nước ấy là thánh dược tự nhiên duy nhất có thể rửa trôi ma tính bẩn, nuôi dưỡng và cố định lại ma mạch rạn nứt mà không gây ra bất kỳ sự phản phệ nào."


"Thác Nước Tịnh Hóa?" Dạ Tuyết Cơ khẽ lẩm bẩm. Nàng biết nơi đó. Đó là một vùng cấm địa hiểm trở, đường đi dốc đá dựng đứng, sương mù u ám bao phủ quanh năm, lại nằm sát ranh giới tuần tra của quân đội Lôi Tộc.


"Đúng vậy," Tần Phúc gật đầu. "Nhưng đường đi vô cùng hiểm trở, thể lực phàm nhân của lão và Linh Nhi không thể đưa y sĩ Trần đến đó an toàn trong đêm tối bão bùng này. Chỉ có Nữ hoàng..."


Dạ Tuyết Cơ không đợi Tần Phúc nói hết câu. Nàng khẽ cúi xuống, luồn đôi tay thon dài dưới lưng và gối của Trần Y Sinh, nhẹ nhàng bế thốc cơ thể gầy gò của anh lên ôm sát vào lồng ngực mình. Nàng lấy chiếc áo lông choàng màu đen thêu hoa văn bóng tối hoàng gia của mình, bọc kín lấy anh để chắn gió lạnh.


"Ta sẽ tự mình đưa chàng đi," Dạ Tuyết Cơ kiên quyết nói, ánh mắt đỏ rực lộ rõ vẻ quật cường. Nàng quay sang nhìn Linh Nhi và Tần Phúc: "Các ngươi ở lại canh giữ phòng khám. Nếu có kẻ nào dám bén mảng tới... Dạ Thương, ngươi biết phải làm gì rồi chứ?"


"Lão thần tuân lệnh. Xin Nữ hoàng bảo trọng!" Tần Phúc cúi đầu.


Dạ Thương cùng đội ám vệ Dạ Ảnh lập tức quỳ sụp xuống: "Thuộc hạ thề chết bảo vệ phòng khám An Nhiên Đường!"


Dạ Tuyết Cơ gật đầu nhẹ. Nàng nhìn xuống Trần Y Sinh đang nhắm nghiền hai mắt trong lòng mình. Ấn ký Đồng Sinh Tử trên mu bàn tay anh lại phát sáng nhẹ, truyền dẫn nhịp tim yếu ớt của anh vào thần thức của nàng. Nàng cảm nhận được thời gian của anh đang trôi đi từng giây.


Không chần chừ thêm một khắc, Dạ Tuyết Cơ vận ma lực bóng tối dưới chân, cơ thể tuyệt mỹ của nàng hóa thành một luồng hắc quang, bế Trần Y Sinh lướt đi vội vã trong đêm bão, hướng thẳng về phía dãy núi đá dựng đứng hiểm trở phía sau U Minh Thôn.


Đêm tối mịt mùng, gió núi rít gào bên tai như tiếng khóc than của oán linh biên cảnh. Con đường mòn dẫn lên Thác Nước Tịnh Hóa dốc đứng, lởm chởm những phiến đá sắc nhọn bị ma khí ăn mòn. Thế nhưng, Dạ Tuyết Cơ di chuyển nhanh như một bóng ma, đôi chân ngọc ngà của nàng lướt nhẹ trên mặt đá mà không hề phát ra một tiếng động. Nàng ôm chặt Trần Y Sinh, dùng chính thân thể Ma hoàng của mình để che chắn cho anh khỏi những viên đá bay và những luồng gió lạnh buốt xương.


Trong suốt chuyến đi, lòng chiếm hữu cực đoan của nàng lại trỗi dậy thầm lặng. Nàng cúi đầu nhìn khuôn mặt điềm tĩnh của anh dưới lớp áo choàng.


