Trang Giấy Bị Xé
Ánh hoàng hôn đỏ ối như máu rỉ qua những ô cửa kính bám đầy bụi của thư viện trường Tư thục Bình Minh, kéo dài những bóng đen của những kệ sách lịch sử khổng lồ xuống sàn gỗ. Không khí ở đây luôn ngột ngạt, nồng nặc mùi giấy cũ mục nát và mùi hóa chất tẩy rửa nỗ lực che giấu đi sự cũ kỹ của một góc trường bị lãng quên.
Phương Linh ngồi ở góc khuất nhất của thư viện, giả vờ lật giở cuốn sách ngữ pháp cổ điển, nhưng đôi mắt cô sau gọng kính cận mỏng lại đang khóa chặt vào bóng dáng nhỏ bé của Phạm Mỹ Hạnh. Hạnh đang cẩn thận xếp từng cuốn sách dày cộp lên kệ. Đôi vai cô bạn hơi khom xuống, hai bên tóc mái buông dài che khuất nửa khuôn mặt rụt rè, và thi thoảng, Hạnh lại khẽ giật mình khi nghe tiếng bước chân của học sinh đi ngang qua ngoài hành lang.
Linh khép cuốn sách lại không tiếng động. Cô đã quan sát Mỹ Hạnh suốt một tuần qua. Sự rụt rè, nhút nhát của Hạnh không đơn thuần là tính cách bẩm sinh; đó là biểu hiện của một nạn nhân từng bị bạo lực tinh thần đến mức Paranoia – luôn sống trong trạng thái lo sợ bị tấn công. Vết xước mờ trên chiếc quai ba lô của Hạnh, nét chữ run rẩy khi viết bài kiểm tra, và cách cô bạn luôn né tránh những khu vực có thành viên Star-Club xuất hiện... tất cả đều được Linh ghi chép tỉ mỉ vào cuốn sổ da đen.
Linh đứng dậy, bước đi nhẹ nhàng như một bóng ma, đứng sừng sững sau lưng Hạnh khi cô bạn vừa đặt cuốn sách cuối cùng lên kệ.
- Cậu có chìa khóa của nhà kho dụng cụ thể thao cũ đúng không? - Giọng nói trầm lạnh, đều đều của Linh vang lên sát bên tai Hạnh.
Hạnh giật nảy mình, suýt nữa làm rơi chồng sách trên tay. Cô bạn xoay người lại, bờ vai co rút phòng thủ, đôi mắt tròn xoe sau cặp kính cận dày cộp mở to đầy hoảng loạn. Hạnh chớp mắt liên tục, hai bàn tay đan chặt vào nhau trước ngực:
- Cậu... cậu là Phương Linh... Sao cậu lại hỏi thế? Tớ không có... tớ chỉ là thành viên CLB Sách thôi...
Linh không vội vã. Cô tiến lên một bước, thu hẹp khoảng cách giao tiếp để tạo áp lực tâm lý nhẹ, nhưng ánh mắt cô lại dịu đi, phản chiếu lòng trắc ẩn giấu kín:
- Mỹ Hạnh. Ngày 14 tháng 10, ngày Nhật Minh ngã xuống từ sân thượng nhà B, cậu đã trực tuần ở thư viện ca chiều. Tớ biết cậu đã nhìn thấy Đặng Tuấn Kiệt mang một cuốn sổ bìa xanh của Nhật Minh đi vào khu vực kho đồ thất lạc cũ bên cạnh nhà thể chất. Cậu có chìa khóa phụ của kho đó vì cô thủ thư Nhã thường giao cho cậu dọn dẹp sách báo cũ. Cậu im lặng suốt một tháng qua vì cậu sợ Gia Bách và nhóm Star-Club sẽ lại nhắm vào cậu, đúng không?
Những lời nói của Linh như từng mũi kim chọc thủng bong bóng phòng ngự của Hạnh. Cơ mặt Hạnh co thắt nhẹ, đôi môi run rẩy, nước mắt bắt đầu nhen nhóm quanh tròng mắt. Hạnh nhìn quanh quất lo sợ, rồi cúi gằm mặt xuống, giọng nói lí nhí nghẹn ngào:
- Tớ... tớ không muốn liên lụy đâu. Họ đáng sợ lắm... Họ đã từng nhét tớ vào tủ đồ suốt ba tiếng chỉ vì tớ vô tình làm bẩn giày của Ngọc Mai... Tớ không thể giúp cậu được...
