Nhạc nềnTaohua

Huyết Tế Xoa Dịu - Khắc Họa Đồng Sinh Tử

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lôi Hoành nâng đôi đao điện lên, sát khí xanh tím rực rỡ chuẩn bị giáng xuống đầu y sĩ phàm nhân...


Sấm sét rạch ngang trời, lưỡi đao điện "Lôi Ảnh" mang theo hàng vạn vệt chớp nổ lách tách chỉ còn cách đỉnh đầu Trần Y Sinh chưa đầy một thước. Sức nóng từ lôi hỏa cao thế phả vào mặt anh, thiêu sém vài sợi tóc đen trước trán, khiến làn da phàm nhân của anh bỏng rát. Gió bão cuồng bạo thổi tung tà áo choàng y sĩ màu trắng giản dị. Thế nhưng, Trần Y Sinh không hề lùi bước. Đôi mắt anh sau gọng kính tròn vẫn duy trì một sự tĩnh lặng đến lạnh người.


Anh đang đánh cược.


Là một bác sĩ tâm lý phàm nhân không có nửa điểm ma lực, anh hiểu rõ bản thân không thể chịu nổi một đòn vật lý trực tiếp của một phó tướng Ma Binh cảnh hậu kỳ. Nhưng anh cũng biết, ngay phía sau cánh cửa gỗ mỏng manh này, trong mật thất sâu nhất của An Nhiên Đường, vị bệnh nhân đặc biệt nhất của anh — Ma hoàng Dạ Tuyết Cơ — đang chìm trong giấc ngủ trị liệu nhạy cảm. Sát khí lôi đình cuồng bạo của quân Lôi Tộc và sự hủy hoại vườn thảo dược phía Tây đã bắt đầu kích ứng thần thức của nàng qua sợi dây liên kết vô hình.


"Chết đi, tên phàm nhân ngu xuẩn!" Lôi Hoành gầm lên, đôi đao điện bổ xuống với tốc độ xé rách không khí.


"Ầm!!!"


Một tiếng nổ kinh hoàng chấn động mặt đất, nhưng không phải do đao điện của Lôi Hoành giáng xuống.


Từ khe hở của cánh cửa gỗ phía sau Trần Y Sinh, một luồng ma khí hắc ám cuồn cuộn, lạnh buốt đến mức có thể đóng băng cả linh hồn đột ngột bùng phát. Sức mạnh hắc ám khổng lồ ấy như một cơn sóng thần màu đen gầm thét, hất văng đôi đao điện Lôi Ảnh của Lôi Hoành lệch sang một bên, chém sạt vào vách đá hàng rào nứt vỡ.


Cánh cửa gỗ dày của phòng khám bị chấn bay thành trăm mảnh vụn. Trong làn khói bụi và mảnh gỗ bay tứ tán, một bóng hình kiêu sa từ từ bước ra.


Mái tóc dài màu bạc như tuyết của Dạ Tuyết Cơ bay múa điên cuồng trong gió bão, đôi mắt ruby đỏ rực vốn u buồn nay đã biến thành một màu đỏ ngòm rực lửa, tỏa ra sát khí vương quyền áp đảo toàn bộ sinh mệnh trong bán kính mười dặm. Ma bào thêu hoa văn bóng tối của nàng tung bay, xung quanh cơ thể khổng lồ bao phủ bởi những luồng khói đen oán niệm đặc quánh.


Dạ Tuyết Cơ đã thức tỉnh cưỡng ép. Sự kích động bạo lực và sấm sét từ kỵ binh Lôi Tộc đã chạm vào chấn thương tâm lý sâu kín nhất trong ký ức tuổi thơ của nàng — cảnh tượng mẫu thân Dạ Linh Hoàng bị phụ thân tàn bạo đầu độc sát hại giữa tiếng lôi đình vương triều. Ác mộng quá khứ hòa quyện với oán niệm ngàn năm, đẩy nàng thẳng vào trạng thái bạo tẩu tâm ma cực đoan: Tâm Ma Cấp Ma Hóa.


"Kẻ nào... dám tổn hại đến y sĩ của ta?"


Giọng nói của Dạ Tuyết Cơ vang lên, khàn khàn, lạnh lẽo và mang theo uy áp vương quyền tối cao của một Ma hoàng sơ kỳ.


