Nhạc nềnTeatime

Thánh Địa Hoang Tàn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa phùn bắt đầu rơi khi bóng tối nuốt chửng những dãy nhà học của trường Tư thục Bình Minh. Hơi ẩm lạnh buốt mang theo mùi của đất ẩm và rêu phong bốc lên từ những lối đi lát gạch cũ kỹ, nơi ít khi có bước chân học sinh lui tới. Phương Linh đi dọc theo bức tường gạch đỏ của khu nhà B, bước chân cô nhẹ đến mức dường như tan biến vào tiếng gió rít qua những kẽ lá bàng. Trong túi áo đồng phục phẳng phiu, ngón tay cô vẫn siết chặt mảnh giấy trực tuần gốc ghi tên Lê Hữu Phước – vật chứng đầu tiên chứng minh sự hiện diện của kẻ bạo lực tại hiện trường vụ ngã lầu của Nhật Minh. Nhưng để biến mảnh giấy này thành một bản cáo trạng đanh thép, Linh hiểu cô cần nhiều hơn thế. Cô cần một không gian. Một nơi hoàn toàn biệt lập, nằm ngoài tầm quét của hệ thống camera AI giám sát 24/7 mới lắp đặt, một thánh địa đủ an toàn để cô lên kế hoạch và vận hành phiên tòa bóng tối.


Điểm đến của cô nằm ở góc khuất nhất của khuôn viên trường: phòng thể chất cũ bỏ hoang.


Tòa nhà mái vòm kiểu cũ này được xây dựng từ những thập niên trước, nay đã bị bỏ hoang sau khi khu nhà đa năng mới triệu đô hoàn thành. Cánh cửa sắt lớn dẫn vào phòng thể chất bị khóa chặt bởi một sợi xích sắt rỉ sét, quấn nhiều vòng xích quanh tay nắm cửa và cố định bằng một chiếc ổ khóa đồng cỡ lớn đã xỉn màu vì mưa nắng. Xung quanh căn phòng, những mảng tường vàng ố bị bong tróc, loang lổ vết ẩm mốc và được bao phủ bởi những giàn thường xuân rậm rạp. Linh đứng trước cửa sắt, hơi thở cô tạo thành những làn khói nhạt trong không khí lạnh. Cô kéo thấp chiếc khẩu trang đen, để lộ gương mặt thanh tú nhưng lạnh lùng, đôi mắt sắc sảo giấu sau cặp kính cận khẽ nheo lại để quan sát cấu trúc của ổ khóa.


Linh rút từ trong túi ba lô ra một bộ thanh kim loại mỏng tự chế – dụng cụ lách khóa cơ học mà cô đã tự mài dũa dựa trên những cuốn sách kỹ thuật cũ trong tủ sách của bố. Cô nhẹ nhàng tra thanh kim loại vào khe khóa, khẽ xoay nhẹ để cảm nhận vị trí của các lẫy khóa bên trong. Tuy nhiên, rỉ sét lâu ngày đã bám chặt vào các chi tiết cơ học. Tiếng kim loại rít lên khô khốc. Linh cố gắng xoay nhẹ một lần nữa, nhưng áp lực quá lớn khiến thanh kim loại mỏng bắt đầu cong gập lại. Trán cô lấm tấm mồ hôi. Nếu dùng lực quá mạnh, thanh sắt sẽ gãy đôi và kẹt cứng bên trong ổ khóa, đồng nghĩa với việc cô sẽ để lại bằng chứng đột nhập không thể xóa sạch trước khi ban kỷ luật đi tuần.


*Cạch.*


Một tiếng động nhỏ vang lên phía sau, ngay lập tức được nối tiếp bởi một luồng sáng trắng chói mắt đột ngột xé toạc màn đêm, rọi thẳng vào gương mặt Linh.


- Ai đó? Học sinh nào còn lảng vảng ở khu vực cấm giờ này? - Giọng nói khàn khàn, nghiêm nghị của một người đàn ông lớn tuổi vang lên từ phía sau luồng sáng.