- Họ đáng sợ vì họ nghĩ cậu sẽ luôn im lặng, - Linh cắt lời, giọng nói của cô tuy nhỏ nhưng đanh thép như một phán quyết. - Nhưng tớ thì không. Em trai tớ đang nằm trong bệnh viện, và tớ sẽ đòi lại từng món nợ một. Tớ không cần cậu phải ra mặt, tớ chỉ cần chùm chìa khóa phụ đó trong vòng ba mươi phút. Tớ cam kết bằng danh dự của mình, không một ai biết cậu đã đưa nó cho tớ.
Hạnh đứng im lặng, lồng ngực phập phồng dữ dội. Trí thông minh và sự thấu cảm của Linh đã chạm đúng vào vết thương lòng của Hạnh. Sau vài giây giằng xé nội tâm, Hạnh run rẩy thọc tay vào túi áo khoác đồng phục rộng thùng lình, rút ra một chùm chìa khóa nhỏ rỉ sét, đặt vào lòng bàn tay Linh:
- Cậu phải cẩn thận... Ban kỷ luật của Nguyễn Khánh An đang tăng cường tuần tra khu vực nhà thể chất cũ vì có tin đồn về một vụ đột nhập. Cứ mỗi năm mươi phút, đội sao đỏ sẽ đi qua đó một lần. Cậu chỉ có tối đa hai mươi phút thôi.
- Cảm ơn cậu, - Linh khẽ gật đầu, siết chặt chùm chìa khóa trong lòng bàn tay lạnh buốt. - Tớ sẽ ghi nhớ ơn này.
***
Mười lăm phút sau, Linh đã đứng trước cánh cửa sắt rỉ sét của Nhà kho dụng cụ thể thao cũ, nằm lọt thỏm trong góc khuất bóng tối của khu phòng thể chất bỏ hoang. Nơi này quanh năm bị khóa xích, xung quanh mọc đầy cỏ dại và những dây leo thường xuân um tùm che phủ, tạo nên một góc mù hoàn hảo không có camera AI nào quét tới.
Linh tra chiếc chìa khóa phụ vào ổ khóa cơ cũ kỹ. Tiếng *lách cách* khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh mịch khiến tim cô khẽ nảy lên một nhịp. Cô đẩy nhẹ cửa, lách người vào trong rồi nhanh chóng khép hờ cửa lại.
Không gian bên trong tối tăm, ngột ngạt và nồng nặc mùi cao su mục, mùi ẩm mốc của những tấm đệm nhảy cao cũ và bụi bặm tích tụ nhiều năm. Ánh sáng yếu ớt từ ô cửa thông gió rỉ sét trên cao chỉ đủ chiếu sáng những hạt bụi lơ lửng trong không trung. Linh rút chiếc đèn pin nhỏ từ trong cặp, bật chế độ ánh sáng dịu để tránh gây chú ý từ bên ngoài.
Cô bắt đầu rà soát các thùng carton lớn xếp chồng lên nhau ở góc phòng, trên bìa giấy có viết những dòng chữ nguệch ngoạc: "Đồ thất lạc - Học kỳ I". Linh quỳ xuống sàn gỗ bám đầy bụi, đôi bàn tay mảnh mai nhanh chóng nhưng cẩn thận lật giở từng món đồ bên trong: những chiếc áo khoác đồng phục cũ sờn gấu, những hộp bút hỏng, những cuốn sách giáo khoa bị rách bìa...
Thời gian trôi qua từng giây một cách tàn nhẫn. Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ đeo tay như tiếng búa gõ vào dây thần kinh của Linh. Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán cô, chảy dài xuống má dưới lớp khẩu trang đen ngột ngạt.
Năm phút. Mười phút. Vẫn không thấy gì.