Vết bầm tím trên cổ Trần Y Sinh do tay nàng siết từ những ngày đầu bỗng nhói lên đau đớn, phát ra ánh sáng tím nhạt nhấp nháy liên tục do phản ứng cộng hưởng với ma lực bạo tẩu của nàng. Dạ Tuyết Cơ liếc nhìn vết bầm tím ấy, rồi nhìn đôi bàn tay bỏng rộp, run rẩy của Trần Y Sinh, và cuối cùng là Lôi Hoành đang đứng chết trân trước mặt.


"Dạ... Dạ Tuyết Cơ?! Làm sao ngươi có thể khôi phục thần thức nhanh như vậy?!" Lôi Hoành kinh hoàng hét lên, gã lùi lại ba bước, đôi đao điện run rẩy kịch liệt. Gã là phó tướng hung hãn, nhưng trước mặt một vị Ma hoàng tối cao, gã chỉ là một con kiến hôi.


Dạ Tuyết Cơ không trả lời. Nàng chỉ khẽ nâng bàn tay ngọc ngà thon dài lên.


"Dạ Vực... Nghiền Nát."


Một ý niệm bóng tối cực hạn bùng phát. Không gian xung quanh Lôi Hoành đột ngột bị bóp méo, hóa thành một hố đen hắc ám khổng lồ bao phủ lấy gã.


"Không! Tướng quân Lôi Ba cứu tôi—!!!"


Tiếng hét của Lôi Hoành chưa kịp dứt đã bị dập tắt hoàn toàn. Luồng ma lực bóng tối của Dạ Tuyết Cơ co rút lại trong một sát na, bóp nát ma mạch và linh hồn của phó tướng Lôi Tộc thành những mảnh vụn năng lượng xanh tím tiêu biến vào hư không. Một đòn dứt điểm tàn nhẫn, áp đảo tuyệt đối, không cho đối phương nửa cơ hội phản kháng.


Hàng trăm kỵ binh thiết giáp Lôi Tộc chứng kiến cảnh tượng phó tướng bị tiêu diệt trong nháy mắt liền rơi vào hoảng loạn cực độ. Chúng điên cuồng quay đầu lôi thú, giẫm đạp lên nhau để tháo chạy khỏi U Minh Thôn trong tiếng sấm sét hỗn loạn.


Thế nhưng, cuộc khủng hoảng thực sự mới chỉ bắt đầu.


Sau khi tiêu diệt Lôi Hoành, ma tính bạo tẩu trong thần thức của Dạ Tuyết Cơ không hề thu liễm, ngược lại càng bùng phát dữ dội hơn. Đôi mắt ruby của nàng hoàn toàn mất đi nhân đồng, chỉ còn lại một màu đỏ ngòm điên cuồng. Oán niệm tà ác từ ký ức tuổi thơ bị kích hoạt đang ăn mòn hoàn toàn lý trí còn sót lại của nàng.


"Tất cả... tất cả đều là kẻ phản bội... Các ngươi muốn cướp đi sự bình yên của ta... Ta sẽ giết sạch các ngươi!"


Dạ Tuyết Cơ gầm lên một tiếng đau đớn. Luồng ma khí hắc ám từ người nàng bùng phát diện rộng, hình thành kết giới "Dạ Vực Thiên Tang" khổng lồ che kín cả bầu trời, bắt đầu bóp nghẹt không khí của toàn bộ U Minh Thôn.


Hàng trăm thôn dân phàm nhân và ma tộc cấp thấp tị nạn trong sảnh chính phòng khám bắt đầu quằn quại, nghẹt thở do áp lực tinh thần của Ma hoàng đè nặng. Nhiều người yếu ớt đã bắt đầu rỉ máu tai, máu mắt.


"Nữ hoàng! Hãy tỉnh lại!" Dạ Thương hét lớn, gã cùng đội ám vệ Dạ Ảnh cố gắng phóng ra những sợi xích khóa hồn ma pháp để kìm hãm nàng.


Thế nhưng, những sợi xích vừa chạm vào ma khí xung quanh Dạ Tuyết Cơ liền bị chấn vỡ nát vụn thành từng mảnh nhỏ. Sức mạnh của Ma hoàng bạo tẩu cấp Ma Hóa không một ai tại biên giới này có thể cản nổi.


"Tránh ra! Tất cả tránh ra!" Trần Y Sinh lớn tiếng ra lệnh, giọng nói điềm tĩnh của anh vang lên giữa tiếng gầm rú của bão tố.


