Nhạc nềnTeatime

Phong Bì Sáp Đỏ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng chuông báo hiệu giờ nghỉ trưa của trường Tư thục Bình Minh vang lên, kéo theo sự hỗn loạn có trật tự của hàng trăm học sinh đổ ra các dãy hành lang. Ánh nắng mùa đông nhạt nhòa xuyên qua những khung kính cao sát trần, hắt lên nền gạch men trắng bóng nhưng không thể sưởi ấm nổi bầu không khí ngột ngạt đặc trưng của một ngôi trường luôn đề cao thành tích và sự phân tầng giai cấp. Tại dãy hành lang khu nhà B, nơi đặt các tủ đồ cá nhân của khối 11, Nguyễn Tiến Dũng bước đi lóng ngóng, một tay ôm chặt bả vai vẫn còn ê ẩm sau cú đá của Lê Hữu Phước vào sáng sớm nay.


Dưới lớp áo đồng phục phẳng phiu, vết bầm tím đang dần chuyển sang màu xanh sẫm, đau nhức nhối sau mỗi nhịp thở. Nhưng nỗi đau thể xác không đáng sợ bằng sự hoảng loạn tinh thần đang gặm nhấm tâm trí cậu thiếu niên 16 tuổi. Phước đã hẹn gặp cậu sau giờ học tại khu nhà kho dụng cụ thể thao để "giải quyết nốt" món nợ bảo kê. Dũng biết, nếu không có phép màu nào xảy ra, chiều nay cậu sẽ phải chịu một trận đòn thừa sống thiếu chết.


Cậu dừng lại trước tủ đồ số 142 – tủ đồ của Lê Hữu Phước. Nhìn quanh quất để đảm bảo không có bất kỳ thành viên nào của đội Sao đỏ hay camera giám sát AI nào quét tới, Dũng khẽ thọc tay vào túi áo khoác. Những ngón tay cậu run rẩy chạm vào một chiếc phong bì màu đen nhám, dày dặn và nặng tay một cách bất thường. Trên mặt phong bì, một con dấu sáp màu đỏ sẫm – màu đỏ của máu khô – nổi bật với hình khắc một chiếc cán cân công lý rỉ sét.


Đây chính là Giao thức thư triệu tập vật lý của tòa án ngầm.


Dũng hít một hơi thật sâu, luồn chiếc phong bì qua khe hở nhỏ của cánh cửa tủ số 142. Chiếc phong bì rơi nhẹ xuống đáy tủ với một tiếng "bộp" khẽ khàng. Làm xong việc đó, Dũng nhanh chóng thu tay lại, kéo cao khóa áo khoác để che đi gương mặt nhợt nhạt rồi lủi nhanh vào đám đông học sinh đang ùa về phía căn tin.


Đúng 12 giờ 15 phút, Lê Hữu Phước cùng đám đàn em ngạo nghễ bước đến khu vực tủ đồ. Hắn khoác chiếc áo varsity của đội bóng rổ, phong thái lừng lững như một vị chúa tể của hành lang khu B. Tiếng cười hô hố của đám tay sai bỗng im bặt khi Phước mở cánh cửa tủ đồ số 142.


Ánh mắt lầm lì của Phước khóa chặt vào chiếc phong bì đen nhám nằm trơ trọi dưới đáy tủ. Hắn nhíu mày, cúi người nhặt chiếc phong bì lên. Con dấu sáp đỏ hình cán cân rỉ sét đập vào mắt hắn, mang theo một cảm giác tôn nghiêm u tối đến kỳ lạ.


- Cái quái gì thế này? Trò đùa của đứa nào à? - Một tên đàn em ló đầu vào nhìn, khẽ bật cười.


