Phiên Tòa Không Tiếng Động
Bóng tối bao trùm lấy lối đi dẫn vào phòng thể chất cũ của trường Tư thục Bình Minh. Lúc này là đúng 17 giờ 55 phút. Những dải sương mù mùa đông lạnh buốt bắt đầu len lỏi qua các kẽ lá bàng rụng trơ trụi, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt và cô tịch. Lê Hữu Phước bước đi lừng lững giữa hành lang tối, hai tay siết chặt chiếc gậy bóng chày kim loại thô ráp. Tiếng kim loại va chạm khẽ vào đai quần jean tạo nên những âm thanh ghê rợn, vang vọng khắp khoảng không gian vắng lặng. Hắn cố tình đi chậm để hai tên đàn em to con khối 12 đi sát phía sau có thể dễ dàng phối hợp phục kích.
- Đại ca, chúng ta thực sự phải đến cái xó xỉnh này sao? - Một tên đàn em có vết sẹo nhỏ trên lông mày khẽ hỏi, giọng nói đầy nghi ngại. - Chỗ này bị khóa xích quanh năm, camera cũng không quét tới. Lỡ như...
- Câm miệng! - Phước nghiến răng quát khẽ. Gương mặt to bản của hắn xám ngoét dưới ánh sáng mờ nhạt của chiếc điện thoại. - Tao không tin có con ma nào ở đây cả. Thằng nào dám dùng cái file ghi âm bẩn thỉu đó để tống tiền tao, tao sẽ bẻ gãy từng chiếc xương sườn của nó ngay tại chỗ này. Hai đứa mày cứ canh ở cổng phụ, thấy đứa nào lảng vảng là khóa chặt lối thoát ngay.
Phước thọc tay vào túi quần, vô tình chạm phải chiếc ghim cài áo cán cân rỉ sét mà hắn nhặt được trong hộp bút trưa nay. Chiếc ghim sắc nhọn đâm nhẹ vào đầu ngón tay hắn, mang theo một cảm giác nhức nhối lạnh buốt. Sự hoang tưởng tự hại (Paranoia) suốt cả ngày qua đã đẩy tinh thần hắn đến giới hạn của sự chịu đựng. Hắn cần một đối thủ bằng xương bằng thịt để trút bỏ cơn giận dữ đang thiêu đốt lồng ngực.
Nhưng ngay khi Phước chuẩn bị bước qua cánh cổng sắt rỉ sét dẫn vào khuôn viên phòng thể chất, một bóng người cao lớn đột ngột bước ra từ bóng tối của hành lang khuất.
Đó là Hoàng Minh Tuấn.
Tuấn khoác chiếc áo ba lốp thể thao sẫm màu, bả vai rộng lớn và cơ bắp cuồn cuộn của một đội trưởng đội bóng rổ hoàn toàn áp đảo hai tên đàn em của Phước. Gương mặt Tuấn lạnh lùng, ánh mắt sắc sảo khóa chặt vào chiếc gậy bóng chày trên tay Phước.
- Phước. Hai đứa đàn em của cậu phải ở lại đây. - Tuấn nói, giọng trầm và dứt khoát như một mệnh lệnh trên sân đấu.
- Mày... Hoàng Minh Tuấn? - Phước sững sờ, lùi lại một bước phòng thủ. - Mày liên quan gì đến chuyện này? Đừng có xía vào việc của tao, nếu không tao không nể tình đồng đội trong đội bóng đâu!
Tuấn khẽ nhếch môi, để lộ một nụ cười không chút hơi ấm. Cậu không thèm nhìn Phước mà chỉ thẳng tay vào hai tên đàn em đang định lao lên:
- Hai cậu có muốn bị tước học bổng thể thao và công khai biên bản đua xe trái phép tuần trước lên bảng tin trường không? Nếu muốn, cứ bước qua đây.
Lời đe dọa đánh trúng tử huyệt. Hai tên đàn em của Phước khựng lại, ánh mắt hoảng loạn nhìn nhau rồi từ từ hạ gậy bóng chày xuống. Tuấn không nói thêm một lời, cậu bước lên một bước, dùng thể hình hộ pháp để chặn đứng lối vào hành lang, hoàn toàn cô lập Phước khỏi sự trợ giúp vật lý.
- Phước. Đi vào một mình. Thời gian của cậu đang cạn dần. - Giọng Tuấn vang lên đều đều từ phía sau.
Phước cắn chặt môi đến mức rỉ máu. Hắn nhận ra mình không còn lựa chọn nào khác. Sự kiêu ngạo của một kẻ quen dùng bạo lực bị dồn vào góc chết. Hắn hít một hơi thật sâu, nắm chặt chiếc gậy bóng chày và bước qua cánh cửa gỗ mục nát của phòng thể chất cũ.
