Nhạc nềnTeatime

Lời Khai Dưới Ánh Nến

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rè rè từ hệ thống loa cộng hưởng tự nhiên đặt dưới gầm sân khấu gỗ mục nát dần tắt lịm, để lại một khoảng im lặng đặc quánh, lạnh buốt. Lê Hữu Phước vẫn quỳ sụp dưới sàn nhà gỗ ẩm mốc, hai tay ôm chặt lấy đầu. Gương mặt to bản, đầy mụn của gã tay sai bạo lực giờ đây xám ngoét như tro tàn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc hai bên thái dương, hòa cùng bụi bẩn bám đầy trên má. Đoạn ghi âm vừa phát ra từ loa – giọng nói trầm ấm, lịch lãm nhưng tàn nhẫn vô tình của kẻ giấu mặt mang mật danh 'D' – đã hoàn toàn bẻ gãy chút kiêu ngạo hoang dã cuối cùng của gã.


Hắn nhận ra mình chỉ là một con tốt thí hèn nhát trong trò chơi của giới tinh hoa. Những lời hứa bảo kê, những khoản tiền tiêu xài mà Gia Bách đưa cho hắn thực chất chỉ là cái giá để mua đứt sự tự do và tương lai của hắn khi vụ án mạng hụt ngày 14 tháng 10 bị phơi bày.


– Không... không thể như thế được... – Phước lẩm bẩm, giọng run rẩy, đôi mắt dại đi dưới ánh sáng trắng khắc nghiệt của chiếc đèn cao áp duy nhất rọi thẳng vào đỉnh đầu. – Gia Bách đã hứa... Bố nó đã lo liệu xong với cô Mỹ ở phòng hành chính rồi mà... Tại sao tụi nó lại muốn tao ra tay với thằng Dũng lớp 10 một lần nữa để gánh hết tội?


Phương Linh đứng sừng sững sau chiếc ghế gỗ đơn độc, chiếc Mặt nạ Cán cân bóng tối đen nhám chia đôi khuôn mặt cô thành hai nửa sáng tối tương phản hoàn hảo. Đôi mắt sắc sảo giấu sau cặp kính cận gọng mảnh khóa chặt vào từng chuyển động co thắt cơ mặt của Phước. Cô không vội vàng. Kỹ thuật thẩm vấn 'Chiếc gương vỡ' đã hoạt động chính xác đến từng milimet: chia rẽ lòng tin, gieo rắc sự hoang tưởng tự hại, và ép bị cáo tự rơi vào bẫy nhận thức do chính tội lỗi của mình tạo ra.


– Kẻ mạnh chỉ bảo vệ kẻ mạnh, Lê Hữu Phước ạ. – Giọng nói của Linh phát ra qua bộ biến âm giấu sau khẩu trang đen, trầm lạnh và vang vọng uy nghiêm khắp phòng vòm thể chất cũ. – Trong mắt Trịnh Gia Bách và kẻ mang mật danh 'D', cậu chỉ là một công cụ cơ bắp có thể dễ dàng thay thế. Khi cuộc thanh tra của Sở Giáo dục bắt đầu siết chặt, họ cần một cái tên để chịu trách nhiệm hình sự về chấn thương của Phương Nhật Minh. Và cái tên đó chính là cậu.


Linh chậm rãi bước lên một bước, tiếng đế giày đồng phục chạm vào sàn gỗ vang lên những tiếng *cộp, cộp* đều đặn, gõ nhịp vào nỗi sợ hãi tột cùng của Phước. Cô rút từ trong túi áo khoác ra một tập tài liệu mỏng – bản sao chụp hồ sơ bệnh án sơ cứu gốc của Nhật Minh từ phòng y tế và các bằng chứng y khoa về vết thương bầm tím, trầy xước rỉ máu trên người Nguyễn Tiến Dũng mà Lan đã âm thầm cung cấp.


– Đây là bằng chứng y khoa không thể chối cãi về hành vi bạo lực thể xác có hệ thống của cậu. – Linh đặt tập tài liệu xuống chiếc bàn gỗ nhỏ cạnh Phước, ngay bên cạnh chiếc máy ghi âm Sony ICD-PX470 đang nhấp nháy đèn led đỏ. – Nếu cậu ký vào bản tự thú này, thừa nhận hành vi bạo lực học đường đối với Nhật Minh và Tiến Dũng dưới sự chỉ đạo trực tiếp của Trịnh Gia Bách, tòa án ngầm sẽ bảo mật đoạn video chất cấm của Gia Bách và gửi bản tự thú này thẳng đến cơ quan điều tra chính thống. Cậu sẽ chỉ phải chịu hình phạt kỷ luật giảm nhẹ của nhà trường vì thành khẩn khai báo. Ngược lại, nếu cậu tiếp tục im lặng gánh tội thay...