Linh đứng im lịm. Trái tim cô nảy lên một nhịp mạnh, nhưng lập tức bị ý chí sắt đá đè nén xuống. Cô không bỏ chạy. Trong bóng tối, việc bỏ chạy chỉ chứng minh sự tội lỗi và kích hoạt bản năng truy đuổi của đối phương. Cô chậm rãi rút hai tay ra khỏi ổ khóa, đứng thẳng người và quay lại đối diện với luồng sáng. Linh khẽ cúi đầu, thực hiện một cái chào lễ phép chuẩn mực của một học sinh xuất sắc chuyên Văn:


- Em chào bác Tòng. Em là Phương Linh, học sinh lớp 11 chuyên Văn ạ.


Luồng sáng từ chiếc đèn pin kim loại lớn khẽ dịch chuyển xuống phía dưới, soi rõ bộ đồng phục phẳng phiu và chiếc thẻ học sinh đeo trước ngực cô. Bác Tòng – người bảo vệ già sắp về hưu của trường Bình Minh – bước lên một bước. Dáng người bác thấp đậm, bước đi hơi khập khiễng do chấn thương cũ ở chân, gương mặt khắc khổ bám đầy nếp nhăn giãn ra đôi chút khi nhận ra cô gái đứng trước mặt là thủ khoa khối Xã hội khét tiếng trầm lặng.


- Phương Linh? - Bác Tòng hạ đèn pin xuống đất, luồng sáng tròn quét qua những chiếc lá thường xuân rụng đầy dưới chân. - Sao giờ này cháu chưa về ký túc xá? Khu vực phòng thể chất cũ này đã bị cấm học sinh lui tới từ lâu rồi. Cháu lảng vảng ở đây làm gì? Lại còn nghịch ổ khóa nữa?


Linh nhìn thẳng vào đôi mắt u buồn, mệt mỏi của người bảo vệ già. Cô nhớ lại những ghi chép thầm lặng trong cuốn sổ da đen của mình: Bác Tòng là người luôn mở cửa cổng phụ cho những học sinh nghèo đi học muộn mà không ghi tên họ vào sổ phạt; bác cũng là người có đứa con trai duy nhất từng học khóa 14 tại ngôi trường này, nhưng đã phải chuyển trường và điều trị tâm thần sau một vụ bạo lực học đường bị giấu nhẹm. Linh hiểu, đối mặt với một người đã nếm trải nỗi đau tột cùng của sự bất công, mọi lời nói dối ngụy biện đều là một sự sỉ nhục. Cô quyết định đánh cược vào lòng trắc ẩn thầm lặng của ông lão.


- Bác Tòng. - Giọng Linh trầm ấm, đều đặn nhưng mang một sức nặng tâm lý kỳ lạ. - Em không nghịch khóa để phá hoại. Em đang tìm một nơi không có camera giám sát để tìm lại công lý cho em trai em – Nhật Minh.


Cái tên "Nhật Minh" vừa thốt ra khiến bác Tòng khựng lại. Đôi mắt già nua của bác khẽ dao động dưới ánh sáng mờ ảo của hành lang xa xa. Bác nhìn Linh, nhìn chiếc ba lô sờn vai cô đang đeo, rồi nhìn lại sợi xích sắt rỉ sét trên cánh cửa phòng thể chất.


- Nhật Minh... thằng bé lớp 10 chuyên Toán ngã lầu tháng trước đúng không? - Giọng bác Tòng chùng xuống, mang theo một nỗi u uất khó tả. - Nhà trường đã kết luận đó là tai nạn tự ngã do áp lực học tập rồi. Cháu làm những việc này chỉ chuốc lấy rắc rối vào thân thôi. Ban giám hiệu và nhóm Star-Club của cậu Hoàng Dũng không phải là những thế lực mà một đứa học sinh nghèo như cháu có thể đối đầu đâu.


