Mặt Nạ Cán Cân
Bóng tối của phòng thể chất cũ vào giờ tan học không bao giờ mang lại cảm giác bình yên. Nó lạnh lẽo, nồng nặc mùi vôi vữa ẩm mốc, mùi gỗ mục của những tấm sàn đã bị xô lệch và tiếng rít kẹt kẹt của những giàn thường xuân bám chặt ngoài ô cửa kính nứt vỡ. Nhưng đối với Phương Linh, đây là nơi duy nhất trong ngôi trường tư thục Bình Minh danh giá này mà cô có thể hít thở mà không cảm thấy nghẹt thở bởi lớp sơn hào nhoáng của những tấm bảng thành tích thi đua.
Sau khi Trần Gia Huy thiết lập thành công hệ thống quét mạng và xác định được góc mù camera hoàn hảo bao quanh khu vực này, Linh biết đã đến lúc cô phải hoàn thiện phần cốt lõi nhất của tòa án: không gian phán xét vật lý và danh tính của người phán xét. Công lý tự phát trong bóng tối cần một biểu tượng uy nghiêm để bẻ gãy ý chí của những kẻ phạm tội trước khi chúng kịp dùng tiền bạc hay gia thế để chối bỏ.
Để làm được điều đó, Linh cần Phan Thảo Chi.
Thảo Chi là một nữ sinh lớp 11 chuyên Mỹ thuật, một kẻ lập dị đúng nghĩa trong mắt bạn học. Cô gái có dáng người mảnh khảnh, những ngón tay luôn dính những vệt màu vẽ loang lổ và đôi mắt mơ màng nhưng sâu thẳm luôn giấu sau làn tóc mái cắt bằng dày cộp. Chi không quan tâm đến các cuộc tranh giành quyền lực của Star-Club, cô sống trong thế giới nghệ thuật mang đậm phong cách gothic đầy u tối và những bức tranh thạch cao biểu đạt sự trừng phạt của thần thoại Hy Lạp cổ đại. Linh biết Chi từ những buổi sinh hoạt chung của khối chuyên, và cô nhận ra đằng sau vẻ trầm lặng bất cần đó là một tâm hồn nhạy cảm cực hạn với sự bất công.
Linh hẹn gặp Thảo Chi tại phòng kho cũ của câu lạc bộ Mỹ thuật vào cuối buổi chiều, khi ánh hoàng hôn đỏ quạch như máu đang rải những vệt dài qua khung cửa sổ. Trên chiếc bàn gỗ loang lổ vết sơn dầu, Linh chậm rãi đặt chiếc mặt nạ thạch cao thô sơ bám đầy bụi trắng xám – vật phẩm cô đã thu hồi được dưới gầm sân khấu mục nát của phòng thể chất cũ.
- Tôi cần cậu thiết kế lại chiếc mặt nạ này. - Linh nói, giọng cô trầm lặng và đều đặn, không mang theo một chút gợn sóng cảm xúc. - Biến nó thành một biểu tượng của sự phán xét không diện mạo. Một cán cân công lý nửa sáng nửa tối.
Thảo Chi khẽ nghiêng đầu, những ngón tay gầy gò chạm nhẹ lên bề mặt nhám của thạch cao. Cô không hỏi Linh dùng chiếc mặt nạ để làm gì, cũng không tỏ ra ngạc nhiên. Đôi mắt mơ màng của Chi đột ngột lóe lên một tia sáng kỳ lạ khi nhìn thấy những vết nứt tự nhiên trên gáy mặt nạ.
- Cán cân... - Chi thầm thì, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng sắc sảo. - Công lý ở trường Bình Minh này vốn đã bị bóp méo từ lâu. Kẻ phán xét phải đeo một chiếc mặt nạ không có cảm xúc, không có lòng trắc ẩn thông thường, chỉ có sự lạnh lùng của đá thạch cao. Tôi sẽ dùng sơn acrylic đen nhám để phủ lên một nửa diện mạo, tượng trưng cho bóng tối nơi sự thật bị chôn vùi. Nửa còn lại sẽ giữ nguyên sắc trắng tinh khiết của thạch cao, nhưng tôi sẽ vẽ một cán cân công lý cách điệu bằng những đường nét sắc lẹm màu đen chạy dọc từ trán xuống cằm. Chiếc mặt nạ này sẽ không chỉ che giấu danh tính của cậu, Phương Linh. Nó sẽ là thứ vũ khí tâm lý đánh thẳng vào cảm giác tội lỗi của kẻ đứng trước nó.
- Cần bao lâu để hoàn thành? - Linh hỏi.
