Vòng Vây Kính Cận
Sương mù buổi sớm của những ngày cuối thu Hà Nội lảng vảng qua những ô cửa kính lớn của trường Tư thục Bình Minh, phủ một lớp mờ ảo lạnh lẽo lên dãy hành lang lát đá granite bóng loáng. Không khí trong lớp 11 chuyên Văn tĩnh mịch đến mức có thể nghe rõ tiếng những hạt sương ngưng tụ rồi vỡ tan trên bậu cửa sổ.
Phương Linh ngồi bất động ở bàn học sát cửa sổ, hai tay đan chặt vào nhau đặt trên mặt bàn gỗ phẳng phiu. Trạng thái cơ thể cô lúc này cực kỳ tồi tệ. Cơn nhức đầu âm ỉ bắt đầu từ hai bên thái dương, chạy dọc theo các dây thần kinh cảm giác rồi khu trú lại sau gáy như một chiếc đinh ghim nhọn hoắt. Chiếc kính cận dự phòng cô đang đeo chỉ có độ cận -3.5 diop, lệch hẳn so với độ cận thực tế -4.25 diop của cô. Cảnh vật xung quanh nhòe nhoẹt, những hàng ghế gỗ, chiếc bảng đen phía trên bục giảng và cả gương mặt của các bạn học đều biến thành những mảng màu loang lổ, mất đi đường nét sắc sảo thường ngày. Linh khẽ nheo mắt, cố gắng điều chỉnh tiêu cự để xoa dịu cơn chóng mặt đang cuộn lên từng đợt trong lồng ngực. Cô biết mình không được phép tháo kính ra, cũng không được phép thể hiện sự bất ổn, bởi vì bất kỳ một cử chỉ thừa thãi nào lúc này cũng có thể biến thành chiếc thòng lọng tự siết chặt cổ cô.
*Cạch.*
Tiếng ghế gỗ dịch chuyển khẽ khàng kéo Linh ra khỏi dòng suy nghĩ. Ngô Bảo Vy bước đến, tay cầm cuốn vở soạn Văn màu xanh nhạt, giả vờ như muốn hỏi bài nhưng thực chất là để che khuất tầm nhìn của những học sinh xung quanh. Vy cúi xuống, mái tóc tết bím hai bên khẽ rũ xuống mặt bàn, giọng nói của cô bạn hạ thấp hết mức có thể, chỉ đủ cho hai người nghe thấy:
– Linh, tớ đã xử lý xong phần thông tin nhiễu loạn trên không gian mạng rồi. Đêm qua, tớ dùng bốn tài khoản clone khác nhau để đăng tải một chuỗi tin đồn dồn dập trên trang Confession phụ của trường. Nội dung xoay quanh việc có một nhóm học sinh cá biệt chuyên đi giật kính cận của các nữ sinh khối chuyên để trêu chọc và vứt bỏ ngẫu nhiên xung quanh sân trường hoặc nhà vệ sinh.
Linh khẽ gật đầu, ngón tay cô lướt nhẹ trên mép cuốn sổ da đen giấu dưới ngăn bàn học:
– Phản ứng của học sinh thế nào?
– Cực kỳ hiệu quả. – Vy thì thầm, đôi mắt to tròn khẽ liếc nhanh ra cửa lớp phòng hờ. – Đám đông im lặng đã bắt đầu hoang mang. Có ít nhất bảy nữ sinh lớp chuyên Anh và chuyên Địa hùa theo bài viết, nói rằng họ cũng từng bị mất kính hoặc để quên kính ở khu vực sân bóng rổ và nhà xe vào chiều thứ Tư. Sự hỗn loạn này sẽ biến chiếc kính gọng titan của cậu thành một vật phẩm bị mất cắp ngẫu nhiên, làm loãng hoàn toàn hướng điều tra của Ban kỷ luật.
– Tốt lắm. – Linh nhận xét, giọng nói trầm lặng không một chút gợn sóng. – Nhưng chúng ta không được chủ quan. Nguyễn Khánh An là một kẻ thực dụng và nguyên tắc đến mức cực đoan. Cô ta không hoạt động dựa trên các tin đồn mạng xã hội. Cô ta hoạt động dựa trên chứng cứ vật lý cứng và quy chế sắt đá. Chiếc kính đó đã nằm trong tay cô ta, và cô ta biết chính xác độ cận của nó.