Phước không trả lời. Hắn dùng ngón tay cái thô kệch cạy mạnh con dấu sáp. Tiếng sáp nứt vỡ giòn giã vang lên. Hắn rút ra từ bên trong một tờ giấy da màu sẫm, trên đó chỉ vỏn vẹn một dòng chữ viết bằng mực đen sắc sảo, nét chữ cứng cáp như được vẽ bằng dao khắc:


*"Lê Hữu Phước. Bị cáo tội bạo lực học đường và cưỡng đoạt tài sản đối với Nguyễn Tiến Dũng. Triệu tập đến Phòng thể chất cũ vào lúc 18h00 ngày hôm nay. Nếu vắng mặt, bằng chứng tội lỗi của ngươi sẽ được công khai trước toàn trường."*


Phước đọc xong, gương mặt to bản thoáng hiện lên một tia ngỡ ngàng, nhưng ngay lập tức bị thay thế bởi một tràng cười ngạo nghễ đầy khinh bỉ. Hắn vò nát tờ giấy da trong lòng bàn tay, ném thẳng nó vào sọt rác công cộng bên cạnh hành lang.


- Tòa án ngầm? Trọng tài bóng tối? - Phước nhổ nước bọt xuống sàn, giọng nói ồm ồm đầy thách thức. - Lại là mấy trò nhảm nhí của lũ mọt sách yếu thế. Thằng nào ngon thì bước ra đây đối mặt với tao, chứ đừng có trốn trong bóng tối mà gửi mấy cái thư rác này. Chiều nay tao sẽ bẻ gãy tay thằng nào dám bày ra trò này.


Hắn đóng sầm cửa tủ đồ, quay lưng bỏ đi cùng đám đàn em, cố tỏ ra bất cần nhưng trong lòng đã nhen nhóm một sự bực dọc không rõ nguyên do. Con dấu sáp đỏ bị vỡ nát dưới đáy sọt rác như một điềm báo im lặng.


Nhưng chiến dịch của Phương Linh không dừng lại ở một bức thư triệu tập dễ dàng bị vứt bỏ. Cô hiểu rõ tâm lý học hành vi của những kẻ bắt nạt: chúng cậy thế sức mạnh thể chất vì chúng tin rằng mình kiểm soát hoàn toàn môi trường xung quanh. Để bẻ gãy sự tự tin đó, cô phải biến chính môi trường quen thuộc của chúng thành một cái bẫy nhận thức đầy ám ảnh.


13 giờ 30 phút, tiết học liên kết Ngữ văn của hai khối chuyên Văn và chuyên Địa bắt đầu tại phòng học đa năng khu A. Đây là buổi học chung hiếm hoi mà Lê Hữu Phước và Phương Linh ngồi cùng một không gian. Phước ngồi ở dãy bàn cuối cùng bên cánh trái, xung quanh là đám đàn em đang thì thầm bàn tán về trận bóng rổ chiều nay. Linh ngồi ở góc khuất đối diện bên cánh phải, mái tóc đen buộc thấp gọn gàng, khẩu trang đen che nửa khuôn mặt và cặp kính cận gọng mảnh phản chiếu ánh sáng từ bảng đen.


Khi giáo viên chưa vào lớp, Phước bước vào phòng học với thái độ ngạo mạn thường ngày. Nhưng bước chân hắn đột ngột khựng lại khi nhìn lên tấm bảng đen lớn ở đầu lớp.


Ở góc dưới cùng bên phải của tấm bảng, nơi đáng lẽ chỉ ghi sĩ số và ngày tháng, có một dòng chữ viết bằng phấn đỏ rực, nét chữ xộc xệch nhưng rõ ràng từng nét:


*"Nguyễn Tiến Dũng - 14/10"*


14/10 – ngày Phương Nhật Minh ngã xuống từ tầng ba nhà B.


Gương mặt Phước biến sắc trong một tích tắc. Đồng tử hắn co rụt lại, nhịp thở bỗng chốc trở nên dồn dập. Đám học sinh trong lớp bắt đầu xì xào bàn tán, chỉ trỏ về phía dòng chữ lạ.


- Đứa nào viết bậy lên bảng thế kia? - Phước quát lớn, giọng nói có chút run rẩy mà chính hắn cũng không nhận ra.