- Hai ngày. - Chi ngước nhìn Linh, một nụ cười nhạt thoáng hiện trên khóe môi. - Và tôi cũng sẽ giúp cậu thiết kế lại bối cảnh của phòng thể chất cũ. Chúng ta cần những tấm drapes màu đen để che phủ các mảng tường bong tróc, và một ngọn đèn spotlight rọi thẳng từ trên cao xuống chiếc ghế gỗ giữa phòng. Bóng tối xung quanh càng dày đặc, kẻ bị phán xét càng cảm thấy mình cô độc và bất lực.
Linh khẽ gật đầu. Sự thấu cảm nghệ thuật u tối của Thảo Chi hoàn hảo ngoài mong đợi của cô. Chiếc Mặt nạ Cán cân bóng tối đang dần hình thành trong thực tế, mang theo sức nặng của một lời tuyên chiến ngầm.
Hai ngày sau, khi chiếc mặt nạ hoàn thành với lớp sơn đen nhám sắc sảo tương phản hoàn toàn với sắc trắng thạch cao, Linh và Gia Huy bắt đầu bước vào giai đoạn thiết lập cơ chế tiếp nhận đơn cầu cứu. Tại góc tối nhất của phòng thể chất cũ, phía sau bức tượng thạch cao hỏng của một vị thần Hy Lạp đã mất đi một cánh tay, Huy đã định vị thành công một hộp sắt cũ rỉ sét bị bỏ quên từ những thập niên trước. Cậu dùng một chiếc tuốc nơ vít nhỏ để cố định chiếc hộp vào bệ đá của bức tượng, tạo ra một khe hở nhỏ chỉ vừa đủ để nhét một tờ giấy gập tư.
Đây chính là Hộp thư chết rỉ sét – cổng tiếp nhận mật duy nhất của tòa án ngầm.
Để đảm bảo an toàn tuyệt đối cho các nạn nhân và chính bản thân nhóm điều hành, Linh thiết lập Giao thức Dead-drop không tiếp xúc. Cô và Ngô Bảo Vy – người chịu trách nhiệm thu thập dư luận xã hội – không bao giờ gặp nhau trực tiếp để trao đổi thông tin. Vy sẽ thu thập các tin đồn, các dấu hiệu bạo lực từ các lớp học, kẹp tài liệu mật vào giữa các trang sách lịch sử cũ tại thư viện trường rồi trả lại kệ. Linh sẽ đến mượn đúng cuốn sách đó sau mười phút để lấy thông tin. Đối với các học sinh nghèo muốn gửi đơn cầu cứu, họ chỉ cần lén thả những bức thư gập nhỏ vào khe nứt sau bức tượng thạch cao ở phòng thể chất cũ vào những khoảng thời gian trống tiết, khi góc mù công nghệ của Huy hoạt động.
Ngay trong ngày đầu tiên kích hoạt hệ thống, khi ánh hoàng hôn vừa tắt, Linh bước vào phòng thể chất cũ để kiểm tra chiếc hộp sắt. Khi cô thọc tay vào góc tối phía sau bức tượng, những đầu ngón tay cô chạm phải một mảnh giấy ráp.
Linh rút mảnh giấy ra. Đó là một tờ giấy vở học sinh bị xé vội vàng, gập làm tư nham nhở. Nhưng điều khiến đồng tử của Linh co rút lại là những vệt màu đỏ sẫm đã khô bám chặt trên mép giấy.
Đó là máu thực sự.
Linh mở tờ giấy dưới ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn pin mini giấu trong lòng bàn tay. Những dòng chữ viết tay xộc xệch, run rẩy hiện lên như một tiếng thét câm lặng:
*"Cứu tôi với. Lê Hữu Phước bắt tôi phải nộp năm trăm nghìn mỗi tuần. Tôi không có tiền. Hắn nói nếu tuần này tôi không đưa đủ, hắn sẽ đẩy tôi xuống từ tầng ba nhà B giống như hắn đã làm với Nhật Minh. Tôi không muốn chết. Xin hãy cứu tôi."*
Phía dưới bức thư ký tên: *Nguyễn Tiến Dũng - Lớp 10 chuyên Địa*.
Linh siết chặt tờ giấy trong lòng bàn tay, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Lê Hữu Phước – tay sai bạo lực đắc lực của Gia Bách, kẻ có tên trên mảnh giấy trực tuần gốc ngày 14/10 mà cô đã đoạt được từ văn phòng cô Ngọc. Lời cầu cứu của Tiến Dũng không chỉ là một nhiệm vụ mới, nó là bằng chứng sống đầu tiên liên kết trực tiếp hành vi bạo lực của nhóm Gia Bách với bi kịch của em trai cô.