Chưa kịp dứt lời, tiếng chuông báo hiệu tiết học thứ ba vang lên dồn dập, cắt ngang bầu không khí thì thầm của hai cô gái. Vy nhanh chóng thu lại cuốn vở soạn Văn, lùi bước về chỗ ngồi của mình ở dãy bàn đối diện.
Tiết Ngữ Văn của thầy Trần Minh Triết bắt đầu được mười lăm phút. Khi thầy Triết đang say sưa phân tích một đoạn trích trong tác phẩm văn học cổ điển, tiếng bước chân nện đều đặn, đanh thép ngoài hành lang đột ngột dội vào lớp học. Đó không phải là bước đi lững thững của các thầy cô giáo gác thi, mà là nhịp điệu dứt khoát, lạnh lùng của những kẻ đang thực thi quyền lực kỷ luật.
*Rầm.*
Cánh cửa lớp 11 chuyên Văn bị đẩy mạnh từ bên ngoài. Nguyễn Khánh An bước vào phòng học, phong thái đĩnh đạc nhưng lạnh buốt xương tủy. Mái tóc đen dài ép thẳng của cô ta rũ xuống hai vai, cặp kính gọng vuông đen phản chiếu ánh đèn tuýp trắng xanh tạo nên một cảm giác uy nghiêm, áp chế tuyệt đối. Đi sau An là hai Sao Đỏ khối 12 đeo băng đỏ chói mắt trên cánh tay, tay cầm theo cuốn sổ biên bản kỷ luật màu đỏ sẫm.
Cả lớp học lập tức rơi vào một trạng thái đông cứng hoàn hảo. Những tiếng thì thầm bàn tán tắt ngúm ngay lập tức. Thầy Triết dừng phấn trên bảng đen, nhíu mày nhìn về phía cửa lớp:
– Em Khánh An? Có chuyện gì xảy ra vậy? Đây đang là giờ học chính khóa.
Khánh An bước lên bục giảng, khẽ cúi đầu chào thầy Triết một cách chuẩn mực nhưng không hề giảm bớt sự lạnh lùng trong giọng nói:
– Em xin lỗi vì đã làm gián đoạn tiết học của thầy, thưa thầy Triết. Nhưng theo chỉ thị khẩn cấp từ Ban giám hiệu về việc truy tìm thủ phạm đột nhập và phá hoại tài sản tại khu vực nhà thể chất cũ tối qua, Ban kỷ luật được phép tiến hành kiểm tra quy chế đột xuất và thu thập thông tin thực địa tại tất cả các lớp học khối 11.
An xoay người lại đối diện với cả lớp. Cô ta chậm rãi rút từ trong túi áo khoác đồng phục ra một chiếc túi zip nhựa trong suốt. Bên trong chiếc túi là một chiếc kính cận gọng mảnh mạ titan bạc – chiếc kính của Linh. Dưới ánh sáng của phòng học, gọng titan phản chiếu một tia sáng sắc lẹm, như một lời tố cáo vô hình đặt thẳng vào mắt Linh.
– Tối qua, ban bảo vệ đã thu giữ được vật chứng này tại hiện trường vụ đột nhập. – Giọng Khánh An vang lên đều đều, vang vọng khắp bốn bức tường lớp học. – Đây là một chiếc kính cận dành cho nữ, gọng mạ titan đặc trưng và có độ cận rất nặng. Để thu hẹp phạm vi điều tra, em yêu cầu tất cả các học sinh đeo kính cận trong lớp 11 Văn đứng lên.
Sự căng thẳng dâng cao tột độ. Đám đông im lặng trong lớp khẽ xôn xao, những ánh mắt tò mò và lo sợ bắt đầu đổ dồn về phía những người đeo kính. Linh cảm nhận được mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trong lòng bàn tay. Cô chậm rãi đứng dậy cùng năm nữ sinh khác trong lớp. Thế giới nhòe nhoẹt xung quanh khiến cô không thể nhìn rõ biểu cảm gương mặt của Khánh An, nhưng cô có thể cảm nhận được ánh mắt sắc lẹm của đối thủ đang quét qua từng người một.
Khánh An đi xuống bục giảng, bước từng bước chậm rãi dọc theo lối đi giữa các dãy bàn. Tiếng đế giày của cô ta chạm vào sàn gạch nghe như tiếng gõ nhịp của một chiếc đồng hồ cát đang đếm ngược thời gian tự do của Linh. An dừng lại trước bàn của một nữ sinh tên Mai ở dãy bàn đầu:
– Mai, bỏ kính của cậu ra và đeo thử chiếc kính này vào.