Linh hít một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh, nhắm mắt lại trong ba giây để tái thiết lập tư duy logic. *Nếu Tuấn Kiệt mang cuốn nhật ký đến đây theo lệnh của Gia Bách để giấu hoặc tiêu hủy, hắn sẽ không để nó ở những thùng đồ thất lạc dễ thấy phía ngoài. Hắn sẽ giấu nó ở nơi mà ngay cả lao công cũng không buồn dọn dẹp.*
Ánh mắt Linh quét qua dãy tủ sắt cũ rỉ sét nằm sát bức tường phía sau, khuất sau những tấm đệm nhảy cao dày cộp. Cô lách người qua khe hẹp giữa những tấm đệm, bụi bám đầy lên bộ đồng phục flat-iron phẳng phiu của cô. Linh dùng đèn pin soi vào ngăn dưới cùng của chiếc tủ sắt không khóa.
Nằm sâu trong góc tối, bên dưới một chiếc lưới bóng rổ rách nát, là một cuốn sổ nhỏ bìa da màu xanh dương.
Tim Linh đập liên hồi. Cô vươn tay kéo cuốn sổ ra khỏi đống đổ nát. Đúng là nó rồi! Cuốn nhật ký tâm lý của Nhật Minh. Trên bìa sổ vẫn còn dán chiếc nhãn vở ghi nắn nót dòng chữ: *Phương Nhật Minh - Lớp 10 chuyên Toán.*
Linh vuốt ve bề mặt cuốn sổ bám bụi đầy xót xa. Cuốn sổ này chứa đựng toàn bộ nỗi đau, những giọt nước mắt và bằng chứng về sự tàn nhẫn của nhóm Gia Bách đối với em trai cô. Cô lập tức lật mở cuốn sổ dưới ánh đèn pin dịu nhẹ, lướt nhanh qua những trang giấy ghi chép bằng nét chữ run rẩy, miêu tả những trò đùa ác ý, những lần bị cô lập, bị đổ nước bẩn vào người...
Thế nhưng, khi lật đến những trang cuối cùng - những trang ghi chép về tuần lễ trước ngày xảy ra tai nạn ngày 14 tháng 10, Linh bỗng khựng lại.
Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng cô.
Trang giấy quan trọng nhất, trang ghi chép về ngày 14 tháng 10 và cuộc hẹn trên sân thượng nhà B, đã bị xé sạch khỏi gáy sổ. Vết rách nham nhở, xơ xác sợi giấy chứng minh kẻ lấy cắp đã dùng một lực rất mạnh và tàn nhẫn để giật phăng trang giấy này đi nhằm tiêu hủy chứng cứ phạm tội trực tiếp.
- Khốn kiếp! - Linh nghiến răng, một tiếng rủa khẽ thoát ra sau lớp khẩu trang.
Kẻ lấy cắp cuốn nhật ký không chỉ muốn giấu nó đi, hắn đã đọc nó và biết rõ trang giấy đó chứa đựng bằng chứng có thể đẩy hắn vào tù. Vết rách nham nhở này chính là lời thách thức im lặng của cái ác gửi đến cô.
Đúng lúc Linh định nhét cuốn nhật ký vào ba lô để tiếp tục tìm kiếm manh mối của trang giấy bị xé, một âm thanh lạnh buốt từ bên ngoài dội thẳng vào thính giác nhạy bén của cô.
*Cộp. Cộp. Cộp.*
Tiếng giày da nện xuống nền hành lang đá cẩm thạch vang lên đều đặn, dồn dập và đang tiến sát về phía nhà kho dụng cụ thể thao cũ. Đi kèm với đó là tiếng xích sắt lách cách va vào nhau và giọng nói lạnh lùng, nghiêm nghị quen thuộc của Nguyễn Khánh An:
- Kiểm tra kỹ khu vực nhà kho cũ bên cạnh nhà thể chất. Có báo cáo về việc xích cửa bị lỏng lẻo. Nếu phát hiện học sinh nào lảng vảng ở đây sau giờ học, lập biên bản kỷ luật ngay lập tức.
Nguyễn Khánh An và Ban kỷ luật học đường đã đến sớm hơn lịch trình tuần tra mười phút!