Linh lửng lơ câu nói, nhưng áp lực từ bóng tối và chiếc mặt nạ cán cân đã tự điền vào đầu Phước một viễn cảnh kinh hoàng: trại cải tạo, sự ruồng bỏ của gia đình, và tương lai học thuật bị hủy hoại vĩnh viễn.


– Tao ký! Tao sẽ ký! – Phước hét lên, giọng lạc đi vì hoảng sợ. Hắn vội vàng bò rạp dưới đất, vươn bàn tay run rẩy chộp lấy chiếc bút bi Thiên Long đặt trên bàn. – Tao không gánh tội cho thằng Gia Bách nữa! Chính nó... chính nó đã ra lệnh cho tao đẩy thằng Minh đứng ngoài lan can sân thượng nhà B ngày 14 tháng 10 để quay clip dằn mặt! Tao thề tao chỉ giữ cửa ngăn không cho ai vào cứu thôi! Chính tay thằng Gia Bách đã đẩy thằng Minh xuống!


Nét chữ nguệch ngoạc, run rẩy của Phước nhanh chóng được ký vào phần cuối của bản tự thú bạo lực học đường. Hắn ấn ngón tay cái dính mực đỏ lên mép giấy, đóng dấu vân tay xác nhận lời khai dưới ánh nến lung linh của hai cây nến sáp đặt ở góc bàn.


Linh khẽ thở phào một nhịp rất nhẹ dưới lớp khẩu trang đen. Bản tự thú cốt lõi đã hoàn thành. Đây chính là lá bài hộ mệnh đầu tiên của cô để khởi động cuộc tấn công trực diện vào Gia Bách. Cô chậm rãi cúi xuống, tay phải vươn ra định thu hồi bản tự thú và chiếc máy ghi âm Sony.


*Rung... Rung... Rung...*


Đột ngột, chiếc điện thoại Blackberry Bold không định vị GPS giấu trong túi áo đồng phục của Linh rung lên liên tục ba nhịp ngắn – tín hiệu báo động đỏ tối cao. Linh khựng lại, rút điện thoại ra. Màn hình đen led hiển thị dòng tin nhắn khẩn cấp từ Đặng Văn Nam, phụ tá kỹ thuật phòng giám thị:


*"Báo động đỏ. Trưởng ban bảo vệ Cường cùng bốn bảo vệ cơ động đang mang búa tạ và xích sắt tiến thẳng về phía phòng thể chất cũ. Họ đã nhận được chỉ thị trực tiếp từ văn phòng cô Mỹ để phá cửa lục soát. Khoảng cách: 50 mét. Thời gian tiếp cận: dưới 90 giây. Rút ngay!"*


Tim Linh nảy lên một nhịp mạnh, nhưng lý trí lạnh lùng của thủ khoa chuyên Văn lập tức áp chế cơn hoảng loạn. Cô tắt màn hình điện thoại, quay sang phía góc tối của sân khấu, nơi Trần Gia Huy đang ngồi giám sát hệ thống chặn sóng.


– Huy! Kích hoạt Kế hoạch rút lui B-12 ngay lập tức! Ban bảo vệ đang đột kích! – Linh ra lệnh, giọng nói trầm dứt khoát, trút bỏ hoàn toàn tông giọng modulated của vị thẩm phán.


Trong bóng tối, Gia Huy bật dậy như một chiếc lò xo. Cậu không hề hỏi lại một câu, đôi bàn tay gầy gò lập tức thực hiện các thao tác dọn dẹp kỹ thuật cực nhanh đã được diễn tập nhiều lần. Huy giật mạnh phích cắm bộ chặn sóng di động công suất cao dưới gầm sân khấu, cuộn nhanh các sợi dây cáp ngầm vào ba lô trong vòng chưa đầy 30 giây. Cậu cố gắng truy cập vào hệ thống camera trường từ xa qua cổng sau để xóa dấu vết di chuyển của nhóm xung quanh hành lang, nhưng màn hình laptop bất ngờ hiện lên dòng chữ đỏ: *"Access Denied. Connection Terminated by Admin"*. Tường lửa thế hệ mới của Bùi Gia Khánh đã tự động khóa cổng truy cập khi phát hiện lưu lượng dữ liệu bất thường.


– Linh! Tường lửa của thằng Khánh đã khóa hệ thống! Không thể xóa dữ liệu camera ngoài hành lang từ xa được nữa! – Huy hét lên, mồ hôi đầm đìa trên trán khi gập mạnh chiếc laptop ThinkPad độ cấu hình nhét vào ba lô.


– Bỏ qua camera hành lang! Tập trung tiêu hủy dấu vết thực địa! – Linh dứt khoát chỉ đạo. Cô nhanh chóng thu hồi chiếc máy ghi âm Sony ICD-PX470 và bản tự thú có chữ ký tươi của Phước, nhét sâu vào ngăn bí mật chống nước của ba lô cá nhân.