Hắn bước nhanh lên bục giảng, giật lấy miếng giẻ lau bảng và xóa mạnh dòng chữ phấn đỏ. Hắn dùng lực mạnh đến mức những hạt bụi phấn đỏ bay mù mịt, bám vào những kẽ móng tay thô ráp của hắn. Nhưng dù dòng phấn đã biến mất, bàn tay cầm giẻ lau của Phước vẫn run nhẹ dưới sự chứng kiến của cả lớp. Hắn cố tình quay lưng lại để giấu đi biểu cảm hoảng loạn, nhưng bờ vai co rút phòng thủ đã bán đứng hắn.


Ngồi ở cuối lớp, Phương Linh lặng lẽ quan sát từng chuyển động nhỏ nhất của Phước. Cô mở cuốn sổ da đen dưới ngăn bàn, đặt chiếc bút bi ngòi kim xuống trang giấy phẳng phiu.


*"Bị cáo: Lê Hữu Phước. Phản ứng với kích thích thị giác (tên nạn nhân + mốc thời gian): Nhịp chớp mắt tăng từ 4 lần/phút lên 12 lần/phút trong 5 giây đầu tiên. Hướng mũi chân xoay 45 độ về phía cửa thoát hiểm – bộc lộ bản năng trốn chạy. Bàn tay phải run rẩy khi thực hiện hành vi xóa bỏ vật chứng. Phòng ngự nhận thức bắt đầu xuất hiện vết nứt."*


Linh khẽ gập cuốn sổ lại. Bẫy nhận thức trùng hợp đã kích hoạt thành công bước thứ nhất. Nỗi sợ hãi của Phước không đến từ một thế lực siêu nhiên, mà đến từ sự trỗi dậy của bóng ma tội lỗi mà hắn tưởng đã được chôn vùi bằng tiền bạc của Gia Bách.


Trong suốt tiết học, Phước hoàn toàn mất tập trung. Hắn liên tục cắn móng tay, ánh mắt bồn chồn quét qua từng gương mặt học sinh trong lớp như muốn tìm ra kẻ đang âm thầm nhắm vào mình. Mỗi khi có ai đó vô tình nhìn về phía hắn, Phước lại trừng mắt đe dọa, nhưng sự hung hăng đó chỉ là lớp vỏ bọc yếu ớt cho một nỗi bất an đang lớn dần.


Giờ ra chơi vang lên, Phước vội vàng lục lọi cặp sách để tìm hộp bút. Hắn kéo khóa cặp một cách thô bạo, giật mạnh chiếc hộp bút vải jean ra ngoài.


Khi khóa kéo hộp bút được mở ra, Phước sững sờ đóng băng tại chỗ.


Nằm ngay giữa những chiếc bút bi và thước kẻ của hắn, không biết từ lúc nào, là một chiếc ghim cài áo hình cán cân rỉ sét. Chiếc ghim cài nhỏ bé bằng đồng, bám một lớp rỉ màu xanh xám cổ kính, tỏa ra một mùi kim loại lạnh buốt. Đây chính là tín vật của Linh – thứ cô đã tìm thấy trong tủ đồ kỷ vật của ông nội, một nhà giáo ưu tú đã khuất.


Phước run rẩy nhặt chiếc ghim cài lên. Chiếc ghim nhọn hoắt đâm nhẹ vào đầu ngón tay hắn, đau nhói.


- Thằng nào? Thằng nào đã đụng vào cặp của tao? - Phước đứng bật dậy, hất văng chiếc ghế gỗ ra phía sau, gầm lên giữa phòng học.


Đám đàn em ngơ ngác nhìn hắn, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Phước lao đến bàn của Tiến Dũng, túm lấy cổ áo cậu thiếu niên lớp 10, nhấc bổng cậu lên khỏi ghế:


- Mày đúng không? Thằng rác rưởi này! Mày nhờ đứa nào bỏ cái này vào cặp tao? Khai mau!


Tiến Dũng bị nghẹn họng, mặt đỏ bừng vì thiếu oxy. Cậu nhớ lại lời dặn của Linh trong Giao thức bảo mật: *"Dù có chuyện gì xảy ra, hãy im lặng. Sự im lặng của cậu là vũ khí mạnh nhất để bảo vệ tòa án."* Dũng nhắm chặt mắt, cắn chặt môi chịu đựng, hoàn toàn giữ im lặng tuyệt đối trước sự tra khảo dã man của Phước.