"Y Sinh... ngươi là của ta. Máu của ngươi chảy trong người ta, ấn ký của ta khắc trên tay ngươi. Dù là Tà thần cổ đại hay vương triều Lôi Tộc, cũng đừng hòng cướp ngươi đi khỏi tay ta."


Sau nửa canh giờ di chuyển điên cuồng, tiếng nước đổ ầm ầm vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Dạ Tuyết Cơ lướt qua một rừng sương mù u ám dày đặc, và trước mắt nàng, Thác Nước Tịnh Hóa hiện ra như một dải lụa bạc khổng lồ đổ xuống từ đỉnh núi đá vôi cao vút.


Dòng nước thác dưới ánh trăng mờ phát ra những luồng hào quang màu xanh lục lam ấm áp, dịu mát. Hơi nước bốc lên mang theo mùi hương thanh khiết, trung hòa hoàn toàn ma khí hắc ám xung quanh khu vực. Đây quả thực là một vùng đất tịnh hóa tự nhiên hiếm hoi giữa lòng Ma giới tàn bạo.


Dạ Tuyết Cơ bế Trần Y Sinh bước xuống hồ nước ngầm dưới chân thác. Nước hồ ấm áp, trong suốt như gương soi chiếu rõ hình ảnh hai người. Nàng nhẹ nhàng đặt anh nằm lên một phiến đá phẳng mài nhẵn dưới dòng nước chảy nhẹ, để dòng nước khoáng tịnh hóa tự nhiên liên tục tắm gội và bao phủ lấy cơ thể anh.


Ngay khi cơ thể Trần Y Sinh tiếp xúc với dòng nước ấm, những sợi tơ oán niệm màu đen xám bám quanh mu bàn tay và cổ anh bắt đầu tan rã, hòa tan vào dòng nước tịnh hóa rồi tiêu biến. Sắc mặt nhợt nhạt của anh dần lấy lại một chút sinh khí nhạt nhẽo, nhịp thở phàm nhân bắt đầu ổn định hơn.


Dạ Tuyết Cơ thở phào nhẹ nhõm, nàng ngồi bên phiến đá, một tay vẫn nắm chặt lấy bàn tay có ấn ký Đồng Sinh Tử của anh không rời.


Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang.


Khi dòng nước tịnh hóa liên tục rửa trôi lớp ma khí bóng tối bên ngoài cơ thể Trần Y Sinh, dòng nước ấm áp đột ngột đổi màu xung quanh bả vai phải của anh.


Một luồng dịch độc màu xanh tím đậm, tanh nồng nặc bỗng nhiên rỉ ra từ một vết xước cực nhỏ trên vai anh, nhuộm đen cả một vùng nước hồ trong suốt. Luồng độc tố ấy tỏa ra một mùi hôi thối tàn ác của ma huyết ăn mòn linh hồn.


Dạ Tuyết Cơ chấn động tâm can. Nàng tập trung tinh thần lực, kích hoạt Thần Thức Ma Nhãn nhìn thẳng vào bả vai anh.


Trong tầm mắt phát sáng đỏ ngòm của nàng, một mạng lưới những sợi tơ độc tố màu xanh tím đang âm thầm bám rễ sâu vào ma mạch thần kinh rạn nứt của Trần Y Sinh, điên cuồng ăn mòn tế bào thần thức phàm nhân của anh từ bên trong.


Đó chính là vết độc tố ẩn của đoản đao Ma Huyết do sát thủ Dạ Hắc Phong ám hại từ trước! Độc tố tàn ác ấy vốn bị ma lực tịnh hóa tạm thời đè nén, nay nhân lúc cơ thể phàm nhân của anh suy kiệt cực hạn sau khi hiến máu, đã bùng phát dữ dội, bắt đầu xâm nhập vào thần não phàm nhân của anh, đe dọa gây ra trạng thái chết não vĩnh viễn.


Đôi mắt ruby của Dạ Tuyết Cơ co rụt lại kịch liệt, sát khí bóng tối trong người nàng một lần nữa bùng lên điên cuồng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!