*Slam!*
Ngay khi bước chân cuối cùng của Phước chạm vào sàn gỗ ẩm mốc bên trong, cánh cửa sắt lớn phía sau lưng hắn đột ngột đóng sập lại với một lực cực mạnh. Tiếng xích sắt nặng nề quấn vội vã quanh tay nắm cửa, kèm theo tiếng khóa đồng sập xuống khô khốc (*clank, clank*).
Toàn bộ căn phòng chìm vào một khoảng không gian tối tăm hoàn toàn. Mùi ẩm mốc của gỗ mục, mùi bụi bặm tích tụ nhiều năm và cái lạnh buốt xương của mùa đông bao vây lấy Phước. Hắn hoảng loạn xoay người, dùng hết sức bình sinh đập mạnh gậy bóng chày vào cánh cửa sắt:
- Mở cửa ra! Đứa nào ở ngoài đó? Mở cửa ra ngay!
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng rít của gió mùa đông luồn qua những ô kính vỡ trên mái vòm cao vút của phòng thể chất, nghe như tiếng thở dài của những nạn nhân từng bị bạo lực học đường gục ngã tại nơi này. Phước vội vàng rút điện thoại ra để gọi cứu trợ, nhưng màn hình lập tức hiển thị dòng chữ đỏ lạnh lùng: "Không có dịch vụ". Thiết bị quét và chặn sóng di động công suất cao của Trần Gia Huy đặt dưới gầm sân khấu đã hoạt động hoàn hảo, triệt tiêu mọi khả năng liên lạc ngoại vi của bị cáo.
*Vút!*
Một luồng sáng trắng cực mạnh đột ngột bật lên từ phía trần nhà cao vút, rọi thẳng xuống trung tâm căn phòng. Luồng sáng cô độc và sắc lẹm như một lưỡi dao cắt đôi bóng tối, khóa chặt tiêu cự vào một chiếc ghế gỗ đơn độc đặt ngay giữa sân bóng rổ cũ.
Từ trong bóng tối sâu thẳm phía sau luồng sáng, một bóng người bước ra.
Phước nheo mắt nhìn, cố gắng nhận dạng kẻ đối diện. Đó là một dáng người nhỏ nhắn trong bộ đồng phục phẳng phiu của trường Bình Minh, nhưng toàn bộ khuôn mặt được che giấu hoàn toàn sau chiếc Mặt nạ Cán cân bóng tối đen nhám. Chiếc mặt nạ thạch cao được sơn vẽ tinh vi, chia đôi khuôn mặt thành hai nửa sáng tối tương phản, biểu đạt một sự phán xét lạnh lùng và không có diện mạo. Trên cổ áo đồng phục của người đó, chiếc ghim cài áo hình cán cân rỉ sét phát ra ánh sáng đồng mờ nhạt.
- Mày... mày là Trọng tài bóng tối? - Phước quát lớn, cố lấy lại sự hung hãn bằng cách vung gậy bóng chày lao lên. - Thằng rác rưởi giả thần giả quỷ! Tao sẽ lột cái mặt nạ của mày ra ngay bây giờ!
Hắn lao lên với tất cả sức mạnh của một kẻ to khỏe khối 11. Nhưng ngay khi chỉ còn cách chiếc ghế gỗ ba bước chân, bàn chân thô kệch của Phước vấp phải một sợi dây cáp ngầm được Huy bố trí khéo léo dưới lớp thảm mục.
*Bộp!*
Phước mất đà, ngã nhào ra sàn gỗ bụi bặm. Chiếc gậy bóng chày kim loại vuột khỏi tay hắn, lăn lóc ra xa và biến mất vào bóng tối sâu thẳm. Cú ngã mạnh khiến bả vai hắn ê ẩm, bụi bẩn bám đầy vào gương mặt đầy mụn và bộ đồng phục varsity kiêu hãnh.
Phương Linh không hề di chuyển dù chỉ một milimet. Cô đứng sừng sững sau chiếc ghế gỗ, đôi mắt sắc sảo giấu sau cặp kính cận và chiếc mặt nạ cán cân khóa chặt vào bị cáo đang lóp ngóp bò dậy dưới đất. Khi cô cất tiếng nói, giọng nói phát ra trầm ấm, lạnh lùng và có một tần số trầm vang vọng uy nghiêm khắp phòng vòm – hoàn toàn không thể nhận ra giọng của một nữ sinh chuyên Văn nhờ thiết bị biến âm mini giấu sau khẩu trang đen và hệ thống loa cộng hưởng tự nhiên được Huy tính toán tỉ mỉ.