- Nhật Minh không tự ngã, thưa bác. Em ấy bị đẩy. - Linh siết chặt nắm tay, ngước mắt nhìn thẳng vào bác Tòng, ánh mắt cô bùng lên ngọn lửa phẫn nộ thầm lặng nhưng kiên định tuyệt đối. - Biên bản hiện trường đã bị cô Mỹ và cô Ngọc ký khống để che giấu tội ác của Gia Bách. Bố em từng là một luật sư chính trực, nhưng ông ấy đã bị họ vu oan tước bằng để bịt miệng. Gia đình em đã mất tất cả, và em không thể im lặng nhìn em trai mình gánh chịu nỗi đau này trong bóng tối. Em cần phòng thể chất này để làm nơi phán xét những kẻ bạo lực. Em biết bác hiểu nỗi đau của một người cha khi nhìn con mình bị hủy hoại mà không thể làm gì. Con trai bác... anh ấy học khóa 14 đúng không ạ?


Lời nói của Linh như một mũi kim đâm trúng vết thương sâu kín nhất trong lòng người bảo vệ già. Bác Tòng run lên bần bật. Chiếc đèn pin trong tay bác khẽ va vào thắt lưng phát ra tiếng *lạch cạch*. Bác nhìn Linh, không phải nhìn một nữ sinh ngỗ ngược vi phạm quy chế, mà nhìn thấy hình bóng của chính mình mười năm trước – một người cha bất lực trước sự tàn nhẫn của giới tinh hoa trường Bình Minh.


Một sự im lặng kéo dài bao trùm không gian hoang phế. Tiếng mưa phùn rơi tí tách trên những tán lá thường xuân như những tiếng thở dài của thời gian. Bác Tòng im lặng thở dài, hạ hoàn toàn đèn pin xuống đất, bóng tối từ những bức tường gạch đỏ ập lại bao phủ lấy hai người.


- Cháu quá giống bố cháu, Phương Linh ạ. - Bác Tòng nói, giọng bác khản đặc và nghẹn ngào. - Hoài Nam ngày xưa cũng từng đứng trước mặt tôi với ánh mắt kiên định như thế này khi ông ấy cố gắng điều tra vụ án trốn thuế của tập đoàn Trịnh gia. Nhưng cuối cùng... hệ thống này quá lớn, nó đã nuốt chửng cả ông ấy.


Bác Tòng chậm rãi thò tay vào túi áo bảo hộ sờn vai, rút ra một chùm chìa khóa đồng nặng nề. Bác lật tìm trong chùm khóa, dừng lại ở một chiếc chìa khóa dẹt kiểu cổ, rỉ sét bám đầy trên các rãnh khóa. Bác không đưa trực tiếp cho Linh. Thay vào đó, bác đặt chiếc chìa khóa nhẹ nhàng lên chiếc bàn gỗ bảo vệ nhỏ đặt cạnh lối đi phụ, nơi khuất tầm mắt của bất kỳ ai tuần tra.


- Tôi già rồi, mắt mũi dạo này kèm nhem lắm, thường xuyên quên đồ đạc. - Bác Tòng quay lưng lại, bước đi khập khiễng về phía bốt gác cổng phụ, giọng bác vọng lại đều đều trong gió lạnh. - Chiếc chìa khóa phụ của phòng thể chất cũ tôi hay để quên trên bàn bảo vệ ca đêm. Cháu có 30 phút trước khi đội sao đỏ của cô Khánh An đi tuần tra qua khu vực này để quét dọn rác thải.


Linh nhìn theo bóng lưng già nua, đơn độc của bác Tòng khuất dần sau góc tường gạch đỏ. Lòng biết ơn trào dâng trong lồng ngực cô, nhưng cô không cho phép mình chậm trễ một giây nào. Cô bước nhanh đến chiếc bàn gỗ, cầm lấy chiếc chìa khóa đồng rỉ sét.


*Cạch.*


Chiếc chìa khóa tra vào ổ khóa đồng cũ kỹ, xoay nhẹ một vòng hoàn hảo không hề có sự cản trở. Sợi xích sắt nặng nề tuột khỏi tay nắm cửa, rơi xuống nền đất ẩm tạo nên những tiếng *loảng xoảng* trầm đục. Linh đẩy mạnh cánh cửa sắt lớn. Tiếng bản lề rỉ sét rít lên kèn kẹt trong không gian tĩnh mịch, mở ra một lối đi tối tăm dẫn vào bên trong phòng thể chất bỏ hoang.


