Kẻ Phản Bội Núp Bóng
Ánh nắng chiều muộn của ngày thứ Năm len qua những ô cửa chớp gỗ cũ kỹ của lớp 11 chuyên Văn, rải những vệt màu vàng cam nhạt nhòa, đầy mệt mỏi lên những dãy bàn học bằng gỗ lim đã sờn bóng. Không khí trong căn phòng phảng phất mùi phấn viết bảng, mùi giấy ẩm và cả cái lạnh lẽo, ngột ngạt đặc trưng của một ngôi trường tư thục danh giá nhưng đầy rẫy những quy tắc ngầm.
Phương Linh ngồi lặng lẽ ở góc bàn cuối lớp. Cơn nhức đầu âm ỉ từ buổi sáng vẫn chưa hề thuyên giảm, thậm chí còn có xu hướng dữ dội hơn dưới tác động của chiếc kính cận dự phòng -3.5 diop. Mỗi khi cô khẽ liếc mắt, thế giới xung quanh lại như bị bóp méo qua lăng kính khúc xạ lệch độ; những đường thẳng của mép bàn gỗ khẽ rung rinh, và bóng tối nơi góc tường trông như đang phình to ra rồi thu nhỏ lại theo từng nhịp thở. Linh khẽ đưa ngón tay lên day nhẹ hai bên thái dương, cố gắng giữ cho nhịp tim của mình bình ổn ở mức sáu mươi nhịp một phút. Cô không được phép lộ ra bất kỳ sự mệt mỏi nào. Trong bóng tối của trường Bình Minh, một kẻ phán xét chỉ cần lơ là một giây cũng đủ để biến mình thành con mồi.
*Cạch. Cạch.*
Tiếng bước chân nhẹ nhàng, đều đặn vang lên từ phía cửa lớp. Linh không ngẩng đầu, nhưng tai cô khẽ giật. Đó không phải là nhịp bước dứt khoát, đanh thép của Nguyễn Khánh An, cũng không phải là bước chân nặng nề, lết xếch của bảo vệ Cường. Đây là bước chân của một kẻ cố tình đi thật nhẹ để tỏ ra vô hại, nhưng lại thiếu đi sự tự nhiên của một người không mang tâm sự.
– Linh ơi, cậu chưa về à?
Một giọng nói thư sinh, ấm áp vang lên bên cạnh bàn học. Linh chậm rãi hạ tay xuống, ngẩng đầu lên. Hiện ra sau màn sương mờ của chiếc kính lệch độ là gương mặt hiền lành, dễ mến của Lê Minh Tiến – cậu bạn cùng lớp chuyên Văn. Tiến mặc bộ đồng phục phẳng phiu, chiếc caravat thắt lệch một chút tạo cảm giác gần gũi, trên tay cậu ta là một tập tài liệu ôn thi học sinh giỏi dày cộp dán nhãn "Chuyên đề Nghị luận xã hội chuyên sâu". Cậu ta nở một nụ cười thân thiện, đôi mắt híp lại đầy vẻ đồng cảm.
– Tớ thấy cậu ngồi đây một mình lâu quá. – Tiến vừa nói vừa tự nhiên kéo chiếc ghế gỗ đối diện ra, đặt tập tài liệu lên bàn. – Tớ mới mượn được tập đề mẫu này từ thầy Triết, định mang qua cho cậu xem cùng. Dù sao cậu cũng là thủ khoa khối, tớ rất muốn được cậu góp ý.
Linh khẽ điều chỉnh gọng kính trên sống mũi. Ánh mắt cô khóa chặt vào từng chi tiết nhỏ nhất trên gương mặt của Tiến. Bằng kỹ năng đọc vị vi biểu cảm tích lũy từ tủ sách hình sự cũ của bố, Linh bắt đầu phân tích đối phương như một bản cáo trạng sống.