Sáng hôm sau, Linh không đến lớp chuyên Văn ngay. Cô đi thẳng về phía khu vực sân bóng rổ ngoài trời – lãnh địa quen thuộc của nhóm bạo lực thể thao Star-Club. Vy đã báo cho cô biết qua giao thức mật rằng Phước hẹn gặp Tiến Dũng tại đây trước giờ vào lớp để thu tiền bảo kê.
Linh bước lên khu vực khán đài bê tông cao tầng bám đầy rêu phong, ẩn mình vào bóng tối của bức tường vách ngăn cũ. Từ góc nhìn trên cao này, cô có tầm nhìn bao quát toàn bộ sân bóng rổ phía dưới mà không ai chú ý.
Dưới sân, không khí ngột ngạt đến mức bóp nghẹt lồng ngực. Lê Hữu Phước – một nam sinh cao lớn, vạm vỡ với gương mặt lầm lì đầy mụn – đang ngồi ngạo nghễ trên một chiếc ghế nhựa. Phía trước hắn, Nguyễn Tiến Dũng đang quỳ sụp dưới nền sân bê tông lạnh lẽo. Dáng người nhỏ con của Dũng run rẩy liên tục, đầu cúi gục xuống sát đất. Phước thản nhiên gác một bàn chân thô kệch lên bả vai gầy gò của Dũng, dùng cậu làm bệ gác chân trong khi đám đàn em đứng xung quanh cười cợt đầy thích thú.
Linh rút chiếc điện thoại Blackberry từ trong túi áo đồng phục, bật chế độ ghi hình và hướng ống kính về phía hiện trường. Bàn tay cô giữ điện thoại cực kỳ ổn định, không một chút run rẩy. Từng cử chỉ bạo lực, từng nụ cười tàn nhẫn của Phước và biểu cảm nhục nhã, hoảng sợ của Dũng đều được ghi lại rõ nét.
Lúc này, Bảo Vy đang hòa vào đám đông học sinh đứng xem ở rìa sân bóng. Linh nhìn thấy Vy khéo léo di chuyển, tai đeo tai nghe như đang nghe nhạc nhưng ánh mắt sắc sảo đang ghi nhận phản ứng của dư luận xung quanh. Đám đông học sinh đứng xem rất đông, nhưng tuyệt nhiên không một ai dám lên tiếng. Có kẻ khẽ quay mặt đi tránh né, có kẻ xì xào bàn tán với vẻ sợ hãi, nhưng đa số đều chọn sự im lặng thờ ơ – sự im lặng đồng phạm lớn nhất của bạo lực học đường.
Linh nhìn quanh quất để tìm kiếm sự giúp đỡ chính thống. Cô phát hiện ra bảo vệ Cường đang đứng gác gần lối vào nhà xe, chỉ cách sân bóng rổ chưa đầy ba mươi mét. Linh định cất điện thoại để chạy xuống báo cáo, nhưng cô khựng lại khi quan sát hành vi của Cường. Ông ta tựa lưng vào cột bê tông, nhàn nhã rít một hơi thuốc lá sâu, ánh mắt quét qua cảnh Tiến Dũng đang bị hành hung rồi thản nhiên quay mặt đi hướng khác, vờ như không thấy gì. Sự bảo kê ngầm của hệ thống biến chất đã bắt rễ sâu đến mức này.
- Tiền của tao đâu? - Tiếng quát của Phước vang lên, cắt ngang tiếng xì xào của đám đông.
Dũng khóc nấc lên, giọng nói nghẹn ngào van xin:
- Xin anh Phước... nhà em tháng này mẹ phải đóng viện phí cho bố... em thực sự không đào đâu ra tiền... Xin anh cho em khất đến tuần sau...
- Khất cái con mẹ mày! - Phước tức giận đứng bật dậy, đá mạnh vào vai Dũng khiến cậu ngã nhào ra nền sân bê tông.
Dũng ôm lấy bả vai, đau đớn co rúp người lại. Trên mặt cậu đã xuất hiện những vết trầy xước mới rỉ máu do va chạm với nền sân nhám. Đám đông học sinh xung quanh khẽ lùi lại một bước, nhưng vẫn im lặng.
Phước bước tới, cúi người túm lấy cổ áo đồng phục của Dũng, nhấc bổng cậu lên. Hắn nắm chặt bàn tay hộ pháp, gân xanh nổi đầy trên cánh tay vạm vỡ, chuẩn bị giáng một cú đấm chí mạng vào gương mặt nhợt nhạt của Dũng.
Linh biết cô không thể tiếp tục đứng nhìn. Nếu cú đấm đó giáng xuống, chấn thương của Dũng sẽ cực kỳ nghiêm trọng, và cô sẽ đánh mất lòng tin của nạn nhân đầu tiên tin tưởng vào tòa án ngầm. Nhưng cô tuyệt đối không được lộ diện trực tiếp; điều đó sẽ phá hỏng toàn bộ kế hoạch trả thù dài hạn và biến cô thành mục tiêu tấn công vật lý của nhóm Phước.
