Nhạc nềnTeatime

Sự Im Lặng Của Kẻ Đồng Phạm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh hoàng hôn đỏ sẫm như một vệt máu loang dần trên nền trời sau dãy nhà hiệu bộ của trường Tư thục Bình Minh, hắt những bóng râm dài dằng dặc xuống sân trường vắng lặng. Phương Linh đứng dưới bóng cây bàng cổ thụ, bàn tay cô vẫn siết chặt quai ba lô. Bên trong đó, cuốn nhật ký của Nhật Minh nằm im lìm, nhưng vết rách nham nhở ở gáy sổ nơi trang giấy ngày 14 tháng 10 bị giật phăng đi như một cái gai cắm sâu vào tâm trí cô.


Để có được cuốn sổ này, Mỹ Hạnh đã phải chấp nhận chịu phạt trực nhật một tuần trước sự truy quét gắt gao của Nguyễn Khánh An. Linh không được phép lãng phí sự hy sinh đó. Cô khẽ đẩy gọng kính cận mỏng, kéo cao chiếc khẩu trang đen che nửa khuôn mặt rồi hướng ánh mắt sắc sảo về phía dãy nhà học chính.


Trên tầng hai, ánh đèn huỳnh quang của văn phòng giáo viên khối 10 và 11 vẫn sáng. Giờ này, phần lớn giáo viên đã ra về, chỉ còn lại những người phải hoàn thành sổ sách thi đua cuối tháng. Trong số đó có cô Bùi Thị Ngọc – giáo viên chủ nhiệm cũ của Nhật Minh, người đã ký vào biên bản kết luận vụ tai nạn ngày hôm đó là "tự ngã do bất cẩn dưới áp lực học tập".


Linh bước đi nhẹ nhàng, tiếng đế giày đồng phục chạm vào nền gạch hành lang tĩnh mịch tạo nên những âm thanh rất khẽ. Cô đẩy cửa bước vào khu nhà A. Hành lang vắng lặng chỉ có tiếng rì rầm phát ra từ các phòng học tự học của học sinh nội trú ở dãy nhà đối diện. Khi đứng trước cửa văn phòng giáo viên chuyên khối Xã hội, Linh dừng lại một nhịp. Qua ô kính mờ, cô nhìn thấy cô Ngọc đang ngồi một mình trước bàn làm việc chất đầy các tập hồ sơ thi đua màu đỏ.


Linh gõ cửa ba tiếng đều đặn, không nhanh không chậm, rồi chủ động đẩy cửa bước vào.


Cô Ngọc giật mình ngẩng đầu lên. Gương mặt cô giáo ở tuổi trung niên thoáng hiện vẻ mệt mỏi dưới ánh đèn tuýp trắng xanh. Khi nhận ra người bước vào là Linh, cơ mặt cô Ngọc khẽ co thắt – một biểu hiện rất nhỏ của sự phòng thủ và bất an mà Linh ngay lập tức ghi nhận được bằng kỹ năng đọc vị vi biểu cảm.


- Phương Linh? Sao giờ này em chưa về? - Giọng cô Ngọc cao hơn bình thường, bàn tay đang cầm bút của cô vô thức siết chặt lại.


- Em chào cô Ngọc. - Linh lễ phép cúi đầu, bước đến gần bàn làm việc nhưng giữ một khoảng cách giao tiếp vừa đủ hai mét để không tạo cảm giác đe dọa vật lý, nhưng đủ gần để quan sát từng cử động nhỏ nhất. - Em vừa ở thư viện ra. Có một vài thắc mắc về hồ sơ rèn luyện cũ của Nhật Minh nên em muốn hỏi cô.


Nghe đến cái tên "Nhật Minh", nhịp chớp mắt của cô Ngọc lập tức tăng lên đột biến – bảy lần trong vòng chưa đầy ba giây. Hai vai cô hơi co rụt lại, đầu ngón tay gõ nhè nhẹ xuống mặt bàn gỗ theo một nhịp độ hỗn loạn. Đây là phản ứng sinh lý tự nhiên của một người khi đối mặt với một kích thích tâm lý gây lo âu.


- Chuyện của Nhật Minh... nhà trường và gia đình em đã đạt được thỏa thuận hòa giải từ tháng trước rồi mà? - Cô Ngọc cố lấy lại giọng điệu bề trên nghiêm khắc của một giáo viên chủ nhiệm, nhưng ánh mắt cô lại lảng tránh, hướng về phía đống hồ sơ bên cạnh thay vì nhìn thẳng vào Linh. - Hồ sơ của em ấy đã được chuyển sang dạng bảo lưu điều trị y tế. Em là học sinh lớp 11 chuyên Văn, nhiệm vụ hiện tại là tập trung ôn thi học sinh giỏi, không nên thắc mắc những việc không thuộc thẩm quyền của mình.