Mai lúng túng tháo kính cận của mình, nhận lấy chiếc kính từ tay An qua khe hở của túi zip. Khi vừa đeo vào mắt, Mai lập tức nhíu mày, lắc đầu lia lịa:
– Không được đâu An ơi... Kính này nặng quá, tớ đeo vào là mắt tối sầm lại, chóng mặt lắm. Kính của tớ có -2.0 diop thôi.
Khánh An không nói gì, cô ta lạnh lùng ghi chép vào cuốn sổ biên bản rồi tiếp tục di chuyển sang những học sinh tiếp theo. Quy trình được lặp lại một cách cơ học và tàn nhẫn. Từng người một đều lắc đầu phủ nhận vì độ cận quá lệch biệt.
Vòng vây đang khép lại. Khánh An chỉ còn cách bàn của Linh đúng hai bước chân. Linh có thể nhìn thấy bóng dáng mờ ảo của An đang đứng sừng sững trước mắt mình. Nhịp tim của Linh đột ngột tăng nhanh, cô cảm nhận rõ ràng tiếng đập thình thịch trong lồng ngực. Linh lập tức vận dụng kỹ thuật kiểm soát nhịp tim mà cô đã tự rèn luyện trước gương mỗi đêm: cô hít một hơi thật sâu bằng mũi, giữ khí ở cơ hoành trong ba giây, rồi thở ra từ từ bằng miệng thật khẽ. Nhịp tim của cô bắt đầu giảm dần, ổn định lại ở mức 65 nhịp/phút – trạng thái bình tĩnh hoàn hảo của một kẻ sẵn sàng đối mặt với cái chết.
Đúng lúc Khánh An chuẩn bị bước tới bàn của Linh, một tiếng động lớn bất ngờ vang lên từ dãy bàn bên cạnh.
*Xoảng!*
Chiếc bình nước giữ nhiệt bằng inox của Ngô Bảo Vy rơi mạnh xuống sàn gạch, nước bên trong tràn lê láng ra sàn, bắn tung tóe vào giày của một Sao Đỏ đứng cạnh đó. Vy hốt hoảng đứng bật dậy, rối rít cúi xuống nhặt bình nước và dùng khăn giấy lau dọn:
– Ôi tớ xin lỗi! Tớ vô ý quá... Tớ định lấy hộp bút nhưng lại gạt tay trúng bình nước. Tớ xin lỗi thầy, xin lỗi Ban kỷ luật!
Sự chú ý của cả lớp, bao gồm cả Khánh An, lập tức bị phân tán về phía Vy trong khoảng ba giây quý giá. Ba giây đó là quá đủ để Linh hoàn tất việc điều chỉnh tư thế đứng thẳng, gương mặt cô trở lại trạng thái lạnh lùng, vô cảm tuyệt đối dưới lớp khẩu trang đen.
Khánh An nhíu mày nhìn Vy đầy khó chịu, sau đó quay lại đối diện trực tiếp với Linh. Ánh mắt hai cô gái chạm nhau giữa khoảng không gian tĩnh lặng của lớp học chuyên Văn. Một bên là sự lạnh lùng nguyên tắc của kẻ thực thi kỷ luật, một bên là sự tĩnh lặng sâu thẳm, không một chút gợn sóng của vị thẩm phán bóng tối.
– Phương Linh. – Giọng Khánh An trầm xuống, chứa đựng sự nghi ngờ rõ rệt. – Cậu là thủ khoa khối Xã hội, luôn đeo kính cận gọng mảnh mạ titan. Chiếc kính này có vẻ rất trùng khớp với phong cách thường ngày của cậu. Hãy tháo kính của cậu ra và đeo thử chiếc kính này.
Linh không hề do dự. Cô đưa tay tháo chiếc kính dự phòng -3.5 diop đặt lên bàn học. Khi không có kính, thế giới trước mắt cô hoàn toàn sụp đổ thành một màn sương mờ mịt. Cô nhận lấy chiếc kính mạ titan -4.25 diop từ tay Khánh An. Khi các ngón tay của cô chạm vào gọng kính lạnh ngắt, cô khẽ rùng mình. Cô chậm rãi đeo chiếc kính lên tai.
*Oành.*
Một luồng sáng rõ nét đột ngột ập vào võng mạc của Linh. Mọi chi tiết nhỏ nhất trên bảng đen, từng nét chữ viết tay của thầy Triết, và cả vết trầy xước nhỏ trên gọng kính vuông của Khánh An đều hiện ra rõ ràng, sắc nét đến từng milimet. Đây chính là chiếc kính thực sự của cô. Thế giới của cô đã tìm lại được tiêu cự hoàn hảo của nó.