Linh kinh hoàng nhận ra mình đã rơi vào góc chết không lối thoát. Cửa chính là lối duy nhất dẫn ra ngoài, và tiếng bước chân của Khánh An chỉ còn cách cửa chưa đầy mười mét.
Linh nhanh chóng nhét cuốn nhật ký vào ba lô, kéo khóa lại không gây tiếng động. Cô nhìn lên ô cửa thông gió rỉ sét trên cao, cố gắng bám vào gờ tủ sắt để trèo lên nhưng nhận ra cửa thông gió đã bị rỉ sét đóng chặt, không thể mở ra nếu không gây ra tiếng động kim loại lớn đánh động kẻ thù.
Ánh đèn pin mạnh mẽ từ bên ngoài bắt đầu quét qua những khe hở của cánh cửa gỗ hờ, tạo nên những vệt sáng dài cắt ngang bóng tối nhà kho.
- Cửa không khóa hoàn toàn! Có người bên trong! - Tiếng một Sao đỏ khối 12 vang lên đầy cảnh giác.
*Cạch.*
Tiếng bước chân dồn dập tiến sát. Linh nín thở, nhanh chóng thu mình vào góc tối sâu nhất phía sau tấm đệm nhảy cao cũ bám đầy bụi, áp sát lưng vào bức tường lạnh lẽo. Cô kiểm soát nhịp thở cực hạn, ép nhịp tim xuống mức tối thiểu để không phát ra bất kỳ tiếng động nhỏ nào.
Cánh cửa sắt rỉ sét bị đẩy mạnh ra. Ánh đèn pin công suất lớn của Khánh An và đội Sao đỏ quét mạnh vào trong phòng, xé toạc bóng tối yên bình của nhà kho.
Linh nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng bước chân của Khánh An đang tiến gần về phía dãy tủ sắt và tấm đệm nhảy nơi cô đang ẩn nấp. Khoảng cách chỉ còn chưa đầy ba mét. Ánh đèn pin của An quét qua khe hở của tấm đệm, chỉ cần cô ta tiến lên một bước nữa, danh tính của Linh sẽ hoàn toàn bị bại lộ trước Ban kỷ luật tối cao.
Ngay trong khoảnh khắc nghẹt thở ấy, từ phía hành lang bên ngoài đột ngột vang lên một tiếng động lớn.
*RẦM! XOẢNG!*
Tiếng hàng chục cuốn sách tham khảo dày cộp rơi tự do xuống sàn nhà, kèm theo tiếng hét hoảng hốt của Phạm Mỹ Hạnh:
- Á! Tớ xin lỗi... tớ lóng ngóng quá...
Khánh An khựng lại ngay sát tấm đệm nhảy cao. Cô ta xoay người, ánh mắt sắc lẹm hướng ra phía hành lang:
- Tiếng gì thế? Sao đỏ khối 12, ra kiểm tra ngay!
Nhân lúc sự chú ý của Khánh An bị phân tán trong vài giây ngắn ngủi, Linh lập tức di chuyển theo bóng tối, lách qua lối ngách nhỏ giấu sau tấm bảng điểm cũ dẫn ra cửa ngách phía sau nhà kho. Cô đẩy nhẹ chốt cửa gỗ mục nát, lẻn ra ngoài bãi cỏ dại um tùm và biến mất vào bóng tối của hoàng hôn Bình Minh.
Phía sau cô, tiếng Nguyễn Khánh An nghiêm khắc quát mắng Mỹ Hạnh vang vọng khắp hành lang. Mỹ Hạnh đã chấp nhận chịu phạt trực nhật một tuần để cứu cô thoát khỏi bẫy rập.
Linh đứng dưới bóng mát của cây bàng cổ thụ, tay siết chặt chiếc ba lô chứa cuốn nhật ký bị xé mất trang quyết định. Đôi mắt cô sau tròng kính cận lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, căm phẫn tột cùng.
Kẻ thù nghĩ rằng xé đi trang giấy là có thể chôn vùi sự thật. Nhưng họ không biết rằng, vết rách đó chính là manh mối đầu tiên dẫn Linh đến phiên tòa ngầm bóng tối.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!