Anh đẩy gọng kính tròn, nhìn thẳng vào Dạ Tuyết Cơ đang lơ lửng giữa không trung, xung quanh nàng là những sợi tơ oán niệm đen kịt quấn chặt lấy thái dương như những con rắn độc hắc ám. Thần Thức Nhãn - Sơ Thị của anh đang hoạt động quá giới hạn chịu đựng, khiến đôi mắt anh bỏng rát, nước mắt sinh lý chảy ròng ròng, nhưng anh vẫn nhìn thấu cấu trúc tâm ma đang bạo tẩu của nàng.


"Bác sĩ Trần! Nguy hiểm lắm! Ngài chỉ là phàm nhân!" Linh Nhi quỳ khóc bên thềm cửa, cố kéo tà áo anh lại.


Trần Y Sinh nhẹ nhàng gỡ tay cô bé ra, mỉm cười ôn hòa: "Tôi là bác sĩ của cô ấy. Nếu tôi lùi lại, cô ấy sẽ bị oán niệm nuốt chửng vĩnh viễn."


Anh dứt khoát bước từng bước về phía Dạ Tuyết Cơ. Mỗi bước đi của một phàm nhân trước uy áp Ma hoàng đều như đang gánh chịu ngàn cân đá đè. Áo choàng trắng của anh bị ma khí cắt rách từng vệt, da thịt rỉ máu tươi, nhưng bước chân anh không hề dao động.


Khi tiến sát đến cự ly ba bước, Dạ Tuyết Cơ đột ngột quay đầu lại, đôi mắt đỏ ngòm sát khí khóa chặt vào anh. Nàng vung tay, một luồng ma khí bóng tối như lưỡi đao sắc bén nhắm thẳng vào ngực anh chém tới.


Trần Y Sinh không tránh né, không phòng ngự. Anh lao thẳng tới, dùng đôi cánh tay phàm nhân gầy gò của mình ôm chặt lấy thân thể lạnh buốt nhưng đang phát hỏa của nàng.


"Phập!"


Lưỡi đao bóng tối sượt qua vai anh, máu tươi bắn tung tóe nhuộm đỏ một mảng áo choàng y sĩ. Cơn đau nhói buốt xương truyền vào đại não phàm nhân, nhưng Trần Y Sinh vẫn cắn chặt răng, giữ chặt lấy cơ thể đang run rẩy điên cuồng của Dạ Tuyết Cơ.


"Tuyết Cơ... tôi ở đây. Sẽ không có ai phản bội cô nữa." Trần Y Sinh thì thầm sát tai nàng, giọng nói phàm nhân trầm ấm, nhịp nhàng chứa đựng một sự thấu cảm bao dung vô bờ bến.


Thân thể Dạ Tuyết Cơ khựng lại một nhịp trước cái ôm ấm áp không chút phòng bị của phu quân phàm nhân. Nhưng ma tính trong đầu nàng vẫn gào thét, những sợi tơ oán niệm điên cuồng cắn xé thần trí nàng.


Biết rằng liệu pháp ngôn từ lúc này đã đạt giới hạn, Trần Y Sinh dứt khoát đưa ngón tay trỏ lên miệng, cắn rách da thịt.


Dòng máu tươi chảy ra từ ngón tay anh không phải màu đỏ thông thường, mà phát ra một luồng hào quang trắng tinh khiết, ấm áp và tỏa ra mùi hương thảo dược thanh khiết của đất trời. Đó chính là dòng máu huyết mạch tối thượng: Tịnh Hóa Chi Thể - Thức Tỉnh.


Trần Y Sinh vung tay, dùng ngón tay rỉ máu tịnh hóa vẽ nhanh một trận pháp tịnh hóa nhỏ trực tiếp lên vầng trán trơn nhẵn của Dạ Tuyết Cơ.


"Xèo... xèo..."


Ngay khi dòng máu tịnh hóa chạm vào trán nàng, một tiếng rít đau đớn vang lên từ những sợi tơ oán niệm đen tối. Luồng hào quang trắng ấm áp bùng phát rực rỡ, nhanh chóng lan tỏa khắp thần kinh trung ương và ma mạch của Dạ Tuyết Cơ, gột rửa và trung hòa triệt để mọi tà khí hắc ám bám sâu trong linh hồn nàng.