Khi Tiến nói từ "thân thiện", khóe miệng bên trái của cậu ta khẽ nhếch lên cao hơn bên phải khoảng một phần mười giây – một vi biểu cảm kinh điển của sự khinh miệt (contempt) được che giấu dưới vỏ bọc lịch thiệp. Thêm vào đó, dù Tiến đang cố gắng rướn người về phía trước để biểu thị sự quan tâm, nhưng Linh nhận ra hướng mũi chân của cậu ta dưới gầm bàn lại xoay góc bốn mươi lăm độ về phía cửa ra vào. Trong tâm lý học hành vi, đôi chân là bộ phận thành thật nhất của cơ thể; khi một người muốn rút lui hoặc đang che giấu sự lo lắng, mũi chân của họ sẽ tự động hướng về lối thoát gần nhất.
*Cậu ta đang vội, và cậu ta đang sợ.* Linh thầm nghĩ, nhưng gương mặt cô vẫn duy trì một sự trầm lặng, lạnh lùng như một mặt hồ không gió.
– Cảm ơn cậu, Tiến. – Linh nói, giọng cô khản đặc vì mệt mỏi nhưng vẫn giữ được tông trầm bình ổn. – Tớ đang hơi nhức đầu nên chưa muốn về nhà ngay. Cứ để tài liệu đó đi.
Tiến gật đầu, nhưng ngón tay trỏ của cậu ta bắt đầu gõ nhẹ, đều đặn xuống mặt bàn gỗ theo nhịp ba tiếng một lần. Nhịp độ gõ tay này trùng khớp hoàn hảo với biểu hiện của một kẻ chỉ điểm đang lo lắng khi phải kéo dài thời gian đối thoại để dò la tin tức. Cậu ta khẽ liếc nhanh qua chiếc ba lô vải màu xám đen của Linh đang để mở khóa một nửa dưới ngăn bàn, nơi cuốn sổ da đen đang nằm im lìm.
– Linh này... – Tiến hạ thấp giọng, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng và đầy u uất. – Chuyện của Nhật Minh dưới phòng y tế sáng nay... tớ nghe nói Ban kỷ luật đang làm căng lắm. Khánh An thậm chí còn mang cả máy quét vân tay vào lớp. Tớ thật sự rất lo cho cậu. Gia đình cậu đã phải chịu quá nhiều áp lực từ vụ tai nạn của Nhật Minh rồi. Nghe mẹ tớ kể lại, Nhật Minh ở bệnh viện vẫn chưa thể ngủ yên giấc đúng không?
Cơn giận dữ bùng lên trong lồng ngực Linh như một dòng điện cao áp khi Tiến nhắc đến em trai cô bằng giọng điệu giả tạo đó. Cô biết Tiến đang cố tình chạm vào vết thương lòng của cô để kích hoạt sự yếu đuối cảm xúc, từ đó khiến cô mất cảnh giác. Để tăng tính chân thực cho mồi nhử tâm lý này, Linh quyết định trả một cái giá thực tế. Cô khẽ cúi đầu, để lộ một phần bả vai hơi run lên, giọng nói nhỏ đi đầy vẻ bất lực:
– Nhật Minh... dạo này vẫn hay giật mình khóc thét mỗi khi nghe tiếng động lớn. Thằng bé nghĩ rằng có kẻ đang đứng ngoài cửa sổ phòng bệnh để đẩy nó xuống một lần nữa. Viện phí mỗi ngày một tăng, bố tớ thì u uất... Tớ thật sự chỉ mong mọi chuyện ở trường yên ổn để tớ tập trung lo cho em.
Nhìn thấy sự "yếu đuối" của Linh, vai của Tiến khẽ thả lỏng xuống khoảng hai centimet, nhịp thở của cậu ta trở nên sâu và đều hơn – dấu hiệu sinh lý của sự đắc ý khi con mồi đã cắn câu. Cậu ta tiến gần hơn một chút, giọng nói thì thầm đầy dẫn dắt:
– Nhưng tớ nghe đồn... tất cả những chuyện này là do chiếc kính cận rơi ở phòng thể chất cũ tối qua. Khánh An tin rằng có một nữ sinh đột nhập. Cậu có nghĩ... vụ này liên quan đến cái người tự xưng là 'Trọng tài bóng tối' không? Nghe nói người đó chuyên đi trừng phạt những kẻ bắt nạt bằng áp lực mạng. Nếu người đó thực sự muốn giúp Nhật Minh, tại sao lại làm rắc rối thêm tình hình thế này? Chỉ khiến Ban kỷ luật nghi ngờ và làm khó dễ những học sinh nghèo như chúng ta.