Cô cần một sự can thiệp gián tiếp.
Ánh mắt Linh quét nhanh qua khu vực khán đài xung quanh. Ngay bên cạnh chân cô, một quả bóng rổ da cũ nặng nề của đội tuyển trường bị ai đó bỏ quên đang nằm im lìm sát mép lan can bê tông. Khoảng cách từ vị trí của Linh xuống sân bóng rổ là khoảng sáu mét, góc rơi thẳng đứng hướng về phía sau lưng của Lê Hữu Phước.
Linh tính toán nhanh quỹ đạo rơi và lực cản của gió. Cô dùng mũi chân đồng phục phẳng phiu khẽ đẩy mạnh quả bóng rổ.
Quả bóng lăn nhanh qua mép lan can, rơi tự do trong không trung.
*BÙM!*
Quả bóng rổ nặng nề rơi thẳng xuống từ độ cao sáu mét, va đập cực mạnh vào mép chiếc rổ sắt phía dưới trước khi nảy nện xuống nền sân bê tông ngay sát cạnh chân của Lê Hữu Phước, tạo ra một tiếng động vang dội như tiếng sấm nổ giữa không gian tĩnh lặng của sân bóng.
Cú va chạm bất ngờ và tiếng động cực lớn khiến Phước giật nảy mình, vô thức buông lỏng tay áo của Tiến Dũng. Dũng ngã sụp xuống đất, thở hổn hển. Quả bóng rổ nảy mạnh lên, sượt qua bả vai Phước khiến hắn mất thăng bằng lùi lại một bước, gương mặt lầm lì thoáng hiện vẻ hoảng hốt.
Đám đông học sinh đứng xem đồng loạt xôn xao. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía quả bóng rổ đang lăn long lóc trên sân, rồi ngước nhìn lên phía khán đài cao tầng.
Linh đã nhanh chóng lùi sâu vào bóng tối của vách ngăn bê tông ngay khi quả bóng vừa rời chân. Cô áp sát lưng vào bức tường lạnh lẽo, nhịp tim cô đập nhanh hơn một nhịp nhưng nhịp thở vẫn được kiểm soát hoàn toàn ở trạng thái tĩnh lặng. Qua khe hở nhỏ của vách ngăn, cô nhìn xuống sân.
Phước điên cuồng ngước mắt nhìn lên khán đài, gương mặt đỏ gay vì tức giận tột độ. Hắn gầm lên đầy đe dọa:
- Đứa nào? Đứa nào khốn nạn dám ném bóng vào người tao? Bước ra đây!
Khán đài trống rỗng, chỉ có tiếng gió rít qua những kẽ hở bê tông. Đám đông học sinh bắt đầu xì xào bàn tán, một số kẻ khẽ cười thầm trước sự mất mặt của tên đại ca thể thao. Nhận thấy sự chú ý của đám đông và việc tiếng động lớn có thể thu hút các giám thị khác ngoài bảo vệ Cường, Phước khẽ tặc lưỡi. Hắn chỉ tay vào mặt Tiến Dũng đang nằm run rẩy dưới đất, buông lời đe dọa lạnh lùng:
- Hôm nay mày may mắn đấy, thằng rác rưởi. Chiều nay, tao sẽ tìm mày ở khu nhà kho sau giờ học. Còn kẻ nào đã ném quả bóng này... tao thề sẽ tìm ra mày và bẻ gãy từng chiếc xương sườn của mày.
Phước tức giận đá văng quả bóng rổ ra xa rồi dẫn đám đàn em bỏ đi trong sự bực dọc.
Đám đông học sinh nhanh chóng giải tán như những bóng ma thờ ơ, để lại Tiến Dũng nằm cô độc trên nền sân bê tông lạnh lẽo, tự mình ôm lấy bả vai bầm tím.
Linh đứng trong bóng tối của khán đài, bàn tay cô thọc sâu vào túi áo đồng phục, siết chặt chiếc ghim cài áo hình cán cân rỉ sét – tín vật đồng minh mà cô hứa sẽ dùng để thiết lập một trật tự công lý mới. Ánh mắt cô lạnh lùng khóa chặt vào bóng lưng đang xa dần của Lê Hữu Phước.
Bằng chứng ghi hình đầu tiên đã nằm trong tay cô. Kẻ bắt nạt đã bộc lộ bản chất tàn nhẫn của mình, và nạn nhân đã gửi lời cầu cứu rỉ máu. Linh biết, khoảng thời gian chuẩn bị trong bóng tối đã kết thúc. Phiên tòa ngầm phòng thể chất cũ đã sẵn sàng cho bị cáo đầu tiên bước vào bẫy.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!