Linh bước vào bên trong, cánh cửa sắt khép hờ phía sau cô để ngăn ánh sáng bên ngoài lọt vào.


Không gian bên trong phòng thể chất cũ rộng lớn, ngột ngạt và nồng nặc mùi ẩm mốc, mùi gỗ mục và bụi bặm tích tụ suốt nhiều năm. Những tia sáng yếu ớt từ ánh đèn cao áp ngoài sân trường lọt qua những kẽ nứt của mái vòm kính trên cao, hắt xuống sàn gỗ những vệt sáng nhợt nhạt, loang lổ. Trên sàn gỗ tiêu chuẩn thi đấu cũ, những đường vạch sơn trắng vẽ ranh giới sân bóng rổ đã bị bong tróc, nứt nẻ. Những chiếc rổ bóng rổ không có lưới rủ xuống như những bộ xương khô khốc trong bóng tối.


Linh bật chiếc đèn pin nhỏ cầm tay, luồng sáng hẹp quét qua căn phòng hoang tàn. Ở góc phòng, những chiếc đệm thể dục cũ nát bốc mùi ẩm mốc xếp chồng lên nhau, những chiếc xà đơn rỉ sét đứng sừng sững như những bóng ma canh gác thánh địa này. Đây là một nơi hoàn hảo. Không có camera giám sát, không có sự xuất hiện của giáo viên, và âm thanh bên trong được khuếch đại tự nhiên nhờ cấu trúc vòm của trần gỗ cũ kỹ, tạo nên một sự uy nghiêm và đáng sợ tự nhiên cho bất kỳ phiên tòa nào diễn ra tại đây.


Linh chậm rãi bước về phía sân khấu gỗ ở cuối phòng thể chất. Sân khấu này từng là nơi ban giám hiệu khóa trước đứng phát biểu trong các buổi lễ bế mạc, nay đã bị mục nát một phần, những tấm ván gỗ kêu lên *văng vắc* dưới mỗi bước chân cô.


Cô ngồi xổm xuống bên cạnh gầm sân khấu gỗ rệu rã, soi đèn pin vào khoảng không gian tối tăm chứa đầy mạng nhện và những thùng các-tông cũ hỏng bỏ quên. Linh dùng một thanh gỗ nhỏ gạt bỏ lớp mạng nhện dày đặc, kéo một chiếc hộp gỗ nhỏ bám đầy bụi đất ra ngoài ánh sáng.


Bên trong chiếc hộp gỗ cũ kỹ, dưới lớp giấy báo đã ố vàng từ những năm 2015, Linh nhìn thấy một vật thể màu trắng xám nằm im lìm.


Cô dùng tay phủi nhẹ lớp bụi dày bám trên bề mặt vật thể. Đó là một chiếc mặt nạ thạch cao hình cán cân công lý cách điệu, được sơn hai màu đen trắng tương phản rõ rệt nhưng đã bị phai màu và bám đầy bụi đất theo thời gian. Chiếc mặt nạ thạch cao này dường như đã nằm ở đây từ rất lâu, như một chứng tích bị bỏ quên của một thời kỳ công lý từng tồn tại dưới mái trường này.


Linh cầm chiếc mặt nạ thạch cao lên bằng cả hai tay. Sự lạnh lẽo của thạch cao truyền qua da thịt cô, mang theo một cảm giác tôn nghiêm và đầy bí ẩn. Ánh mắt cô khóa chặt vào biểu tượng cán cân công lý được khắc sâu trên trán chiếc mặt nạ. Đây không chỉ là một món đồ chơi hóa trang cũ kỹ; đây chính là tín vật phán xét mà cô đang tìm kiếm – vỏ bọc hoàn hảo để cô trút bỏ danh phận nữ sinh chuyên Văn yếu thế và bước vào bóng tối với tư cách là Thẩm phán bóng đêm của tòa án ngầm phòng thể chất cũ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!