Linh khẽ nheo mắt sau lăng kính lệch độ. Đây chính là đòn quyết định của Tiến. Cậu ta được Nguyễn Khánh An cài cắm để dò xét xem Linh có mối liên hệ nào với "Trọng tài bóng tối" hay không, hoặc liệu cô có oán hận gì tổ chức ngầm này không. Star-Club đã hứa hẹn cho cậu ta một suất học bổng du học Ivy League danh giá nếu cậu ta hoàn thành nhiệm vụ gián điệp này.
Linh giả vờ hoang mang, đôi mắt cô khẽ mở rộng, hai tay vô thức siết chặt lấy quai ba lô dưới ngăn bàn:
– Tớ ghét cái tòa án ngầm đó! – Linh rít qua kẽ răng, giọng nói chứa đựng sự phẫn nộ và sợ hãi được giả lập hoàn hảo. – Họ tự xưng là thực thi công lý, nhưng họ có nghĩ đến hậu quả không? Nếu họ không gửi những bức thư triệu tập điên rồ đó, Gia Bách đã không nổi điên dồn ép em tớ đến bước đường cùng! Cái gọi là công lý bóng tối đó chỉ là sự trả thù ích kỷ của một kẻ rảnh rỗi. Tớ chỉ muốn họ biến mất khỏi ngôi trường này vĩnh viễn!
Tiến thở phào nhẹ nhõm hoàn toàn. Biểu hiện nhịp tim của cậu ta giảm dần thể hiện qua sự thả lỏng của các cơ vùng cổ. Cậu ta hoàn toàn tin rằng Phương Linh chỉ là một nữ sinh xuất sắc nhưng yếu đuối, đang phải gánh chịu bi kịch gia đình và căm ghét tòa án ngầm vì đã làm liên lụy đến cuộc sống của mình. Cậu ta nghĩ mình đã nắm chắc phần thắng và chuẩn bị báo cáo thông tin này cho Khánh An.
– Đúng vậy, tớ cũng nghĩ thế. – Tiến vỗ nhẹ vào vai Linh đầy vẻ an ủi giả tạo. – Cậu cứ nghỉ ngơi đi nhé, tớ đi nộp bài tập trực nhật cho thầy Triết rồi về.
Tiến đứng dậy, nhưng mắt cậu ta vẫn không rời khỏi chiếc ba lô của Linh. Đúng lúc cậu ta định vươn tay vờ như dọn dẹp tập tài liệu nhưng thực chất là để lén lục lọi ngăn kéo bàn của Linh, cánh cửa lớp chuyên Văn một lần nữa khẽ động.
Ngô Bảo Vy bước vào lớp với vẻ mặt hớt hải, trên tay cầm một xấp giấy kiểm tra cũ. Nhìn thấy Tiến đang đứng sát bàn Linh với tư thế đáng ngờ, Vy lập tức lớn tiếng chặn đứng hành vi:
– Tiến! Cậu làm gì ở bàn Linh thế? Thầy Triết đang tìm cậu ở phòng hội đồng để hỏi về biên bản trực tuần đấy!
Tiến giật nảy mình, vội vàng thu tay lại, gương mặt thoáng hiện vẻ hoảng hốt cực ngắn trước khi nở nụ cười hiền lành quen thuộc:
– À, tớ chỉ định giúp Linh cất tập tài liệu thôi. Tớ đi ngay đây.
Tiến nhanh chóng gom tập tài liệu của mình, cúi đầu chào rồi lủi nhanh ra khỏi lớp học. Hướng di chuyển của cậu ta vội vã, hướng thẳng về phía văn phòng Ban kỷ luật ở tòa nhà hiệu bộ.
