Nhạc nềnTeatime

Bóng Ma 'D'

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào cuối thu đổ xuống sầm sập, xối xả vào những tán cây bàng cổ thụ và mặt sông Hồng đang cuộn sóng đục ngầu. Tại miệng cống thoát nước xám xịt sát mép nước bờ sông, ba bóng người lấm lem bùn đất lần lượt bò ra, thở dốc dưới làn nước mưa lạnh buốt.


Phương Linh quỳ trên nền đất nhão, mái tóc đen dài ướt sũng bết chặt vào hai bên gò má nhợt nhạt. Không có chiếc kính cận quen thuộc, thế giới trước mắt cô chỉ là một mớ hỗn độn nhòe nhoẹt của ánh đèn đường vàng vọt và những hạt mưa nặng hạt. Cô khẽ đưa tay lên vuốt nước mưa trên mặt, cảm giác trống trải trên sống mũi mang theo một luồng điện lo âu chạy thẳng dọc sống lưng. Chiếc kính cận gọng mảnh chứa dấu vân tay của cô đã nằm lại sát nắp cống sắt phòng thể chất cũ. Đó là một tử huyệt vật lý mà Nguyễn Khánh An – Trưởng ban kỷ luật – chắc chắn sẽ không bỏ qua.


– Linh! Cậu ổn chứ? – Tiếng Hoàng Minh Tuấn vang lên trầm đục bên cạnh. Cậu dùng thân hình cao lớn của mình chắn bớt làn gió lốc đang rít liên hồi ngoài bờ sông, tay đỡ lấy bả vai đang run lên vì lạnh của Linh.


– Tớ ổn. – Linh nói, giọng cô khản đặc nhưng sự lạnh lùng, dứt khoát vẫn không hề suy giảm. Cô quay sang phía Gia Huy, người đang ôm khư khư chiếc ba lô chống nước trước ngực như ôm một báu vật vô giá. – Huy, thiết bị chặn sóng và điện thoại của Phước vẫn an toàn chứ?


– Nguyên vẹn. – Gia Huy gật đầu, làn tóc bù xù che khuất đôi mắt cậu bết bát nước mưa. Cậu vuốt mạnh mặt, thở hắt ra một hơi. – Ba lô này tớ đã lót ba lớp đệm cao su chống nước. Dữ liệu không sao đâu. Chúng ta phải rời khỏi đây ngay, bảo vệ Cường có thể sẽ rà soát dọc bờ sông nếu hắn phát hiện ra lối thoát cống ngầm.


Nhóm ba người nhanh chóng băng qua con đường đê lộng gió, bóng tối bao trùm lấy những bước chân vội vã của họ. Mười lăm phút sau, họ đã có mặt phía sau con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo dẫn vào tiệm sửa máy tính cũ của bố Gia Huy.


Bên trong tiệm, không khí nồng nặc mùi dầu máy, mùi nhựa thông và hơi ấm từ những chiếc quạt tản nhiệt của đống linh kiện điện tử cũ. Ngô Bảo Vy đã đứng đợi sẵn từ lâu. Nhìn thấy ba người bước vào trong tình trạng ướt sũng từ đầu đến chân, gương mặt xinh xắn của cô nàng biến sắc, vội vàng lao đến đóng chặt cửa cuốn sắt lại.


– Trời đất ơi! Sao lại nông nỗi này? – Vy hốt hoảng hét khẽ, nhanh chóng lôi từ trong góc phòng ra ba chiếc khăn lau khô và đặt một ấm nước siêu tốc lên bàn. – Tớ ngồi ở quán trà sữa cổng phụ mà tim muốn nhảy ra ngoài khi nghe tiếng còi báo động của ban bảo vệ. Tớ cứ nghĩ các cậu đã bị tóm sống rồi chứ!


– Suýt nữa thì bị xích lại thật. – Hoàng Minh Tuấn thở dài, nhận lấy chiếc khăn lau tóc từ tay Vy. – Nếu không có Kế hoạch rút lui B-12 và nắp cống ngầm của Linh tính toán trước, giờ này cả lũ đang ngồi viết bản kiểm điểm ở phòng hiệu bộ rồi. Nhưng Phước đã ký vào bản tự thú. Đó là chiến thắng lớn nhất.