Linh không hề nao núng trước giọng điệu răn đe đó. Cô chậm rãi tháo chiếc ba lô xuống, đặt nó lên chiếc ghế trống bên cạnh. Từ trong ba lô, cô rút ra một tập tài liệu in sẵn – đó là bản sao Quy chế kỷ luật giáo viên và Luật Giáo dục hiện hành mà cô đã trích lục từ tủ sách luật cũ của bố cô, một cựu luật sư.


- Em hiểu thưa cô. - Linh đặt tập tài liệu nhẹ nhàng lên góc bàn của cô Ngọc. - Nhưng em vừa đọc lại Nghị định về trách nhiệm của giáo viên chủ nhiệm khi xảy ra tai nạn học đường nghiêm trọng. Điều 18 khoản 2 quy định rõ: Giáo viên chủ nhiệm có trách nhiệm phối hợp với nhân chứng để lập biên bản hiện trường trung thực trong vòng 24 giờ. Nếu phát hiện có dấu hiệu ngụy tạo chứng cứ hoặc ký khống biên bản để che giấu bạo lực, giáo viên sẽ phải đối mặt với hình thức kỷ luật cao nhất là tước bằng giảng dạy và chuyển hồ sơ sang cơ quan điều tra hình sự.


Cô Ngọc mặt biến sắc. Cô đứng bật dậy, chiếc ghế gỗ phía sau kéo lê trên sàn phát ra tiếng *két* chói tai:

- Em đang đe dọa giáo viên đấy à, Phương Linh? Ai cho phép em mang những thứ này vào đây để chất vấn tôi? Tôi sẽ báo cáo việc này với thầy giám thị Nam và Ban kỷ luật vì thái độ vô lễ của em!


Linh đứng im lặng, ánh mắt cô lạnh lùng và sắc bén như hai lưỡi dao mổ xẻ từng phản ứng của đối phương qua cặp kính cận. Cô quan sát thấy cô Ngọc đang liên tục dùng khăn giấy lau mồ hôi ở lòng bàn tay, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp áo dài sẫm màu. Hướng mũi chân của cô giáo đang xoay hẳn về phía cửa ra vào của văn phòng – một phản xạ vật lý bộc lộ khát vọng trốn chạy khỏi cuộc đối thoại.


- Em không đe dọa cô, thưa cô Ngọc. Em chỉ đang bảo vệ danh dự của một người giáo viên từng được Nhật Minh kính trọng. - Giọng Linh trầm xuống, đều đều và lạnh lùng, tạo ra một áp lực tâm lý vô hình bao trùm căn phòng vắng. - Ngày 14 tháng 10, Nhật Minh ngã từ sân thượng nhà B vào lúc 15 giờ 15 phút. Biên bản hiện trường có chữ ký của cô ghi nhận rằng lúc đó không có ai khác xuất hiện xung quanh khu vực nhà B, và Nhật Minh bị ngã do trèo lan can nhặt quả bóng bóng rổ. Nhưng Nhật Minh là học sinh chuyên Toán, em ấy bị chứng sợ độ cao bẩm sinh từ nhỏ, không bao giờ tự ý bước lên sân thượng chứ đừng nói là trèo lan can. Cô là giáo viên chủ nhiệm của em ấy suốt hơn một năm, cô không thể không biết điều này.


Cô Ngọc run rẩy, cô vội vàng cầm cốc nước trên bàn lên uống một ngụm lớn để che giấu sự khô khốc trong cổ họng. Nhưng tiếng cốc nước va vào mặt bàn gỗ *cộp cạch* đã tố cáo sự hoảng loạn tột độ của cô.


- Đó... đó là kết luận từ phía đội bảo vệ và ban giám hiệu cung cấp! Tôi chỉ ký xác nhận dựa trên báo cáo hành chính! - Cô Ngọc nói lý nhí, giọng cô bắt đầu lạc đi.


- Cô Ngọc. - Linh tiến lên nửa bước, khoảng cách thu hẹp khiến áp lực tăng lên gấp bội. - Bố em từng là một luật sư. Ông ấy đã dạy em rằng: Kẻ trực tiếp gây ra tội ác đáng sợ một, thì kẻ đồng phạm im lặng đáng sợ mười. Cô biết rõ Gia Bách và nhóm Star-Club đã cô lập Nhật Minh suốt học kỳ qua. Cô biết rõ những vết bầm tím trên vai em ấy không phải do ngã xe đạp. Cô giữ im lặng, cô ký khống vào biên bản hiện trường giả tạo đó, chỉ vì một lý do duy nhất: Lớp 10 chuyên Toán của cô đang dẫn đầu phong trào thi đua toàn trường. Nếu vụ bạo lực học đường này bị phanh phui, lớp cô sẽ bị trừ toàn bộ điểm thi đua, và cô sẽ mất suất nâng ngạch lương vào cuối năm, đúng không?