Lúc này, Hoàng Minh Tuấn từ lối cửa ngách cũng lao vào, gương mặt cao lớn, nghiêm nghị đầy căng thẳng:


– Linh, Huy! Tiếng bước chân của đội bảo vệ đã đến sát hành lang ngoài rồi. Bác Tòng đang cố tình đi chậm ở lối rẽ cổng phụ, giả vờ làm rơi đèn pin và chùm chìa khóa để kéo dài thời gian, nhưng chúng ta chỉ có tối đa 40 giây trước khi chúng tiếp cận cửa chính!


Tuấn lao đến chiếc ghế gỗ, nhanh chóng cởi trói cho Lê Hữu Phước. Phước lúc này hồn siêu phách lạc, bủn rủn chân tay không thể tự đứng vững. Tuấn xách cổ áo Phước dậy, đẩy mạnh gã về phía lối cửa ngách nhỏ dẫn ra khu vườn sinh học phía sau:


– Phước! Chạy ra lối cửa ngách ngay! Nếu cậu bị bắt quả tang ở đây cùng tụi tôi, bản tự thú này sẽ bị cô Mỹ tiêu hủy và cậu sẽ gánh toàn bộ tội mưu sát Nhật Minh một mình! Chạy đi!


Nỗi sợ hãi bị biến thành kẻ thế thân một lần nữa kích hoạt bản năng sinh tồn của Phước. Gã gật đầu lia lịa, ôm lấy bả vai đau nhức rồi lủi nhanh qua cánh cửa ngách gỗ tối tăm, biến mất vào những giàn thường xuân rậm rạp của vườn thực nghiệm.


– Huy, Tuấn! Xuống cống thoát nước ngay! – Linh ra lệnh, tay chỉ về phía góc tối sau sân khấu gỗ, nơi có một tấm nắp cống sắt tròn dẫn xuống Đường cống thoát nước phía sau.


Tuấn bóng rổ dùng sức mạnh thể chất vượt trội của mình, cúi xuống bám chặt vào mép nắp cống sắt rỉ sét, dùng một lực mạnh nâng bổng nó lên, để lộ một khoảng miệng cống tối tăm, nồng nặc mùi bùn đất và nước thải ẩm ướt.


– Huy xuống trước! – Tuấn nói, giọng gấp gáp.


Gia Huy ôm chặt chiếc ba lô chứa laptop và đống dây cáp, khéo léo chui người xuống miệng cống hẹp, bám vào các bậc thang sắt rỉ sét để tụt xuống dưới. Tuấn nhanh chóng theo sau.


Lúc này, từ phía cửa chính của phòng thể chất cũ, tiếng xích sắt nặng nề bắt đầu bị rung lắc dữ dội.


*Rầm! Rầm! Rầm!*


Tiếng búa tạ nện mạnh vào ổ khóa đồng rỉ sét vang lên những tiếng chan chát khô khốc, chấn động cả mảng tường vàng ố bong tróc. Ánh đèn pin công suất cao của bảo vệ Cường bắt đầu rọi qua những khe hở lớn của cánh cửa gỗ mục nát, quét những luồng sáng trắng dài, sắc lẹm vào bên trong căn phòng tối.


– Đứa nào ở trong đó? Mở cửa ra! Ban an ninh trường đây! – Giọng nói ồm ồm đầy đe dọa của Nguyễn Văn Cường vang lên sát sạt ngoài cửa.


Linh là người cuối cùng bước đến miệng cống. Cô cúi xuống, tay trái bám vào bậc thang sắt, tay phải vươn lên cố gắng kéo tấm nắp cống sắt rỉ sét trở lại vị trí cũ để ngụy trang lối thoát. Nhưng trong khoảnh khắc vội vã, một nhánh thường xuân rậm rạp sà xuống từ trần nhà gỗ mục đã quẹt mạnh qua khuôn mặt cô.


*Cạch!*


Nhánh cây dai dẳng móc vào gọng kính cận gọng mảnh của Linh. Cú giật bất ngờ khiến chiếc kính cận bị tuột khỏi sống mũi cô, rơi thẳng xuống nền đất ẩm mốc sát mép nắp cống sắt. Linh giật mình, vội vàng vươn tay định nhặt lại trong bóng tối nhạt nhòa.


*Rầm! Rắc!*


Tiếng xích sắt khóa chính bên ngoài chính thức bị đứt tung dưới cú nện quyết định của búa tạ. Cánh cửa sắt lớn của phòng thể chất cũ bị đạp mở toang, đổ sập vào trong với một tiếng động kinh hoàng.


– Linh! Xuống ngay! Chúng nó vào rồi! – Tiếng Tuấn bóng rổ thì thầm gấp gáp từ dưới lòng cống tối tăm.


Không còn thời gian nữa. Linh buộc phải buông tay, để mặc chiếc kính cận gọng mảnh nằm lại trên nền đất ẩm. Cô tụt nhanh xuống bậc thang sắt cuối cùng, dùng hết sức lực kéo sập tấm nắp cống sắt lại ngay khi luồng ánh sáng đèn pin của bảo vệ Cường quét thẳng vào khu vực sau sân khấu gỗ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!