- Lê Hữu Phước. Cậu đang đứng trước phiên tòa ngầm của phòng thể chất cũ. Mọi hành vi bạo lực vật lý tại đây đều vô hiệu. Ngồi xuống chiếc ghế dành cho bị cáo. - Giọng nói modulated vang lên đầy quyền lực.
Phước lồm cồm bò dậy, vừa xoa bả vai đau nhức vừa nhìn quanh quất tìm chiếc gậy bóng chày nhưng vô vọng. Dưới ánh sáng trắng khắc nghiệt của ngọn đèn độc nhất, hắn trông giống như một con thú hoang bị tước đi móng vuốt, chỉ còn biết thở hồng hộc đầy bất lực. Hắn miễn cưỡng ngồi xuống chiếc ghế gỗ, nhưng vẫn cố ngẩng đầu lên thách thức:
- Tòa án cái khỉ gì! Chúng mày chỉ là một lũ hèn nhát trốn trong bóng tối. Tao chẳng làm gì sai cả! Thằng Tiến Dũng tự nguyện đưa tiền nước cho tao, tao không hề cưỡng đoạt tài sản của nó!
Linh khẽ nghiêng đầu. Dưới chiếc mặt nạ đen nhám, ánh mắt cô lạnh buốt như băng tuyết mùa đông. Cô chậm rãi mở cuốn sổ da đen đang cầm trên tay, lật đến trang hồ sơ của Phước:
- Từ chối tội lỗi là phản ứng tự vệ cơ bản của những kẻ bắt nạt hèn nhát khi mất đi điểm tựa quyền lực. Cậu nói cậu không cưỡng đoạt tài sản? Vậy hãy nghe lịch trình sinh hoạt của chính cậu trong tuần qua.
Linh bắt đầu đọc vanh vách bằng giọng nói trầm lạnh, đều đặn như một cỗ máy lập trình:
- Thứ Hai, 12 giờ 15 phút, cậu chặn Tiến Dũng tại góc khuất nhà xe, tịch thu 200.000 đồng tiền ăn trưa của cậu ấy. Thứ Ba, 17h45, cậu đe dọa sẽ đẩy cậu ấy xuống từ tầng ba nhà B nếu không mang đủ 500.000 đồng vào chiều nay. Thứ Tư, tức là trưa hôm nay, cậu lục lọi hộp bút của mình và phát hiện chiếc ghim cài rỉ sét, sau đó cậu đã bạo hành dã man Tiến Dũng tại phòng học lớp 10 để tra khảo thông tin. Vết bầm tím trên bả vai và vết trầy xước rỉ máu trên mặt Tiến Dũng hiện vẫn còn nguyên trạng. Cậu có muốn tôi đưa bằng chứng hình ảnh lên màn hình chiếu ngay tại đây không?
Mỗi câu nói của Linh vang lên giống như một nhát búa gõ thẳng vào hàng phòng ngự tâm lý của Phước. Gương mặt hắn từ đỏ gay chuyển sang xám ngoét. Hắn không thể hiểu nổi tại sao kẻ giấu mặt này lại biết chính xác từng mốc thời gian, từng số tiền và thậm chí cả những hành vi bạo lực kín đáo nhất của hắn.
- Mày... mày theo dõi tao? - Phước run rẩy hỏi, mồ hôi hột bắt đầu chảy dài trên trán. - Ai cho phép mày làm thế? Tao là người của Gia Bách! Bố của Gia Bách là nhà tài trợ lớn nhất của trường này! Chỉ cần một câu nói của cậu ấy, cả nhà mày sẽ phải cuốn gói khỏi cái thành phố này!
Linh khẽ gập cuốn sổ da đen lại với một tiếng "bộp" dứt khoát. Cô bước lên một bước, thu hẹp khoảng cách với Phước dưới ánh sáng trắng khắc nghiệt. Sự uy nghiêm từ chiếc mặt nạ cán cân tỏa ra một áp lực tâm lý cực hạn, đè bẹp sự cậy thế yếu ớt của bị cáo:
- Gia Bách không ở đây để cứu cậu, Lê Hữu Phước. Và đây là lúc tôi áp dụng Kỹ thuật thẩm vấn 'Chiếc gương vỡ' để cậu thấy rõ vị thế thực sự của mình trong liên minh bạo lực đó. Cậu tin tưởng vào sự bảo kê của Gia Bách? Nhưng cậu có biết Đặng Tuấn Kiệt – kẻ chuyên cắt ghép video bôi nhọ Nhật Minh – đã ký vào bản tự thú từ tối qua không?
- Cái gì? - Phước trợn tròn mắt, hơi thở bỗng chốc nghẹn lại. - Kiệt... Kiệt đã tự thú?