- Không phải! Tôi không ích kỷ như thế! - Cô Ngọc khóc nghẹn, hai vai cô sụp xuống, cô lấy tay che mặt. Những giọt nước mắt lăn dài qua kẽ tay bám đầy bụi phấn. - Em thì biết cái gì chứ? Trường Bình Minh này không hoạt động theo luật lệ của người thường!


Linh đứng im, nhìn người phụ nữ đang sụp đổ trước mặt mà không có một chút dao động cảm xúc nào. Sự lạnh lùng lý trí của cô đã được rèn luyện qua hàng trăm đêm chứng kiến em trai mình gào thét trong cơn ác mộng trầm cảm.


- Cô Ngọc, cô nghĩ nhà trường sẽ bảo vệ cô khi mọi chuyện vỡ lở? - Linh tiếp tục dồn đòn quyết định, đánh thẳng vào nỗi sợ hãi lớn nhất của đối phương. - Khi đoàn thanh tra của Sở Giáo dục vào cuộc dựa trên đơn khiếu nại mà gia đình em đang chuẩn bị gửi đi, Hiệu trưởng Lê Khắc và cô Mỹ sẽ đẩy cô ra làm tốt thí đầu tiên để giữ thể diện cho nhà trường. Bản biên bản hiện trường có chữ ký khống của cô sẽ là bằng chứng chống lại chính cô trước pháp luật. Lúc đó, tương lai, danh dự và gia đình của cô sẽ đi về đâu?


Câu hỏi của Linh như một đòn búa tạ đập tan chút phòng ngự cuối cùng của cô Ngọc. Cô giáo chủ nhiệm cũ hoàn toàn sụp đổ tinh thần. Cô ngồi sụp xuống ghế, hai bàn tay run rẩy bám chặt vào mép bàn, giọng nói nghẹn ngào trong tiếng nấc:

- Tôi... tôi bị ép buộc... Cô Mỹ đã nói nếu tôi không ký, họ sẽ lôi chứng chỉ sư phạm cũ của tôi ra để gây khó dễ... Tôi không còn lựa chọn nào khác...


- Em biết cô bị ép buộc. - Giọng Linh dịu lại một chút, gieo vào lòng đối phương một tia hy vọng thỏa hiệp thầm lặng. - Vì vậy, em muốn cho cô một cơ hội để tự cứu lấy mình trước khi mọi chuyện quá muộn. Em cần biết ai đã có mặt tại khu nhà B vào chiều ngày 14 tháng 10.


Cô Ngọc ngước lên nhìn Linh, đôi mắt đỏ hoe đầy sợ hãi xen lẫn sự cầu khẩn. Cô biết mình đã bước vào một bàn cờ mà cô không còn quyền chủ động. Cô Ngọc run rẩy mở ngăn kéo khóa kín dưới bàn làm việc của mình. Cô lục tìm trong một cuốn sổ tay cá nhân cũ, rồi rút ra một mảnh giấy nháp màu vàng ố đã bị vò nát nhưng được vuốt phẳng lại.


- Đây... đây là lịch trực tuần thực tế của đội Sao đỏ và học sinh trực nhật ngày hôm đó. Tôi đã lén giữ lại bản gốc trước khi cô Mỹ yêu cầu tiêu hủy để thay thế bằng bản in mới. - Cô Ngọc đưa mảnh giấy cho Linh bằng bàn tay vẫn còn run rẩy.


Linh đón lấy mảnh giấy nháp cũ. Dưới ánh đèn huỳnh quang nhợt nhạt của văn phòng, cô mở rộng mảnh giấy. Đó là danh sách phân công trực tuần thực tế của khu nhà B vào chiều ngày 14 tháng 10.


Tại dòng ghi chú mốc giờ từ 15 giờ đến 15 giờ 30 phút, tên của kẻ trực ban hiện ra rõ mồn một bằng nét mực xanh sắc sảo:


*Lê Hữu Phước – Khối 11D.*


Lê Hữu Phước. Tay sai bạo lực thể xác đắc lực nhất của Trịnh Gia Bách. Kẻ luôn xuất hiện như một lá chắn cơ bắp để thực hiện các hành vi hành hung theo lệnh.


Linh siết chặt mảnh giấy trong tay, ánh mắt cô tối sầm lại trong bóng tối của văn phòng. Manh mối đầu tiên về kẻ trực tiếp đẩy Nhật Minh đã xuất hiện. Cuộc săn lùng của cô giờ đây đã có một mục tiêu cụ thể.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!