- Phước! Thả bạn ra! - Thầy giáo chủ nhiệm bước vào lớp, nghiêm giọng quát.


Phước hậm hực buông tay, đẩy mạnh Dũng ngã sụp xuống ghế. Hắn nhét chiếc ghim cài rỉ sét vào túi quần, gương mặt xám ngoét vì hoảng sợ và giận dữ. Hắn nhận ra mình không còn kiểm soát được không gian xung quanh nữa. Có một bóng ma vô hình đang đi sau lưng hắn, biết rõ mọi thói quen và có thể thâm nhập vào những nơi riêng tư nhất của hắn mà không để lại bất kỳ dấu vết nào.


Sự Paranoia – chứng hoang tưởng tự hại – đã hoàn toàn chiếm hữu Lê Hữu Phước. Hắn nghi ngờ tất cả mọi người, từ đám đàn em trung thành cho đến những học sinh vô hại đi lướt qua hắn ngoài hành lang.


17 giờ 45 phút, giờ tan học chiều muộn. Trường Bình Minh chìm vào sự tĩnh lặng u ám dưới màn sương mù mùa đông đang buông xuống. Phước không về nhà ngay. Hắn cùng hai tên đàn em to con đi về phía khu nhà kho dụng cụ thể thao cũ, tay lăm lăm chiếc gậy bóng chày kim loại rút ra từ cốp xe máy điện.


- Tao không tin có con ma nào ở đây. - Phước nghiến răng, cố tìm lại sự tự tin bằng sức mạnh cơ bắp. - Chiều nay tao sẽ phục kích ở phòng thể chất cũ. Thằng nào dám giả thần giả quỷ, tao sẽ đập nát mặt nó.


Đúng lúc hắn chuẩn bị bước qua lối rẽ dẫn vào khu nhà kho, chiếc điện thoại thông minh trong túi áo varsity của hắn bất ngờ rung lên dữ dội.


Một tin nhắn ẩn danh từ một đầu số có mã vùng quốc tế lạ hiện lên trên màn hình.


Phước bấm mở tin nhắn. Bên trong là một file âm thanh định dạng MP3 kèm theo một dòng tin nhắn ngắn gọn. Hắn run rẩy bấm vào nút phát âm thanh.


Từ chiếc loa điện thoại, chính giọng nói hung hãn, tàn nhẫn của Phước vang lên rõ mồn một, không hề có một tạp âm:


*"Cứu tôi với... Xin anh Phước..."* - Tiếng khóc nghẹn ngào của Tiến Dũng.

*"Khất cái con mẹ mày! Hôm nay mày may mắn đấy, thằng rác rưởi. Chiều nay, tao sẽ tìm mày ở khu nhà kho sau giờ học... tao thề sẽ bẻ gãy từng chiếc xương sườn của mày..."*


Đó là đoạn ghi âm toàn bộ cuộc đối thoại bạo lực sáng nay trên sân bóng rổ, được thu âm bằng máy ghi âm chuyên dụng của Linh với độ nét cực cao.


Phước bủn rủn cả chân tay. Chiếc gậy bóng chày kim loại trên tay hắn suýt nữa rơi xuống đất. Đoạn ghi âm này nếu lọt vào tay hội đồng kỷ luật của Sở Giáo dục hiện đang thanh tra trường, hắn chắc chắn sẽ bị trục xuất ngay lập tức, và gia đình hắn sẽ phải đối mặt với các cáo buộc hình sự về tội tống tiền.


Phía dưới file âm thanh, dòng chữ tối hậu thư thứ hai hiện lên, lạnh lùng và dứt khoát:


*"18h00. Phòng thể chất cũ. Đi một mình. Nếu có người thứ hai xuất hiện, đoạn ghi âm này sẽ được gửi trực tiếp đến email của Trưởng đoàn thanh tra Sở Giáo dục sau đúng 5 phút."*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!