Vy bước đến bên cạnh Linh, thở hắt ra một hơi rồi ngồi xuống chiếc ghế Tiến vừa bỏ lại. Cô bạn ghé sát tai Linh, giọng lo lắng:
– Linh, tớ vừa thấy cậu ta lảng vảng quanh bàn cậu từ lúc trống tiết. Suýt nữa thì cậu ta đã lục được cặp của cậu rồi. Cậu ta chính là nội gián của Khánh An, tớ chắc chắn đấy.
Phương Linh không trả lời ngay. Cô chậm rãi tháo chiếc kính dự phòng ra, đặt lên bàn. Thế giới nhòe nhoẹt trở lại, nhưng trong tâm trí Linh, mọi quân cờ đã được sắp xếp vào đúng vị trí của nó. Cô khẽ kéo chiếc ba lô lên, rút từ trong ngăn bí mật ra một cuốn sổ tay nhỏ và một mẩu giấy ghi chép được viết bằng mực xanh nhạt giả nét chữ của một học sinh lớp 10 đang hoảng loạn.
– Tớ biết cậu ta là ai từ khi cậu ta bước vào lớp. – Linh nói, giọng cô trở lại sự lạnh lùng, dứt khoát của một vị Thẩm phán bóng tối. – Và tớ đã chuẩn bị sẵn một món quà cho cậu ta.
Linh mở mẩu giấy ra, cố tình để lộ những dòng chữ được viết vội vã nhưng rõ ràng: *"Phòng thí nghiệm hóa học cũ, tầng 4 nhà B. 19h00 tối mai. Mang theo băng ghi âm gốc của Gia Bách. Không được báo cho Ban kỷ luật."*
Cô kẹp mẩu giấy mồi nhử này vào mép ngoài của cuốn sổ tay, đặt hờ dưới ngăn bàn học. Chỉ cần Tiến quay lại lớp học để lấy chiếc bút bỏ quên hoặc dò la thêm một lần nữa, cậu ta chắc chắn sẽ nhìn thấy nó.
– Linh... cậu định dụ Khánh An đến phòng thí nghiệm hóa học cũ sao? – Vy thì thầm, đôi mắt mở to kinh ngạc. – Nơi đó nồng nặc mùi hóa chất bỏ hoang, lại nằm ở góc khuất nhất của nhà B. Nếu họ phong tỏa nơi đó...
– Đó chính là mục đích của tớ. – Linh đeo lại chiếc kính lệch độ, ánh mắt cô sắc lạnh như một lưỡi dao mổ xẻ bóng tối. – Khánh An muốn dùng công nghệ để vây bắt tớ. Vậy thì tớ sẽ dùng chính lòng tham lập công của cô ta và sự phản bội của Lê Minh Tiến để vẽ ra một bản đồ di chuyển giả. Khi toàn bộ lực lượng an ninh và Sao Đỏ bị hút về phía phòng thí nghiệm hóa học cũ vào tối mai, đó sẽ là khoảng trống hoàn hảo để tớ thâm nhập vào phòng y tế thu thập hồ sơ chấn thương gốc của Nhật Minh.
Vy nhìn Linh, một cảm giác kính sợ run rẩy chạy dọc sống lưng. Cô bạn nhận ra, trong trò chơi quyền lực học đường này, Phương Linh không bao giờ phòng thủ một cách bị động. Mỗi đòn tấn công của đối thủ đều được cô biến thành động lực cho một cái bẫy ngược tàn nhẫn hơn.
Chiều muộn, bóng tối bắt đầu nuốt chửng những dãy hành lang của trường Bình Minh. Từ góc khuất của cửa lớp 11 chuyên Văn, Linh lặng lẽ quan sát bóng dáng của Lê Minh Tiến đang lén lút quay trở lại phòng học trống, mắt cậu ta sáng lên khi nhìn thấy mẩu giấy kẹp hờ dưới ngăn bàn học của cô.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!