Nhưng Linh biết, nếu cô để lộ bất kỳ một tia sáng vui mừng hay một sự thích nghi tự nhiên nào trong ánh mắt, cô sẽ tự tay ký vào bản án trục xuất của chính mình.
Ngay lập tức, Linh áp dụng kỹ năng thiết lập ngoại phạm vật lý giả lập. Cô cố tình nheo chặt hai mắt lại, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu chặt thể hiện sự khó chịu tột độ. Cô nghiêng đầu sang một bên, giả vờ như tiêu cự bị lệch hoàn toàn khiến cô bị mất thăng bằng. Linh lảo đảo nhẹ, một tay cô phải vịn chặt vào mép bàn gỗ để giữ thăng bằng, cơ mặt dưới lớp khẩu trang đen khẽ co thắt giả lập sự chóng mặt.
Cô tháo chiếc kính ra, đặt mạnh xuống bàn và lắc đầu một cách mệt mỏi:
– Thưa cậu, chiếc kính này quá nặng so với mắt của tớ. Tớ chỉ cận -3.5 diop và có độ loạn nhẹ. Chiếc kính này theo tớ ước lượng phải tầm -4.25 hoặc -4.5 diop, tiêu cự lệch hoàn toàn so với võng mạc của tớ. Nếu tớ đeo nó lâu hơn ba mươi giây, tớ sẽ bị mỏi điều tiết và nôn mửa ngay lập tức do hiện tượng khúc xạ quá đà. Cậu có thể kiểm tra học bạ hoặc phiếu đo mắt định kỳ của tớ ở phòng y tế trường để đối chiếu độ cận gốc.
Lập luận khoa học, rành mạch và đầy tính logic của Linh khiến Khánh An khựng lại. An cầm chiếc kính lên, nheo mắt nhìn Linh như muốn xuyên qua lớp khẩu trang để đọc vị suy nghĩ của cô. Sự tự tin của Linh và tin đồn về "băng nhóm giật kính" lan truyền từ sáng sớm đã tạo ra một rào cản nhận thức cực lớn trong tâm trí An. An không thể chứng minh Linh nói dối chỉ bằng một bài kiểm tra đeo thử kính thủ công.
Tuy nhiên, sự nhạy bén của một Trưởng ban kỷ luật không cho phép An bỏ qua dễ dàng như vậy. Cô ta cất chiếc kính vào túi zip, nở một nụ cười lạnh lùng, không một chút ấm áp:
– Lập luận của cậu rất thuyết phục, Phương Linh. Nhưng chiếc kính này được tìm thấy ở hiện trường vụ đột nhập tối qua, và phần gọng trong có lưu lại một dấu vân tay rất rõ ràng của thủ phạm. Để đảm bảo tính khách quan tuyệt đối và loại bỏ mọi nghi ngờ, tớ yêu cầu cậu nộp dấu vân tay trực tiếp vào biên bản kiểm tra đột xuất này.
Khánh An rút từ trong túi áo khoác ra một thiết bị quét vân tay cầm tay nhỏ gọn, kết nối trực tiếp với máy tính bảng của Ban kỷ luật. Lăng kính quét màu đỏ của thiết bị bắt đầu nhấp nháy, phát ra những tiếng *bíp, bíp* cơ học lạnh lẽo.
– Sáng mai, Ban công nghệ thông tin của Hội học sinh sẽ đối chiếu dấu vân tay thu được trên gọng kính rơi với cơ sở dữ liệu học bạ gốc của toàn bộ học sinh trường Bình Minh. – An nhìn thẳng vào mắt Linh, giọng nói đanh thép đầy đe dọa. – Nếu vân tay của cậu không trùng khớp, cậu sẽ hoàn toàn ngoại phạm. Hãy đặt ngón trỏ phải của cậu lên đây.
Linh nhìn xuống lăng kính quét màu đỏ đang nhấp nháy trên tay An. Cô biết mình không thể từ chối. Nếu cô từ chối, đó sẽ là sự thừa nhận tội lỗi trực tiếp trước mặt toàn bộ lớp học và thầy Triết. Cô chậm rãi vươn ngón tay trỏ phải của mình ra, đặt nhẹ lên mặt kính quét lạnh ngắt của thiết bị.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!