Linh ngồi im lặng trên chiếc ghế gỗ đơn độc góc phòng, dùng khăn lau khô những lọn tóc sũng nước. Không có kính, cô phải nheo mắt nhìn về phía Gia Huy khi cậu đặt chiếc điện thoại thông minh của Lê Hữu Phước – vật chứng thu giữ được tại hiện trường – lên bàn kỹ thuật.


– Tớ đánh rơi kính ở phòng thể chất cũ rồi. – Linh đột ngột lên tiếng, giọng nói đều đều không chút gợn sóng như thể đang thông báo một tin tức thời tiết thông thường.


Cả căn phòng lập tức rơi vào một khoảng lặng bóp nghẹt. Cây bút bi trên tay Vy rơi cạch xuống đất.


– Cái gì? – Vy tròn mắt, giọng run rẩy. – Kính của cậu... gọng kính mảnh mạ titan đúng không? Đó là loại kính đặt riêng, trên đó chắc chắn có dấu vân tay của cậu! Khánh An đang điên cuồng truy quét tòa án ngầm, nếu cô ta tìm thấy chiếc kính đó...


– Cô ta sẽ tìm thấy. – Linh cắt lời, ánh mắt nheo lại đầy sắc sảo. – Và cô ta sẽ dùng nó để khoanh vùng các nữ sinh cận thị khối 11 chuyên Văn. Nhưng hiện tại, chúng ta không thể quay lại đó để lấy. Thứ duy nhất có thể cứu chúng ta lúc này là thông tin nằm trong chiếc điện thoại của Phước. Huy, bẻ khóa nó đi.


Gia Huy gật đầu nghiêm nghị. Cậu ngồi xuống chiếc ghế xoay, kéo chiếc laptop ThinkPad cũ dán đầy sticker lập trình lại gần. Đôi bàn tay gầy gò của cậu gõ phím tanh tách với tốc độ chóng mặt. Huy cắm sợi cáp kết nối từ điện thoại của Phước vào cổng USB của laptop, màn hình lập tức hiện lên hàng loạt dòng lệnh chạy ngược màu xanh lá cây.


– Điện thoại của Phước sử dụng hệ điều hành Android đời cũ, bảo mật lỏng lẻo. – Huy vừa phân tích vừa nhấn phím Enter dứt khoát. – Tớ sẽ bypass màn hình khóa bằng cách nạp một file recovery tùy chỉnh qua cổng bootloader. Chỉ mất khoảng ba phút.


Vy lo lắng đi tới đi lui, thỉnh thoảng lại ngó ra cửa cuốn như thể sợ hãi ban kỷ luật sẽ đạp cửa xông vào bất cứ lúc nào. Linh vẫn ngồi bất động, cô khẽ vuốt sống mũi trống trải của mình, tâm trí bắt đầu vận hành một chuỗi phân tích tâm lý học hành vi. Cô nhớ lại từng cử chỉ, từng biểu cảm co thắt cơ mặt của Phước lúc ở phòng xử án dưới ánh nến. Phước đã hoảng loạn thực sự khi nghe đoạn ghi âm bôi nhọ Nhật Minh. Sự hoảng loạn đó không phải là giả vờ. Hắn tin rằng mình bị phản bội bởi một thế lực giấu mặt mà hắn gọi là 'D'.


*Cạch.*


– Xong rồi. – Tiếng Gia Huy cắt ngang dòng suy nghĩ của Linh. – Tớ đã truy cập được vào phân vùng lưu trữ gốc. Các tin nhắn thông thường đã bị xóa sạch, nhưng tớ đang chạy một script để khôi phục lại các tệp tin lưu tạm (cache) trong bộ nhớ flash.


Màn hình laptop của Huy flash sáng lên một nhịp, hiển thị một danh mục các đoạn hội thoại được khôi phục dưới định dạng văn bản thô. Vy vội vàng ghé sát mắt vào màn hình:


– Có tin nhắn của Gia Bách không Huy?


– Có, rất nhiều tin nhắn chỉ đạo bạo lực Tiến Dũng và Nhật Minh. – Huy lướt chuột nhanh qua các dòng chữ. – Nhưng nhìn vào đây đi. Có một liên lạc không có tên, chỉ được lưu dưới dạng một ký tự duy nhất: 'D'.


Linh đứng dậy, chậm rãi bước đến sau lưng Huy. Cô cúi sát mặt vào màn hình laptop, nheo mắt đọc từng dòng chữ thô ráp được khôi phục từ bộ nhớ điện thoại của Phước.