Ký sinh trùng oán niệm của tà thần cổ đại gào thét trong đau đớn rồi tan biến hoàn toàn dưới sự tịnh hóa tối thượng của huyết mạch họ Trần.


Ma khí đen kịt bao phủ bầu trời U Minh Thôn tan rã nhanh chóng, trả lại màn đêm tĩnh lặng của vùng biên giới. Dạ Vực Thiên Tang sụp đổ.


Dạ Tuyết Cơ khẽ rùng mình một cái. Đôi mắt đỏ ngòm của nàng dần lấy lại nhân đồng màu ruby trong suốt, vẻ điên cuồng bạo tẩu biến mất, thay thế bằng sự tỉnh táo và ngơ ngác.


Nàng cúi xuống, nhìn thấy Trần Y Sinh đang ôm chặt lấy mình, khuôn mặt anh nhợt nhạt không còn một giọt máu, vai áo đẫm máu tươi, và hơi thở phàm nhân của anh đang yếu dần đi từng giây.


"Y... Y Sinh?" Dạ Tuyết Cơ thảng thốt gọi tên anh, giọng nói run rẩy đầy vẻ xót xa và hoảng loạn. "Ta... ta đã làm gì thế này? Tại sao ngươi lại chảy nhiều máu thế này?"


"Cô ổn... ổn rồi..." Trần Y Sinh khẽ mỉm cười yếu ớt, mí mắt anh trĩu nặng, chiếc kính gọng tròn trượt khỏi sống mũi rơi xuống đất vỡ tan.


Dạ Tuyết Cơ khóc nức nở, những giọt nước mắt ruby nóng hổi rơi lã chã trên khuôn mặt nhợt nhạt của anh. Sự hối hận và lòng chiếm hữu cực đoan trỗi dậy mãnh liệt trong tâm can vị nữ hoàng. Nàng không thể mất đi người đàn ông phàm nhân duy nhất thấu hiểu và bảo hộ nàng vô điều kiện này.


Nàng cắn chặt môi đến rỉ máu ma tộc, dùng ngón tay ngọc ngà tích tụ nguồn ma lực bóng tối tinh khiết nhất, vạch mạnh một đường lên mu bàn tay phải của Trần Y Sinh, đồng thời áp mu bàn tay trái của mình vào đó.


Một luồng sáng đen tím bùng phát, khắc sâu một ấn ký hình phượng hoàng bóng tối tinh xảo, rực rỡ trực tiếp vào xương tủy của anh.


Ấn Ký "Đồng Sinh Tử" vương thất tối cao đã được khắc họa.


Sinh mệnh của Trần Y Sinh và Dạ Tuyết Cơ từ nay chính thức liên kết làm một. Nguồn ma lực hoàng gia cuồn cuộn từ người nàng truyền qua ấn ký, tạm thời giữ vững nhịp tim và cố định linh hồn đang rạn nứt của anh không bị tiêu tán.


Tuy nhiên, cái giá của việc bộc phát toàn bộ máu tịnh hóa và gánh chịu phản phệ oán niệm quá lớn đối với một thể chất phàm nhân. Trần Y Sinh khẽ thở hắt ra một hơi, đôi mắt anh nhắm nghiền, đầu nghiêng sang một bên, rơi vào trạng thái chết lâm sàng nhẹ (hôn mê sâu suy kiệt).


Bàn tay phàm nhân lạnh buốt của anh buông thõng xuống, nhưng ngón tay vẫn nắm chặt lấy chiếc Lệnh Bài Ma Hoàng Dạ Tộc bằng hắc ngọc — tín vật bảo hộ duy nhất của anh.


Dạ Tuyết Cơ ôm chặt lấy cơ thể không còn tri giác của anh vào lòng, mái tóc bạc dài che phủ cả hai người. Nàng ngước khuôn mặt tuyệt mỹ đẫm nước mắt lên trời, đôi mắt ruby đỏ rực tỏa ra một luồng sát khí cuồng bạo chưa từng có.


"Lôi Tộc... Lôi Ba... Các ngươi dám hủy hoại y quán của phu quân ta, dám ép chàng đến nông nỗi này..." Dạ Tuyết Cơ nghiến răng, giọng nói lạnh lùng vang vọng khắp đêm tối biên cương: "Ta thề... sẽ dùng máu của toàn bộ vương triều sấm sét các ngươi để tế mạng cho phu quân ta!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!