- Đúng vậy. - Linh tiếp tục dồn ép bằng giọng nói modulated trầm lạnh, đánh thẳng vào lòng tin hèn nhát của nhóm bắt nạt. - Kiệt đã khai nhận toàn bộ. Cậu ta nói chính cậu, Lê Hữu Phước, là kẻ đã chủ động lên kế hoạch và trực tiếp dùng vũ lực ép Phương Nhật Minh đứng ngoài lan can sân thượng ngày 14/10 để quay video tiêu khiển. Kiệt nói cậu ta chỉ là kẻ bị cậu sai khiến cắt ghép video. Cậu ta đã đổ toàn bộ trách nhiệm hình sự lên đầu cậu để đổi lấy một suất học bạ sạch từ ban giám hiệu.
- Không đúng! Thằng Kiệt nói láo! - Phước gầm lên, đứng bật dậy khỏi ghế, hai tay cào cấu vào không khí như muốn xé rách sự thật tàn nhẫn này. - Chính thằng Gia Bách ra lệnh đẩy thằng Minh! Tao chỉ là đứa giữ cửa! Thằng Kiệt mới là đứa quay video và cười to nhất! Tại sao tụi nó lại đổ hết lên đầu tao? Tụi nó đã hứa sẽ bảo vệ tao mà!
Sự phản bội giả lập từ kỹ thuật 'Chiếc gương vỡ' đã hoàn toàn phá vỡ liên minh hèn nhát của nhóm bắt nạt từ bên trong. Nỗi sợ hãi bị biến thành kẻ thế thân, bị gia đình ruồng bỏ và đối mặt với án tù hình sự đã đánh sụp hoàn toàn hàng phòng ngự tinh thần cuối cùng của Phước. Hắn quỳ sụp xuống sàn gỗ, hai tay ôm lấy đầu, la hét trong tuyệt vọng:
- Thả tao ra! Tao không muốn ở đây nữa! Cho tao về! Thằng Gia Bách mới là kẻ thủ phạm! Bố nó có tiền, bố nó đã mua chuộc cô Mỹ để sửa hồ sơ bệnh án! Tại sao tao phải gánh tội thay cho tụi nó? Thả tao ra!
Linh đứng im nhìn kẻ bạo lực đang khóc lóc thảm hại dưới chân mình. Sự phẫn nộ thầm lặng trong lòng cô trỗi dậy khi nghĩ đến người em trai Nhật Minh đang phải chịu đựng những chấn thương tâm lý tương tự tại bệnh viện. Nhưng cô biết, đây chưa phải là lúc để dừng lại. Cô cần một bằng chứng thép, một lời khai không thể chối cãi để đưa kẻ giật dây thực sự ra ánh sáng.
Linh chậm rãi rút chiếc máy ghi âm Sony ICD-PX470 cũ từ túi áo đồng phục, đặt nó lên chiếc bàn gỗ nhỏ bên cạnh ghế của Phước. Ánh đèn led đỏ của máy ghi âm bắt đầu nhấp nháy, ghi nhận từng tiếng nấc nghẹn hoảng loạn của bị cáo.
- Muốn được giải thoát, cậu phải đưa ra sự thật khách quan. - Linh nói, giọng cô vang lên đầy uy nghiêm từ bóng tối phía sau mặt nạ. - Sự thật về những gì đã xảy ra trên sân thượng nhà B ngày 14 tháng 10.
Phước ngẩng đầu lên, gương mặt đầy nước mắt và bụi bẩn nhìn vào chiếc máy ghi âm đang hoạt động. Hắn mím môi, chuẩn bị khai ra lời khai quyết định.
Nhưng ngay trước khi Phước kịp cất tiếng nói, Linh khẽ giơ tay lên, ra hiệu cho hắn im lặng.
Trong không gian vòm cách âm của phòng thể chất cũ, một tiếng động lạ từ hệ thống loa phát thanh phụ kết nối ngầm đột ngột vang lên. Đó là tín hiệu chèn sóng âm thanh từ thiết bị của Gia Huy.
Một đoạn ghi âm ghi lại cuộc đối thoại bằng giọng nói trầm ấm, lịch lãm nhưng đầy tàn nhẫn của một kẻ giấu mặt bắt đầu phát ra từ hệ thống loa:
*"Phước. Chiều nay cứ làm theo kế hoạch tại nhà kho. Ép thằng Dũng phải ký vào biên bản hòa giải tự nguyện. Nếu nó không chịu, cứ dùng biện pháp mạnh giống như đã làm với thằng Minh ngày 14/10. Đừng lo, ban giám hiệu đã được dọn dẹp sạch sẽ rồi."*
Phước sững sờ đóng băng khi nghe thấy đoạn ghi âm chấn động này. Gương mặt hắn từ hoảng sợ chuyển sang kinh hoàng tột độ khi nhận ra giọng nói của kẻ giật dây bí ẩn đứng sau mọi chuyện.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!