*"Ngày 14/10, 15h30. Nhật Minh sẽ đi qua hành lang nhà B. Hãy đảm bảo không có ai ở khu vực đó. Gia Bách sẽ giải quyết phần còn lại."*


*"Nhắc nhở: Không sử dụng thiết bị ghi hình cá nhân. Mọi dữ liệu phải được truyền qua kênh mã hóa của Star-Club. Đừng để sự ngu ngốc của cậu làm hỏng kế hoạch của chúng ta."*


*"Nếu vụ việc bị rò rỉ, hãy tự nhận trách nhiệm về lỗi bất cẩn trong giờ trực tuần. Gia thế của Trịnh gia sẽ bảo lãnh cậu an toàn. Nếu phản bội, cậu biết hậu quả đối với gia đình cậu ở quê rồi đấy."*


Căn phòng trở nên lạnh buốt đến mức có thể nghe rõ tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn. Linh đọc đi đọc lại những dòng tin nhắn đó, đôi lông mày khẽ chau lại.


– Nhìn vào cú pháp ngôn từ này đi. – Linh khẽ lên tiếng, giọng trầm ấm nhưng chứa đựng một sự sắc bén lạnh lùng của một thủ khoa chuyên Văn. – Kẻ này không phải là Trịnh Gia Bách, càng không phải là những tay sai bạo lực thô lỗ như Phước. Gia Bách kiêu ngạo, nông cạn, ngôn từ thường dùng rất nhiều tiếng lóng, viết sai chính tả và thiếu cấu trúc logic. Nhưng 'D' sử dụng cú pháp cực kỳ chuẩn xác, ngữ pháp trang trọng, câu cú gãy gọn và lạnh lùng như một văn bản hành chính của nhà trường.


– Đúng thế. – Vy gật đầu đồng tình, ngón tay chỉ vào màn hình. – Kẻ này dùng từ 'đảm bảo', 'nhắc nhở', 'giao thức'. Đây là thói quen ngôn ngữ của một kẻ luôn sống trong môi trường luật lệ và có trình độ học thuật cực cao. Hắn ra lệnh cho Phước và Bách như ra lệnh cho cấp dưới trong một tổ chức.


– Huy, cậu có thể truy vết địa chỉ IP hoặc định vị nguồn phát của tài khoản 'D' này không? – Linh hỏi, ánh mắt khóa chặt vào dòng chữ số hex ở cuối tệp tin.


– Để tớ thử. – Huy gõ phím liên tục, mở một công cụ phân tích siêu dữ liệu (metadata) của các tin nhắn. – Các tin nhắn này được gửi qua một ứng dụng chat bảo mật nội bộ được cài lén trên máy Phước. Đợi chút... Tớ đang lần theo địa chỉ cổng kết nối (gateway)... Thật điên rồ! Địa chỉ IP gốc phát ra các tin nhắn này không đến từ mạng internet bên ngoài.


– Nghĩa là sao? – Tuấn bước lại gần, nhíu mày hỏi.


– Nghĩa là kẻ đứng sau tài khoản 'D' đã gửi những tin nhắn này ngay từ bên trong hệ thống mạng nội bộ của trường Bình Minh. – Huy quay lại nhìn Linh, gương mặt cậu lộ rõ vẻ kinh hãi. – Chính xác hơn, gói tin được định tuyến qua một cổng switch bảo mật cao đặt tại khu nhà Hiệu bộ... thuộc dải IP dành riêng cho văn phòng của Hội học sinh Star-Club.


Vy khẽ che miệng để ngăn một tiếng hét kinh ngạc thoát ra:


– Star-Club? Vậy là kẻ giật dây thực sự nằm trong ban chấp hành Hội học sinh ưu tú? Nhưng ai ở đó lại có quyền lực và sự lạnh lùng đến mức có thể điều khiển cả thiếu gia Trịnh Gia Bách làm tay sai?


– Tớ sẽ thử hack ngược vào tài khoản 'D' để lấy thông tin đăng ký danh tính gốc. – Huy dứt khoát nói, ngón tay chuẩn bị nhấn phím kích hoạt lệnh quét cổng bảo mật.


– Khoan đã, Huy! – Linh đột ngột giữ chặt bả vai Huy.


Nhưng đã quá muộn. Ngay khi lệnh quét vừa được gửi đi, màn hình laptop của Huy bất ngờ flash sáng đỏ liên tục. Một dòng chữ cảnh báo lớn xuất hiện giữa màn hình: *"Security Breach Detected. Self-Destruct Protocol Activated."*


– Chết tiệt! – Huy la lên, điên cuồng gõ phím để ngắt kết nối vật lý nhưng vô ích. – Hệ thống của 'D' có tích hợp tường lửa tự hủy liên kết! Hắn đã cài sẵn một đoạn mã độc mã hóa ngược. Nếu có IP lạ cố tình dò quét danh tính, tài khoản sẽ tự động xóa sạch toàn bộ lịch sử dữ liệu trên máy chủ đám mây!


Màn hình laptop của Huy tối sầm lại. Toàn bộ các đoạn hội thoại của 'D' trên phần mềm bẻ khóa biến mất không để lại một dấu vết số nào. Căn phòng một lần nữa rơi vào sự im lặng tịch mịch, chỉ còn tiếng thở dốc của Huy và tiếng mưa rơi rả rích ngoài cửa.


– Tớ xin lỗi... – Huy cúi đầu, hai nắm tay siết chặt đầy bất lực. – Tớ đã quá vội vàng. Lẽ ra tớ phải lường trước được mức độ bảo mật của Star-Club.


– Không phải lỗi của cậu, Huy. – Linh khẽ vỗ vai cậu bạn, giọng cô vẫn điềm tĩnh đến đáng sợ. – Đối thủ của chúng ta không phải là những kẻ bắt nạt thông thường. Hắn thông minh, cẩn trọng và sở hữu những công cụ công nghệ vượt trội hơn chúng ta nghĩ. Nhưng hắn đã để lại một sơ hở lớn nhất.


– Sơ hở gì? – Vy và Tuấn đồng thanh hỏi.


Linh khẽ mỉm cười lạnh lùng, đôi mắt cô nheo lại như thể đang nhìn thấu qua bóng tối để thấy bộ mặt thật của kẻ thù:


– Cú pháp ngôn từ và thói quen thao túng tâm lý vĩ mô. Kẻ có thể sử dụng IP văn phòng Star-Club, có trình độ học thuật xuất chúng, nói năng lịch lãm, trí thức nhưng vận hành một hệ thống bạo lực có bảo kê đầy tàn nhẫn... Trong ngôi trường Bình Minh này, chỉ có một người duy nhất hội tụ đầy đủ những đặc điểm căn tính đó.


Linh chưa kịp gọi tên kẻ đó thì màn hình điện thoại Blackberry của cô chợt sáng lên. Một thông báo tin nhắn mới từ mạng lưới liên lạc viên của Tiến Dũng gửi đến, kèm theo một bức ảnh chụp thực địa tại khu vực sân bóng rổ ngoài trời của trường Bình Minh vào sáng sớm ngày hôm sau.


Trong ảnh, Trịnh Gia Bách đang đứng chết lặng trước chiếc tủ đồ cá nhân số 142 của mình. Cánh cửa tủ sắt sang trọng đã bị ai đó phun sơn đỏ rực hình một chiếc cán cân công lý – biểu tượng phán xét của tòa án ngầm phòng thể chất cũ. Xung quanh gã, hàng chục học sinh đang tụ tập chỉ trỏ, thì thầm bàn tán đầy vẻ hoang mang và sợ hãi. Gương mặt điển trai, kiêu ngạo thường ngày của Gia Bách giờ đây cắt không còn giọt máu, đôi mắt gã mở to đầy hoảng loạn khi nhận ra vòng vây của 'Trọng tài bóng tối' đã chính thức khép lại quanh cổ gã.


Linh chậm rãi cất điện thoại vào túi áo. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh bình minh đầu tiên của ngày mới đang cố gắng xuyên qua làn mưa xám xịt để rọi xuống ngôi trường Bình Minh đầy tội lỗi.


– Cuộc chiến này không còn là chuyện riêng giữa tớ và Gia Bách nữa rồi. – Linh khẽ nói, giọng trầm lạnh vang vọng khắp gian phòng nhỏ. – Gia Bách chỉ là một con cờ thí mạng được đẩy ra phía trước. Kẻ thù thực sự của chúng ta đang ngồi trên chiếc ghế chủ tọa của Hội học sinh ưu tú, thao túng toàn bộ trật tự độc hại này từ trong bóng tối.


Cô dừng lại một nhịp, ánh mắt sắc lẹm khóa chặt vào khoảng không nhòe nhoẹt trước mắt:


– Trịnh Hoàng Dũng... hóa ra cậu chính là bóng ma 'D'.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!